Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Những Quan Hệ Nguy Hiểm Của Một Trưởng Bộ Phận

❊ ❊ ❊

- Xin lỗi cô, - Người gác cổng nói với cô Rossiter. - Cô có thấy anh Weddurburn đâu không ạ? Anh ấy không có trong phòng làm việc của mình.

- Tôi tin chắc anh ấy đang ngồi cùng anh Ingleby.

- Cảm ơn cô nhiều.

Ông Tompkins đáng kính, người gác cổng chính của hãng Pym, có vẻ bối rối lại càng trở nên bối rối hơn khi không thấy người mình cần tìm trong phòng của Ingleby. Trong đó chỉ có mình Bredon.

Ông Tompkins nhắc lại yêu cầu của mình.

- A! Anh Weddurburn vừa ra ngoài có công chuyện gì đó. - Ingleby từ tốn trả lời ông.

- Ô! - Ông Tompkins thốt lên vẻ bối rối tới mức làm Ingleby phải hỏi lại ngay.

- Chuyện gì xảy ra vậy, ông?

- Thưa anh, tôi cũng không biết phải nói thế nào nữa. Nhưng tôi xin anh đừng nhắc lại với anh ấy; có một chuyện gì đó rất khó chịu và tôi không biết xoay sở như thế nào.

- Trong những lúc khó khăn của cuộc đời, - Bredon trịnh trọng ngâm nga đọc dẫn một thông điệp kiểu như rao hàng. - Thì ông hãy đi tìm hỏi cái ông "Tôi biết tuốt" ấy.

- Thôi được! Vậy thì, anh Bredon; cả anh Ingleby nữa, xin hãy giữ kín điều bí mật này cho...

- Nói đi nào ông Tompkins, chúng tôi sẽ câm như thóc. Ông đã gặp điều bất hạnh gì vậy?

- Không phải tôi, mà nó xảy ra với một cô gái. Cô ta tìm hỏi và cứ đòi gặp anh Tallboy; anh này đang dự hội nghị, ngồi cùng giám đốc và tôi không muốn làm phiền cả hội nghị.

- Chỉ cần nói điều đó với cái cô đến tìm, đang đứng đợi kia là được. - Ingleby quan sát và nói.

- Tôi cũng đã bảo cô ấy đợi rồi, nhưng cô ấy lại khẳng định là tôi đã phịa ra chuyện đó để không cho cô ấy gặp và chỉ muốn tống khứ cô ấy đi để cho Tallboy bí mật theo dõi. Cô ấy có vẻ tức giận và doạ sẽ đi tìm gặp ông Pym. Tôi cho rằng việc làm đó sẽ làm cho ông Pym và cả anh Tallboy nữa không vui lòng. Lúc đó, tôi đã nghĩ tới anh Weddurburn, anh này vẫn thường quan hệ mật thiết với anh Tallboy mà...

- Đủ rồi đấy ông Tompkins ạ, - Ingleby nói. - Tôi hiểu cả rồi. Thế cái cô ấy đâu rồi?

- Tôi đã đưa cô ta vào ngồi trong phòng khách nhỏ rồi.

- Cô ta có phản ứng gì không? - Bredon hỏi lại. - Là tôi muốn nói cô ta có cảm động thực sự hay đóng kịch vậy?

- Nếu anh muốn biết nhận định của tôi, - Tompkins trả lời- - Theo tôi, cô ta nắm thóp được điều gì đó rất quan trọng về Tallboy thì phải?

- Tôi sẽ làm cô ta tĩnh tâm lại. - Bredon nói. - Nếu gặp Tallboy, ông hãy báo cho anh ấy biết.

- Vâng.

Không mấy vui vẻ vì nhiệm vụ phải cáng đáng, Bredon để Ingleby ở lại một mình, nhưng khi đến gần phòng khách nhỏ, nơi có cô gái ngồi đợi, anh ta liền tỏ ra như một người lịch thiệp với khuôn mặt giả tạo lịch sự đến lạnh lùng. Đi dứt khoát, chỉ một bước là anh đã lọt hẳn vào trong phòng khách và với khả năng quan sát đầy kinh nghiệm, anh đã phán đoán được tình trạng của người phụ nữ kia. Anh đã lập tức chú ý tới những biểu hiện lộ ra trong đôi mắt, qua đôi môi mọng thèm thuồng, móng tay, móng chân sơn đỏ và cả đôi giày cao gót nữa.

- Xin chào cô! - Anh nói. - Tôi nghĩ là cô cần gặp anh Tallboy, phải không ạ? Lúc này anh ấy đang bận họp và chúng tôi không thể gọi anh ấy ra được. Tôi đến để báo là cô đành phải chờ vậy thôi. Người gác cổng đã không biết tên cô.

- Dạ, tôi tên là Estelle Vavasour. Ông là ai vậy? Ông là Pym, phải không?

Bredon bật cười:

- Ô! Không đâu. Tôi là một nhân vật kém quan trọng hơn nhiều, chỉ là một biên tập viên quèn, không tiếng tăm gì.

- A! Vậy ra anh là bạn thân của anh Jim phải không?

- Của Tallboy ấy à? Không phải đâu, nhưng tôi làm việc ở đây và khi biết được là có một phụ nữ xinh đẹp đến hỏi anh ấy, thì tôi tự nhủ: "Nào, ta ra tiếp cô ta xem nào!"

- Anh thật đáng mến đấy, - Cô Vavasour nói, vừa nhếch mép cười chua chát. - Nhưng tôi lại biết anh Jim đã cử anh ra và nói những lời lẽ ngon ngọt lừa phỉnh tôi, trong khi đó anh ta lại lẩn sau cánh cửa kia chứ gì?

- Thưa cô, tôi đảm bảo với cô là từ suốt trưa đến giờ, tôi chưa hề được nói chuyện với Tallboy.

- Anh có thể thôi cái chuyện tầm phào đó đi được rồi đấy. - Cô Vavasour lịch thiệp nói. - Tôi lại muốn báo cho anh biết là nếu anh Jim cứ nghĩ là sẽ tống khứ được tôi ra khỏi đây bằng cách cử bạn ra tiếp, lừa phỉnh tôi thì anh ấy đã lầm rồi đấy!

- Thưa quí cô, tôi đảm bảo với cô là chính cô đã lầm. Chỉ có một ý, xin được lưu tâm cô là nơi đây không phải là nơi đáng được chọn lựa cho việc trao đổi một chuyện bí mật. Cô có thể định cho một nơi hẹn khác được không vậy?

- A! Được thôi, - Cô Vavasour nói. - Nhưng một khi người nhận thư không trả lời là có đến hay không và cũng không cho người gửi thư biết địa chỉ của mình, thì người ta sẽ làm gì được đây? Tôi không yêu cầu gì hơn, mà tôi chỉ muốn đừng có vẽ chuyện ra nữa...

Nói đến đây, cô Vavasour im bặt và cẩn thận đưa chiếc khăn mùi-soa lên lau nhẹ vào đôi mắt được tô đen bằng thuốc đánh lông mi.

- Ồ!... - Bredon thốt lên. - Nhưng với anh ta, thì đó lại là chuyện tồi tệ rồi đấy cô ạ...

- Anh có thể nói lại với anh ấy! Đó có phải là cách hành động của một con người có giáo dục không đây? Nhưng bao giờ cũng thế, một khi tán tỉnh một cô gái, thì không thiếu gì những lời hay ý đẹp, nhưng khi đã hứa với cô gái đó rồi, thì đó lại là chuyện khác... Thưa anh, anh nói lại với anh bạn Tallboy thân thiết của anh là anh ấy phải lấy tôi làm vợ, anh ấy đã hứa với tôi thế rồi mà! Hoặc là để tôi phải làm ầm lên trong văn phòng của ông Pym.

Nói đến những lời này, chiếc mùi-soa nhỏ một lần nữa lại phải thực hiện nhiệm vụ cao cả của mình.

- Thưa cô quí mến, dù ông Pym có quyền lực gì đi nữa, thì ông ta cũng không thể buộc Tallboy phải cưới cô và sau đây mới là lý do xác đáng để từ chối làm đám cưới, đó là Tallboy đã có vợ rồi.

- Có vợ rồi ư? - Cô Vavasour thốt kêu lên. - Có vợ rồi! Hoá ra vì thế mà anh ấy không chịu tiếp tôi tại nhà anh ấy. Tôi cóc cần... Anh ấy vẫn phải cưới tôi... Anh ta chỉ cần ly dị vợ là được. Điều này làm không khó... Tôi sẽ công bố ra trước toà những bức thư anh ấy đã viết và gửi cho tôi.

Vừa nói, cô gái vừa giữ chặt lấy chiếc túi xách của mình. Cô ta nhận ra mình đã hớ hênh, nói ra như vậy, nhưng quá muộn mất rồi vì lúc này Bredon đã nghe được hết và hiểu vì sao cô ta tới đây.

- A! Cô có mang những bức thư đó đến đây phải không? Cô Vavasour, hãy nghe tôi nói đây, quanh co, nói dối với tôi cũng vô ích thôi. Cô đến đây để đe doạ Tallboy là cô sẽ đưa cho ông Pym những bức thư anh ta đã viết và gửi cho cô, nếu anh ta không đưa tiền cho cô chứ gì?

- Anh đang phạm phải sai lầm rồi đấy. Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.

- Cô ạ. Cô hãy nghe lời khuyên của một người có kinh nghiệm. Nếu cô làm rùm beng lên ở đây thì cô sẽ không thu được gì hết vì như thế chỉ cho một kết quả là Tallboy mất việc làm; lúc đó, anh ta đào đâu ra tiền để cung cấp cho cô nữa đây? Hơn thế, cô còn chưa biết được là đe doạ người khác bằng cách tiết lộ nội dung thư tín, nếu người đó không mua những bức thư của mình đã viết, là phạm một tội rất đặc thù, đó là tộ... i...

- Lúc nào cũng tào lao, - Cô Vavasour cắt ngang câu nói, vẻ không vui.

- Cô xem đây, - Bredon cố nói thêm. - Tôi tin chắc Tallboy là một người đứng đắn, anh ta sẽ có cách thu xếp việc này. Nhưng nếu tôi phải khuyên cô thì đó cũng chỉ là xin cô hãy hành động kín đáo cho. Vì lợi ích của cô,... Cô còn trẻ; hãy nghĩ đến tương lai của mình... nghĩ tới một cuộc hôn nhân khác... Một lần nữa, tôi xin gửi gắm cô một bí mật đó là hãng Pym là một hãng lạc hậu, quá già cỗi, nó không muốn có trong lòng nó mọi sự ầm ĩ, xáo trộn đâu...

- Tôi biết quá rõ là đằng khác; chính vì thế mà tôi phải đến đây.

- Được, được rồi, nhưng điều đó sẽ làm cô không thành công. Tin tôi đi. A! Tallboy ra rồi kìa. Chào Tallboy, tôi ngồi nói chuyện kề cà với cô đây để chờ anh đấy.

Tallboy, mặt xanh lét, hai môi mím chặt, im lặng nhìn Bredon một lúc lâu, rồi mãi sau mới nói:

- Cảm ơn anh, - Giọng anh ta lạc hẳn đi.

- Mọi thứ với tôi đều tốt đẹp cả mà. - Bredon niềm nở nói.

Anh ra khỏi phòng khách, cẩn thận khẽ khàng khép cửa lại.

***

"Mình còn do dự không biết, - Bredon nghĩ. - Vì sao anh ta lại về tới nhà muộn thế được nhỉ, nếu như mình không nhầm thì đó là vì vấn đề của Victor Dean. Liệu anh ta có phải chỉ là một tên lừa lọc lão luyện, lợi dụng những sai phạm của người đời để lấy tiền không đây? Điều đó có đáng phải ném anh ta từ trên cầu thang xuống không đây? Có thể nào, người ta lại loại bỏ một tên lừa lọc bằng hình phạt xử chết như vậy? Có một ai đó đã nói với mình là chính Willis đã làm chuyện này, nhưng hắn ta lại hoàn toàn không muốn nghe lời cảnh báo hùng hồn của mình. Vì mình chỉ tin chắc là hắn ta không tấn công Parker và hắn ta đã không định tấn công mình cũng vào một ngày nào đó nữa... chứ không phải mình sợ hắn, nhưng bây giờ không phải là lúc coi hắn ta như một người có thể gửi gắm được những điều bí mật".

Mặc dù rất ghê tởm hắn, nhưng Bredon vẫn đi tìm gặp Willis.

- Này, anh Willis, liệu tôi có quấy rầy anh không đây?

Willis ngước lên, mắt rời khỏi tờ giấy đặt ngay ngắn trước mặt, có viết lời thuyết minh hay vừa soạn:

Blanche la crème, blanhes VOS mains

Acheiez la crème des neiges.

(Màu kem trắng làm sao,

Hai bàn tay bạn trắng làm sao.

Hãy mua kem tinh khiết màu tuyết nào.)

Hắn ta có vẻ ốm yếu và suy sút.

- Willis thân mến, hãy nghe đây. - Bredon nói tiếp mà không chờ câu trả lời. - Tôi đến xin anh một lời khuyên. Cho tới nay, giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì không hay...

- Đâu có. - Willis nói cắt lời Bredon. - Đó là lỗi tại tôi mà.

Hình như có chút gì đó mâu thuẫn trong suy nghĩ, hắn ngừng lại một lát, xong sau đó, lại nói rất nhanh:

- Tôi nghĩ, tôi phải xin lỗi anh mới đúng vì tôi đã lầm về những suy tính của anh.

- Nhưng tại sao anh lại muốn xin lỗi tôi cơ chứ? Tôi không thể nào hiểu được điều đó.

- Tôi nghĩ anh đã tham gia hoạt động cùng lũ ăn chơi, hút xách, nghiện ngập, bẩn thỉu mà trong đó có cả tay Dean nữa và hơn thế, tôi cũng nghĩ là chính anh đã lôi kéo, dẫn dắt cả cô Pamela Dean vào đấy nữa... Nhưng cô ấy nói là tôi đã lầm và giờ thì cô ấy cứ luôn trách cứ tôi là đã nhìn nhận sai về anh...

- Nhưng vậy thì đã xảy ra điều gì cơ chứ?... Tôi không hiểu anh nói gì.

- Tôi sẽ nói với anh điều đang xảy ra, - Willis hung hăng nói. - Chính anh đã lừa cô Pamela. Anh đã nói với cô ấy rằng anh là một thứ gì đó, kiểu như một người có tầm cỡ, làm ra bộ quan tâm tới anh cô ấy. Cô ấy không muốn nói cụ thể với tôi. Nhưng trước hết, có đúng thế không?

- Không hoàn toàn như thế; tôi đã làm quen với cô Dean vì một vấn đề có liên quan tới anh cô ta, nhưng tôi chưa bao giờ gặp anh chàng này cả, còn cô ta lại biết quá rõ.

- Vậy thì tại sao anh lại quan tâm tới anh ta?

- Rất tiếc là tôi không thể nói cho anh biết điều đó được.

- Tất cả những điều đó với tôi có vẻ như hết sức đáng ngờ. - Willis nói.

Rồi như chợt nhớ ra rằng mình đang nói lời xin lỗi, anh ta nói tiếp:

- Dù sao đi nữa, anh cũng là người đã dẫn dắt cô Pamela tới một nơi mờ ám trong khu vực Tamise, anh biết rõ rồi đấy.

- Điều này cũng không hoàn toàn chính xác. Tôi đã đề nghị cô ta đưa tôi đến đó, vì tôi không thể tự mình xuất hiện mà không có giấy mời.

- Tôi đây, tôi đã có mặt ở đó rồi mà chẳng cần phải có giấy mời gì cả.

- Chính cô Dean đã đề nghị họ để anh được vào đấy chứ!

- Ơ,... thế sao! - Willis rất bối rối nói. - Dù thế nào đi nữa, thì điều tôi biết được lại chính là anh đã cư xử, hành động không đúng khi yêu cầu một cô gái như cô ta làm cái việc đó. Đó cũng chính là nguyên nhân gây nên mọi cuộc cãi vã giữa tôi và cô Dean. Một nơi mà bọn Plangy thường lui tới không phải là nơi để một cô gái như Pamela xuất hiện. Vậy thì anh đã biết cả rồi đấy!

- Hẳn là thế rồi! Và tôi lấy làm tiếc là hoàn cảnh đã bắt tôi phải đưa cô ta đến nơi đó, nhưng anh có thể thấy tôi đã thu xếp để không có điều gì bất tiện xảy ra cho cô ta rồi mà.

- Nếu anh không thích làm những trò như bọn chúng, thì tại sao anh lại lai vãng đến nơi đó với bọn chúng làm gì kia chứ?

- Còn một điều nữa tôi không thể nói với anh được, nhưng tôi có thể gợi ý cho anh một vài giả thiết, ví dụ như, tôi là một nhà báo muốn nghiên cứu thể loại môi trường này. Hoặc anh hãy coi tôi là một điều tra viên muốn theo dõi bọn buôn lậu các chất gây nghiện chẳng hạn. Cũng có thể tôi là kẻ đã phải lòng cái cô Dean xinh đẹp kia cũng được và tôi đã đi đến quyết định là phải có cô ta trong đời, nếu không thì phải chết chẳng hạn. Những ví dụ như thế đã đủ chưa nào? Đó, đó là những cách giải thích có thể chấp nhận được. Trong lúc suy nghĩ, tôi có thể có cả tá những lý do khác nữa...

- Ai nói được với tôi là anh không buôn lậu chất gây nghiện nhỉ? - Willis cục cằn nói.

- Thú thực là tôi không nghĩ tới điều đó. Nhưng anh hẳn phải biết là trong trường hợp đó, tôi sẽ không bao giờ cần nhờ đến cô Dean dẫn đường và giới thiệu đâu.

Willis nhún vai.

- Anh đã trả lời được mọi câu hỏi. Tạm thời, Pamela đã không cần đến tôi! Đúng, tôi không phải là một con người của thượng lưu, tôi... tôi đã không được giáo dục trong những ngôi trường lớn, có danh, có tiếng!

- Thôi, anh đừng có nói đến những chuyện ngu ngốc như Smayle và Copley nữa đi, có được không? Những ngôi trường lớn, có danh, có tiếng, không có bất cứ vai trò gì trong chuyện này cả. Và bất cứ người nào, xuất thân từ bất cứ ngôi trường nào cũng đều không được nói về một cô gái bằng cái giọng và cái kiểu anh vừa dùng, nhất là khi anh không có một chút lý do nào để làm thế. Anh có nghe rõ lời tôi nói không đấy?

- Cô ta đã yêu cầu tôi phải nói lời... - Willis đỏ mặt tía tai và có vẻ thảm hại nói ấp úng. -... Xin lỗi anh và cô ấy cũng đã khẳng định với tôi là anh sẽ giải thích mọi thứ cho tôi hiểu.

- Chẳng có gì phải giải thích cả. Cô Dean đã biết rất rõ mọi mối quan hệ của tôi với cô ấy đều là những mối quan hệ làm ăn. Anh phải tỏ ra can đảm và có nghị lực hơn, đồng thời nói cho cô ta là ngược lại, anh sẽ tống cổ tôi khỏi nhóm chơi. Có thể cô ấy rất muốn nghe anh nói vậy đấy.

- Anh tin thế ư?

- Chắc chắn là thế rồi, - Bredon khẳng định. - Ai chẳng biết những điều đó kia chứ! Nào giờ thì chúng ta có thể đặt dấu chấm hết cho những chuyện này được rồi đấy; hãy nói với cô Dean là mọi việc vẫn tiến triển và tôi sẽ báo hiệu khi tôi cần đến cô ấy. Còn bây giờ, chúng ta đồng ý thế nhé. Anh có chắc là không còn điều gì khác phải suy nghĩ nữa không?

- Khô... ông!

- Anh không tỏ ra chút gì gọi là tin chắc cả. Có phải anh đã định kể cho tôi tất cả những chuyện tầm phào này từ lâu rồi, từ ngày mới tiếp nhận tôi về ấy, đúng không?

Willis giật nảy mình, mặt lại đỏ tía lên. Bredon vẫn không rời mắt khỏi anh ta, bám chặt lấy cơ hội:

- Thế anh đã nói lăng nhăng những gì ở nhà tôi vào tối hôm trước nào?

- Làm thế nào mà anh biết được tôi đã đến nhà anh?

- Tôi chỉ đoán vậy thôi. Quả thực anh không biết suy luận và hơn nữa, anh đã để rơi mất một cây bút chì.

Bredon chìa ra cho anh ta thấy mẩu bút chì được tìm thấy trên chiếu nghỉ cầu thang nhà Parker.

- Mẩu bút chì này không phải của tôi, mẩu của tôi đang ở đâu đó quanh đây thôi.

- Điều đó không quan trọng. Anh đến tìm gặp tôi để xin lỗi phải không?

- Không hoàn toàn thế; tôi tới để biết lời giải thích và thậm chí, tôi muốn cho anh một trận nên thân một khi anh đã biết quá nhiều như vậy. Tôi đã tới nhà anh vào khoảng mười giờ đêm.

- Anh có bấm chuông nhà tôi không?

- Không. Tôi nhìn vào hộp thư của anh và thấy trong đó có một lá thư của cô Dean gửi tới. Lúc đó,... tôi... tôi không dám lên nhà vì sợ bị cám dỗ mà gây ra tai họa nào đó. Bởi thế, tôi đã bỏ đi và đi lang thang trong phố.

- Thế anh chả đã liều lĩnh tấn công tôi sau ít phút rồi đó sao?

- Đâu có, tôi thề với anh thế đấy.

- Vậy thì chúng ta không nói về chuyện đó nữa. Chính mẩu bút chì này đã làm cho tôi phải suy nghĩ. Tôi không biết làm thế nào nó lại có thể nằm trên chiếu nghỉ cầu thang nhà tôi như thế.

- Nó không phải của tôi. Vả lại, tôi không lên trên đó mà.

- Vậy ra, nó không phải của anh. Lạ thật, vì tôi chỉ tìm thấy một mẩu bút chì như thế này.

- Có lẽ anh đã tự đánh rơi nó chăng?

- Chà, có lẽ vậy. Đó có vẻ là lời giải thích phù hợp nhất, đúng không? Nó không quan trọng.

Im lặng một lúc lâu, rồi Willis lo âu nói:

- Lúc nãy, khi vào đây, anh có nói, anh muốn nghe một lời khuyên. Vậy, đó là về vấn đề gì?

- Cũng vẫn vấn đề đó thôi. Bây giờ chúng ta cùng nhau tranh luận nhé, như thế, có thể anh sẽ dễ dàng tìm ra câu trả lời cho các câu hỏi của tôi. Vì những lý do nào đó mà tôi được mời và để quan tâm tới Dean. Qua em gái anh ta, tôi biết đó là một người tốt, nhưng anh ta lại buông thả, dấn thân, nhập bọn với lũ xấu xa, đểu cáng và thậm chí, anh ta còn mang cả cô em gái của mình tới đó nữa. Tôi cũng đã biết anh can thiệp vào công chuyện này. Cuối cùng thì Diane de Plangy đã loại anh ta. Tôi nghĩ như thế, liệu có đúng không đây?

- Đúng, nhưng anh lại lầm một điểm. Dean không để cho người khác lôi kéo mình. Anh ta mừng là đã thường giao du được với nhiều người thuộc tầng lớp trên và hy vọng lợi dụng được thứ gì đấy từ tầng lớp này. Đó không phải là một chàng trai tốt, mà đó là một tên vô lại, ti tiện!

- Anh ta cần tiền ư?

- Đúng vậy. Giá quá đắt, đổi cả một cuộc đời thanh thản. Anh ta đã đánh bạc to vì ở đó bọn chúng bắt anh ta phải chơi vậy và phải uống, mặc dù anh ta không hề muốn. Anh ta không muốn dùng các thứ thuốc kích thích, gây nghiện đó. Và tôi tin rằng chính việc đó đã làm Diane càng ghét anh ta; cô ta thấy anh ta quá rụt rè, hèn nhát.

- Chắc anh ta phải có những lý do xác đáng nào đó để tham gia vào nhóm Plangy chứ?

- Ồ! Chắc là anh ta muốn lợi dụng bọn chúng thôi... Tôi cam đoan là như thế đấy. Anh ta có thể hy sinh tất cả, kể cả cô em gái ruột của mình vì lợi ích của bản thân.

- Anh có nghĩ, anh ta đã lợi dụng những sự yếu đuối của một đồng nghiệp trong hãng Pym để đe dọa anh này hoặc... không?

- Hoặc làm anh này thú tội... ý là thế chứ gì?

- Chữ này dùng có vẻ hơi mạnh, nhưng chúng ta có thể chấp nhận được.

- Tôi không biết chữ đó có quá không, - Willis nói sau một lúc trầm ngâm. - Tôi không hẳn đã kết tội anh ta như thế, nhưng không lấy gì làm ngạc nhiên khi biết Dean đã âm mưu buộc một ai đó phải thú tội. Anh hãy nhớ cho là tôi chẳng có lý do nào để khẳng định được điều đó và rồi chẳng ai thấy được anh ta có nhiều tiền trong tay. Với bản chất thận trọng tới e dè của mình, thì dù anh ta có vứt tiền bừa bãi trong ngăn bàn đi nữa...

- Cảm ơn, anh Willis thân mến, anh đã tin tôi mà kể ra tất cả.

- Tốt rồi, nhưng nhân danh Chúa Trời, xin anh đừng để Pamela nghi ngờ tôi đã nói thật hết mọi điều về Dean với anh.

Bredon nói để anh ta yên lòng rồi từbiệt. Tallboy đã đứng đợi từ lâu, ở cuối hành lang.

- Anh bạn Bredon thân mến. Lúc này đây, tôi rất biết ơn anh vì sự kiện xảy ra lúc nãy. Cuộc viếng thăm của cô gái đó...

- Ồ! Không quan trọng. - Bredon thờ ơ nói. - Không thấy anh lại, tôi cứ sợ cô Vavasour mất bình tĩnh và...

- Đúng, - Tallboy nói. - Chuyện đó có thể trở nên tồi tệ.

- Anh có vẻ mệt rồi đấy.

- Vâng tôi đang mệt đây. Đâu đâu cũng có chuyện phải lo... Đêm qua tôi không chợp mắt được phút nào... Vợ tôi lại vừa đẻ và sau đó người đàn bà này lại đến gây chuyện...

- Tại sao anh không xin nghỉ lấy một ngày?

- Tôi không làm thế được, vì đó là ngày trực tuần, một ngày kín việc và hơn nữa, đó là công việc kiếm được. Không cần nghỉ. Tôi phải cảm ơn anh. Tôi tin anh sẽ giữ kín chuyện, đúng chứ?

- Dứt khoát là thế rồi. - Bredon hứa.

Rồi quay về phía chú bé chạy tin vừa mới bước tới:

- Này, anh bạn nhỏ, cần gì vậy?

- Thưa anh, anh không gửi bài cho tờ tin ạ?

- Không, cảm ơn.

- Chờ cho một chút. - Tallboy nói chen ngang. - Anh có một bài đây.

Anh ta lục tìm và lôi ra một bì thư đã dán kín.

- Anh Bredon, cho tôi mượn cây bút, chỉ một phút thôi. Còn em, chú mày chạy lại chỗ chị Rossiter xin lấy một con tem, dán vào rồi gửi đi ngay nhé.

Tallboy cầm lấy cây bút máy và cuống quít viết địa chỉ:

MONSIEUR T. SMITH

(Gửi ông T. SMITH)

Khi ngước mắt lên, anh ta ngạc nhiên thấy ánh mắt Bredon đang dán chặt lấy cái địa chỉ đó. Bredon nói lời xin lỗi vẻ hơi nặng nề:

- Vô cùng xin lỗi, tôi sẽ giữ kín chuyện này. Đây là thói quen xấu, một thói quen lúc nào cũng cứ phải nhìn chòng chọc vào những dòng chữ vừa gõ xong của các cô đánh máy.

- Không có gì là xấu cả, đó chỉ là tên người môi giới thị trường chứng khoán của tôi thôi mà.

Tallboy cười, một nụ cười có phần gượng gạo, - Bredon nghĩ. Anh ta đưa bức thư cho chú bé chạy tin đang chờ.

- Xong. - Anh ta nói. - Thế là xong một ngày làm việc. Jullop không muốn chấp nhận lời thuyết minh này cho sản phẩm Nutrax. Cần phải tiếp tục chiến đấu thôi.

- Là gì vậy?

- Những câu thơ nổi tiếng: Coulez, coulez mes pleurs... (Chảy đi, chảy đi nước mắt tôi...)

- A! - Sau một lát im lặng, Tallboy thở dài. - Quả thật là hãng Nutrax cũng chữa khỏi được bệnh tinh thần!

- Tốt, tốt! Sẽ được toại nguyện ngay thôi, một bữa chiều có rượu sâm panh.

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.