Để hiểu hơn về thành phố này tôi quyết định đi bộ, đây quả là một lựa chọn đúng đắn. Việc đi bộ gợi lại những suy nghĩ đã sượt qua, giúp tôi chú ý tới những điều đang tồn tại trong thời điểm hiện tại. Đôi chân bước trên mặt đất tiến về phía trước, cảm giác rất giống đọc sách. Có đường rừng và những phố chợ chật hẹp, ở đó, những con người xa lạ không hề quen biết tôi bắt chuyện với nhau, nhờ vả nhau, cả gọi nhau nữa. Ở đó vừa có người khác, vừa có phong cảnh.
Từ khi phát hiện ra con đường vòng qua đường hầm dẫn thẳng đến trường, đi bộ đã trở thành niềm vui của tôi. Một ngày nọ, đang trên đường tới trường tôi lại thấy mình đứng trước đường hầm. Làm thế nào bây giờ? Tôi quan sát kỹ lưỡng hồi lâu cuối cùng cũng phát hiện ra bên cạnh đường hầm còn có một cầu thang. Tôi thử đi lên theo lối cầu thang ấy. Đầu cầu thang nối với con đường dẫn vào trong làng. Con đường ấy lại thông tới phía đối diện của đường hầm. Con đường dốc trên đường hầm khá hẹp và quanh co, dọc bên đường là các ngôi nhà hanok cũ kỹ. Nếu như đi bằng xe buýt thì chỉ mất vài phút là tới, nhưng chọn con đường đi trên đường hầm này thì phải mất khoảng hai mươi phút. Lên rồi lại xuống, cầu thang cứ thế nối tiếp.
Ở ngôi làng trên đường hầm có thể thấy được quang cảnh trong thành phố không thể trông thấy. Trên ống khói cao ngất xây bằng gạch đỏ là dòng chữ trắng "NHÀ TẮM XÔNG HƠI" được viết thật lớn. Cửa hàng bày bán những chiếc chum lớn nhỏ bằng sứ lúc nào cũng mở cửa, ngay cả biển hiệu thư viện Khoa học Xã hội cũng xuất hiện. Giữa bãi đất trống có một cây bách nhật hồng như ở mộ mẹ. Có lẽ do đã bám rễ lâu năm, cái cây này cành lá tốt tươi hơn hẳn. Con đường kéo dài như thể cắt ngang khung cảnh ấy. Có những đoạn rất hẹp, nếu có hai cô bé đeo ba lô cười đùa đi lại từ phía đối diện thì tôi sẽ phải tránh sang một bên. Những con người ở đó sống cuộc sống chậm rãi, không liên quan gì đến những người ở dưới đường hầm. Nhìn lên bức tường cao ngang bờ vai, có thể thấy hình ảnh đám củ cải được thái nhỏ và phơi khô trên những chiếc sàng. Cây ớt được trồng trong chậu nhựa xanh treo lủng lẳng những trái ớt chín đỏ. Đôi khi trước các cửa nhà còn có cả một chậu cúc dại. Trong con ngõ nọ, trên tấm phản gỗ dài đặt giữa cửa ra vào, mấy bà cụ đang ngồi nhào bột hoặc thái bí già. Khi tôi đi ngang qua, các bà ngừng tay, nhìn chằm chằm vào tôi như nhìn người hành tinh khác. Hồi đầu còn mải đi bộ ngắm nghía chỗ này chỗ kia trong ngôi làng lạ lẫm phía trên đường hầm, bước chân tôi khá chậm. Nhưng rồi tôi nhanh chóng thân thuộc với nó đến mức chỉ cần khoảng mười phút là có thể đi quanh làng. Những ngày sau này, cho dù tôi không có mặt trên đường, con đường đó vẫn ở bên cạnh tôi. Khi trời mưa tôi lại nghĩ, không biết những chiếc sàng đặt trên bờ tường đã được cất vào chưa? Tôi còn cảm nhận được cả niềm vui nho nhỏ khi những em gái đi ngang qua chào tôi. Vết nhăn trên chiếc áo may ô của người đàn ông đã cởi phăng áo ngoài, mồ hôi nhễ nhại trộn xi măng, gọi nhớ đến công việc lao động vất vả khiến tôi bất giác cúi đầu. Tôi còn biết trên đường từ trường trở về căn phòng trên tầng thượng, chỉ cần đi quá thêm năm phút là có thể rẽ vào một con đường với các tiệm sách cũ san sát. Con đường này phải đi xuống đường hầm đi bộ, vòng qua sân bóng chày, nhưng tôi vẫn chọn nó. Có lúc ngang qua những chồng sách chất cao như núi, tôi liền ngồi xổm xuống đọc tên cuốn sách bị ép ở dưới cùng. Khi đã quen thân với con đường ấy, cảm giác lần đầu tiên đặt chân đến thành phố này, như kẻ bỏ nhà lang thang của tôi cũng vơi bót phần nào.
Trong gần ba tuần tìm kiếm con đường đến trường trong thành phố, tôi không hề nhìn thấy Yun Mi Ru. Ngoài giờ học của giáo sư Yun, tôi cũng không thấy anh đâu cả. Quay sang nhìn xem anh có ở đó không mỗi khi bước vào lớp đã trở thành thói quen của tôi. Nơi mới đầu anh ngồi cùng Yun Mi Ru giờ chỉ có mình anh. Lúc nào cũng là chỗ đó. Buổi học kết thúc, tôi quay đầu lại thì anh đã biến đâu mất rồi. Có quá nhiều nỗi băn khoăn về anh và Yun Mi Ru nên đôi khi tôi cứ đi mà quên mất là mình đã đi bao xa.
Tôi không biết vì sao mình lại suốt ngày nghĩ về Yun Mi Ru như thế. Bóng dáng Yun Mi Ru luôn lởn vởn trong một góc nào đó trái tim tôi. Thắc mắc không hiểu ngoài giờ học của giáo sư Yun liệu anh ở đâu khiến tôi thường nhìn xung quanh. Chẳng phải tôi có lời gì muốn nói với anh, chỉ là cứ như vậy thôi. Sau này tôi còn không thể phân biệt được người mà tôi tò mò băn khoăn là Yun Mi Ru hay là anh nữa.
Đó là ngày tập bản thảo do giáo sư Yun soạn, tôi đánh máy được in ra và phát cho tất cả các sinh viên đến lớp. Ngày hôm đó, ngay cả anh cũng không có mặt. Giáo sư Yun đặt chồng sách trên bục giảng, mỗi người lấy một tập. Tôi nhìn chằm chằm vào cuốn sách với những dòng chữ đen do mình đánh ra rồi lấy thêm hai cuốn nữa cất vào cặp sách, trong đầu nghĩ đến anh và Yun Mi Ru. Khi giáo sư Yun lên tiếng giới thiệu người đánh máy cuốn sách này là tôi, tôi bất giác quay lại nhìn về phía anh luôn ngồi. Lúc vào lớp không thấy nhưng biết đâu giờ anh đã đến rồi. Không có anh ở đó. Thật đáng tiếc khi anh không nghe thấy câu nói vừa rồi của giáo sư Yun. Dù chỉ đơn giản là đánh máy thôi nhưng nhìn bản thảo được in ra rồi đóng thành sách làm tôi ngập tràn vui sướng. Trên trang đầu tiên cuốn sách đã hoàn thiện là dòng chữ "Chúng. Ta. Thở". Đây là nét bút của giáo sư Yun. Xem ra cuốn sách mang tên Chúng. Ta. Thở.
Nếu là văn chương tạo điều kiện cho bạo lực thì không được viết, dù chỉ một câu.
Đây là câu đầu tiên trong bản thảo Chúng. Ta. Thở.
Ngày đầu tiên, khi tôi lấy tập bản thảo ra từ phong bì và đọc câu mở đầu, cảm giác như sống lưng tức thì được duỗi thẳng. Tôi đã gõ đi gõ lại câu văn đó hết mấy trang giấy, số lần phải tương đương với số tuổi của tôi. Tôi vùi đầu vào đánh máy đến mức cảm giác như tôi khi mới mang tập bản thảo của giáo sư Yun về căn phòng trên tầng thượng và tôi hiện tại đã không còn là một. Trải suốt các trang bản thảo hai trăm chữ là những bài phê bình lấy trọng tâm là thơ ca tiểu thuyết do chính giáo sư Yun trực tiếp lựa chọn. Tôi hiểu ra ý của giáo sư khi nói rằng việc đánh máy biết đâu sẽ giúp ích cho tôi. Nội dung được ghi chú trên những mảnh giấy nhớ kẹp giữa tập bản thảo giống như phần phụ lục. Trên những ghi chép ngắn bên lề, giáo sư dùng dấu mũi tên biểu thị muốn nối tiếp vào nội dung bên trong bản thảo, rồi còn đính thêm cả giấy nhớ nữa. Những bài thơ bắt buộc phải tìm đọc, cùng được chép lại y nguyên bằng bút tích của giáo sư Yun.
Ngày hôm sau, tôi đi tìm nơi cho thuê máy đánh chữ. Có một nơi tôi đã để ý thấy khi ra khỏi hiệu sách ở Jongno. Khoảng thời gian tối thiểu cho thuê là một tháng. Tôi ôm chiếc máy đánh chữ đã thuê bằng tay phải, đi bộ một đoạn rồi lập tức leo lên xe buýt. Từ đó về sau, cũng có lúc tôi bắt xe buýt từ trường về nhà, vội vội vàng vàng trở về căn phòng trên tầng thượng, nhưng khi ấy cảm giác muốn về nhà và ngay lập tức đánh máy tập bản thảo của giáo sư Yun đã thôi thúc tôi thật mạnh mẽ. Sức hút từ sự thôi thúc ấy khiến cho việc đi bộ thêm mười phút, ngang qua ngôi làng trên đường hầm, hay mất thêm năm phút nữa để rẽ vào con đường có những cửa hàng sách cũ san sát là điều không thể. Thoắt cái, tôi đã thấy mình lên xe buýt.
Mới đầu đánh máy, vì không muốn để lại dù chỉ một lỗi sai chính tả nên hễ có lỗi nào tôi lại thay giấy mới đánh lại từ đầu. Về sau, dần dần tôi dùng bút xóa để sửa lỗi. Quá trình đánh máy từng trang từng trang bản thảo cũng là quá trình tôi dần làm quen với nét chữ của giáo sư Yun. Lúc đầu tôi cứ phải băn khoăn chỗ này là chữ gì chỗ kia là chữ gì? Rồi nếu không nghĩ ra thì đánh dấu lại mang lên thư viện tìm sách đối chiếu. Thực ra tôi có thể hỏi giáo sư Yun, nhưng tôi không muốn thế. Tôi muốn giao toàn bộ bản thảo đã được đánh máy cho giáo sư Yun mà không cần hỏi một câu hỏi nào.
Ban đêm đánh máy đến đau cả vai, tôi thường gác tay lên thành cửa sổ và nhìn ra ngoài. Dán mắt vào ánh đèn hắt ra từ những tòa nhà cao tầng san sát dưới núi. Chị họ muốn tôi thuê phòng ở đây cũng vì gần nơi chị ở. Giữa bao nhiêu ánh đèn, liệu kia có phải là nhà của chị không? Tôi nhìn khắp lượt phỏng đoán rồi lại ngước lên nhìn trời. Trên bầu trời, những ánh sao san sát. Tôi dùng mắt cố bứt những ngôi sao khỏi vị trí của chúng rồi viết thay vào đó Nếu. Là. Văn. Chương. Tạo. Điều. Kiện. Cho. Bạo. Lực. Thì. Không. Được. Viết. Dù. Chỉ. Một. Câu. Có lúc tôi cũng nhìn chăm chú ngọn tháp phía núi Namsan xa tít. Ban ngày tưởng chừng không có gì đặc biệt, nhưng đêm đến, tháp Namsan mới hiện lên rõ ràng ở vị trí của mình và tỏa sáng lấp lánh. Dù chỉ là một ngọn tháp, nhưng cứ nghĩ có một thứ phát sáng ở một nơi cố định, tôi lại thấy rất an tâm. Ban ngày thường quên đi, nhưng hễ đêm đến tôi lại vô thức nhìn về phía ngọn tháp. Ban đêm mây đen giăng kín. Khi mây che phủ ngọn tháp Namsan, tôi hay thò đầu ra ngoài đợi mây tan. Có lúc tôi còn nghĩ, mình nhất định phải leo lên ngọn tháp ấy một lần. Người cùng leo với tôi, là Yun Mi Ru hay anh. Chính tôi cũng bất ngờ với suy nghĩ ấy. Trang cuối bản thảo là danh sách hai mươi cuốn sách mà giáo sư Yun khuyên sinh viên nên đọc trước khi tốt nghiệp. Đó là bản thảo cuối cùng tôi đánh máy.
Ngày nhận cuốn Chúng. Ta. Thở, trước khi rời trường, tôi xem xét bản đồ hồi lâu. Tôi không muốn trở về căn phòng trên tầng thượng ngay. Tôi tìm lấy một con đường xa nhất và buộc dây giày. Không ngờ sau khi hoàn thành việc đánh máy bản thảo, tôi lại thấy hẫng hụt thế này. Giờ tôi không cần vội vội vàng vàng về nhà, không cần ngồi xe buýt thay cho đi bộ. Chiếc máy đánh chữ chưa đến hạn trả vẫn nằm nguyên trên bàn học, nhưng ập đến trong tôi là cảm giác mất mát như thể chỉ còn lại một mình. Thật kỳ lạ. Cùng với cảm giác mất mát, nỗi lòng về anh và Yun Mi Ru dường như cũng nhạt dần. Lòng tôi mở ra hướng về họ trùng với thời gian đánh máy bản thảo của giáo sư Yun, để rồi khi việc đánh máy kết thúc, cảm xúc ấy cũng biến mất theo. Tôi chọn con đường xa nhất xuyên qua khu trung tâm thành phố này. Tôi cho rằng lê bước trên con đường phồn hoa, phức tạp với nhiều thứ để ngắm nghía có thể giúp tôi trở về căn phòng trên tầng thượng của mình muộn hơn.
Tôi định băng qua đường hầm trước Tòa thị chính, đi bộ về phía khách sạn Plaza rồi rẽ qua Gwanghwamun, đi hướng phường Anguk, ngang qua vườn Biwon, rẽ vào phường Myeongryun, đi về phía phường Hyehwa. Nhưng vì chưa từng đi con đường này bao giờ, dù đã nhìn bản đồ nhẩm đi nhẩm lại trong đầu đến mấy lần, khi đến gần Tòa thị chính tôi đã không thể đi tiếp được nữa. Tôi hòa lẫn vào dòng người biểu tình, tựa người vào cửa kính khách sạn Koreana, không thể đi đâu được. Tất cả các cửa hàng xung quanh đều đã kéo cửa xuống. Cánh cửa kính dẫn vào khách sạn cũng đóng chặt. Các nhân viên từ bên trong nhìn ra con phố huyên náo. Trước khách sạn, cách mấy bước chân là hầm đi bộ. Nghĩ rằng nếu đi qua đường hầm đó, biết đâu lại có thể sang được phía đối diện, nên tôi bắt đầu di chuyển. Đúng lúc ấy, một toán người biểu tình vì tránh lựu đạn cay phía trên đầu dồn cả vào trong đường hầm. Tôi bị đẩy vào trong, cửa cuốn đường hầm sập xuống. Chẳng còn lối nào để đi, đám đông rần rần ập tới như thể có thứ gì từ phía trên rơi xuống. Không tránh đi đâu được. Người với người chen chúc trước cửa cuốn. Tình hình này tôi có muốn thoát ra cũng không thể. Chỉ cảm giác mình ngã xuống theo ai đó, rồi bên trên lại có người ngã xuống mình, ngoài ra chẳng kịp nghĩ thêm gì nữa.
Đến khi định thần lại thì tôi đã ờ phía sau rạp hát Cecil, gần cung Deoksu. Tôi không biết làm thế nào mà mình có thể thoát ra khỏi cầu thang hầm đi bộ. Cũng không biết đã bao thời gian trôi qua. Sau khi bị ngã dúi, tôi chật vật đúng dậy. Cảm giác khó thở, chẳng thấy gì cả. Máu chảy ở đầu gối, thấm ướt quần. Tôi chỉ nhớ mình he hé mắt lần theo ánh sáng phía trên đường hầm, lê từng bước loạng choạng. Hễ thở là cảm giác tức ngực dồn đến, hễ mở mắt là nước mắt lại trào ra. Tôi cố gắng nín thở, nhắm mắt và lê bước vô định, rồi cảm thấy mình ngồi phịch xuống đâu đó. Không rõ là bao lâu. Tôi nhổm người dậy khỏi nền xi măng, quan sát xung quanh thì thấy bên cạnh là thảm cỏ có đặt ghế gỗ. Tôi cố gắng nhích người về phía ghế gỗ, cảm giác đầu gối đau nhói. Nhìn xuống quần, máu đã loang rộng và giờ khô lại. Tôi ngồi lên ghế, định gỡ chiếc quần khỏi đầu gối nhưng nó dính chặt vào da, không chịu rời ra. Từ bỏ việc xem xét tình trạng đầu gối, tôi cứ thế ngồi trên chiếc ghế gỗ. Lại một khoảng thời gian trôi qua. Hồi lâu sau tôi mới nhận ra mình đi chân trần, dưới lòng bàn chân dính đầy đá cuội, cả cặp sách cũng không thấy đâu nữa. Suy nghĩ đầu tiên của tôi là trong cặp có gì nhỉ? Ba cuốn Chúng. Ta. Thở. Tôi cố nhịn con đau đang ùa đến nơi đầu gối, đi men theo con ngõ dài ra đường lớn. Cảnh tượng sau cuộc biểu tình thật hoang tàn. Bao nhiêu người như thế đã đi đâu cả rồi? Chỉ thấy những đôi giày bị bỏ lại, những chiếc cặp bị vứt lại, rải rác khắp nơi. Mỗi khi nhìn thấy giày và cặp sách, tôi lại băn khoăn không biết có phải của mình không và lại gần xem kỹ, nhưng đều không phải. Nơi tôi bị ngã là trong hầm đi bộ phía trước khách sạn, có thể nó đang ở đó. Vừa định cất bước thì tôi nghe thấy lác đác tiếng hô khẩu hiệu ở đâu đó. Hóa ra cuộc biểu tình vẫn chưa kết thúc mà có vẻ đã bị đẩy từ giữa đường ra sau. Cửa kính khách sạn đóng chặt khi đám đông biểu tình dồn đến, nay đã được mở ra. Các nhân viên đang đứng trước cửa, mặt đầy vẻ lo lắng. Một người cầm bình nước đưa cho tôi. Tôi thậm chí không cả nhìn mặt anh ta, cầm vội lấy bình nước đưa lên miệng uống. Hầm đi bộ sạch sẽ như thể đã có ai dọn dẹp. Cầu thang dẫn xuống hầm chẳng có gì, nhưng tôi vẫn thử đi xuống phía dưới. Đường thông sang đầu bên kia vẫn đang đóng cửa im ỉm. Rốt cuộc là cái gì đã khiến cho chúng tôi không thể băng nổi sang bên kia đường? Tôi chẳng tìm được gì và lại theo cầu thang đi lên. Vì cái đầu gối mà quãng đường trở nên thật khó nhọc. Tôi định ngồi xuống thì có một viên cảnh sát chặn trước mặt. Có lẽ cho rằng tôi định đi về phía Gwanghwamun nên anh ta mới tới ngăn tôi lại.
- Giày... cặp sách.
Viên cảnh sát nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu.
- Đi về phía đó... có thể tìm được... vì những vật rơi vãi đã được quét và chất đống ở đó.
Phía viên cảnh sát chỉ cho tôi là bãi đất trống giữa khách sạn và đường lớn. Cơn đau ở đầu gối vẫn tiếp tục đeo bám. Tôi bước đi loạng choạng về phía bãi đất trống. Bỗng sau lưng có ai đó gọi, Jeong Yun! Tôi quay lại thì thấy anh đang đứng đó, trên cổ đeo chiếc máy ảnh, ngay chính giữa thành phố cơn bão biểu tình vừa mới tràn qua. Giây phút ấy đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Không biết phải gọi cú sốc ấy là gì nữa. Nó giống như cảm giác khi bố nói phải chuyển cây bách nhật hồng đến mộ mẹ. Đây là việc tôi không hề ngờ tới. Chứng kiến bố đánh cây bách nhật hồng từ vườn tới trồng trước mộ mẹ, tôi vẫn có cảm giác không thực. Ngay cả khi cây bách nhật hồng tỏa bóng râm che nắng che mưa cho mộ mẹ, rồi khi những bông hoa đỏ thẫm bay bay trên ngôi mộ xanh cỏ như những cánh bướm, thì với tôi, việc cây bách nhật hồng trong vườn được mang ra trồng ở đó, vẫn cứ như không phải hiện thực vậy. Mỗi lần bắt gặp cây bách nhật hồng ở mộ mẹ, tôi lại nhìn chằm chằm như thể mới thấy lần đầu.
- Jeong Yun!
Tôi nhìn anh như thể đứng trước một điều phi thực, anh lại gọi tên tôi lần nữa. Khi đã tin rằng anh đang thực sự đứng ở đằng kia, tôi có cảm giác anh giống như một tia sáng từ nơi nào rọi tới. Trong ánh sáng ấy, sự ra đi của mẹ vốn nổi trối vô định trong thời gian qua trở nên chân thực, cảm giác mất mát cũng thình lình ập đến. Thật là một việc không ngờ. Ngay cả khi bỏ chiếc nhẫn của mẹ vào túi áo mân mê, tôi cũng không tin mẹ đã ra đi mãi mãi, nhưng tại sao trong hoàn cảnh này, tôi lại cảm nhận được một cách rõ ràng rằng tôi sẽ không bao giờ có thể gặp lại mẹ nữa. Như thể có ai đó đánh một hồi trống và truyền tin đến tôi rằng Mẹ. Đã. Mất. Tôi sẽ không thể nắm tay mẹ được nữa, không thể nằm trên thân hình ốm yếu của mẹ mà chớp mắt nữa, không thể nghe tiếng mẹ gọi Yun à! nữa. Tôi đứng ở chính giữa thành phố, lấy hai tay ôm mặt. Luồng khí nóng lọt qua các kẽ ngón tay, thân mình tôi đông cứng. Nước mắt bắt đầu trào ra vô thức. Anh bước đến bên cạnh và ôm lấy tôi không chút do dự.
- Có chuyện gì thế?
Nhân viên khách sạn đứng sau cửa kính nhìn chúng tôi nãy giờ, mang ra một bình nước dúi vào tay anh. Viên cảnh sát vừa chỉ đường cho tôi cũng quay trở lại nhìn anh và tôi chằm chằm.
- Kiếm chỗ nào ngồi một chút đi.
Anh buông cánh tay đang ôm tôi ra, nắm lấy vai tôi. Viên cảnh sát chỉ cho chúng tôi biết phải đi đường nào để tránh đường lớn. Nước mắt trào ra vẫn tiếp tục chảy dài trên gò má, dù tôi muốn ngừng cũng không được. Cảm thấy xấu hổ, tôi định gỡ tay anh ra nhưng anh vẫn nắm chặt lấy vai tôi, không chịu buông. Những tòa nhà bên đường, những biển hiệu trong ngõ, những bức tường, những viên gạch trên vỉa hè đều như đang ngắm nhìn tôi vậy.
- Không sao đâu.
Ngay cả lúc muốn vùng khỏi tay anh, nước mắt tôi vẫn không ngừng tuôn rơi.
- Để tôi kể em nghe một câu chuyện thú vị.
Vẫn không bỏ tay khỏi vai tôi, anh nói cũng có thể tôi đã nghe qua đài rồi, và bắt đầu câu chuyện.
- Có một nam sinh, biệt danh là Thác Đổ, yêu đơn phương một nữ sinh. Ngày ngày việc Thác Đổ làm khi đến trường là đi tìm cô nữ sinh ấy. Nhưng cậu ta chẳng thể tiến tới bắt chuyện, dù chỉ một câu. Vì cô nữ sinh đang hẹn hò với một nam sinh khác. Dù biết thế nhưng Thác Đổ không tài nào điều khiển được trái tim mình, vẫn dõi theo cô từ xa. Một ngày nọ, cậu ta nhìn thấy cô cùng bạn trai ngồi bên nhau trên bãi cỏ phía trước thư viện, không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì mà người bạn trai để mặc cô và bỏ đi. Còn lại một mình, cô gái rũ vai khóc lóc. Trái tim Thác Đổ vô cùng đau đớn. Chẳng gã đàn ông nào lại không đau lòng khi chúng kiến người con gái mình yêu thương khóc rũ vai cả. Thác Đổ lấy hết dũng khí, định tới an ủi cô gái. Cậu ta xưa nay chưa từng nói năng trôi chảy nên trước tiên phải tập đi tập lại không biết bao nhiêu lần câu, Nhìn vai cậu rũ xuống, ngực mình đau lắm... Khi nghĩ nói vậy là được rồi, cậu ta cuối cùng cũng đến trước mặt cô gái. Có chuyện gì vậy, cô gái nhìn chằm chằm vào Thác Đổ và hỏi. Thác Đổ liền trả lời ngay, Nhìn ngực cậu rũ xuống, vai mình đau lắm...
Nước mắt vẫn lưng tròng, tôi bật cười.
- Em cười rồi nhé!
Ở anh, đồng thời có cả hình ảnh của một chàng trai lẫn một cậu bé. Anh làm động tác như thể vừa tham gia cuộc thi chạy một trăm mét với vô số người và giành giải nhất. Tôi nhìn chiếc máy ảnh treo trên cố anh. Đôi lông mày rậm của anh đang rúm lại vì cười. Nụ cười của anh giúp tôi nén xuống những suy nghĩ đau buồn về mẹ. Tôi thậm chí quên cả việc mới đây thôi vẫn đang khóc, nhìn anh và bật cười lớn hơn.
- Em lại cười rồi kìa!
Mỗi khi tôi cười, anh liền nhắc Em lại cười rồi kìa! Nếu có thể đếm được nụ cười của tôi, có lẽ anh còn muốn gập ngón tay mà đếm nữa cũng nên. Điệu bộ của anh rất tức cười nên dù nước mắt lã chã, tôi vẫn không khỏi bật cười. Những người đi đường băn khoăn không hiểu chuyện gì cứ nhìn anh chằm chằm. Đứng chính giữa thành phố nơi vừa xảy ra cuộc biểu tình, anh đang hét lên vui sướng vì đã làm cho tôi cười.
- Jeong Yun đã cười rồi!
Những viên gạch vỉa hè mình đầy thương tích sau cuộc biểu tình, những cửa kính nhà cao tầng, những cây cột cầu thang, rồi cả những lan can đều nhìn anh và tôi hồi lâu.
- Tôi đã làm Jeong Yun cười rồi!
Tôi đã từng muốn làm ai cười như thế chưa nhỉ? Khuôn mặt của bố chợt thoáng qua. Tôi nghĩ mình đã sống chẳng ra sao dưới quê. Tôi chưa một lần làm cho bố cười, sau sự ra đi của mẹ, ông đã đánh mất tiếng cười. Khuôn mặt buồn thiu của Dan hợp cùng khuôn mặt bố, chạy lướt qua đầu tôi. Tôi lấy mu bàn tay quệt những giọt nước mắt cứ lã chã tuôn rơi, sau đó mới nhìn anh. Dáng vẻ anh trông cũng không mấy ổn. Gấu quần bò bị ướt, lưng áo phía trên rách toạc bay phấp phới. Lẽ nào gốc rễ của nụ cười lại là nỗi buồn chăng? Khi cười, trong lòng tôi có cả nỗi buồn phảng phất xen lẫn với niềm vui ngự trị. Không phải một mà là tầng tầng cảm xúc xuất hiện đồng thời. Tôi thu lại nụ cười, nhưng tôi và anh đã kịp xích lại gần nhau hơn. Câu chuyện cười tưởng như chẳng là gì đã phát huy uy lực, biến tình cảnh trớ trêu, phức tạp, nghiêm trọng và không lối thoát của tôi trở thành tình cảnh nhẹ nhõm chỉ bị mất giày và cặp sách.
- Giày của em đâu rồi?
Anh nhìn xuống đôi bàn chân trần của tôi. Tôi cũng nhìn xuống bàn chân mình đang giẫm trên vỉa hè lát gạch. Đến cả tất chân cũng bị tuột mất, vậy mà tôi chẳng thể nào nhớ nổi vì sao. Tôi chỉ nhớ mình cùng dòng người đông đúc bị cuốn vào trong hầm đi bộ, rồi thi nhau ngã nhào. Cơn đau ở đầu gối tưởng như đã quên đi, lại quay trở lại làm tôi vô thức co rụt ngón chân. Anh nhìn chằm chằm vào quần tôi, phần đầu gối bị máu nhuốm ra.
- Em không đau à?
- Đau.
- Muốn ra đường thì phải trang bị cho kỹ chứ. Buộc chặt dây giày và đeo khẩu trang nữa.
- Không phải em định đi biểu tình.
Anh lại nhìn tôi chằm chằm.
- Trước tiên hãy sang bên đó tìm giày đã.
- Cặp sách còn quan trọng hơn giày nữa!
Tôi nghĩ đến tận ba cuốn Chúng. Ta. Thở trong cặp sách. Nếu như biết tôi đã làm mất cặp sách trước tiên, có lẽ vừa rồi anh sẽ nói, Buộc chặt dây giày, đeo khẩu trang, và đừng mang cặp sách theo.
- Jeong Yun, em đã hoàn toàn trở thành kẻ ăn mày rồi.
Giây phút ấy, tôi quả đúng là một kẻ ăn mày, trong tay chẳng có lấy một tờ một nghìn won. Giây phút ấy, tôi chỉ có mình anh. Nét mặt đùa cợt của anh trở nên nghiêm túc. Không chỉ có một hai người giống như tôi. Đi vào con ngõ, tiến đến bãi đất trống, chúng tôi thấy giày dép, cặp sách, mũ nón, và cả áo khoác thất lạc chủ nhân đang nằm chất thành một đống. Sau khi trải qua hai tầng công kích của nước và khí ga, đống đồ được gom lại đều đã ẩm ướt, bốc mùi khó ngửi. Lúc này anh mới buông vai tôi ra, nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi lại cúi nhìn đôi chân trần của tôi. Thành phố này quả là nơi diễn ra những sự việc chẳng thể dự đoán trước. Ai mà ngờ rằng ở ngay chính giữa thành phố, lại có một người nhìn chằm chằm vào đôi chân trần của tôi như vậy kia chứ. Đôi chân nào phải sạch sẽ gì, mà nứt nẻ dính đầy bùn đất.
- Chẳng trách em lại khóc.
- Không phải em khóc vì mất giày đâu.
Tôi vô thức rành mạch phản bác.
- Nếu vậy một ngày như thế này, em vào trung tâm thành phố làm gì?
- Để đi bộ.
- Đi bộ?
Anh có vẻ không hiểu tôi đang nói gì nên nhìn tôi trong giây lát.
- Phải đi tìm cặp sách.
Những người vừa tránh đi đâu đó giống như tôi bắt đầu lần lượt xuất hiện. Lúc đầu ở đây chỉ có tôi và anh, nhưng giờ đã tụ tập rất nhiều người tới tìm đồ vật thất lạc, ai nấy đều mang vẻ mặt đầy hoang mang. Có nhiều người đi chân trần, nhiều người phong phanh áo khoác nhẹ, lại có cả những người ôm chặt lấy cánh tay không biết có phải do không cử động được hay không. Tất cả đều đờ đẫn như thể vừa nhận một cú đánh sau ót. Tôi bị kẹp giữa họ, gạt những món đồ của người khác sang một bên, tìm kiếm đồ mình đánh mất.
- Giày thể thao phải không?
- Ừm.
- Màu trắng phải không?
- Đúng vậy.
- Cặp sách màu nâu có quai đeo dài.
- Làm sao anh biết?
- Vì là đồ của em nên anh biết chứ còn gì nữa.
Vì. Là. Đồ. Của. Em. Nên. Anh. Biết. Chứ. Còn. Gì. Nữa. Câu anh vừa nói như cơn mưa rào đọng lại trên vành tai tôi. Anh chăm chú tìm kiếm cặp sách và đôi giày thể thao của tôi. Trên cổ anh là chiếc máy ảnh treo lủng lẳng. Không biết nảy ra ý gì mà anh cầm chiếc máy ảnh đang đeo trên cổ lên, hướng về phía những đồ vật thất lạc đang chất đống và ấn nút chụp. Anh định đeo lại chiếc máy ảnh vào cổ, nhưng rồi không làm thế mà đưa nó cho tôi, tiếp tục chú tâm vào việc tìm kiếm đôi giày thể thao. Từ trong cặp sách rơi ra những chiếc bút viết, mũ, khăn tay, mỹ phẩm, bấm móng tay, cả gọng kính bị gãy và thắt lưng nữa. Gót giày bong rơi rải rác khắp nơi.
- Đây rồi!
Giữa bao nhiêu là cặp sách ấy, thật may mắn, anh tìm được cặp sách của tôi và giơ lên. Vật trang trí treo trên cặp rơi xuống kêu leng keng. Anh lấy gấu áo mân mê lau chùi chiếc cặp rồi đưa về phía tôi. Có lau cũng không thể nào sạch được những chỗ bị bẩn, nhưng anh vẫn cố lau. Tôi nhận lấy chiếc cặp từ anh, ôm vào lòng. Anh lại bắt đầu tìm giày cho tôi. Không thấy đôi giày thể thao trắng nào cả. Dù có là giày trắng đi chăng nữa thì lúc này chắc cũng đã biến thành màu khác mất rồi. Đôi giày tôi đi không có đặc điểm gì nổi bật, chỉ là khá thoải mái. Nhưng có tìm thấy chăng nữa thì cũng không thể nào đi ngay được. Cả đống giày đều đã ướt sũng nước. Tôi thẫn thờ nhìn anh đang vùi đầu tìm kiếm đôi giày cho tôi. Những điều không thể ngờ tới cứ liên tiếp diễn ra trong thành phố này. Tôi khổ sở tìm anh trong trường thế nào vẫn không thấy, vậy mà giờ lại gặp nhau trên con đường này. Ngay cả khi tôi nói đừng tìm nữa, anh vẫn tiếp tục chăm chú bói từng món đồ, và rồi với vẻ bất lực, anh cúi xuống nhìn đôi chân trần của tôi. Trong khoảnh khắc ấy, một nỗi niềm mo hồ tìm đến, ánh đèn đường chiếu rọi khuôn mặt anh. Anh nhận chiếc máy ảnh từ tay tôi, đeo lên cổ như lúc đầu, rồi xoay lưng về phía tôi và cúi thấp xuống.
- Anh cõng em nhé.
- …
- Đầu gối em cũng đau còn gì.
Tôi không nói với anh về chiếc đầu gối bị rách, nhưng cơn đau vẫn tiếp tục hành hạ.
- Em đeo cặp sách vào đi.
- …
- Em không lên à?
Anh đưa lưng về phía tôi, ngoái đầu lại.
- Em tự đi được.
- Với đôi chân như thế?
- Em đi được.
- Bướng bỉnh thật đấy.
Anh vẫn khom gối, lùi một bước về phía tôi, còn tôi thì lùi về sau.
- Em đã bảo là đi được mà... Đây, anh nhìn này!
Tôi hướng về phía con ngõ lúc nãy chúng tôi đi vào để tìm đồ thất lạc, dứt khoát nhấc chân bước đi. Cơn đau từ vô số các vết thương ở bàn chân nhất loạt dồn tới làm đầu gối run lẩy bẩy. Phần quần dính trên vết thương vừa bong ra, máu nãy giờ tưởng đã cầm được lại tiếp tục nhỏ xuống. Không ngoài dự liệu, bề mặt quần lại thấm ướt máu. Chứng kiến bộ dạng bất ổn của tôi từ phía sau, anh lại đến trước mặt tôi và hạ lưng xuống.
- Em cứ lên đi, Jeong Yun!
Trên lưng anh, có một khoảng áo sơ mi bị rách làm lộ ra tấm lưng vững chãi. Đường nét mạnh mẽ và rõ rệt của sống lưng làm tôi liên tưởng đến một dải thung lũng. Đột nhiên bàn tay tôi rất muốn lần theo dọc xương sống ấy. Tấm lưng vững chãi của anh khẳng khái chìa ra trước mặt tôi như có thể dễ dàng cõng tôi trên lưng và đưa tới bất cứ đâu trong thành phố này.
- Nếu vậy, thì chỉ đến cửa hàng giày thôi.
- Anh biết rồi, đến đó thôi.
Tôi leo lên lưng anh. Và đeo cặp một bên như lời anh nói. Tấm lưng khiến người ta khao khát giơ tay ra mân mê của anh đỡ lấy tôi một cách an toàn. Anh cõng tôi bước trên vỉa hè hướng về phía đại lộ. Tôi cứ thấp thỏm không yên vì phần ngực và bụng dính chặt vào lưng anh, nhưng anh chẳng có vẻ gì là bận tâm cả, cứ tiến về phía trước không chút dao động. Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh. Tư thế gượng gạo và bất an đã trở nên thật bình yên. Tôi thấy hai chân mình buông thõng, lắc lư bên cạnh đùi anh. Nhớ hồi còn rất nhỏ, tôi cũng từng được mẹ cõng như thế này. Tôi đã nghĩ đó là mùi hương của mẹ, nhưng thực ra đó còn là mùi mồ hôi nữa. Trong ký ức, tôi vùi chiếc mũi nhỏ vào tấm lưng vững chãi và ấm áp của mẹ, nhẹ nhàng chìm sâu vào giấc ngủ. Chỗ áo rách của anh hẳn đang chạm vào bụng tôi. Bỗng dưng tôi có một mong muốn được vùi mặt vào tấm lưng anh. Tôi ngoái lại nhìn bãi đất trống. Dưới ánh đèn đường, giày dép, túi xách, áo quần và đồ đạc tùy thân rơi rải rác khắp nơi. Tôi có cảm giác như chỉ mình mình vừa thoát khỏi một mớ hỗn độn nào đó. Tôi cảm thấy có lỗi với một ai đó không rõ mặt, lòng cũng vì thế mà nặng trĩu. Tuy tôi nói chỉ cần anh cõng đến cửa hàng giày thôi, nhưng cả hai chúng tôi đều không biết để tìm cửa hàng giày thì phải đi theo hướng nào. Anh nói cứ đi rồi thể nào cũng thấy.
- Nếu không thấy thì sao?
- Đừng lo. Anh sẽ đưa em về tận nhà.
Vì biểu tình nên xe buýt không chạy, chúng tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc cứ đi bộ như thế. Anh do dự giây lát ở nơi lúc đầu chúng tôi gặp nhau rồi hỏi: "Nhà em ở phía nào?"
- Phường Dongsung.
- Em sống ở phường Dongsung sao?
- Ừm.
- Vậy chúng ta có thể gặp nhau rồi.
- Anh sống ở đó?
- Không, trước kia Mi Ru sống ở đó.
Yun. Mi. Ru.
Ngay khi nghe cái tên Mi Ru thốt ra từ miệng anh, tôi bỗng cảm thấy một màn đêm đen phủ chụp dưới trái tim mình như thể ngày tối sầm lại và cơn mưa rào bất ngờ đổ xuống.
- Bây giờ thì Yun Mi Ru ở đâu?
- …
- Ở đâu?
Tôi tựa hồ biến thành chị gái Yun Mi Ru, liên tiếp truy hỏi anh, người đang cõng tôi trên lưng về nơi ở của "em gái". Dường như anh điều chỉnh lại nhịp thở, không trả lời ngay mà xốc đôi bàn tay đang đỡ lấy tôi lên.
- Chắc là phải băng qua hầm đi bộ đúng không?
Có vẻ anh không muốn nói đến Yun Mi Ru.
- Không đi qua được đâu. Người ta kéo cửa xuống rồi.
Vẫn cõng tôi trên lưng, anh đứng lại trước đèn tín hiệu. Dù không có xe qua đường nhưng đèn tín hiệu vẫn lần lượt chuyển màu.
- Yun Mi Ru ở đâu?
- Yun Mi Ru mới ở đảo về.
- Đảo?
Anh đang định mở lời về Yun Mi Ru thì một đoàn người biểu tình từ trong con ngõ tối tăm ùa ra ngoài đại lộ. Trong giây lát, chúng tôi bị lẫn vào đám đông ấy. Có ai đó đi ngang qua đâm sầm vào chúng tôi. Người đó còn nhìn chúng tôi bằng ánh mắt trách móc, Gì thế? Tôi muốn anh thả tôi xuống, nhưng anh lại càng gồng sức vào cánh tay và cứ đứng im không suy suyển. Một quãng thời gian ngắn ngủi trôi qua, không biết là đoàn người biểu tình đi xuyên qua chúng tôi, hay chúng tôi đi xuyên qua họ nữa.
Anh lại tìm đường và bước đi. Cánh tay đỡ tôi vẫn gồng lên. Việc tìm cửa hàng giày dép chẳng khác nào kiếm những đóa hoa xuân trên ngọn núi mùa đông. Đa Số những cửa hàng nằm ở tầng một các tòa nhà đều đã kéo cửa sập xuống, hoặc đóng kín cửa kính, tắt đèn nên không nhìn thấy gì bên trong. Bảng thực đơn ở phía trước một nhà hàng bị đổ. Ánh điện yếu ớt hắt ra từ khu triển lãm ô tô làm tôi hết sức vui mừng. Mỗi lần vô tình đi bộ vào trung tâm thành phố lúc chính ngọ, nhìn những con người đang lấp đầy khoảng trống của các con phố, tôi lại tò mò không hiểu vì sao bao nhiêu người như vậy không đi làm mà lại tập trung ở đây vào cái giờ này. Nhưng có lẽ đó chính là sức sống của thành phố này chăng. Đường phố vắng tanh giống như một thành phố chết. Trong khoảng thời gian bị lẫn vào rồi tách ra khỏi đoàn biểu tình, hơi nóng trỗi dậy giữa tôi và anh dường như đã lắng xuống. Một sự im lặng buồn bã trôi qua giữa hai chúng tôi. Khi anh tiến thêm một bước về phía trước, tôi bỗng thấy có luồng không khí cay sè phả vào mũi. Tiếng la hét của đoàn biểu tình cùng tiếng quát tháo của phe trấn áp cùng lúc dồn tới tai. Ở đâu đó vang lên tiếng vòi rồng xối nước, lưng tôi lập tức dựng đứng.
Chúng tôi đi qua một sạp báo đóng cửa.
- Ở thời đại này, liệu chúng ta làm được gì nhỉ?
Anh lẩm bẩm một mình như giáo sư Yun.
- Em muốn làm gì, Jeong Yun?
Tôi nhớ đến mấy cuốn Chúng. Ta. Thở trong cặp sách.
- Có lúc anh nghĩ, tuổi thanh xuân đáng lẽ ra phải ở giai đoạn cuối của đời người.
Tôi chưa từng nghĩ tới điều này.
- Nếu vậy thì sẽ thế nào?
- Thì khuôn mặt của chúng ta bây giờ sẽ là khuôn mặt của người già.
Tôi không thể tưởng tượng ra khuôn mặt già nua của anh cũng như của tôi.
Giá như có ai hứa với mình thì tốt biết mấy. Rằng không có việc gì là vô nghĩa. Giá có điều gì đó như là lời hứa để tin thì tốt biết mấy. Rằng sau quãng thời gian khủng khiếp, bất an, cô độc vì bị ruồng bỏ, sẽ có sự thay đổi nào đó. Nếu như tuổi thanh xuân bắt đầu ở cuối cuộc đời, thì có phải chúng ta sẽ hết lòng được với ước mơ của mình không?
Chúng tôi đi ngang qua một bến xe buýt chẳng thấy bóng dáng chiếc xe nào cả.
- Không phải vậy sao?
Anh cố gắng tìm kiếm sự đồng tình vô ích của tôi.
- Chúng ta sẽ đối diện với cái chết bằng khuôn mặt trẻ trung nhất, và trải qua quãng thời gian này bằng khuôn mặt già nua, thế cũng không vấn đề gì sao?
Anh dừng bước trước một cửa hàng đồ trang sức đã đóng cửa. Nhìn không rõ nhưng có lẽ đôi lông mày rậm của anh khẽ cử động.
- Anh đã không nghĩ đến điều đó.
Tôi cũng chưa từng có ý nghĩ nếu như tuổi thanh xuân nằm ở cuối cuộc đời người thì sẽ thế nào. Tôi lẩm bẩm, không phải với anh, cũng không phải với bất kỳ ai.
- Em tò mò không biết rằng những người khác đang chịu đựng thế nào.
Vừa thốt ra những lời ấy, tôi liền nghĩ đến khuôn mặt Dan. Và cả khuôn mặt của Yun Mi Ru nữa.
- Chính vì không chịu đựng được nên người ta mới phải đánh đổ các chướng ngại vật, đập vỡ gạch lát vỉa hè, rồi chạy trốn, rồi bị bắt, bị lôi đi. Việc không thể chịu đựng khiến cho tình hình này không khá lên mà cứ thế tiếp diễn. Năm ngoái hay năm nay cũng chẳng khác gì nhau.
- …
- Vì quá giống nhau nên cảm giác thời gian như ngưng lại vậy.
- Anh mong muốn thế nào?
- Dù là gì thì cũng nên khác đi một chút. Gắng sức đến đâu cũng chẳng có gì thay đổi, nên anh cảm thấy thật bất lực. Thậm chí có lúc anh còn nghĩ giá như có ai đó lấy trộm hết sách đi, để ngay cả thư viện cũng chẳng còn cuốn sách nào. Hay giá như trường học bị đóng cửa, dù cho muốn đến trường cũng chẳng thể đến được nữa. Giống nhau hết. Thời gian cứ trôi đi, chỉ là thay đổi nhân vật xuất hiện thôi. Xa bạn bè, bị xua đuổi, phản kháng, rồi lại bị xua đuổi... Cứ thế đấu lưng nhìn tường mà trằn trọc vì cô đơn. Chỉ cần quay đầu lại là được nhưng đã trót nhìn bức tường mất rồi. Nghĩ tới những ngày như thế này sẽ còn tiếp diễn mà anh thấy thật ảm đạm. Rồi lại giống hệt mùa xuân năm ngoái thôi.
- …
- Nếu như không gặp em thì có lẽ anh sẽ chẳng phân biệt được ngày hôm nay và ngày này năm ngoái nữa.
Anh thì thầm như nói một mình. Vì thế Jeong Yun à, chúng ta đừng quên ngày hôm nay nhé. Tôi muốn nhìn thấy mặt anh, khuôn mặt nói với tôi rằng hãy đừng quên ngày hôm nay nhé. Tôi chẳng thể trả lời được gì. Bởi lẽ cảm giác bất lực, chỉ có thể nói câu "Đừng quên ngày hôm nay nhé" của anh, cũng là cảm giác của tôi. Biết đâu chúng tôi lại đang trao cho cái việc tìm thấy nhau giữa trung tâm thành phố này một ý nghĩa phóng đại rằng nó là để đánh lui thứ cảm giác bất lực ấy. Tôi đưa hai tay đang ôm lấy cổ anh sờ lên gò má. Bắt đầu từ gò má, tôi lần lượt đưa tay chạm vào vầng trán, mũi, nhân trung, đôi môi, cằm và tai anh. Cả đôi lông mày đang run run của anh nữa. Anh để mặc tôi mân mê khắp khuôn mặt mình. Khi tôi chạm vào mắt, chắc do khó nhìn đường nên anh dừng bước đứng lại trong giây lát.
- Yun này.
Lần đầu tiên anh gọi tôi là Yun thay cho Jeong Yun.
- …
- Anh đã không ngờ em lại ra ngoài đường. Ngày hôm nay, cả phía bọn anh lẫn bên trấn áp đều rất thô bạo. Anh bị lạc khỏi đoàn, đang lúc lo sợ thì thấy em đứng ngay trước mắt anh. Thật sự không thể ngờ đó là em... Anh đã rất ngạc nhiên, phải dụi mắt rồi nhìn kỹ lại xem có phải em hay không. Không ngờ đúng là em thật... Vì sao em lại ra đây?
Anh hỏi với giọng trầm buồn.
- Hôm nay em không muốn về sớm, nên đã chọn đi đường vòng xa nhất để về nhà, cuối cùng thành ra thế này đây.
Ở sau lưng anh, tôi chợt nghĩ đến chiếc máy đánh chữ đang đặt trên bàn học trong căn phòng trống của tôi. Âm thanh lạch cạch lạch cạch... đọng lại trong tai tôi như tiếng nhạc. Đôi khi bản thân việc đối phương không hỏi Tại sao? đã là một điều đáng cảm ơn. Anh không hỏi tôi tại sao không muốn về nhà sớm. Nếu như anh hỏi Tại sao? có lẽ tôi sẽ không biết trả lời thế nào. Anh hít vào một hơi thật sâu rồi thở ra. Trên lưng anh, cơ thể tôi cũng như cảm nhận được hơi thở ấy. Tôi thu bàn tay đang dừng ở lông mày anh lại, dùng mu bàn tay quệt khóe mắt nóng rát rồi lại đưa tay quàng qua cổ anh. Mỗi khi anh hít vào hoặc thở ra, tôi lại tập trung vào sự căng thẳng cảm nhận rõ rệt ở ngực và bụng mình. Đồng hành với sự căng thẳng ấy là niềm vui cay cay nơi sống mũi, giống như lần đầu tiên tôi được nhìn thấy biển, lần đầu tiên tôi phát hiện ra tuyết đóng dày trong vườn vào một sớm mùa đông, giống như khi chứng kiến những dây nho mất hết sinh khí, khô xoắn vào nhau, gặp tiết xuân liền mọc lên những chồi mới xanh non, không tin được vào mắt mình, tôi phải dùng móng tay cào nhẹ. Hay như khi nhìn vào những móng tay màu hồng của em bé, như khi ngắm nhìn những đám mây trắng trôi bồng bềnh trên bầu trời mùa hè đã qua, khi gọt vỏ quả đào thơm ngọt rồi cắn phập một miếng, hay như khi phát hiện trong quả thông vô tình nhặt được lúc đi bộ trên con đường núi đầy kín những hạt thông màu trắng.
Tôi ôm siết lấy cổ anh. Mùi từ cơ thể anh tỏa ra, phả vào chóp mũi tôi, lẫn vào mùi khí ga vẫn còn đọng lại đôi chút.
- Ngày nào anh cũng đi biểu tình à?
- …
- Vì thế nên không đến trường phải không?
- Mỗi sáng sóm mở mắt anh lại nghĩ. Có nên đến trường không? Hay là đi biểu tình? Có ở trường thì anh cũng không thể nắm giữ tâm hồn mình, mà ở ngoài phố thì cũng vậy. Anh đã ra ngoài phố như thể bị cái gì đó cuốn đi, rồi thoắt cái chỉ còn lại một mình, như hôm nay chẳng hạn. Có lúc mới mở mắt, anh đã ném giấy xì mũi vào thùng rác, nghĩ bụng nếu trúng thì sẽ đến trường, còn nếu không sẽ ra ngoài phố biểu tình. Cũng có khi anh ở lì trong nhà, chờ đợi ai đó tìm đến mình.
- …
- Vì có em ở trường nên anh mới đến.
Tôi sao? Cổ tay tôi nãy giờ vẫn vòng qua cổ anh bỗng mất hết sức lực.
- Tuy rằng hôm nay vì em ở trường nên anh đã không đến...
- …
- Bởi anh cảm thấy nếu gặp em, anh nhất định sẽ níu em lại và nói huyên thuyên đủ chuyện.
- …
- Nhưng em lại ở ngoài phố, ngay trước mắt anh. Quả thật anh đã rất ngạc nhiên.
- Anh có vẻ gì là ngạc nhiên đâu.
- Em đi chân trần, chưa nói được hai câu đã òa khóc thì làm sao biết được anh ngạc nhiên hay không?
Mùi của anh thật dễ chịu. Mùi hương đó giúp tôi nén lại câu hỏi Yun Mi Ru bây giờ đang ở đâu. Liệu rằng biết thêm về cô cũng giúp tôi biết thêm về anh? Việc anh không muốn nói về Yun Mi Ru làm tôi có cảm giác bất an. Tôi có dự cảm rằng sau khi nghe chuyện của Yun Mi Ru từ anh, tôi sẽ phải tụt khỏi lưng anh, lê bước một mình trên đôi chân trần đầy những vết thương trong cái thành phố hỗn loạn và lo lắng này. Đột nhiên tôi lo sợ trước cảm giác tò mò về Yun Mi Ru đang trào lên mạnh mẽ. Nếu biết sự thật, liệu rằng mối quan hệ giữa tôi và anh sẽ trở nên gần gũi hơn, hay xa cách đi? Tôi từng cho rằng việc hiểu rõ về nhau, và cùng nắm giữ một bí mật nào đó, sẽ làm cho mối quan hệ thêm gắn bó. Tôi cũng từng vì muốn làm thân với một người mà thổ lộ cả những bí mật không thể nói. Để rồi đến ngày hôm sau, chứng kiến cái bí mật quý giá mà mình vốn chỉ cất giữ trong tim ấy bỗng chốc trở thành một điều vô thưởng vô phạt, được truyền từ miệng người này sang miệng người khác, tôi đã thấy vô cùng mất mát. Tôi đã nghĩ rằng biết đâu việc thổ lộ tấm lòng với một ai đó, không làm chúng ta trở nên thân thiết hơn, mà chỉ khiến bản thân khó xử. Biết đâu để trở nên gần gũi với một ai đó, ngược lại chỉ cần cùng đồng cảm trong yên lặng mà thôi.
Thành phố nhìn từ sau lưng anh chằng chịt như mạng nhện. Những tòa nhà với vô số ô cửa kính, những cột đèn đường đứng xếp hàng dài, những con ngõ hẹp, những biên hiệu lộn xộn chẳng nhìn rõ là cửa hàng gì. Cả con phố cấm xe cộ lưu thông, nhưng đèn tín hiệu vẫn nhảy rất tuần tự. Dù chẳng có ai ngước lên nhìn, tấm biển quảng cáo cỡ lớn vẫn phát ra ánh sáng rực rỡ huy hoàng. Tôi nhìn vào một con ngõ, thấy tối hun hút không biết đâu là cuối. Anh cõng tôi trên lưng, băng qua con ngõ hẹp, ngang qua bốt điện thoại trống, đi dưới gầm cầu vượt rồi lại băng qua cột đèn tín hiệu. Sự yên lặng lạ lùng nảy mầm giữa chúng tôi kéo dài rất lâu. Dù đang đi về căn phòng trên tầng thượng của tôi nhưng cả anh và tôi đều như những người chẳng có nơi nào để về.
Chúng tôi cứ đi như thế trong khoảng hai mươi phút.
- Anh dừng ở chỗ kia đi.
Ở sau lưng anh, tôi đưa tay chỉ một cửa hàng hoa. Giữa những cửa hàng đã hạ cửa cuốn xuống hay chỉ hé nửa cửa tỏ ý đã nghỉ bán, có một cửa hàng hoa nhỏ vẫn mở cửa như thể thò mặt ra ngoài. Trong chiếc chậu hoa trên căn phòng tầng thượng, tôi có để nắm đất lấy từ mộ mẹ. Mỗi lần ra khỏi phòng, tôi đều phải ngắm nghía chiếc chậu ấy. Tôi mua chiếc chậu với ý nghĩ sẽ trồng gì trong đó, nhưng không biết trồng gì nên vẫn cứ để đấy đến nỗi đất đã khô cả đi.
- Vì sao?
- Trong phòng em có một chậu đất. Em muốn trồng cái cây kia.
Tôi chỉ về phía chậu cây xanh trên bậc cửa hàng hoa. Có vẻ là một loại cây cảnh, nhưng tôi không rõ tên của nó là gì. Chỉ vì muốn tìm cớ để xuống khỏi lưng anh, nên tôi đã chỉ vào cái cây đó.
- Trông giống tán lá cau vậy.
Đúng như anh nói, dù nhỏ nhưng tán lá đó đúng là tán lá cau.
- Anh cho em xuống đi.
Anh thả tôi xuống trước cửa hàng hoa. Đất trong chậu ở nhà chỉ có một nắm, dù trồng gì đi nữa cũng phải cần thêm đất. Cửa hàng hoa rộng chưa đến hai pyong[1]. Nếu không quan sát kỹ thì có lẽ cũng không biết được ở đây có một cửa hàng như vậy. Trong cửa hàng hoa nằm kẹp giữa những tòa nhà tại trung tâm thành phố, có một bác gái đeo kính đang ngồi trên ghế nhìn ra bên ngoài, trông thấy chúng tôi, bác liền nhổm người đứng dậy. Phảng phất đâu đó có mùi cá thu đao nướng. Chắc là trong con ngõ nào gần đây có quán chuyên cá nướng. Ngửi mùi thức ăn làm bụng tôi réo ùng ục.
Tôi vừa ngó vào bên trong thì bác gái đi ra. Chúng tôi hỏi tên cái cây anh bảo giống như cây cau, quả thật đó là cây cau Nhật. Trong cửa hàng, những bông hoa héo tàn nhiều hơn hẳn số cây tươi tốt. Những cây thủy tiên và cỏ lưỡi vịt héo úa được đặt rải rác khắp các ngóc ngách.
- Mấy thanh niên đi biểu tình về đấy à?
Không biết trả lời thế nào, tôi và anh chỉ nhìn bà chủ hàng với những nếp nhăn hằn sâu trên trán, bà thở dài.
- Cái đất nước này không biết bao giờ mới hết biểu tình nữa.
- …
- Hàng quán không mở được. Số ngày đóng cửa nhiều hơn nên không khí bị xấu đi làm cho chẳng có cây hoa nào xanh tươi cả. Các cháu nhìn kia kìa, tôi nuôi hai chú chim trong lồng mà hôm qua đã chết cả rồi. Nhìn mặt tôi mà xem. Ở cái tuổi này rồi mà còn nổi mụn nhợt, chẳng biết bao giờ mới hết. Đều là tại hít phải khí ga rò rỉ lâu ngày nên mới thành ra thế.
- …
- Các cháu thích gì thì cứ lấy mang đi. Héo úa cả rồi tôi cũng không có lòng nào lấy tiền.
Bà chủ cửa hàng hoa mặt mày buồn bã đặt cây cau Nhật mà tôi vừa hỏi tên vào chiếc chậu nhựa đựng trong túi bóng.
- Khi về đến nhà, nhớ chuyển sang chậu khác và tưới nước đầy đủ nhé... Không thể để lại cho các cháu một thế giới không cần đến biểu tình... thật là có lỗi quá. Xin lỗi các cháu.
Nghe lời xin lỗi ngoài dự liệu của bà chủ cửa hàng, anh nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vào bàn chân tôi bỗng băng qua đường chạy về phía bốt điện thoại công cộng. Bà chủ cửa hàng hoa nhỏ bé tồn tại giữa những tòa nhà sừng sững, cũng lại là một người tha hương tôi gặp trong thành phố này.
- Có thể các cháu thấy lời tôi nói vô lý như mèo đẻ trứng vậy... Những người trẻ không có gì sai... nhưng nếu các cháu tiếp tục biểu tình thì chúng tôi cũng định... biểu tình để chấm dứt biểu tình.
Bà chủ cửa hàng hoa cười buồn.
- Không phải những người trẻ các cháu sai mà là nếu cứ thế này thì chúng tôi cũng không sống nổi nữa.
- …
Vì phải ăn thì mới sống được... Bà chủ cửa hàng hoa mới lần đầu gặp đã như thể biến thành chị họ, an ủi tôi. Tôi không biết phải đáp lại lời bà thế nào, cảm thấy rất ái ngại. Dù chẳng làm gì sai nhưng tôi vẫn hướng về phía bà và cúi đầu. Giá như anh mau mau quay lại thì tốt biết mấy. Bà chủ cửa hàng có nói gì, tôi vẫn chỉ khẩn thiết nhìn về phía anh lúc ấy đã băng qua đường, đang đứng trong bốt điện thoại công cộng tối om.
- Chúng ta đã chẳng làm được nhưng những người trẻ các cháu hãy để lại một thế giới tốt đẹp hơn.
Bà chủ cửa hàng hoa vẫn với vẻ mặt u sầu, đóng cửa cửa hàng lại. Cả bà lẫn những chậu hoa đều biến mất, chỉ còn lại lớp cửa cuốn lạnh lẽo trong bóng tối, như thể tôi vừa nghe câu chuyện của một ai đó không rõ. Chân bủn rủn, tôi dựa lưng vào cửa cuốn nhìn về phía anh đang chạy lại phía tôi sau khi nói chuyện điện thoại xong.
Anh đến bên cạnh tôi và ngồi phịch xuống.
- Mi Ru sẽ đến đây.
- Mi Ru.
- Anh đã bảo cô ấy mang giày đến.
- …
- Cỡ chân của em là bao nhiêu?
- Hai trăm ba mươi lăm.
- Giống Mi Ru.
Dường như anh biết mọi điều về Yun Mi Ru.
- Mi Ru từ đâu đến?
- Phường Myeongryun.
Chúng tôi vừa đi qua phường Anguk. Vì đã hết xe buýt nên Mi Ru chắc cũng không còn cách nào khác ngoài đi bộ từ phường Myeongryun đến đây. Hôm nay vì muốn về căn phòng trên tầng thượng thật muộn, tôi đã xem bản đồ rồi định rằng sẽ đi qua cung Deoksu, Tòa thị chính, Gwanghwamun, phường Anguk, vườn Biwon, phường Myeongryun, rồi đi về phía phường Hyehwa. Tôi dự tính đi như vậy sẽ mất khoảng hai tiếng đồng hồ để về tới căn phòng trên tầng thượng nên đã nghĩ hay là tìm một đường khác xa hơn, mất khoảng chừng ba tiếng. Và giờ, sau mấy tiếng đồng hồ bắt đầu đi bộ từ trường, tôi cuối cùng mới đến được phường Anguk, trên lưng anh bắt đầu từ khu Tòa thị chính.
- Yun Mi Ru sống ở phường Dongsung rồi chuyển sang phường Myeongryun à?
- Anh cũng từng cùng sống với Mi Ru ở phường Dongsung.
- Sao cơ?
- Trong ngôi nhà mà bố mẹ Mi Ru đã tìm cho Mi Ru và chị Mi Rae.
- Chị Mi Rae?
- Ừ, chị của Mi Ru.
- Chị của Yun Mi Ru?
Anh gật đầu, khẽ gọi Jeong Yun... rồi mân mê chiếc túi bóng đựng cây cau Nhật. Liền sau đó, anh giơ tay ra nắm lấy tay tôi, đặt lên đầu gối mình. Tôi mân mé vệt đất dính trên quần bò của anh.
- Thực lòng mà nói thì anh không muốn em và Mi Ru thân thiết với nhau. Nhưng em và cô ấy mỗi lần gặp anh là lại hỏi về nhau.
Yun Mi Ru hỏi về tôi?
- Cứ gặng hỏi về nhau. Tìm kiếm nhau. Quả thật đã rất lâu rồi mới thấy Mi Ru tìm kiếm và tò mò về ai đó. Lẽ ra phải vui mừng nhưng anh lại thấy lo lắng.
- Về điều gì?
Anh cười một cách trống rỗng.
- Có lẽ người phải gặp thì sẽ gặp. Quả thật là chúng ta đã gặp nhau như thế, trong một tình huống thật phức tạp.
- Sao mà nghiêm trọng thế?
Tôi hỏi, Sao mà nghiêm trọng thế? thì anh tiếp tục cười.
Trong lúc đợi Mi Ru, chúng tôi ngồi tựa lưng vào lớp cửa cuốn đã kéo xuống của cửa hàng hoa và nói chuyện như những kẻ tàn quân bại trận.
- Mi Ru, chị Mi Rae và anh từng sống chung trong một ngôi nhà trên đỉnh đồi ở phường Dongsung. Bọn anh cùng lớn lên với nhau từ bé. Chị Mi Rae hơn anh một tuổi nhưng hầu như đều chơi cùng bọn anh. Chị Mi Rae trở thành sinh viên trước tiên, phải đi trọ học. Sau đó anh và Mi Ru cũng đến thành phố này, bố mẹ của Mi Ru bèn mua nhà. Và bọn anh cùng sống ở đó. Em có hiểu không?
- Em hiểu.
- Tất cả mọi người đều thấy kỳ lạ.
- Tại sao?
- Chẳng phải máu mủ, mà cũng không cùng giới còn gì.
- Chẳng phải anh nói đã cùng lớn lên ở quê hay sao?
Anh nhìn tôi chằm chằm. Tối đang nghĩ về Dan. Dan đã nói vì tôi không yêu cậu ấy, nhưng với tôi, quãng thời gian ở cạnh cậu thật đẹp. Vì có thể ở bên nhau mà chẳng cần nói gì. Hay dù hết chuyện để nói, cả hai cùng im lặng đi chăng nữa cũng không hề có cảm giác gượng gạo. Chúng tôi có thể không nói không rằng ngồi đối diện nhau hàng giờ đồng hồ. Tôi đọc sách còn Dan vẽ tranh trên cuốn sổ phác thảo của cậu. Dù là lặng yên ngồi cạnh nhau hay cùng dạo bước thì đối với chúng tôi, cũng thật tự nhiên. Chỉ cần nói một là đối phương có thể đoán đến mười. Đây không phải việc có thể làm được trong một thời gian ngắn, mà tích lũy, hình thành nên trong quá trình chúng tôi cùng sinh ra ở một nơi, nhìn thấy và cảm nhận cùng một sự vật, cùng trưởng thành.
- Có lúc em rất kỳ lạ.
- Ở điểm gì?
- Ừ thì, anh đã nghĩ phải giải thích dài dòng cho em, nhưng vì em nói đã hiểu nên tự nhiên anh cảm thấy mất hứng.
- Vậy lẽ ra em không nên hiểu.
Anh lại cười trống rỗng.
- Bây giờ tại sao lại không sống cùng nữa?
- Anh không muốn nhắc tới chuyện đó.
Nói đến kỳ lạ, anh mà không phải vậy sao? Những lời nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng thốt ra từ miệng anh lại vô cùng dịu dàng.
- Yun Mi Ru đang đi tìm ai à?
- Một người bị mất tích.
- Ai vậy?
- Anh không nói được chứ?
- Tất nhiên rồi. Đâu phải nghĩa vụ của anh.
- Nghĩa vụ?
Giọng anh chùng xuống.
- Dù anh không nói thì rồi em cũng biết bọn anh ở cùng nhau đúng không.
- …
- Vì bây giờ em và Mi Ru sẽ gặp nhau.
Trong bóng tối đối diện con đường lớn, dường như có vật gì đó bay phấp phới, tôi ngẩng phắt đầu lên. Đó là chiếc váy in hoa của Yun Mi Ru. Trong giây lát, quang cảnh ngày tôi đến phòng nghiên cứu của giáo sư Yun chạy sượt qua đầu. Khi anh và Yun Mi Ru cùng bước đi dưới tán cây du, chiếc váy hoa của cô bay phấp phới trong ngọn gió thổi từ phía sau. Chiếc váy nổi bật, và thật kỳ lạ, có gì đó không hài hòa với mọi thứ xung quanh, mang lại cảm giác đầy bất an. Yun Mi Ru đang bước từ vỉa hè về phía đường lớn, có vẻ như định bỏ qua lối sang đường, trực tiếp băng ngang. Anh và tôi cùng nhìn chằm chằm vào Yun Mi Ru. Yun Mi Ru bước đi chậm rãi, vai co lại, đầu cúi gằm, như thể tự nhìn sâu vào trái tim mình. Thật kỳ lạ. Dù anh ở ngay cạnh tôi, dù người gọi điện thoại cho Yun Mi Ru là anh, vậy mà dường như Yun Mi Ru lại đang bước về phía tôi. Tôi vô thức ngồi xa anh ra một chút. Trước khi Yun Mi Ru đến gần chúng tôi, chú mèo trắng trên tay cô nhẹ nhàng nhảy thoắt xuống đường và chạy về phía anh.
- Ừ, nào...
Anh đưa tay về phía chú mèo không chút ngại ngần. Chú mèo trượt qua tay anh, nằm gọn trong lồng ngực. Xem ra cả hai vốn đã quen biết nhau. Chiếc váy in hoa của Yun Mi Ru vẫn tiếp tục bay lượn trước mắt tôi. Trước khi tôi kịp nhìn thấy mặt cô, Yun Mi Ru đã ngồi xuống giữa tôi và anh khi ấy vẫn đang tựa lưng vào cửa cuốn cửa hàng hoa. Yun Mi Ru mở khóa chiếc ba lô đeo vai, lấy ra đôi giày thể thao cuộn trong giấy báo, để xuống cạnh đôi chân trần của tôi. Đó là đôi giày thể thao màu xanh có dây trắng. Dù trong bóng tối vẫn có thể nhận thấy đôi giày đã được giặt và phơi khô sạch sẽ. Có lẽ cô đã nghe anh giải thích qua điện thoại nên không hề hỏi một lời về việc tôi ngồi ở đây, để chân trần chẳng có giày dép. Thậm chí một câu chào hỏi đại loại, Lâu rồi không gặp, cũng không. Tôi xỏ chân vào đôi giày thể thao màu xanh ấy, đang định buộc dây giày thì Yun Mi Ru đột nhiên đưa tay về phía tôi. Hình ảnh đôi bàn tay bị bỏng nhàn nheo của cô tràn ngập trong mắt tôi. Yun Mi Ru chắc định buộc dây giày cho tôi nhưng cảm thấy bất tiện nên đứng hẳn dậy, ngồi xuống trước mặt tôi, tháo sợi dây lỏng ra buộc chặt lại, sau đó còn thử kéo mạnh lần nữa để kiểm tra. Động tác của cô quá đỗi tự nhiên, chẳng chừa cho tôi giây phút nào để nói, Mình tự làm được. Cứ thế giao phó đôi bàn chân cho Yun Mi Ru mà chẳng lấy gì làm mất tự nhiên. Chuyện này làm chính tôi cũng thấy thật kỳ lạ. Trong bóng tối, tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bàn tay bị bỏng cử động giữa đôi giày thể thao màu xanh và sợi dây giày màu trắng của Yun Mi Ru. Anh ôm chú mèo trong lòng, ngồi trước mặt tôi, cũng nhìn chằm chằm vào Yun Mi Ru đang buộc dây giày cho tôi. Bàn tay của Yun Mi Ru, vốn chỉ để dưới bàn hay giấu trong túi áo ngày đầu tôi gặp cô trong lớp học, rồi trong phòng nghiên cứu của giáo sư Yun, giờ đây cử động tự nhiên trước mắt anh và tôi.
- Đây là đôi giày mà chị mình từng đi.
Sau khi buộc xong dây giày, Yun Mi Ru không hề mỉm cười, ngồi lại giữa tôi và anh rồi cất lời. Giọng nói cô trong trẻo, nhỏ nhẹ và chậm rãi. Thoắt cái cô đã ngồi bệt xuống như hai người bọn tôi. Như thể chúng tôi không phải mới gặp mặt mà đã ở bên nhau cả ngày trời. Không phải chỉ một ngày mà là đang cùng nhau đi du lịch dài ngày và tạm thời nghỉ ngơi trong chốc lát. Thật là một bầu không khí không thể dự liệu. Sao lại có thể tự nhiên đến vậy? Sự căng thẳng khi anh nói chuyện về Yun Mi Ru hay khi tôi hỏi anh về cô giờ đây được rũ bỏ. Nghĩ lại hành động ngay lập tức ngồi xích ra xa anh khi vừa nhìn thấy Yun Mi Ru của tôi cũng thật buồn cười. Ngay cả đôi giày mà Yun Mi Ru nói là của chị gái cô, cũng vừa khít với tôi như thể ngay từ ban đầu, chúng đã là của tôi. Cảm giác buốt lạnh trong tim khi nghe anh hỏi, Có phải vừa nãy anh đã quá đáng lắm không?, giờ đây dường như chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa. Việc đầu tiên mẹ làm sau khi biết bệnh tình của mình, đó là cố dứt tôi ra và gửi tôi đến thành phố này, mặc cho tôi không muốn rời xa mẹ. Rồi mẹ rời bỏ thế gian mà không hay biết, từ sau khi đến đây, tôi đã không còn muốn tạo dựng mối quan hệ mật thiết với bất cứ điều gì. Mỗi khi mẹ hỏi tôi đã kết bạn mới chưa, câu trả lời của tôi đều là chưa. Tủi thân vì việc mẹ gửi tôi đi nên trong thời gian dài, tôi luôn có cảm giác như bị mẹ bỏ rơi. Tôi không muốn bị ràng buộc với bất kỳ ai trong thành phố này. Tôi khó chịu với việc ai đó nói chuyện hay dành thời gian bên tôi. Để tránh không phức tạp và phiền toái, tôi đã chọn phương án ở một mình. Chị họ thấy tôi như vậy thường hỏi, không phải tôi nghĩ có thể sống cô độc trên thế gian này đấy chứ. Chị cũng nói với vẻ đầy lo âu, rằng không một ai có thể chỉ dựa vào mình mình mà sống. Anh và Yun Mi Ru đã nhìn thấu nội tâm tôi và đến bên tôi, giờ đây khi ngồi bên vệ đường, tôi chợt nhận ra điều này.
- Chuyện ra đảo thế nào rồi?
Anh hỏi Yun Mi Ru.
- Chẳng thế nào cả.
Yun Mi Ru trả lời.
- Từ giờ cậu đừng đi nữa.
Bỗng nhiên, một khoảng lặng gượng gạo trôi qua. Để thay đổi bầu không khí khó chịu ấy, tôi liền hỏi hai người họ có đói bụng không? Anh nói có, còn Yun Mi Ru không có phản ứng gì.
- Hay là về phòng mình nhé?
Anh và Yun Mi Ru cùng lúc nhìn về phía tôi.
- Thức ăn chỉ có kimchi lá vừng thôi nhưng mình sẽ nấu cơm. Mình nhiều gạo lắm. Đi thôi.
Tôi cầm lấy chiếc túi đựng cây cau Nhật và đúng dậy. Anh và Yun Mi Ru cũng lần lượt đúng lên theo. Chú mèo nằm trong lòng anh được chuyển qua Yun Mi Ru. Đó là một chú mèo trắng. Đám lông trắng muốt của chú cử động trong bóng tối một cách mềm mại. Đôi bàn tay bị bỏng của Yun Mi Ru vùi sâu vào trong lớp lông mèo mân mê cái cổ của chú ta. Trong lòng Yun Mi Ru, chú mèo ngước nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt xanh như ánh sớm mai. Ra đến ngoài đường lớn, anh nói đã đói lắm rồi, đi taxi đi, rồi đưa tay vẫy xe. Tuy rằng xe buýt vẫn chưa chạy nhưng taxi thì đã có lác đác vài chiếc. Biểu tình lắng xuống rồi chăng? Đường phố về đêm vắng lặng, chẳng có mấy người đi lại. Anh ngồi ở ghế trước, còn Yun Mi Ru và tôi ngồi ở ghế sau xe taxi. Tôi đang chăm chú nhìn chú mèo nằm gọn trong lòng Yun Mi Ru thì cô hỏi liệu tôi có muốn ôm nó không. Kể từ khi mang giày đến, đây là lần đầu tiên Yun Mi Ru nhìn mặt tôi. Đôi con ngươi đen láy và trong veo của cô nhìn tôi chăm chú. Tôi đặt cây cau Nhật xuống sàn xe và ôm chú mèo vào lòng. Nó chỉ hơi ngoe nguẩy đuôi rồi ngồi yên. Đám lông mềm mại chạm vào má tôi. Chú mèo nằm gọn trong lòng tôi, thẫn thờ nhìn ra bóng tối phía ngoài cửa xe, hay đôi khi là những tán cây lay lay dọc đường. Đám lông đuôi bị gió thổi chạm vào cánh tay tôi nhưng không hề có cảm giác ngứa ngáy, lại thêm trọng lượng nhẹ bỗng khiến tôi dường như không cả cảm thấy sự tồn tại của nó.
- Có vẻ nó thích cậu.
- Sao cơ?
- Nó ngồi yên còn gì.
Tôi không thích mèo. Nhớ lại cách đây rất lâu khi tôi về thăm mẹ, nằm bên cạnh mẹ ngủ trưa, có một chú mèo đã đến ngồi bên chúng tôi. Tôi mở mắt đầu tiên, vì quá bất ngờ nên đã ném luôn cuốn sách đang đọc dở trong tay và hét lên, còn nó chỉ lững thững đi về phía khác. Ngày hôm sau, chú mèo lại xuất hiện và tè bậy ở ngay cạnh chân tôi. Bãi nước tiểu của nó rất trơn. Mẹ nói, Con nhìn kìa, vì con ném cuốn sách nên nó tè bậy đấy. Ký ức đó đã ngăn tôi đến gần lũ mèo. Trong ngôi nhà tôi sống cùng chị họ khi mới đến thành phố này cũng có mèo. Không biết vì sao mà bà chủ nhà lại dời đi, chỉ để những người thuê nhà ở đó. Và chú mèo xám đã ở lại một mình trong căn phòng trống. Chị họ thường đem đồ ăn cho mèo. Tôi tò mò hỏi vì sao nó không theo chủ mà ở lại một mình, thì chị nói mèo có đặc tính theo không gian sống chứ không phải theo con người. Trong những ngôi nhà hoang thường có rất nhiều mèo là bởi vậy.
❀ ❀ ❀
[1] Pyong: đơn vị tính diện tích của Hàn Quốc, bằng 3.3 mét vuông.