Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 5064 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4593
Tỷ Lệ Thành Công

❊ ❊ ❊

Diệp Khiêm sờ sờ trán, nhìn đám khoáng thạch trên tay, có chút cạn lời.

Sau khi về đến nhà, anh không làm chuyện gì khác, dành toàn bộ thời gian để nghiên cứu linh lực trận đồ này. Mặc dù anh chỉ dùng những loại vật liệu rẻ tiền và rác rưởi nhất, nhưng sau một đêm luyện tập, số tiền tiêu tốn chắc chắn không ít, ít nhất thì cũng phải vài ba trăm ngàn tiền tệ nước Tam Sơn rồi.

Diệp Khiêm không khỏi cảm thán, cái thứ này, thật sự không phải thứ người thường có thể chơi nổi. Đối với người thường, dù là võ giả bình thường, nếu nhận được một hai khối linh thạch, chẳng phải sẽ trân quý cất giữ, đến dùng để tu luyện cũng không nỡ, làm sao dám như thế này, quả thực chính là đang đốt tiền!

Anh cười khổ một tiếng, đêm nay, anh khắc linh lực trận đồ, tiêu tốn vô số khoáng thạch và vật liệu. Lúc đầu anh không biết gì, lấy mực Thiết Tuyến ra khắc, đến khi phát hiện không ổn mới vội vàng dừng việc sử dụng mực Thiết Tuyến lại. Dù vậy, mực Thiết Tuyến cũng chỉ còn lại chưa đầy một nửa.

Diệp Khiêm đau lòng không thôi, chút mực Thiết Tuyến này còn đắt hơn tất cả đống vật liệu kia cộng lại!

Nhìn lại thành quả sau một đêm, số linh lực trận đồ khắc thành công chỉ vỏn vẹn có hai cái...

"Có cần phải khó khăn đến mức này không!" Diệp Khiêm cười khổ một tiếng, đây quả thực không phải việc dành cho người làm.

Khắc linh lực trận đồ không chỉ tiêu hao linh lực mà còn tiêu hao tinh thần lực vô cùng lớn. Diệp Khiêm sở hữu Pháp Nguyên Chi Thể, linh lực tiêu hao chẳng là gì, với anh chỉ là chuyện nhỏ, nhưng tiêu hao tinh thần lực thì thực sự rất khó chịu.

Lúc này, Diệp Khiêm chỉ thấy đầu óc choáng váng, nhìn đống bán thành phẩm trên bàn, anh lắc đầu không thèm quan tâm nữa, lăn ra ngủ.

Trời vừa sáng, Diệp Khiêm mở mắt, chợt phát hiện đầu óc mình vô cùng tỉnh táo. Điều này khiến anh ngẩn người ra một chút mới nhận ra: xem ra tiêu hao tinh thần lực tối qua tuy lớn, nhưng cũng không phải là không có lợi ích, sau khi khôi phục, tinh thần lực lại còn tăng cường thêm một chút.

Diệp Khiêm hiểu rõ, tinh thần lực mạnh hay yếu, hiện tại có lẽ cảm nhận chưa sâu sắc lắm, nhưng về sau, sự mạnh mẽ của tinh thần lực sẽ là sự thể hiện trực quan nhất về thực lực của võ giả.

Có được lợi ích này, Diệp Khiêm cũng không còn quá bài xích việc luyện tập khắc linh lực trận đồ nữa.

Anh cầm một khối khoáng thạch, tiếp tục chế tạo thành dạng tấm phẳng rồi bắt đầu khắc lên. Điều khiến anh vô cùng phấn chấn là, cái đầu tiên đã thành công ngay!

Suy nghĩ một chút, xem ra việc luyện tập nhiều lần tối qua cũng có hiệu quả. Hơn nữa, trăm hay không bằng tay quen, anh đã khắc linh lực trận đồ này ít nhất cũng cả trăm lần rồi, coi như cũng đã có chút quen tay.

Nhưng tác động lớn hơn có lẽ là vì sau khi thức dậy vào buổi sáng, tinh thần lực của anh rất dồi dào, mà việc khắc linh lực trận đồ lại có mối liên hệ rất lớn với tinh thần lực.

Rất nhiều lần thất bại đều là vì khi khắc, chỉ một chút sơ suất đã khiến linh lực đi sai lệch hướng trên khoáng thạch, mà chỉ một chút chênh lệch hay sai sót nhỏ thôi cũng đều dẫn đến thất bại.

Diệp Khiêm thấy tinh thần lực của mình vẫn rất tốt, liền lấy mực Thiết Tuyến ra, dùng nó vẽ trước lộ trình của linh lực trận đồ, sau đó dùng tinh thần lực điều khiển linh lực để khắc, điều này sẽ làm tăng đáng kể tỷ lệ thành công.

Quả nhiên là vậy, sử dụng mực Thiết Tuyến, anh lại thành công một lần nữa, vô cùng hoàn mỹ.

Sau đó anh cất mực Thiết Tuyến đi, thử vẽ vài cái mà không cần dùng mực, tuy vẫn có trường hợp thất bại, nhưng so với tối qua thì đã cải thiện hơn rất nhiều.

"Xem ra, mình phải tranh thủ thời gian đến Thất Sát nhận nhiệm vụ, hoàn thành xong mới đổi được cái Thông Linh Lò kia." Diệp Khiêm tự nhủ, tỷ lệ thành công đã đạt tới năm phần, vậy là đáng để thử nghiệm với khối khoáng thạch Ô Ngọc kia rồi.

Nhưng khoáng thạch Ô Ngọc thực sự quá quý giá, Diệp Khiêm không muốn lãng phí. Khối Ô Ngọc đó của anh, Diệp Khiêm tính toán, nếu muốn nung chảy ra hình dáng một khẩu súng, thì khối Ô Ngọc đó chỉ có thể nung ra được ba phần.

Điều này có nghĩa là, dù anh có nung chảy thành công khoáng thạch Ô Ngọc, cũng chỉ có ba cơ hội. Một khi cả ba cơ hội này đều thất bại, anh buộc phải đi tìm khoáng thạch một lần nữa.

Nhưng Diệp Khiêm hiểu rõ, thứ như khoáng thạch Ô Ngọc hoàn toàn là thứ có thể gặp mà không thể cầu, dù còn khoáng thạch có giá trị tương đương, e rằng cũng không phải thứ mà anh hiện tại có thể mua nổi...

Điều khiến Diệp Khiêm cảm thấy bất lực hơn là, từ trong sách anh thấy được, lúc nung chảy khoáng thạch, lại còn có cả tỷ lệ thất bại nữa!

Phải biết rằng, một khối khoáng thạch, từ hình dạng bất quy tắc ban đầu, trước hết phải nóng chảy, sau đó ngưng kết thành hình dạng khẩu súng. Quá trình ngưng kết này không phải cứ tùy tiện tìm một cái khuôn rồi đổ chất lỏng khoáng thạch vào là được, mà phải sử dụng linh lực, nhào nặn thứ bán lỏng bán rắn sau khi khoáng thạch nóng chảy thành hình dạng mình muốn.

Và không ngoại lệ, tất cả thất bại đều xuất hiện ở công đoạn này.

Một sơ suất, có khi nung ra chỉ là một thứ quái dị không ra hình thù gì, thậm chí còn có khả năng nung đến cuối cùng biến chất lỏng khoáng thạch thành phế liệu!

"Mẹ kiếp, nghĩa là dù có đổi được Thông Linh Lò, tạm thời cũng chưa thể bắt tay chế tạo Ô Ngọc, vẫn phải lấy khoáng thạch bình thường ra luyện tập nung chảy!" Diệp Khiêm khổ sở cảm thán, hiện tại vật liệu đã dùng hết sạch, xem ra mình cần phải đi chuẩn bị thêm một ít nữa.

Anh móc điện thoại ra gọi cho Lưu Ân. Lưu Ân rất tò mò không biết sáng sớm ra Diệp Khiêm đã tìm mình có chuyện gì. Khi nghe tin Diệp Khiêm đã dùng hết sạch đống vật liệu mà mình mua lần trước, anh ta lập tức sững sờ.

"Cái đó... Diệp tiên sinh, tôi có thể hỏi là, ngài... không mệt sao?" Lưu Ân đã không biết phải nói gì nữa, anh ta chẳng còn bận tâm đến việc giọng điệu mình có phần bất kính hay không.

Diệp Khiêm cũng không để ý, cười nói: "Tôi vẫn ổn, tối qua đúng là có hơi choáng váng, nhưng ngủ một giấc dậy, tinh thần vô cùng tốt. Nên tôi đã luyện tập nung hết đống vật liệu còn lại, so với tỷ lệ thành công tối qua thì cao hơn nhiều."

"Cái gì?! Tỷ lệ thành công? Diệp tiên sinh, ngài đợi chút. Ý ngài là, ngài thực sự đã thành công rồi?" Lưu Ân rõ ràng là vô cùng chấn động, giọng nói cao lên tám quãng tám.

Diệp Khiêm trả lời: "Đúng vậy, nói ra thật xấu hổ, phần lớn vật liệu đều bị lãng phí vào tối qua, luyện tập khắc ít nhất cũng cả trăm lần, vậy mà chỉ thành công được hai lần! Nhưng sáng nay thức dậy, chắc là nghỉ ngơi đủ rồi, với lại cũng quen tay hơn, tỷ lệ thành công tăng lên đáng kể, làm mười mấy cái mà thành công được năm lần."

Lưu Ân ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. Diệp Khiêm thấy lạ liền "Alô" một tiếng, chẳng lẽ gã này tắt máy rồi?

"Diệp tiên sinh, tôi thực sự không biết phải nói gì nữa..." Một hồi lâu sau, Lưu Ân mới khó khăn thốt lên: "Ngài có biết không? Luyện tập chế tạo linh lực trận đồ, người bình thường cần phải làm thế nào mới có thể thành công không?"

"Hả? Nói sao?" Diệp Khiêm hỏi, cái này anh thực sự không biết.

"Nói thế này cho ngài biết, ở huyện Phong Nguyên chúng ta, mấy năm trước từng xuất hiện một vị linh lực thương giới chế tác sư, tỷ lệ thành công của ông ta có thể đạt tới hai phần. Mà đây, đừng nói là ở huyện Phong Nguyên chúng ta, ngay cả khi đặt ở các thành phố lân cận, đó cũng là một thành tích vô cùng đáng nể. Hiện tại, vị linh lực thương giới chế tác sư này đã đến đô thành, nghe nói được một hào môn gia tộc mời về làm khách khanh." Lưu Ân nói.

Diệp Khiêm nghe đến đây, không khỏi thầm tặc lưỡi, nói như vậy, tỷ lệ thành công của mình, còn được coi là rất cao rồi?

Anh bèn hỏi: "Vậy người này lúc mới bắt đầu học, trong giai đoạn luyện tập, tỷ lệ thành công là bao nhiêu?"

"Tôi nói thế này, gia tộc của người này từng là hào môn vọng tộc chỉ đứng sau Long gia ở huyện Phong Nguyên chúng ta. Chính vì ông ta luyện tập chế tạo linh lực thương giới mà gia tộc này hoàn toàn lụn bại." Lưu Ân đáp: "Tất nhiên, hiện nay vị linh lực thương giới chế tác sư này đã dẫn dắt gia tộc mình đứng vững được ở đô thành. Tuy ở cái nơi như đô thành thì không tính là gì, nhưng so với Long gia ở huyện Phong Nguyên chúng ta, thì tự nhiên là mạnh hơn gấp vô số lần."

Diệp Khiêm nghe đến đây không khỏi cảm thán, người này hoàn toàn là đang lấy gia tộc mình ra để đánh cược! Cũng may là ông ta còn chút thiên phú làm linh lực thương giới chế tác sư nên cuối cùng đã thành công vươn lên. Bằng không, ông ta chắc chắn đã là tội nhân thiên cổ của gia tộc mình rồi.

Nghĩ tới đây, Diệp Khiêm hỏi: "Nói như vậy, tỷ lệ thành công của tôi cũng không tệ nhỉ?"

Lưu Ân ở đầu dây bên kia ho khan một tiếng, nói: "Diệp tiên sinh, chúng ta đừng khoe khoang được không? Ngài thế này đâu chỉ là không tệ,giản trực là... Dù sao tôi cũng chưa từng nghe nói ai có thể đạt tới tỷ lệ thành công kinh người là năm phần ngay trong giai đoạn luyện tập cả!"

Diệp Khiêm cười cười, nói: "Thế thì tốt, tôi còn tưởng mình không có thiên phú về phương diện này chứ!"

"Diệp tiên sinh, vị đại sư mà tôi vừa nói, ít nhất là sau khi luyện tập hơn một năm, lãng phí tới tận năm ngàn linh thạch tiền vật liệu, mới miễn cưỡng đạt được tỷ lệ thành công hai, ba phần. Ngài vậy mà chỉ luyện tập một đêm đã có thể đạt tới năm phần, tôi thực sự không biết phải nói gì với ngài nữa, tôi chỉ có thể nói, ngài là một thiên tài!" Lưu Ân nói. Diệp Khiêm thực sự không nghe thấy chút ý nịnh nọt nào trong lời nói của hắn, hoàn toàn là sự tán thưởng chân thật.

Đến đây, Diệp Khiêm cũng đã hiểu, mình về phương diện này coi như là có thiên phú khá tốt. Vậy thì tốt rồi, anh rất sợ mình đến lúc đó lãng phí vô số tài nguyên, kết quả lại không thể chế tạo thành công linh lực thương giới, thế thì thực sự là uổng phí công sức rồi.

Nhiều tài nguyên như vậy, nếu dùng để tu luyện, chẳng phải đã sớm đạt được thành tựu lớn rồi sao?

Tuy nhiên, đã biết tỷ lệ thành công của mình coi như là vô cùng đáng nể, Diệp Khiêm cũng không chần chừ nữa, anh nói với Lưu Ân: "Được rồi, tôi sẽ tiếp tục luyện tập, cậu giúp tôi thu gom thêm một ít vật liệu bình thường. Dạo này tôi phải bận đi làm nhiệm vụ, vì bên tổ chức Thất Sát có một thứ tôi rất cần, nhưng lại cần tám mươi tích điểm, thời gian này có lẽ tôi sẽ bận lắm đấy."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.