"Mau mau mau, lấy thuốc ra mau!"
Từ Ngâm Khiếu, Du Kinh Hồng, Lang Hoài Sơn, Diệp Lăng Xuyên và Mạnh Thính Tuyền đồng loạt vây quanh, mồm năm miệng mười nháo nhào cả lên.
"Thuốc thang gì tầm này nữa, tìm y tu mau!"
"Đúng đúng đúng, ta đi truyền tin cho Ngọc tông chủ ngay!!"
"Thanh Vu tiên quân đâu rồi? Thuật trị thương của nàng ấy có chữa được lỗ thủng trên tim không?!"
"Ta có thuốc đây, ta có thuốc đây!" Trong lúc hỗn loạn, Từ Ngâm Khiếu đưa cho Chiếu Thu Đường một lọ thuốc.
"Lúc mấu chốt vẫn phải trông cậy vào ngươi!" Chiếu Thu Đường giật phắt lọ thuốc, mở nút rồi đổ thẳng vào ngực Khương Tước. Đổ hết cả lọ nàng mới sực nhớ ra hỏi Từ Ngâm Khiếu: "Đây là thuốc gì thế?"
Từ Ngâm Khiếu ghé sát vào nhìn tên thuốc, đáp: "Ách... thuốc mỹ dung dưỡng nhan."
Chiếu Thu Đường: "......."
Mọi người: "....................."
Đậu xanh rau má!
Ngươi là gián điệp do Thiên Đạo phái tới đúng không?!
Khương Tước vừa thoát chết từ tay Thiên Đạo, suýt chút nữa thì tức đến mức cười ra nước mắt.
Lần đầu tiên nàng cảm thấy mình đúng là mạng lớn phúc dày.
Chứ ở cạnh mấy tên ngốc này mà sống được đến giờ đúng là kỳ tích.
"Cái thứ này có làm vết thương nặng thêm không nhỉ?" Giữa một tràng chửi thề, không biết ai lẩm bẩm một câu. Đám người đang mắng Từ Ngâm Khiếu lập tức sực tỉnh: "Đúng đúng đúng! Phải xử lý đống thuốc bột này trước đã."
Diệp Lăng Xuyên đứng ngay cạnh Từ Ngâm Khiếu, lập tức nói: "Để ta."
Chillllllll girl !
Tay hắn vừa giơ lên đã bị Từ Ngâm Khiếu ấn xuống: "Để ta! Để ta đoái công chuộc tội."
Lời còn chưa dứt đã bị Từ Ngâm Khiếu thô bạo gạt ra: "Nhìn ta đây!"
Mọi người chưa kịp ngăn cản tên đại ngốc họ Từ, trơ mắt nhìn hắn há mồm hít một hơi thật sâu, rồi thổi mạnh vào ngực Khương Tước. Đống thuốc bột chưa bị máu thấm ướt lập tức bay tứ tung, tán loạn trong không khí.
Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, Từ Ngâm Khiếu lại hít thêm hơi thứ hai. Đống thuốc bột đang bay lơ lửng tranh nhau chui tọt vào mũi hắn. Ngay khoảnh khắc hắn khựng lại, Chiếu Thu Đường cảm thấy huyệt thái dương giật thình thịch, nhanh như chớp chắn trước mặt Khương Tước.
Từ Ngâm Khiếu lúc sắp hắt hơi bỗng quay ngoắt đầu đi, nhắm thẳng vào mặt Diệp Lăng Xuyên mà "Hắt xì!" một phát.
Diệp Lăng Xuyên - người vốn có chút bệnh sạch sẽ: "......"
Biết mình lại gây họa, Từ Ngâm Khiếu vội vàng bịt miệng: "Xin lỗi khụ! Oẹ! Khụ khụ khụ khụ khụ!"
Từ Ngâm Khiếu quay đầu lao ra khỏi đám đông, trốn vào một góc ngửa mặt lên trời ho sặc sụa.
Mọi người lặng lẽ nhìn Từ Ngâm Khiếu một lát, rồi đồng loạt quay sang nhìn Chiếu Thu Đường, trăm miệng một lời: "Ngươi thật sự định sống cả đời với hắn sao?"
Chiếu Thu Đường: "............"
Nói đi cũng phải nói lại, lọ thuốc bột đó thực ra là Từ Ngâm Khiếu tự mày mò làm riêng cho nàng từ lâu.
Nàng thở dài bất lực, nhanh chóng dùng hai đạo Tịnh Trần Quyết làm sạch ngực Khương Tước, nói: "Biết sao được, ai bảo ta thích hắn chứ, đành chịu thôi."
Mọi người: "......"
Cẩu lương ập đến bất ngờ quá vậy?
Khương Tước nhìn Chiếu Thu Đường đang quỳ một gối trước mặt mình, khẽ nhếch môi. Thấy nàng ấy cau mày lo lắng, Khương Tước định giơ tay xoa dịu đôi mày kia, nhưng bàn tay giấu trong ống tay áo đã bị Vô Uyên nắm chặt.
Tay cả hai đều rất lạnh, nắm lấy nhau mới thấy chút hơi ấm. Ống tay áo rộng thùng thình che khuất tầm mắt mọi người, hai bàn tay họ đan chặt vào nhau trong bóng tối.
Khương Tước ngước nhìn Vô Uyên, không rút tay về, rồi nhìn Chiếu Thu Đường, nhẹ giọng trấn an: "Đừng lo, ta đã dùng thuật trị thương bảo vệ tâm mạch rồi, chưa chết ngay được đâu."
Chiếu Thu Đường càng nhíu mày chặt hơn: "Chưa chết ngay?"
"Tiểu sư muội!"
Người chưa tới tiếng đã tới trước. Giọng Văn Diệu vừa vang lên, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn.
Truyền Tống Trận trên bầu trời lóe sáng, Văn Diệu, Phất Sinh cùng đám đệ tử bị Khương Tước tiễn đi, cộng thêm Thẩm Biệt Vân, tiểu Thận Yêu và Thanh Vu đều đang cấp tốc bay tới.
Thiên Đạo tiêu vong, khế ước trên người họ cũng tự động được giải trừ.
"Làm sao thế này? Sao lại ra nông nỗi này?!" Văn Diệu gào lên lao về phía Khương Tước và Vô Uyên, sợ đến mức mắt đỏ hoe: "Ngọa tào ngọa tào ngọa tào! Chuyện này... chuyện này phải làm sao bây giờ?!"
"Đúng rồi!" Văn Diệu vỗ trán một cái: "Thanh Vu, Thanh Vu tiên quân!"
Hắn phanh gấp cách Khương Tước hai bước, định quay đầu mời Thanh Vu, thì Phất Sinh và Thẩm Biệt Vân đã kẹp Thanh Vu bay tới nơi. Văn Diệu lập tức né sang một bên nhường đường.
Chiếu Thu Đường, Diệp Lăng Xuyên, Mạnh Thính Tuyền cùng đám đệ tử vây quanh Khương Tước cũng lùi lại, tạo khoảng trống cho Thanh Vu ra tay.
Phất Sinh và Thẩm Biệt Vân đưa Thanh Vu đến sát cạnh Khương Tước, mỗi người nhét vào lòng nàng ấy một túi linh thạch, trịnh trọng nói: "Làm ơn."
Thanh Vu trả lại linh thạch cho hai người, rồi ngồi xổm xuống trước mặt Khương Tước.
Các sư huynh và Phất Sinh lo lắng tột độ, đứng sát sau lưng Thanh Vu, nín thở nhìn chằm chằm vào lỗ thủng trên ngực Khương Tước.
Thanh Vu dứt khoát rút phắt thanh kiếm ra, lòng bàn tay ấn mạnh vào ngực Khương Tước, một luồng bích quang lóe lên. Thanh Vu đứng dậy: "Xong rồi."
Mọi người đồng loạt ngơ ngác. Vô Uyên đang định lấy Tịch Đau Châu ra cũng khựng tay giữa chừng.
,