"A? Muội thua rồi?" Vu Phương lập tức dừng động tác trong tay, nàng nhìn Vu Hiểu Tình, nói: "Muội chính là thua vào tay tên Diệp Khiêm đó? Vậy nên, bây giờ, chiếc nhẫn trữ vật kia..."
"Đúng vậy, muội đã thua rồi, nhẫn trữ vật chắc chắn đang nằm trong tay tên khốn đó!" Vu Hiểu Tình thở dài, lầm bầm: "Cho nên muội mới đưa hắn tới đây. Chiếc nhẫn đã bị hắn nhận chủ, hơn nữa tên này còn nôn nóng nhận chủ ngay lập tức. Lúc đó ở trên lôi đài, muội ngay cả mỹ nhân kế cũng đã dùng rồi mà chẳng có tác dụng gì, ai."
"Đã bị hắn nhận chủ rồi, muội đưa hắn tới đây làm gì? Giờ đâu còn cách nào cướp lại nhẫn được nữa." Trong lòng Vu Phương chỉ nghĩ tới chiếc nhẫn đó.
Vu Hiểu Tình nghe nhị tỷ nói vậy thì có chút cạn lời, nàng nói: "Nhị tỷ à, tâm tư của tỷ vẫn là quá hẹp hòi rồi. Nhẫn tuy quý giá nhưng dù sao cũng là vật ngoài thân, sau này muội chắc chắn sẽ lấy được cái khác. Chỉ là, trước đó muội đã hứa với cha rồi, muội nói nếu không lấy được thì sẽ không về nhà này nữa. Tỷ nghĩ xem, lời hứa này có phải là hơi quá rồi không? Cho nên muội mới nghĩ, chi bằng đưa cả Diệp Khiêm về nhà, để cha xem thử Diệp Khiêm là người thế nào, để ông ấy biết thực ra không phải do muội quá kém cỏi mới làm mất nhẫn, mà là vì tên Diệp Khiêm này quá mức yêu nghiệt! Hơn nữa, trước đó hắn vốn không ở trong lớp, là học sinh chuyển trường, mẹ kiếp!"
Vu Phương nghe xong lời Vu Hiểu Tình, ngẩn người một chút, nói: "Hóa ra... là vậy?"
"Đúng vậy! Chứ còn sao nữa! Tỷ tưởng muội thực sự sẽ đưa bạn trai về nhà sao? Thật là!" Vu Hiểu Tình lườm nhị tỷ của mình, sau đó nàng đứng dậy, lắc lắc đôi chân thon nhỏ, rồi cười hì hì nói: "Cũng khá lắm đó nhị tỷ, đồ của tỷ quả nhiên rất hiệu quả, muội cảm thấy chân mình đã không còn đau nữa rồi."
Vu Phương chẳng buồn để ý tới lời khen của Vu Hiểu Tình, nàng vội vàng đứng dậy nói: "Cái đó, đã không đau chân rồi thì chúng ta mau qua đó đi, đi cùng với người bạn học của muội tới gặp cha."
"A? Sao phải vội vậy?" Vu Hiểu Tình lầm bầm.
Vu Phương vội nói: "Không phải, sắp tối rồi, cha buổi tối có thể phải đi xã giao, cho nên gặp sớm vẫn tốt hơn." Vừa nói, Vu Phương vừa vội vàng kéo Vu Hiểu Tình đi ra ngoài. Tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng Vu Phương lại vô cùng lo lắng, bởi vì trước đó nàng đã bàn bạc với Tạ Bình rồi, bên này nàng kéo Vu Hiểu Tình đi, bên kia Tạ Bình sẽ đánh cho Diệp Khiêm một trận tơi bời!
Diệp Khiêm đứng ở cửa đại sảnh, hắn nhìn Vu Phương và Vu Hiểu Tình rời đi, tất nhiên cũng không có gì nghi ngờ. Diệp Khiêm quan sát Vu phủ, không khỏi gật đầu, quả nhiên, phong cách kiến trúc của thế giới này khác hẳn với địa cầu, kiến trúc ở đây vô cùng khí phái! Ví dụ như cái cột đứng tùy tiện bên đường kia thôi cũng vô cùng to lớn và khí phái, hơn nữa trên cột còn khắc những bức bích họa sống động như thật. Nhìn từ cấu tạo của các bức họa đó, những thợ khắc đá này cũng đều là người có sức mạnh rất lớn.
Xem ra đây là nơi ai ai cũng luyện võ, địa vị của võ giả tuy rất cao, nhưng vì võ giả quá nhiều nên những võ giả cấp thấp này chỉ có thể làm thợ đá mà thôi!
Diệp Khiêm gật đầu, đang ngắm nghía thì sau lưng có tiếng bước chân dồn dập truyền tới.
Diệp Khiêm quay đầu lại nhìn, một người mặc y phục tiểu nhị đang chật vật xách một ấm nước đi về phía này. Thấy tiểu nhị kia có vẻ chật vật, Diệp Khiêm liền nhích sang một bên nhường đường.
Tiểu nhị cũng không nhìn Diệp Khiêm, lúc đi qua lại cố tình đi sát cạnh Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm nhíu mày, con đường rộng như vậy, tên hạ nhân này lại đi sát bên mình, là có ý gì? Diệp Khiêm đang nghĩ, tiểu nhị kia đột nhiên loạng choạng, tiếp đó ấm nước trong tay gã hất thẳng về phía Diệp Khiêm. Ấm nước đột ngột vỡ tung, "ào" một tiếng, nước nóng tràn ngập không trung, còn có cả những giọt nước tỏa ra ánh sáng màu lam bốc hơi nghi ngút, bay thẳng về phía Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm cười lạnh một tiếng, hắn đã sớm phát hiện ra vấn đề. Lúc này nhìn thấy cảnh tượng này, thân hình hắn lập tức lùi lại, sau đó nhìn chằm chằm tiểu nhị kia, không hề trách móc. Dù sao Diệp Khiêm cũng biết, việc này chắc chắn là cố ý, đã là cố ý thì chắc chắn không phải do tiểu nhị này tự quyết định, rõ ràng là có kẻ muốn ra tay với mình.
Rất có khả năng chính là tên biểu ca Tạ Bình kia.
Ừm, liên tưởng một chút, bên kia Vu Phương vừa gọi Vu Hiểu Tình đi, bên này tiểu nhị đã hắt nước vào người mình, ha ha, trò trả thù hạ đẳng thế này, chẳng lẽ Tạ Bình là đồ đần sao?
Diệp Khiêm nhìn ấm nước nóng dưới đất, nước nóng chảy trên mặt đất, trong đó ngoài một phần là nước sôi ra, lại còn có vài giọt chất lỏng màu lam đang thấm xuống dưới. Diệp Khiêm hiểu ra, xem ra phần chất lỏng màu lam này không phải thứ tầm thường, chúng không tan trong nước, nghĩ tới thì hẳn là độc dịch được tinh luyện từ một loại dầu thực vật nào đó.
Tên Tạ Bình này, hận mình thật đấy.
Tiểu nhị đối diện thấy mình không hắt trúng Diệp Khiêm thì ngẩn người ra một chút, sau đó lập tức khóc rống lên, gã ngồi phịch xuống đất, lớn tiếng kêu gào: "Ngươi là ai! Tại sao lại ngáng chân ta! Ngươi có biết những chỗ nước nóng này chủ tử đang cần gấp không! Cái tên kia, rốt cuộc ngươi từ đâu tới, là ai chứ!"
Diệp Khiêm cũng không thanh minh, hắn chỉ đứng đó, nhìn tiểu nhị này diễn kịch, bởi vì Diệp Khiêm biết, mình dù có lên tiếng hay không, có giải thích hay không thì vở kịch này vẫn sẽ tiếp tục diễn! Cho nên, bản thân chỉ cần đứng đây, lặng lẽ nhìn vở kịch tiếp tục là được.
Quả nhiên, theo tiếng kêu gào của tên tiểu nhị, sáu bảy người từ xa chạy tới, trong đó một người, đúng là Tạ Bình. Những người khác bên cạnh Tạ Bình, nhìn cách ăn mặc của họ, dường như có thị vệ, rồi cũng có hai công tử bột, chắc là người nhà hoặc họ hàng gì đó của Vu Hiểu Tình.
Diệp Khiêm lười để ý tới mấy thứ này, hắn chỉ đứng đó, đợi đối phương hành động tiếp theo.
Tạ Bình chạy tới, khi thấy nước nóng trên đất chảy tràn lan, mà trên người Diệp Khiêm không những không dính chút độc dịch U Lan nào, thậm chí còn không ướt lấy một chút, Tạ Bình tức giận hừ lạnh một tiếng trong lòng, đồng thời trừng mắt nhìn tiểu nhị đang dưới đất một cái!
Tiểu nhị này rõ ràng là do thị vệ của Tạ Bình cải trang thành. Thực tế, trình độ võ kỹ của tên thị vệ này không hề thấp, cũng là một võ giả Luyện Thể cảnh tầng năm. Thông thường mà nói, dùng nước nóng hắt một võ giả Thần Thông cảnh, hơn nữa còn là trong tình huống bất ngờ không kịp đề phòng, tên thị vệ này tuyệt đối có thể làm được! Chỉ là, gã hiển nhiên không ngờ rằng Diệp Khiêm lại linh hoạt như vậy, trong nháy mắt đã tránh được.
Tiểu nhị biết mình làm việc không hiệu quả, nhưng giờ vẫn cần phải diễn tiếp vở kịch, tiểu nhị chỉ tay vào Diệp Khiêm, lớn tiếng nói: "Các vị chủ tử, ngài phải làm chủ cho tiểu nhân ạ."
"Có chuyện gì vậy?" Tạ Bình giả vờ giả vịt hỏi. Hai người bên cạnh Tạ Bình đều ít tuổi hơn Tạ Bình, lúc này cả hai đều đứng đó với vẻ mặt đầy phấn khích, chờ xem kịch hay. Còn ba người còn lại, họ đều là thị vệ của Tạ Bình, tất nhiên sẽ không tranh lời của Tạ Bình.
Tên tiểu nhị vẫn ngồi dưới đất, gã chỉ vào Diệp Khiêm, nói: "Chủ nhân, là hắn, người này, ta đang xách nước nóng đi về phía kia, thế mà không biết hắn từ đâu chui ra, một tên lỗ mãng, hắn lại va phải ta, còn hất đổ ta xuống đất, nước nóng đổ hết rồi, nếu ta bị lão gia trách phạt thì phải làm sao đây, hu hu... chủ tử, ngài nhất định phải làm chủ cho tiểu nhân."
Tạ Bình gật đầu nói: "Ngươi lui xuống trước đi, yên tâm, chúng ta nhất định sẽ làm chủ cho ngươi." Tạ Bình sợ thực sự có người kiểm tra thân phận của tên tiểu nhị này, cho nên hắn tìm một lý do để đuổi tên tiểu nhị đi trước.
Diệp Khiêm chỉ đứng đó, có chút buồn cười, cần gì chứ, khổ gì chứ, căn bản không cần phải làm việc thừa thãi này.
Tạ Bình nhìn về phía Diệp Khiêm, nói: "Ái chà! Đây không phải là... không phải là... tên nào đó sao! Sao ngươi lại đứng ở đây?"
Diệp Khiêm cứ đứng đó, cũng không nói gì.
Tạ Bình nói: "Cái đó, không phải ta nói ngươi, đây là Vu phủ, là nơi của nhà quyền quý, ngươi có biết cậu ta là thân phận gì không? Đó chính là một trong ba vị quản lý của cả đảo Lam Sâm đấy! Ngươi nói xem, cái tên nhà quê như ngươi, chạy lung tung trong viện làm cái gì? Ngươi nói xem, bây giờ chuyện này phải giải quyết thế nào đây!"
Diệp Khiêm vẫn không nói gì, hắn cứ nhìn Tạ Bình, vẻ mặt đầy sự miệt thị.
Tạ Bình thấy Diệp Khiêm vẫn không nói lời nào thì bắt đầu nổi giận, hắn nhìn ra vẻ khinh miệt và coi thường trên mặt Diệp Khiêm, điều này càng làm Tạ Bình phẫn nộ hơn. Vốn dĩ, theo kịch bản, lúc này Diệp Khiêm nên nhân cơ hội giải thích tình hình, sau đó cầu xin tha thứ các kiểu, nhưng bây giờ, Diệp Khiêm căn bản không đi theo kịch bản! Mẹ kiếp!
Lúc này, một trong những công tử bột bên cạnh Tạ Bình nói: "Tạ Bình ca, người này... hình như hắn rất khinh thường huynh, cái biểu cảm kia thật sự quá chọc tức người khác, căn bản là coi thường huynh."
Tạ Bình hừ một tiếng, hắn chỉ vào Diệp Khiêm, "Ngươi chán sống rồi!"
Diệp Khiêm cười lạnh càng rõ rệt hơn, hắn nói: "Được rồi, diễn xong chưa? Cái kỹ thuật diễn tồi tệ này của ngươi, nói thật, ta còn chẳng buồn vạch trần ngươi. Tạ Bình, ngươi đường đường cũng là đàn ông, sao làm việc lại cứ như mấy bà tám nhiều chuyện, chỉ giỏi bày mấy trò âm mưu vặt vãnh này!"
"Ngươi... ngươi mẹ nó câm miệng cho ta!" Tạ Bình bị lời của Diệp Khiêm kích giận, còn hai công tử bột bên cạnh Tạ Bình thì cười không dứt, hình như là đang cười vì thấy lời Diệp Khiêm nói cũng rất có lý.
Diệp Khiêm đứng đó, tiếp tục khinh miệt nói: "Cho nên, Tạ Bình, ngươi muốn đánh ta thì cứ như một người đàn ông, xông lên đánh ta là được, cần gì phải bày trò âm mưu này? Quan trọng là âm mưu của ngươi phải cao minh thì còn được, đằng này lại là trò của mấy bà tám, ngươi nói xem, ngươi có xấu hổ không? Ngươi không thấy xấu hổ thì ta cũng thấy xấu hổ thay cho ngươi đấy. Được rồi, ngươi muốn làm gì thì cứ làm đi, thật là!"
"Ta... ta... mẹ nó ta phế ngươi!" Lúc này Tạ Bình bị kích thích hoàn toàn tới mức nổi giận đùng đùng, hắn không nhịn được nữa, cũng không gọi mấy đồng bạn kia, cả người lao thẳng về phía Diệp Khiêm! Tạ Bình này là võ giả Luyện Thể cảnh tầng một cao giai, cao hơn Diệp Khiêm, một võ giả cấp thấp, hai bậc, tất nhiên hắn vô cùng tự tin.
"Vút... Ầm..."
Giây tiếp theo, Tạ Bình lại bay ngược trở về...