Diệp Khiêm vừa nghe xong lời của tộc trưởng Gia Luân, lập tức hiểu rõ, anh khổ sở cười nói: “Thật sự có thể được sao? Có khi nào con hồ ly tinh đó chỉ thích đàn ông của tộc Sơn Linh các người, nàng ta thích kiểu thân hình linh lung một chút thì sao?”
Gia Luân cười lên, nói: “Dù sao cũng là thử một chút thôi, nếu đến lúc đó con hồ ly tinh kia không chịu xuất hiện, chúng ta chỉ có thể chậm rãi tìm kiếm thôi.”
Diệp Khiêm gật gật đầu.
Mễ Đa bĩu cái miệng nhỏ nhắn, nói: “Hừ hừ, ca ca Diệp Khiêm, anh không được để con hồ ly tinh kia chiếm tiện nghi đâu đấy.”
Diệp Khiêm cười vô ngữ.
Hoàng Oanh ở một bên đã cười đến thở không nổi nữa rồi.
Mọi người nói làm là làm, Diệp Khiêm còn có việc phải làm, anh cũng không muốn lưu lại Phong Đình của tộc Sơn Linh quá lâu. Diệp Khiêm hóa trang một chút, y phục phía trên hoàn toàn không mặc, phía dưới thì mặc chiếc quần bó sát, tiếp đó anh cùng Mễ Đa bắt đầu xuất phát.
Kế hoạch rất đơn giản, Diệp Khiêm giả vờ muốn bắt Mễ Đa, sau đó Mễ Đa dẫn Diệp Khiêm tiến vào hiệp cốc vân vụ phía trên. Tại bên trong hiệp cốc, Mễ Đa chạy thoát, còn Diệp Khiêm thì ở lại bên trong, tìm kiếm hồ ly tinh, đồng thời cũng dụ dỗ hồ ly tinh xuất hiện.
Kế hoạch tuy đơn giản, nhưng hiệu quả chắc hẳn không tệ, dù sao thì cái hiệp cốc vân vụ kia hiện tại chỉ có một mình hồ ly tinh làm chủ, bình thường người tộc Sơn Linh không dám tiến vào, mà hồ ly tinh dường như cũng luôn tu luyện ở bên trong.
Diệp Khiêm làm bộ làm tịch truy đuổi phía sau Mễ Đa, anh theo sát Mễ Đa, một đường chạy vào bên trong. Chạy mãi, đột nhiên, từng mảng lớn vân vụ bắt đầu xoay chuyển cấp tốc, nơi này cứ như một mê cung tự nhiên, trách không được Gia Luân nói nếu ở bên trong thì căn bản không cần lo bị võ giả bên ngoài phát hiện, nơi này quả thật có ưu thế tự nhiên.
Nếu Diệp Khiêm không theo sát Mễ Đa, thì e rằng anh cũng đã mất phương hướng rồi. Nhưng đối với người tộc Sơn Linh mà nói, lộ trình nơi này vẫn còn quen thuộc, quan trọng là, người tộc Sơn Linh sinh sống lâu dài trong môi trường như vậy, cảm nhận phương hướng của họ trong mây mù quả thực mạnh hơn nhân loại bình thường rất nhiều.
Đi rất lâu, tiếp đó Mễ Đa bắt đầu đi qua một lối đi rất hẹp.
Diệp Khiêm nhìn thấy lối đi này thì chán nản, anh buộc phải nỗ lực thu nhỏ thân thể lại mới có thể bò qua.
Diệp Khiêm bò mất trọn vẹn cả trăm mét, cuối cùng, phía trước đột nhiên mở rộng ra, xung quanh đều là mây mù rực rỡ, linh khí nơi này vô cùng phong phú, tuy nhiên trong linh khí dường như có một loại cảm giác âm lương nhàn nhạt.
Diệp Khiêm nhíu mày, không biết loại cảm giác âm lương này có ý nghĩa gì. Anh nhìn xung quanh một chút, sau đó nhảy lên một tảng đá. Lúc này, Mễ Đa đã theo đường cũ quay trở về, vở kịch của cô ấy đã kết thúc, thứ còn lại chính là màn kịch của Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm nhảy nhót trên tảng đá vài cái, trước mắt là một hiệp cốc khổng lồ, tại đáy hiệp cốc còn có một hồ bạc, hồ bạc đẹp tựa như tấm gương, khiến người ta nghẹt thở, linh khí phong phú xung quanh cũng làm cho Diệp Khiêm có chút say mê.
Diệp Khiêm đương nhiên không quên chính sự, anh hướng về phía xung quanh hô lớn: “Hắc! Mỹ nữ! Mỹ nữ nàng ở đâu vậy? Tiểu ngoan ngoãn, mau mau xuất hiện đi nha, ca ca đã nhìn thấy nàng rồi nha.”
Diệp Khiêm vừa hô vừa nhảy qua nhảy lại trên tảng đá, anh không thể biểu hiện quá mức cường đại, bắt buộc phải khiến hồ ly tinh buông lỏng cảnh giác mới được.
Không bao lâu, Diệp Khiêm liền cảm giác được một trận khí tức ba động, không tính là mạnh, nhưng, nói thế nào nhỉ, khá là quỷ dị!
Diệp Khiêm nâng cao cảnh giác, anh đi vài bước, lúc này đã nhảy xuống phía dưới hiệp cốc. Bên bờ nước dưới đáy hiệp cốc, một người phụ nữ đang ngồi trên tảng đá.
Người phụ nữ kia chủ động gọi Diệp Khiêm: “Hắc, soái ca, anh đang tìm người à?”
Diệp Khiêm nhìn về phía người phụ nữ kia, hoảng sợ một chút, thực sự là hoảng sợ một chút, bởi vì người phụ nữ trước mắt này, ân, đích xác là phụ nữ! Chỉ là một chút cũng không giống hồ ly tinh! Nếu như nhìn thấy trên đường cái, Diệp Khiêm chắc chắn sẽ không nghĩ cô ta là hồ ly tinh!
Chuyện gì xảy ra vậy?
Trong lòng Diệp Khiêm khá kinh hãi, lẽ nào nói con hồ ly tinh này đã đạt đến trình độ có thể hóa hình rồi? Nếu nói yêu thú đều có thể biến thành hình người, hơn nữa còn sống động như thật, một chút cũng nhìn không ra, cái này… cái này chí ít cũng phải là Vương Giả Chi Cảnh rồi đi!
“Soái ca?” Người phụ nữ vuốt tóc, hướng về phía Diệp Khiêm cười dịu dàng.
Diệp Khiêm hoàn hồn lại, anh cũng cười một chút, trong mắt lộ ra vài phần kinh diễm và dáng vẻ háo sắc, anh bước về phía người phụ nữ, nói: “Ôi chao, mỹ nữ, nàng đang làm gì ở đây vậy? Bơi lội à? Có muốn ca ca dạy nàng không.”
Mỹ nữ che mặt cười, cô ta nhìn chằm chằm vào ngực Diệp Khiêm, sau đó hai tay che mặt, nói: “Ca ca anh chắc chắn là người xấu rồi, làm gì có chuyện lần đầu tiên gặp mặt đã dạy người ta bơi lội cơ chứ.”
“Hắc hắc, ca ca quả thật không phải người xấu, ca là người tốt, thật đấy.” Diệp Khiêm hướng về phía mỹ nữ tiến gần, đồng thời trong lòng vô cùng cảnh giác, chuyện này quá kỳ lạ, người phụ nữ này, ân, căn bản chính là một người phụ nữ, nhìn không ra chút dáng vẻ hồ ly tinh nào. Lẽ nào, kỳ thực cô ta không phải hồ ly tinh, cô ta chỉ là một con người?
Người phụ nữ tiếp tục che mặt, sau đó cô ta nghiêng đầu nhìn Diệp Khiêm, nói: “Ca ca anh làm sao lại chạy đến nơi này? Nơi này không có người đâu, hơn nữa, càng không có người cao lớn khôi ngô như anh.”
Diệp Khiêm cười ha ha nói: “Trước đó một cô nàng nhỏ nhắn mời ta, gọi là Mễ Đa gì đó, ta thấy cô bé đó khá là dễ thương nên muốn theo đuổi, kết quả cô nàng kia quá không biết điều, thế mà lại chạy trốn, chạy đến tận nơi này. Ta một đường đuổi theo, sau đó đến nơi này thì mất dấu… Bất quá, hiện tại không sao cả, bởi vì, có muội muội ở đây, thế này là đủ rồi, ta cũng là đến để trị liệu mà! Ha ha ha ha.” Diệp Khiêm cười lớn, sau đó ngồi xuống bên cạnh người phụ nữ.
Người phụ nữ liếc mắt nhìn Diệp Khiêm, cô ta vươn tay, sờ lên ngực Diệp Khiêm, Diệp Khiêm căn bản không mặc áo.
Người phụ nữ đỏ mặt, nói: “Ca ca cơ thể anh đúng là cường tráng thật đấy, Mễ Đa kia không thích anh, đúng là cô ta không hiểu phong tình.”
“Đúng vậy, đúng vậy, không bằng, muội muội, chúng ta cùng nhau bơi lội?” Diệp Khiêm nói.
Người phụ nữ lại đỏ mặt.
Trong lòng Diệp Khiêm lúc này vô cùng rối bời, anh hoàn toàn không ngờ tới lại là tình huống này. Theo như những gì Diệp Khiêm dự đoán trước đó, sau khi đến sơn cốc này, tìm được hồ tinh, sau đó giết chết hồ tinh là xong hết mọi chuyện. Thế nhưng hiện tại, người thì tìm được rồi, nhưng người này có thực sự là hồ tinh không?
Diệp Khiêm lúc này chỉ có thể tiếp tục diễn tiếp, anh vươn tay, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của người phụ nữ, sau đó kéo cô ta đi về phía dưới nước, đồng thời Diệp Khiêm giả vờ vẻ mặt gấp gáp, định cởi y phục của người phụ nữ.
Khi chạm vào da thịt của người phụ nữ, Diệp Khiêm sững sờ một chút, người phụ nữ này dường như thực sự không bình thường, bởi vì da thịt của cô ta rất lạnh, là loại lạnh không có nhiệt độ, giống hệt với nhiệt độ không khí xung quanh, điều này chứng minh, người phụ nữ này rất có khả năng thực sự không phải là người.
Diệp Khiêm nghĩ một chút, sau đó hắc hắc cười nói: “Mỹ nữ, trên người nàng lạnh quá nha, hay là thôi, chúng ta không xuống nước nữa, ta sưởi ấm cho nàng, nàng sờ xem, ta ở đây rất nóng hổi này.”
Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn Diệp Khiêm, một đôi mắt lưu chuyển ánh nhìn mê hoặc, ánh mắt kiểu này đúng là khá giống hồ ly.
Đang nghĩ ngợi, người phụ nữ đã nắm lấy tay Diệp Khiêm, nói: “Soái ca ca, theo em đi.”
Nói đoạn, người phụ nữ kéo Diệp Khiêm đi về phía một cái hang động ngoài bờ hồ. Đến trong hang, có chút mờ tối, tiếp đó người phụ nữ liền nhào vào lòng Diệp Khiêm, cô ta nhẹ nhàng nói bên tai Diệp Khiêm: “Ca ca tốt, bây giờ anh có thể sưởi ấm cơ thể cho em rồi.”
Diệp Khiêm có chút chán nản, anh đang do dự bây giờ nên làm thế nào, là trực tiếp bắt lấy người phụ nữ, ép hỏi xem rốt cuộc cô ta có phải hồ ly tinh hay không, hay là nên tiếp tục diễn màn kịch này?
Diệp Khiêm đoán rằng nếu trực tiếp bắt người phụ nữ này rồi thẩm vấn thì sẽ chẳng có kết quả gì, dù sao người phụ nữ này nhìn thế nào cũng không giống hồ ly tinh, nhưng người phụ nữ này lại quả thực rất quái dị, cơ thể cô ta rất lạnh, giống như một loài động vật máu lạnh, hoàn toàn không có thể ôn.
Diệp Khiêm đang nghĩ ngợi, lúc này người phụ nữ đã cởi quần của Diệp Khiêm, Diệp Khiêm rất bất lực, anh lúc này chỉ có thể diễn tiếp, nhưng nghĩ đến việc phải làm loại chuyện đó với một sinh vật phi nhân loại, Diệp Khiêm cảm thấy tam quan của mình sắp sụp đổ.
Ngay lúc Diệp Khiêm còn đang do dự, đột nhiên, Diệp Khiêm phát hiện một chi tiết, người phụ nữ đã cởi sạch y phục này dường như trên người đã có nhiệt độ!
Thật sự!
Tay của Diệp Khiêm sờ lên ngực người phụ nữ, đích xác đã có nhiệt độ.
Đầu óc Diệp Khiêm lập tức tỉnh táo vài phần, anh nhìn người phụ nữ trước mắt, cô ta vẫn luôn cúi đầu, nhưng Diệp Khiêm vẫn nhạy bén phát hiện, kiểu tóc trên đầu người phụ nữ đã thay đổi!
Tình huống gì thế này!
Diệp Khiêm lập tức điều động Pháp Nguyên linh lực toàn thân, cảm ứng người phụ nữ trước mắt, linh lực ba động trên người cô ta rất kỳ quái, nên nói là không phải linh lực ba động của nhân loại, mà là của yêu thú, hơn nữa nhìn thực lực của yêu thú này, cũng không phải rất cường đại, cũng chỉ mới có Thần Thông Cảnh nhị trọng sơ giai mà thôi!
Diệp Khiêm nheo mắt lại, anh biết, lần này chắc chắn đúng rồi, thứ trước mắt này chắc chắn chính là hồ ly tinh! Tuy Diệp Khiêm căn bản không biết cô ta đột nhiên thay đổi thế nào, nhưng Diệp Khiêm rất khẳng định, lần này nhất định là bản thể!
Nghĩ đến đây, Diệp Khiêm không còn do dự nữa, anh vươn tay, một tiếng "phanh" vang lên, trực tiếp bóp lấy cổ người phụ nữ, tiếp đó Diệp Khiêm mạnh mẽ ném người phụ nữ ra ngoài hang động.
“Anh làm gì vậy!” Người phụ nữ trên mặt đất đột nhiên ngẩng đầu lên, gầm thét lớn về phía Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm nhìn thấy mặt người phụ nữ, nhọn hoắt, chính là một khuôn mặt hồ ly, có chút giống người, nhưng tuyệt đối không phải là người!
Diệp Khiêm vội vàng kéo quần của mình lên, anh nhìn người phụ nữ kia, hừ lạnh: “Ta làm gì ư? Vẫn là tự hỏi bản thân ngươi đi, ngươi con hồ ly tinh này, dọa chết ta rồi, ca ca thật sự không có hứng thú làm chuyện đó với một con vật.”
Người phụ nữ sững sờ, sau đó vội vàng dùng tay che mặt lại, đôi mắt hồ ly nhỏ xíu nhìn chằm chằm Diệp Khiêm, giọng sắc bén hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai! Ngươi tên tiểu nhân ti bỉ này!”
Diệp Khiêm xoa xoa mũi, nói: “Ta là ai không quan trọng, quan trọng là, ngươi rốt cuộc là con quái vật gì? Người phụ nữ lúc nãy đâu rồi? Hai người các ngươi là quan hệ gì?”
“Ngươi lo chuyện bao đồng quá nhiều rồi!” Hồ ly tinh đột nhiên đứng dậy, cơ thể cô ta không khác mấy so với nhân loại, yêu khí toàn thân đột nhiên bùng nổ, tiếp đó, mấy chục con hồ ly tinh giống hệt nhau xuất hiện xung quanh cô ta, sau đó những con hồ ly tinh này đều lao về phía Diệp Khiêm…