Diệp Khiêm lại một lần nữa đến Địa hạ Băng Linh cung, phát hiện nơi này so với lần mình cứu Kiều Sơn ra ngoài trước kia, chẳng có chút thay đổi nào cả.
Một là bởi vì Đại Thông vương triều đất rộng của nhiều, chưa chắc đã có ai phát hiện ra nơi này. Nguyên nhân thứ hai chính là, e rằng dù có phát hiện ra, cũng chẳng có mấy ai có đủ khả năng khám phá Địa hạ Băng Linh cung này đâu?
Hỏa Liên bang trước kia từng chiếm cứ nơi này rất lâu, hiển nhiên là bang chủ đó đã phát hiện ra Địa hạ Băng Linh cung này không tầm thường, muốn khám phá huyền cơ bên trong nên mới chiếm lấy nó. Chỉ tiếc là hắn ta cũng không có năng lực khai phá, cuối cùng còn chọc phải Diệp Khiêm, chết một cách không rõ ràng.
Vì Băng Tuyết Linh Tâm, lần này Diệp Khiêm cũng liều mạng rồi. Dù sao thì công hiệu nghịch thiên của Băng Nguyên Hoang Thần Đan đó, chính là thứ mà cái túi không đáy về tài nguyên như hắn lúc này cần nhất. Nếu không có Băng Nguyên Hoang Thần Đan, cứ làm theo trình tự ăn vài viên đan dược phẩm cấp tầm thường, thì đến bao giờ mới đột phá được?
Tuy rằng đối với đại đa số mọi người, Vương giả cấp dù có vắt hết óc thu thập đan dược và các loại tài nguyên, nhưng muốn đột phá, không mất vài chục đến cả trăm năm thì căn bản là không thể nào. Thế nhưng, Diệp Khiêm không cam lòng, hắn thực sự không muốn đến khi bảy tám mươi tuổi mới đột phá được đến Vương giả nhị trọng hay tam trọng gì đó. Đợi đến lúc bảy tám mươi tuổi, râu dài cả tấc, đi ra ngoài gặp một mỹ nữ xinh đẹp còn phải cung kính gọi một tiếng lão gia gia, mẹ kiếp, sống như thế thì còn ý nghĩa gì nữa chứ…
Mặc dù trong Địa hạ Băng Linh cung chắc chắn nguy hiểm vô cùng, nhưng so với kỳ hiệu của Băng Nguyên Hoang Thần Đan, Diệp Khiêm buộc phải đánh cược một phen. Võ giả mà không dám mạo hiểm thì khác gì con cá ướp muối!
Khi đến đây, Diệp Khiêm đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, nhưng phía trước vẫn là mịt mù không rõ. Thế nhưng không còn cách nào khác, Diệp Khiêm nghiến răng một cái rồi tiến vào trong Địa hạ Băng Linh cung.
Theo bước chân hắn tiến sâu vào trong, cái lạnh thấu xương đó lại lan tỏa tới. Tu vi của Diệp Khiêm như vậy mà cũng phải gắng sức chống đỡ. Hơn nữa, nhìn xung quanh dường như không có dấu vết nào cho thấy có bàn tay con người bày trí. Mà nghe đồn, Địa hạ Băng Linh cung chính là nơi tu luyện của Băng Hoàng - một đại năng cái thế thời cổ đại.
Như vậy, nơi này chắc vẫn chưa phải là Địa hạ Băng Linh cung thực sự, mà chỉ là ngoại vi mà thôi.
Rất nhanh, Diệp Khiêm đã đến nơi trước kia từng cứu tiền bối Kiều Sơn. Nơi này quả thực vô cùng rét buốt. Khi Kiều Sơn tiến vào đây một trăm hai mươi năm trước, tu vi không rõ, nhưng chắc chắn là trâu bò hơn mình. Thế nên, gã này mới bị đóng băng tức thì, nếu không thì gã cũng không thể sống sót suốt một trăm hai mươi năm.
Đây quả thực là một kỳ tích. Một trăm hai mươi năm trôi qua, thế giới bên ngoài vẫn như cũ, nhưng đối với Kiều Sơn mà nói, tất cả hoàn toàn ngưng đọng, trì trệ.
Đại Thông vương triều đất rộng của nhiều, các loại nơi chốn huyền diệu cũng vượt xa những gì Diệp Khiêm có thể tưởng tượng. Xuất hiện những kỳ tích thế này, cũng có thể hiểu được. Tại Tây Lương sơn ở Thương Châu, trong Tây Lương cốc chẳng phải có một đầm nước thần bí đó sao? Người sư phụ hờ Chu Thế Tông của hắn thậm chí còn tìm thấy một viên đan dược tăng thêm tuổi thọ ở trong đó!
Lần trước đến đây cứu Kiều Sơn, Diệp Khiêm không dám tiến sâu thêm nữa, chỉ có thể chọn cách bỏ chạy từ xa. Nhưng lần này không còn cách nào khác, Băng Tuyết Linh Tâm chắc chỉ có ở Địa hạ Băng Linh cung này mà thôi. Nếu không tìm được ở đây, thì Băng Nguyên Hoang Thần Đan của Diệp Khiêm e rằng vĩnh viễn không có ngày xuất thế.
Thế nhưng cái lạnh ở đây thật sự quá thâm sâu, thậm chí Diệp Khiêm lại cảm nhận được luồng khí tức xa xăm kia, như thể có một tồn tại đáng sợ nào đó đang tỉnh lại từ giấc ngủ dài cổ xưa.
“Chẳng lẽ nói… vị Băng Hoàng thời cổ đại kia vẫn chưa chết thật sao?” Diệp Khiêm thầm kinh hãi, lần đầu tiên nảy sinh chút do dự. Phải biết rằng, vị Băng Hoàng kia dù niên đại xa xưa, nhưng tuyệt đối không chỉ là tồn tại ở cấp độ Vương giả, chắc chắn đã là đại năng thành Thánh, nếu không thì không dám lấy cái danh hiệu “Băng Hoàng” coi thường thiên hạ như vậy.
Tồn tại kiểu thành Thánh như thế, đừng nói là thực sự hồi sinh, cho dù người ta chỉ để lại chút thủ đoạn nhỏ thôi, e rằng cũng không phải thứ mà tầng thứ hiện tại của Diệp Khiêm có thể đối phó.
Hơn nữa, cái lạnh ở nơi này đã khiến Diệp Khiêm cảm thấy vô cùng khó lòng chịu đựng. Hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, sau khi tiếp tục tiến sâu vào trong, mình sẽ gặp phải tình cảnh gì?
Liệu có phải cũng giống như Kiều Sơn, bị đóng băng tức thì không?
Cái rét buốt càng lúc càng khó chịu đựng, vì thế Diệp Khiêm buộc phải tiêu hao nhiều linh lực hơn để duy trì khả năng chống lạnh của bản thân. Rất nhanh, Diệp Khiêm kinh ngạc phát hiện ra Pháp Nguyên linh lực vốn là niềm kiêu hãnh của mình lại có dấu hiệu tiêu hao sạch sẽ!
Diệp Khiêm giật mình kinh hãi, mẹ kiếp, đáng sợ thế ư? Phải biết rằng, ở trên mặt đất, Diệp Khiêm đánh một trận ra trò với một võ giả Vương giả nhất trọng, cũng chưa chắc đã tiêu hao sạch linh lực đâu!
Hắn vội vàng nuốt mấy viên đan dược nhị phẩm để bổ sung linh lực, đồng thời bắt đầu hấp thụ linh lực xung quanh. Đến lúc này, Diệp Khiêm bàng hoàng phát hiện ra sự khác biệt. Trong thế giới băng giá dưới lòng đất này, tuy mình tiêu hao linh lực rất nhanh, nhưng tốc độ khôi phục cũng rất nhanh, tốc độ hấp thụ linh lực xung quanh phải nói là nhanh gấp mười mấy lần trên mặt đất!
Rất nhanh, tu vi của Diệp Khiêm đã hồi phục được một chút. Hắn lại một lần nữa chấn động phát hiện ra tu vi vốn đã đình trệ của mình lại tăng lên được một chút. Tuy chỉ là một chút xíu, đối với Diệp Khiêm hiện tại mà nói thì hoàn toàn không có tác dụng gì lớn, nhưng dù chỉ tăng lên một chút thôi cũng vô cùng lợi hại rồi. Địa hạ Băng Linh cung này thế mà lại là một bảo địa để tu luyện!
Người xưa có câu, có áp lực mới có tăng trưởng. Rất nhiều võ giả để tu luyện đều tự tạo cho mình các loại áp lực, phổ biến nhất là lúc ở Luyện Thể cảnh, họ tăng thêm rất nhiều trọng lượng lên cơ thể mình để rèn luyện thân thể.
Mà giờ phút này, cái lạnh mà Diệp Khiêm đối mặt lại là một loại áp lực khác, hơn nữa áp lực này e rằng căn bản khó mà tìm được. Diệp Khiêm hiện tại, dù có cho hắn một võ giả Vương giả nhị trọng làm đối thủ, cũng chưa chắc đã có hiệu quả tốt như thế này. Huống chi, bảo một võ giả Vương giả nhị trọng làm bia đỡ đạn cho mình, đâu có chuyện tốt như vậy?
Thế nhưng, thế giới băng giá dưới lòng đất này thì khác, đây hoàn toàn là nơi tu luyện trời cho. Áp lực đáng sợ như vậy hoàn toàn có thể ép võ giả hết lần này đến lần khác đột phá bản thân!
Thảo nào, hồi còn ở Thiên Đảo quốc, mấy học viện kia lại tạo ra mấy loại phòng tu luyện kiểu phòng trọng lực, chính là vì muốn tạo áp lực cho bản thân học viên. Mà so với sức mạnh băng giá của thế giới dưới lòng đất, mấy phòng trọng lực của các học viện kia đúng là không đáng nhắc tới. Đối với tu vi hiện tại của Diệp Khiêm mà nói, cũng chẳng có phòng trọng lực nào giúp hắn tu luyện được cả, nhưng Địa hạ Băng Linh cung này lại hoàn toàn có hiệu quả đó!
Diệp Khiêm buộc phải ngậm ngùi phát hiện ra, chỉ riêng sức mạnh băng giá này thôi cũng khiến mình không nỡ từ bỏ nơi này!
Vậy thì còn nói gì nữa, nam tử hán sợ cái quái gì, tiến!
Diệp Khiêm không nói hai lời, lại tiến lên một bước nữa. Nhưng vừa bước xuống một bước này, Diệp Khiêm lập tức không nhịn được mà kêu thảm một tiếng, ngay lập tức vận chuyển toàn bộ linh lực trong cơ thể bắt đầu chống lại giá rét. Đồng thời, linh lực trong cơ thể hắn đang tiêu hao với tốc độ chóng mặt, thậm chí dù Diệp Khiêm trong lúc vạn phần nguy cấp nuốt xuống một viên đan dược phẩm cấp tam phẩm, cũng không thể khôi phục lại được.
Cuối cùng, Diệp Khiêm buộc phải lùi lại một bước, trở về nơi cứu Kiều Sơn lúc trước.
Hắn lập tức ngồi bệt xuống đất, lòng đầy sợ hãi. Diệp Khiêm kinh hoàng nhìn chằm chằm về phía trước, thế giới dưới lòng đất này tối om, dù thần thức Diệp Khiêm siêu mạnh nhưng ở đây, thần thức cũng bị hạn chế đến mức hoàn toàn không có tác dụng gì. Hắn chỉ có thể dựa vào thị lực, cũng may là nơi này không có bất kỳ hạn chế hay can thiệp nào đối với thị lực.
Ngay vừa rồi, Diệp Khiêm chỉ bước tới một bước, kết quả là cái lạnh gặp phải so với ở đây mạnh hơn gấp mười lần! Cái lạnh thấu xương đó hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của Diệp Khiêm, hắn không kịp trở tay, suýt nữa đã bị đông thành chó…
Mà giờ khắc này, Diệp Khiêm cũng cuối cùng đã hiểu, vì sao Kiều Sơn lại bị đóng băng ở nơi này. Bây giờ xem ra, Kiều Sơn chắc chắn cũng đã liều mạng chạy tới nơi này, nhưng khi bước thêm một bước nữa, cái lạnh siêu cấp bùng nổ tức thì đó, Kiều Sơn không chống đỡ nổi, trực tiếp bị đóng băng tức khắc.
Mà Diệp Khiêm dẫu sao cũng mạnh hơn Kiều Sơn năm xưa quá nhiều nên đã chống đỡ được. Thế nhưng, Diệp Khiêm cũng không cho rằng mình có thể bình an vô sự khi tiến thêm một bước nữa. Nếu như linh lực của mình cạn kiệt, người lại bị đóng băng đến mức không tỉnh táo để lấy đan dược hay lùi lại, e rằng mình cũng phải giống như Kiều Sơn, bị đóng thành khối băng.
Mà Kiều Sơn thì còn có mình tới cứu, đến lúc đó ai sẽ cứu mình đây…
Nhưng cứ thế bỏ cuộc thì đương nhiên không phải phong cách của Diệp Khiêm. Diệp Khiêm suy tính kỹ càng, sau khi dùng đan dược khôi phục lại linh lực tu vi của mình, cảm giác đã đạt đến trạng thái đỉnh phong, chuẩn bị đầy đủ xong xuôi, lại bước thêm một bước về phía trước.
Bước chân này vừa xuống, cái lạnh mãnh liệt hơn lại ập đến. Diệp Khiêm nghiến răng kiên trì, cảm giác linh lực trong cơ thể tiêu hao như nước chảy ào ào. Diệp Khiêm nuốt ngay hai viên đan dược đã ngậm trong miệng trước khi tiến vào, lại kiên trì thêm một lát, nhưng điều này căn bản chẳng có tác dụng lớn. Không bao lâu sau, Diệp Khiêm cảm thấy cơ thể mình đã hơi tê dại, muốn lấy đan dược trong nhẫn trữ vật mà tay cũng run lẩy bẩy. Diệp Khiêm đại kinh, cứ đà này, e rằng chính mình cũng sắp bị đông thành khối băng rồi.
Hắn vội vàng dùng chút sức lực cuối cùng, lùi ngược về phía sau. Sau một bước, lập tức cả người thấy nhẹ nhõm hẳn.
Thở dốc vài hơi, lại lấy ra vài viên linh thạch cực phẩm để khôi phục tu vi, Diệp Khiêm phát hiện ra, ở đây, mình có chuẩn bị bao nhiêu đan dược cũng hoàn toàn không đủ. Mình buộc phải tiết kiệm một chút, ở nơi an ổn thế này mà dùng được linh thạch thì cứ dùng linh thạch.
Mà lúc này, sau hai lần thăm dò, Diệp Khiêm phát hiện mình ở khu vực hiện tại hoàn toàn không có áp lực gì lớn, có thể coi là vùng an toàn. Thế nhưng, bước thêm một bước nữa, lại bùng nổ sự giá rét gấp mười mấy lần tức thì. Vừa rồi mình coi như đã dốc hết mọi thứ, nhưng thời gian trụ lại ở phía trước, ước chừng chưa đầy mười phút, khoảng chừng chín phút gì đó.
Thật khó tưởng tượng, lại có một nơi mà mình chỉ có thể đứng được chín phút, đứng lâu hơn nữa thì phải bị đông cứng tươi mà chết…
Thế nhưng điều này lại kích thích ý chí chiến đấu sục sôi của Diệp Khiêm. Mẹ kiếp, tao không tin là không vào được nơi này? Một bước thiên cầm cơ mà, chẳng lẽ mình không thể bước qua? Dù là giá rét, nhưng con người luôn có một thói quen và khả năng thích nghi. Diệp Khiêm nghiến răng quyết định phải kiên trì tới cùng!
Hắn lại khôi phục tu vi và linh lực một chút, cảm giác đã tạm ổn, liền nghiến răng bước thêm một bước, lao vào trong.