Diệp Khiêm gần như dành toàn bộ thời gian mỗi ngày để luyện đan. Tuy nói tốc độ luyện chế đã ngày càng nhanh, tài phú mỗi ngày cũng tăng trưởng bùng nổ, nhưng Diệp Khiêm bắt đầu cảm thấy cuộc sống kiểu này rất tẻ nhạt. Muốn mua thứ gì tốt một chút thì lại không đợi được mấy buổi đấu giá phi pháp nào cả, còn mấy cửa tiệm bình thường thì Diệp Khiêm dĩ nhiên có thể mua được, nhưng bên trong chẳng có món đồ gì ra hồn.
Thực lực hiện tại của Diệp Khiêm vẫn khá là lúng túng, đã đạt đến Vương giả tam trọng cảnh, nhưng bây giờ lại không cách nào tăng trưởng nhanh được. Dĩ nhiên, muốn tăng trưởng nhanh vốn dĩ đã là một chuyện rất khó khăn.
Diệp Khiêm ngày nào cũng chán chường kiếm tiền, thật ra đúng là rất tẻ nhạt, mấu chốt là kiếm được điểm tích lũy rồi cũng chẳng có thứ gì khiến Diệp Khiêm thấy động tâm. Nhưng hiện tại toàn bộ sản nghiệp của Càn Vương phủ đã lớn hơn rất nhiều, không mua được thứ tốt nên Diệp Khiêm đành đi khắp nơi mua sản nghiệp và bất động sản, dù sao Vương thành cũng chỉ lớn chừng ấy, nhà cửa và sản nghiệp tuyệt đối sẽ không mất giá.
Người trong Vương phủ đương nhiên rất vui mừng, bởi vì sự xuất hiện của Diệp Khiêm, lương bổng của họ đã tăng gấp đôi. Theo lời Diệp Khiêm nói thì sau này còn có chia hoa hồng và thưởng năm, đây đều là những thứ tốt cả. Thật may là lúc trước khi Càn Vương phủ không phát nổi lương mà họ vẫn không rời đi, nếu không, bây giờ sẽ không có đãi ngộ tốt như vậy rồi.
Cửa hàng đan dược của Diệp Khiêm vẫn buôn bán tấp nập, nhưng Diệp Khiêm thì chẳng còn tâm trạng nào nữa, ngày nào anh cũng suy nghĩ, cái Thánh đàn ở ngay trung tâm Vương thành kia, rốt cuộc sẽ có bí mật gì.
Ngày hôm đó, Diễm Hồng cầm một tấm thiệp mời chạy nhanh tới, nói: "Này, Diệp đại quản gia, có chuyện tốt tìm tới cửa rồi đây."
"Chuyện tốt gì?" Diệp Khiêm bây giờ đối với cái gọi là chuyện tốt thì cơ bản đã miễn nhiễm rồi, "Chẳng lẽ, là cô muốn kết hôn với Đỗ thúc à?"
"Nói cái gì thế!" Diễm Hồng lườm Diệp Khiêm một cái, nói: "Chuyện tốt tôi nói là đại điển của Vương thành chúng ta, mỗi năm có một lần đấy! Người dân diễu hành vui vẻ, người của tám đại Vương phủ chúng ta còn có hoạt động riêng, giải thưởng của hoạt động đó là do bệ hạ đích thân ban tặng, tốt lắm đấy!"
"Ồ?" Diệp Khiêm ngẩn ra một chút, nói: "Đều là thứ tốt gì vậy, nói thử giải nhất xem nào."
Diễm Hồng trợn mắt với Diệp Khiêm, cười hì hì bảo: "Anh còn tự tin gớm nhỉ, có biết tám đại Vương phủ bên trong cao thủ như mây hay không? Nếu bàn về luyện đan thì đám người kia đương nhiên không đủ tư cách xách dép cho anh, nhưng nếu bàn về khả năng tham gia hoạt động thì bọn họ đều lợi hại lắm đấy, muốn giành được hạng nhất tuyệt đối không đơn giản đâu."
Diệp Khiêm gật đầu, nói: "Cái này thì dĩ nhiên tôi biết rồi, nhưng tôi vẫn muốn biết phần thưởng của hạng nhất là gì. Như vậy nếu là thứ bình thường thì thôi vậy, dù sao bây giờ chúng ta có tiền, thứ kém cỏi thật sự nhìn không vừa mắt."
Diễm Hồng vừa nghe thế liền che miệng cười khúc khích, nói: "Được rồi, đã là thứ bệ hạ ban tặng thì đương nhiên đều là những thứ tốt không mua được. Tôi nhớ phần thưởng năm ngoái hình như là một bộ bảo giáp có khắc văn của Thánh nhân, thứ đó lợi hại lắm, có thể chịu được đòn tấn công của võ giả Vương giả tam trọng cảnh. Mà mấu chốt là bảo giáp đó là vĩnh cửu, phù văn trên đó rất ít nhưng khi thử nghiệm tại chỗ chỉ cần một chút năng lượng kích hoạt là đòn tấn công của Vương giả cảnh hoàn toàn vô dụng. Năm kia thì tặng một cây cung khắc văn Thánh nhân, cái đó còn lợi hại hơn, khóa mục tiêu rồi thì chạy đằng trời cũng không thoát. Ừm, còn phần thưởng tốt nhất từng có, để tôi nghĩ xem nào... Đúng rồi, phần thưởng tốt nhất là được vào Thánh đàn tu hành một năm. Lần đó tám đại Vương phủ đều tham gia, ngay cả Vương gia cũng đích thân tới, sau đó lão gia nhà chúng ta đã giành được cơ hội này. Hì hì, dù sao sau khi lão gia trở về thì thực sự đã thay đổi rất nhiều, bảy vị Vương gia khác đều không dám ngồi ngang hàng với lão gia chúng ta nữa. Tôi nói cho anh biết, nếu không phải lão gia và tiểu thư đều rời khỏi Vương phủ thì dù Càn Vương phủ chúng ta có nghèo hơn nữa, cũng chẳng có ai dám coi thường đâu."
Diệp Khiêm "Ồ" một tiếng, xem ra phần thưởng của vị bệ hạ này có liên quan tới Thánh đàn, quả thật đều là những thứ có tiền cũng không mua được. Thánh nhân khắc văn! Cái này... nghe có vẻ ngầu quá nhỉ!
Diệp Khiêm suy nghĩ một chút, nói: "Được, vậy mỗi năm thi cái gì, thi đấu võ à?"
"Đương nhiên không phải rồi, thi đấu võ thì tổn hại tình cảm lắm. Mỗi năm đều là thi tìm bảo vật, hoặc là săn giết yêu thú, kiểu kiểu thế, dù sao cũng sẽ không quá tổn hại tình cảm. Năm nay thì tôi đoán các vị Vương gia đều sẽ không đi, vì lão gia nhà chúng ta không có ở đây, lão gia không đi thì bảy người kia cũng sẽ không đi, cho nên chắc là các tiểu thư, công tử của Vương phủ dẫn đội đi chiến đấu thôi." Diễm Hồng nói một tràng.
Diệp Khiêm gật đầu, nói: "Thì ra là vậy, được, khi nào bắt đầu, chúng ta cũng qua đó."
"Được, tôi muốn đi gặp chị em tốt của tôi! Là một đại mỹ nữ đấy nhé, đến lúc đó sẽ giới thiệu cho anh." Diễm Hồng cười khúc khích, sau đó nhìn quanh, thấy Lâm Thủy Nhi không ở đây mới an tâm.
Diệp Khiêm chỉ cười, nói: "Mỗi lần tham gia đội ngũ cần bao nhiêu người?"
"Nhiều nhất hình như chỉ có thể là một người dẫn đầu tám thị vệ thôi, dù sao trước giờ đều như vậy." Diễm Hồng giải thích với Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm "Ồ" một tiếng, gật đầu nói: "Thì ra là vậy, được, vậy tôi chọn vài thị vệ, đến lúc đó chúng ta qua đó. Nhưng mà, Vương phủ chúng ta không có người dẫn đầu à, ai sẽ dẫn đội đây?"
"Đương nhiên là anh rồi!" Diễm Hồng cười hì hì nói, "Dù sao đến lúc đó qua bên kia, sẽ có rất nhiều thứ tốt, đều là những thứ đồ ăn, đồ chơi bình thường không mua được."
Diệp Khiêm gật đầu, đã xác định thân phận của mình không có vấn đề gì thì được rồi. Diệp Khiêm suy nghĩ một chút, chọn tùy tiện tám thị vệ trong Vương phủ, cũng không yêu cầu trình độ bọn họ cao bao nhiêu, dù sao chỉ cần nhanh nhẹn, giỏi ẩn nấp, chạy nhanh là được.
Còn về Giác mã, cái này Diệp Khiêm khá là để tâm, cũng không phải để tâm, mà là bây giờ điểm tích lũy quá nhiều, tiện thể đi mua vài con Giác mã tốt nhất, tốt nhất để đến lúc đó dùng được. Giác mã loại này, đừng nhìn tốc độ bùng nổ trong thời gian ngắn không nhanh bằng võ giả, nhưng sau khi chạy khoảng nửa phút, một con Giác mã thượng hạng có thể đuổi kịp tốc độ của Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm chuẩn bị mọi thứ, cảm thấy đã hòm hòm rồi. Ba ngày sau, các ngành các nghề trong Vương thành đều trở nên náo nhiệt. Cửa tiệm đan dược số một Vương thành của Diệp Khiêm cũng nhân cơ hội giảm giá nhượng lợi, còn khiến những người mua được đan dược ngày hôm đó phấn khích không thôi.
Diệp Khiêm dẫn người, dưới sự dẫn dắt của Diễm Hồng, đi về phía một nơi tụ họp ở phía sau Vương thành. Ngoài Diễm Hồng ra còn có Đỗ Long và những người khác, còn về phần Lâm Thủy Nhi và Tử Lan, cả hai người đều không có chút hứng thú nào với kiểu giao lưu tụ họp mang tính chất thi đấu này. Đối với họ mà nói, tham gia loại tụ họp này chẳng khác nào đang chịu tội vậy.
Thật ra Diệp Khiêm cũng chẳng có hứng thú, thứ duy nhất anh quan tâm là giải thưởng, còn về chuyện giao lưu với người khác, kết giao quan hệ gì đó, anh thực sự không có lấy một chút hứng thú nào.
Dù sao đối với Diệp Khiêm, nơi này cũng coi như là một trạm dừng chân mà thôi, tất nhiên, chỉ là trạm dừng chân có thời gian ở lại lâu hơn một chút, những cái khác đều không quan trọng.
Diệp Khiêm dẫn người tới phía sau Vương thành, nơi này bình thường sẽ có rất nhiều người canh giữ, coi như là hậu hoa viên của hoàng đế, nhưng bây giờ thì có thể tự do ra vào.
Sau khi Diệp Khiêm tiến vào bên trong, người bên trong đã rất đông rồi, mọi người tụ tập cùng nhau, đang trò chuyện cười nói, rất nhiều người cười rất giả tạo.
Diễm Hồng và Diệp Khiêm vừa dẫn người vào, lúc này ở phía xa có một người phụ nữ gọi lớn: "Diễm Hồng! Bên này!"
Diễm Hồng nhìn qua, lập tức dẫn Diệp Khiêm đi về phía đó.
Ở đó có một vòng tròn nhỏ gồm hơn mười người vây quanh, người dẫn đầu là một thiếu nữ, người phụ nữ này mặc chiến bào gấm vóc, trông anh tư sảng khoái, dáng dấp rất xinh đẹp. Ngoài việc tuổi tác hơi nhỏ một chút ra, những đặc điểm khác mà phụ nữ nên có thì cô ta đều có cả, hơn nữa còn rất nổi bật.
"Hì hì, Diễm Hồng tỷ tỷ!" Cô gái đó chạy tới, khoác tay Diễm Hồng, "Hôm nay đại tiểu thư kỳ quái của tỷ sao không đến thế, cô ta mà đến là tôi phải chọc tức cô ta mới được."
Diễm Hồng vội vàng nói: "Tiểu thư nhà chúng tôi có việc. Được rồi, Đinh Đang, à, người dẫn đội của chúng tôi năm nay là đại quản gia cấp cao của Càn Vương phủ chúng tôi, tiên sinh Diệp Khiêm."
"Oa! Đại quản gia cấp cao! Khúc khích, ai phong cho cái danh xưng 'cấp cao' nghe phèn thế không biết, này, ông nói xem ông 'cấp cao' ở chỗ nào?" Cô gái tên Đinh Đang kia nắm tay Diễm Hồng, chớp chớp mắt hỏi Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm nhún nhún vai, nói: "Nếu nói cấp cao, tôi nghĩ là do tôi khá là có tiền đi, ví dụ như... ừm, bây giờ, tôi có mang quà cho mỗi người các cô cậu đây."
"Thật sao?"
Đinh Đang nhìn Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm nhìn cách ăn mặc của Đinh Đang, biết ngay cô gái này chắc chắn là kiểu công chúa trong Vương phủ, thế mà cô ta lại có quan hệ tốt với Diễm Hồng vốn chỉ là nha hoàn, nhìn thế nào cũng thấy hơi kỳ quái.
Diệp Khiêm bước tới, nói với đám quản gia, nha hoàn, thị vệ của Đinh Đang: "Chuyện là, lần đầu gặp mặt, tặng các vị một món quà nhỏ. Nam mỗi người một viên Tam Dương đan, nữ có thể chọn Tam Dương đan, cũng có thể chọn Trú Nhan đan bên tôi. Nhớ kỹ, là Trú Nhan đan lục phẩm đấy nhé, cơ bản là sau khi ăn viên đan dược này, các vị có thể không cần lo lắng dung mạo trong ba mươi năm tới sẽ có thay đổi gì nữa."
"Oa!"
"Tam Dương đan?! Có phải Tam Dương đan đang hot rần rần ở Vương thành dạo gần đây không?! Nghe nói chợ đen đã thổi lên tới bảy mươi vạn điểm tích lũy một viên rồi!"
"Trời ạ, Trú Nhan đan lục phẩm!"
Thuộc hạ bên phía Đinh Đang lập tức bị Diệp Khiêm thu phục. Những người này vây quanh Diệp Khiêm, đòi quà. Họ đều là người của Đoài Vương phủ, cũng là kiểu quen thói quậy phá đi theo công chúa Đinh Đang, bây giờ đương nhiên chẳng có quy củ gì, đều đòi quà Diệp Khiêm.
"Ái chà, giá mà tôi đi Càn Vương phủ thì tốt biết mấy."
"Đúng vậy, nghe nói người Càn Vương phủ mỗi tháng đều có một viên Tam Dương đan như vậy làm phúc lợi đấy!"
"Trời ạ, hay là chúng ta dứt khoát bán luôn công chúa Đinh Đang cho Càn Vương phủ đi."
Đinh Đang đứng đó thấy thuộc hạ của mình đều đang bàn chuyện bán mình, giậm chân một cái, lớn tiếng nói: "Các người cho tôi giữ ý tứ một chút đi... Diệp Khiêm ca ca, anh đưa Trú Nhan đan cho em trước đi mà!"