Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Biến Đổi Lạ Lùng Của Bredon

❊ ❊ ❊

Huân tước Peter Wimsey ngồi trong phòng khách nhỏ thuộc căn hộ của Bloomsbury mà hiện nay là nơi ở của chánh thanh tra cảnh sát Scotland Yard: Parker.

Đây là cuộc viếng thăm ngắn ngày mang tính gia đình khi chánh thanh tra cảnh sát Parker còn là em rể của Hầu tước. Trước mặt ông, em gái ông, phu nhân cảnh sát trưởng Mary Parker đang ngồi đan một chiếc áo trẻ em. Parker đứng tựa vào bệ cửa sổ, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc. Sát ngay cạnh họ, trên mặt chiếc bàn con, có vài chiếc ly và mấy chai rượu. Phía trước lò sưởi, một con mèo to, béo múp đang ngồi sưởi ấm, phát ra những âm thanh gừ gừ ấm áp. Khung cảnh này tạo nên không khí ấm cúng thân tình trong gia đình.

- Vậy nên, anh Peter, - Phu nhân Mary nói. - Nay ở đây, bác đã trở thành một người lao động có ý thức và có tổ chức rồi chớ gì?

- Đúng đấy em gái ạ. Anh được trả lương vừa đúng bốn livrơ cho mỗi tuần. Trong đời, anh chưa bao giờ được người ta trả cho đồng lương nhiều đến như vậy. Lần nào cũng vậy, người ta đưa cho anh một chiếc phong bì đựng tiền lương của anh. Anh cảm thấy trong đó đúng là chứa đựng niềm kiêu hãnh của chính bản thân mình.

Phu nhân Mary cười với chồng mình và ông cảnh sát trưởng cũng nhìn bà mà cười vui vẻ. Cả hai người cùng có chung một ý nghĩ vì cả hai đều có liên quan đến sự việc này. Đám cưới của họ - giữa một người đàn ông không có của hồi môn với một cô gái con nhà giàu có - những khó khăn được chia đều cho hai phía nhờ sự dàn xếp khéo léo mà đem lại hiệu quả thần kỳ, đó là chuyển toàn bộ tài sản của phu nhân Mary cho những người anh em trai của phu nhân quản lý. Họ sử dụng những lợi tức do những tài sản kia đem lại, cho những đứa trẻ được sinh ra từ cuộc hôn nhân này và cho người chị em gái của họ, mỗi quí một số tiền tương đương với số tiền mà chồng bà kiếm được. Bởi thế, sự cân bằng chi tiêu trong gia đình được thiết lập và lòng tự ái của Parker không bị tổn thương khi ông biết rằng bé gái Mary Ann và bé trai Charles Peter, cả hai đều được ngủ bình yên vào lúc này, chúng đều là những đứa trẻ có thực lợi giàu có, trong khi đó cha chúng không hề có một đồng xu cạch nào. Với Mary, bà quản lý những khoản thu nhập tương đối khiêm tốn cho công việc nội trợ và chính điều đó đã làm cho bà trở thành người hạnh phúc nhất. Còn giờ đây, với niềm kiêu hãnh, bà kính trọng người anh trai của mình đã có phẩm chất của một con người cần mẫn, chăm chỉ.

- Nhưng bác Peter, bác hãy nói em xem, công chuyện chính xác là những gì và vì sao chúng lại làm bác lo lắng đến vậy? - Parker hỏi.

- Tôi muốn mọi người hãy nghe tôi, vì bản thân tôi biết điều đó mà. - Wimsey trả lời. - Tôi cảm thấy mình bị lừa trong vụ việc này vì Rachel Arbuthnot. Chú có biết cô bé đó không? Cô ta là con bồ của lão Pym đấy. Lão này gặp cô ta lần đầu trong một bữa ăn chiều, lão đã buột miệng nói cho cô ta hay công chuyện đã làm lão ta phải phiền muộn và ngay lúc đó cô ta đã gợi ý cho lão phương cách giải quyết. Ý tưởng được thực hiện là tuyển mộ một ai đó, đưa vào làm việc trong cơ sở, cho hắn ta tự ngoi lên như một nhân viên bình thường, có thể tiến hành cuộc điều tra tới kết quả mới thôi. Cô ta nói với lão rằng có quen biết và giới thiệu tôi với lão và thế là tôi đã dấn thân vào vụ việc này.

- Tài năng tường thuật của bác dù có xuất sắc bao nhiêu đi nữa cũng vẫn còn chưa được rõ ràng. - Parker nói. - Bác không thể chinh phục người nghe bằng cái kiểu bắt đầu, kết thúc, rồi lại im bặt đi như thế được, vì ít ra, đó cũng là quyền của bác kia mà, phải không nào?

- Tôi rất muốn cố gắng làm điều đó, - Huân tước Peter nói. - Nhưng tôi thấy kết thúc còn khó hơn cả lúc bắt đầu câu chuyện nữa kia... Thôi tôi cứ bắt đầu nói... Buổi chiều một ngày thứ hai, chính xác là ngày 29 tháng năm, một thanh niên có tên là Victor Dean, nhân viên, là một biên tập viên của hãng Pym và Công ty bị ngã trong cầu thang xoáy trôn ốc thuộc khu văn phòng. Anh ta đã chết. Sọ vỡ, một cú ngã chết người, một chân gãy và nhiều chỗ bị va đập khác không trầm trọng gì. Tai nạn này xảy ra, có thể là vào khoảng ba giờ ba mươi chiều.

- Em chẳng thấy điều gì đặc biệt trong cú ngã này cả. - Parker nói.

- Tôi cũng đã nghĩ như thế khi chưa tận mắt nhìn thấy cái cầu thang này. Nhưng xem nào, ta hãy xem các sự việc xảy ra theo thứ tự đã: ngay ngày hôm sau, em gái của người quá cố đã gửi cho ông Pym một mẩu bức thư mà cô ta đã phát hiện được trong ngăn kéo của anh mình. Bức thư này để gửi cho ông giám đốc nhằm mục đích cảnh báo cho ông ta biết có điều gì đó mờ ám đang diễn ra trong hãng của ông ta. Bức thư do chính anh ta viết, đề ngày trước ngày anh ta chết có dễ đến mười hôm. Điều đó như muốn nói rằng anh ta còn cần có thời gian để suy nghĩ thêm xem có nên gửi cho ông giám đốc hay không... Nhưng trước khi anh ta có quyết định dứt khoát thì anh ấy đã bị ngã lao đầu xuống dưới cầu thang và chết ngay. Liệu đó có phải chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên không?

- Thật kỳ cục biết mấy khi người ta cho đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng thực ra, khi nhìn vấn đề bằng con mắt dò xét, điều tra thì hình như chỗ nào cũng có thảm kịch thì phải. Bởi vậy tôi mới nói mập mờ rằng ai đã nhúng tay vào cái chết này?

- Cả một đống người đấy: một ông Atkin và một cô Crump, họ đã thấy anh chàng Dean ngã bịch một cái ngay dưới chân và trước mắt họ đấy. Rồi một ông Prout thấy tận mắt anh ta nhao đầu từ cuối hành lang, đầu cầu thang trên tầng hai xuống đất đấy. Ông Prout nói trong khu cầu thang vẫn đủ ánh sáng và hình như nạn nhân chẳng có gì là vội vàng cả; còn những người khác lại nói anh ta ngã, rơi xuống như một khối thịt, trong tay vẫn khư khư ôm một cuốn sách dày cộp, anh ta giữ chắc tới nỗi sau khi chết, người ta đã phải hết sức mới lôi được quyển sách đó ra khỏi đôi tay của anh ta. Chú nghĩ sao về tất cả những chi tiết đó?

- Em nghĩ anh ta cũng sẽ chết ngay như bất cứ người nào ngã mà bị gãy cổ.

- Tôi hiểu rõ điều chú nói rồi, nhưng chú hãy giả định rằng chú xuống một chiếc cầu thang và bị trượt chân, thì điều gì sẽ xảy ra đây? Chú sẽ ngã, đầu lao xuống trước như một khối nặng hay là chú phải làm một động tác gì đó để hãm tốc độ rơi lại và rồi sẽ ngã đập lưng xuống, chứ không phải là cắm đầu xuống, phải không nào?

- Cái đó còn tuỳ. Nếu em bị trượt chân, em sẽ ngã đập lưng xuống như bác nói, nhưng nếu em bước hụt thì dứt khoát sẽ lao đầu xuống trước.

- A, ra thế! Lúc này chú còn muốn nói với tôi về động tác chú sẽ thực hiện trong khi còn nắm giữ một thứ gì trong tay không? Chú có còn cố tình giữ vật đó hay để cho nó rơi đi và cố mà bám vào bất cứ thứ gì đó để không xuống rơi nữa? Ví dụ như lan can cầu thang chẳng hạn?

Parker suy nghĩ một lát trước khi trả lời:

- Em nghĩ là lúc đó sẽ cố mà bám lấy tay vịn cầu thang. Chí ít, em sẽ phải bám lấy một vật, nhưng chắc chắn đó không phải là một cái khay chất đầy những đồ thuỷ tinh dễ vỡ rồi và còn... Chắc chắn là theo bản năng người ta sẽ tóm lấy một thứ gì đó có thể tóm được, phải không nào? Nhưng mặt khác, cũng do bản năng người ta sẽ tóm lấy bất cứ thứ gì, trong khi ngã, đúng thế không?...

- Chúng ta hãy đặt vấn đề theo một cách khác đi xem sao... Nếu như kiểu cách hai tay nắm chặt nhau này là do quặt ra đằng sau, thì con người khốn khổ đó không kịp bấu víu vào bất cứ thứ gì và chết nhanh đến như vậy là đúng thôi. Vậy thì những nguyên nhân nào đã có thể gây nên cái chết đây? Người ta đã lưu ý chúng ta hai nguyên nhân: cổ bị gãy và vết thương ở vùng thái dương. Bởi vậy, anh ta chỉ chết khi đã chạm đất ở chân cầu thang kia mà thôi. Vậy thì anh ta tất phải có thời gian để rời tay ra khỏi quyển sách của mình chứ, dùng hai tay chống đỡ, làm giảm tốc độ rơi, bám lấy tay vịn cầu thang hoặc dùng hai tay ôm lấy đầu... Tôi nói vậy đúng không nào?

- Em rất hiểu điều bác muốn em phải suy nghĩ. - Parker nói. - Ý bác muốn nói là anh ta bị đánh một cú đau trước khi ngã chứ gì. Nhưng em cũng không tin chắc vào cách diễn đạt đó. Tại sao ta lại không chấp nhận giả thuyết đơn giản nhất nhỉ? Dean đã bước hụt, đáng lẽ anh ta ngã ngửa thì anh ta lại ngã chúi ra phía trước mà không thể túm được bất cứ thứ gì trong khi rơi.

- Thôi... tôi thấy cần phải tìm ra một cách khác để thuyết phục chú vậy. Ngay buổi chiều hôm đó, chị Crump, chị lao công đã nhặt được một vật dụng nhỏ xíu ngay dưới chân cầu thang: đó là một miếng đá xốp giả Ai cập, một thứ bùa hộ mệnh, luôn được người quá cố mang theo trong mình, ngoài những khi đặt nó trên mặt bàn làm việc. Chú có thể dễ dàng nhận ra nó, đó là một viên đá tròn, có một vết xước ở một phía. Chú có gì để nói về điều đó không?

- Em cho rằng nó từ trong túi của anh ta rơi ra khi bị ngã thôi.

- Rồi nằm dưới chân cầu thang? Phải nói thêm rằng nó nảy lên một cách đẹp mắt... Và tại sao nó lại có vết xước kia cơ chứ?

- Có thể vết xước kia có từ trước cũng nên.

- Ơ, không phải vậy; em gái anh ta đã khẳng định vào buổi sáng hôm anh ta chết là đã nhận ra viên đá xốp đó vẫn nguyên vẹn như trước. Nhưng chúng ta hãy tiếp tục: mấy ngày trước đó. chị Crump đã nhặt được cũng ở chỗ đó hòn cuội này, như chú thấy đấy, nó cũng có cùng kích cỡ như viên đá xốp.

- A! A!... - Lần này thì Parker reo lên. - Thế cái chị lao công tử tế này nói gì đây?

- Chị ta đã kể rằng "không thể tin được là có những người lại để rơi những thứ như thế này xuống đất và đã tạo ra cho những người phụ nữ quét dọn như chị ấy có thêm việc để làm..". Chị ta đồ rằng viên cuội này là do các chú nhóc đánh rơi mà thôi.

- Thôi được, - Parker nói. - Tại sao lại không phải thế được nhỉ?

- Tôi cũng nhặt được những viên khác giống như thế ở trên nóc nhà, cạnh chiếc cửa sổ con áp mái, ngay phía trên chiếc cầu thang nổi tiếng kia. Thậm chí tôi còn làm bẩn cả chiếc quần màu ghi khi bò trườn lên trên đó để nhặt chúng bằng được. Tôi cũng đã để ý và thấy rằng chiếc cửa sổ con này có một vết xước ngay trên bệ của nó. Cũng như tôi vừa nói với chú đấy, vết xước đó ở đúng ngay phía trên chiếc cầu thang được chính nó chiếu sáng và người ta luôn để cánh cửa của nó rộng mở vào những ngày tốt trời.

- Bác hãy nói rõ hơn cho em xem sao nào, - Parker nói. - Bác vẫn có ý nói là một ai đó đã lợi dụng chiếc cửa sổ con áp mái kia để ném Dean bằng viên cuội này vào lúc anh ta đi vào cầu thang chứ gì?

- Đúng vậy đấy. Chính xác hơn là người đó đã không ném viên cuội mà là ném viên đá xốp này cơ.

- Thế thì những viên cuội tròn khác kia có ý nghĩa gì đây?

- Chúng rơi vương vãi ở dưới chân cầu thang từ những cuộc thử trước. Vào những giờ cơm trưa, các phòng làm việc đều không có người và suốt ngày, trên nóc nhà, chẳng có ma nào ở trên đó, ngoại trừ mấy thằng ranh lén lên để tập thể dục, nhưng lại vào những giờ giấc được xác định hoàn toàn rõ ràng.

- Em thấy bác không có ý khẳng định là một viên cuội có kích cỡ lớn như viên này chẳng hạn lại có thể làm vỡ sọ hoặc làm gãy cổ một ai đó đấy chứ?

- Không đâu. Nếu chú ném bằng tay, thì vậy. Nhưng thử nghĩ xem, nếu bắn bằng súng cao su thì sao đây?

- Trong trường hợp này, ông anh thân mến của em ơi, bác chỉ cần tìm hỏi liệu trong cái hãng Pym uy tín vang lừng này xem có ai ưa thích chơi cái trò David và Goliath này hay không là được.

- Nếu như chú nghĩ rằng điều đó dễ... Nhưng ta phải quay lại với câu chuyện về giả thuyết của tôi trước đã: nóc nhà của hãng cao hơn nóc của những ngôi nhà xung quanh và hơn thế nữa, cái nhân vật thích đùa dai bằng thử nghiệm kia, đã nấp trên một lan can cao và chắc chắn. Rõ ràng là chỉ cần quì xuống là đủ để mọi người không thể nhìn thấy hắn đã dùng súng cao su bắn viên sỏi qua cửa sổ vào khu cầu thang.

- Thôi được, bây giờ hãy cố tìm hiểu xem ai là người trong đội ngũ nhân sự hôm đó không đi ăn trưa.

Wimsey gật đầu:

- Chẳng có gì để làm nữa. Buổi sáng lúc đến làm việc, mọi người chỉ phải ký tên vào cuốn sổ đăng ký đặt ở phòng thường trực, nhưng buổi trưa, chẳng có ai kiểm tra cả. Trước mười hai giờ rưỡi trưa một lúc, người gác cổng chính đi ăn trưa trước và thay vào chỗ anh ta là một người giúp việc. Người này chẳng chú ý giữ gìn, nhòm ngó gì hết. Bởi vậy, chẳng có ai ngăn trở kẻ xấu thực hiện ý đồ của mình là trèo lên nóc nhà và ở lỳ trên đó tới lúc nào tuỳ thích. Rồi khi hành động xong, hắn lặng lẽ tụt xuống. Hôm xảy ra sự việc, có lẽ hắn đã vào phòng rửa, từ đây, hắn có thể lên mái rình nạn nhân của mình. Nếu cần, hắn có thể tự mình thu xếp để nạn nhân của hắn phải đi vào cầu thang xoáy ốc (chúng tôi đi qua chiếc cầu thang nguy hiểm này cỡ hai mươi lần mỗi ngày) và dùng súng cao su bắn: hòn cuội làm nạn nhân chết trước khi ngã. Mọi người chạy ra, cùng xô xúm lại chỗ nạn nhân nằm, họ nâng thi thể lên và anh chàng xấu xa kia chỉ việc hoà vào đám người đó. Tấn trò được hoàn tất.

- Thế mọi người không để ý thấy hắn đã vắng mặt trong phòng làm việc của mình từ lâu rồi ư?

- Ô chú Charles tội nghiệp, chú chậm hiểu quá đi mất. Tôi thấy chú chẳng hiểu gì về cung cách làm việc trong các bộ phận của hãng Pym cả... Mọi người đâu có ở trong phòng làm việc giành riêng cho mình. Nếu như chú không ở trong phòng biên tập thì có thể ngồi trong phòng đánh máy hoặc chú xuống xưởng in hay có thể tìm tra tư liệu trong phòng lưu trữ hồ sơ hay tào lao giải trí trong phòng làm việc của một ai đó chẳng hạn. Hoặc thậm chí, chú không ở trong bất kỳ nơi nào vừa kể, chú có thể ra ngoài uống một vài vại bia hay tách cà phê kem chẳng hạn, nào có sao đâu. Lý do ra ngoài chẳng có nghĩa lý gì hết đối với hãng Pym, cùng một lúc, người ta có thể có mặt ở khắp mọi nơi kia mà.

- Em dự đoán, - Parker nói. - Vụ này sẽ gây cho bác những điều không hay gì, nhưng em cứ tự hỏi lý do bí hiểm nào đã đem một cái chết đến cho một hãng có tầm cỡ như hãng của Pym?

- Đó là điều chúng ta cần tìm ra... Tôi chỉ biết Dean là một chàng trai lúc nào cũng chơi bời, đi lại với bọn vô lại mờ ám Plangy.

Parker khẽ huýt sáo miệng một điệu nhạc:

- Anh chàng này lại dám bay cao hơn cả đôi cánh của chính mình. Lạ thật?

- Tôi cũng cảm thấy điều đó. Chú biết loại đàn bà như Diana de Plangy rồi đấy. Cô ta rất thích lai vãng, qua lại với những người đàn ông khờ khạo. Cô ta thích đùa giỡn với lương tâm của họ. Chính con người này đấy, một phụ nữ nguy hiểm. Tôi có biết cô ta. Vào một buổi chiều nọ...

- Ô! Anh Peter, - Phu nhân Mary châm chọc. - Anh hãy cho em được ngạc nhiên khi thấy anh lai vãng tới cái thế giới mờ ám kia xem nào.

- Mary, cô hãy yên tâm đi, cô biết anh có nhiều cá tính... Buổi chiều hôm đó, người phụ nữ này mặc bộ đồ màu ghi và tôi chỉ có một động tác là đẩy cô ta vào trong một chiếc tắc xi rồi đưa cô ta về nhà và để mặc cô ta cho người hầu gái của cô ta. Nhưng chỉ việc làm đó thôi đã cho phép tôi dễ dàng phát hiện ra đầu mối vụ việc của Victor Dean.

- Bác chờ cho một chút, - Parker nói. - Anh ta dùng ma tuý à?

- Nhìn bề ngoài thì không; chú là một người chín chắn, Charles ạ, nên tôi hiểu tại sao chú lại đặt ra cho tôi câu hỏi đó. Không đâu, em gái anh ta khẳng định anh ta bị nhồi nhét quá nhiều về nguyên tắc và nếu anh ta có lạm dụng ma tuý thì thứ đó cũng biến anh ta thành một kẻ ốm đau, quặt quẹo rồi. Không phải thế đâu. Anh ta không có biểu hiện gì tỏ ra là bị ngộ độc cả. Mổ tử thi cho thấy anh ta không dùng rượu, mà cũng không dùng ma tuý kia mà.

- Thế Diane de Plangy đã nói lăng nhăng những gì về vấn đề anh chàng Dean đó với bác vậy?

- Cô ta khẳng định rằng anh ta thiếu lịch sự về mặt tinh thần cũng như về mặt thể chất. Điều đó không cản trở gì đến việc cô ta làm cho anh ta theo đuổi mình suốt trong thời gian từ tháng mười một tới tận tháng tư năm sau. Tôi thấy có điều gì đó rất kỳ cục. Có thể cô ta đã tìm thấy ở anh chàng này điều gì đó hay hớm chăng?

- Là... em gái anh ta đã kể tất cả những điều đó với bác ư?

- Đúng thế đấy. Thậm chí cô ta còn nói thêm rằng anh trai mình còn một tham vọng lớn, mà còn nói rất nghiêm túc nữa cơ, là sẽ cưới được cái cô Diane de Planey kia nữa cơ đấy...

Parker phá ra cười.

- Tất nhiên là anh chàng Dean này đã không kể toàn bộ sự thật với cô em gái mình rồi. - Phu nhân Mary nói.

- Chắc chắn là không rồi. - Peter nói. - Một buổi chiều tôi đã gặp cô ta, ấy là người thiếu phụ đó đấy, cô ta tỏ ra rất ngạc nhiên một cách thành thật là bọn tôi lại có mặt trong cái lễ hội cỏn con đó. Dean đã đưa em gái mình tới nhà cái cô Diane de Plangy kia, nhưng phải vào một buổi chiều êm ả hơn kia. Và điều này lại đặt ra cho chúng ta một câu hỏi khác: tại sao Dean lại đưa em gái mình tới một nơi như vậy? Cô em gái đã tin chắc như đinh đóng cột rằng anh trai mình muốn giới thiệu cô với người chị dâu tương lai... Diane... Người ta giới thiệu với chúng tôi một anh chàng Dean bị vu khống và bị thành kiến và anh ta đành phải để cô em gái mình lại giữa đám vô lại đó sao? Willis khẳng định...

- Còn cái anh chàng Willis đó là ai vậy?

- Willis là một trong những đồng nghiệp của tôi ở hãng Pym. Đó là một thanh niên, nếu như chú buột miệng nói ra cái tên Dean trước mặt hắn, thì hắn sẽ lập tức điên tiết lên, xùi bọt mép ra vì hận thù, tuy rằng trước đây hắn là bạn thân thiết nhất của anh ta. Hắn là người yêu của cô em gái; rất ghen với tôi vì cô gái; cứ tưởng là tôi cũng như Dean, có dính líu sâu vào vụ việc bí hiểm kia, hắn theo dõi tôi sát từng bước với lòng hăng hái hiếm có và đáng được hưởng một thành quả tốt đẹp. Là con trai một nhân viên của một ngân hàng nào đó, hắn mới chỉ tốt nghiệp bằng sơ lược tiểu học, mặc chiếc áo gi-lê dệt kim và suốt ngày lang thang trong hãng Pym, thiết kế những cột quảng cáo, ca ngợi những loại kem giữ da và phấn thoa mặt. Một hành động đáng ngờ duy nhất có thể gán tội cho hắn là trong khi Dean bị tai nạn ngã cầu thang thì hắn lại đang ở trong phòng rửa. Ngoài ra, tôi cũng phải nói với chú là từ phòng rửa cũng có thể lên tận nóc nhà được...

- Bác biết chắc là hắn ở trong phòng rửa một mình phải không?

- Tôi không thể thẳng thừng mà hỏi hắn như vậy được. Tôi không dám hỏi trực tiếp như thế, nếu mọi người biết tôi đang điều tra thì lập tức họ sẽ không hé răng với tôi về mọi vấn đề có dính líu tới vụ việc đó đâu. Tôi đã có mặt ở đó, giữa hàng trăm người, tìm xem ai trong số họ có thể phạm tội và và việc làm này của tôi vẫn chưa bị phát giác. Chú phải công nhận với tôi là tiến hành một công việc như thế này chẳng dễ dàng chút nào.

- Nhưng em nghĩ rằng bác đã có ý ngờ ai là kẻ giết người rồi thì phải?

- Tôi đã định rồi, nhưng để bắt được đúng thủ phạm thì tôi phải biết lý do hắn hành động. Mặt khác, Pym nhận tôi vào không phải vì chuyện đó; đơn giản chỉ vì ông ta muốn biết những điều bất thường gì đang xảy ra trong hãng của mình mà thôi. Cho tới bây giờ tôi mới phát hiện ra có thể là Willis có lý do để giết người, song trong việc này, một lần nữa tôi không có nhiệm vụ phải tìm hiểu...

- Thế bác đã biết lý do gây nên bất hoà giữa Willis và Dean không?

- Dễ ợt thôi mà: Willis vẫn thường đến nghỉ cuối tuần tại một căn hộ căn hộ nhỏ của Dean đang sống cùng cô em gái. Thế rồi anh ta phải lòng cô gái này; một hôm hắn biết Dean đưa em gái mình đến nhà Diane vào một tối nọ. Willis vốn là một tín đồ Thánh giáo khắt khe đến lạ thường, bắt đầu thao thao thuyết giáo cho người mình yêu. Cô gái này đã phản bác lại và lập tức tuyên bố thẳng thừng rằng hắn ta là một kẻ ngu xuẩn, kiêu kỳ, cứ dúng mũi vào những chuyện chẳng liên quan gì đến mình cả. Lúc đó, Willis lại đổ tất cả trách nhiệm cho người anh của cô gái là Dean và hắn đã tố cáo là Dean đã làm hại em gái mình. Lúc đó Dean đã thực sự bực mình và đuổi cổ hắn ra khỏi nhà. Anh ta còn cấm cửa hắn ló mặt đến nhà mình và quyết không thèm gặp hắn nữa; cuộc cãi vã trở nên gay gắt và biến thành mối bất hòa giữa hai người. Tôi cho rằng lúc đó Willis đã lớn tiếng tuyên bố là thề sẽ giết Dean như giết một con chó, nếu như hắn (Willis) còn thấy Dean làm tổn hại tới thanh danh em gái mình, một khi anh ta vẫn cứ còn lai vãng tới những nơi mờ ám kia.

- Tên Willis này nói như sách ấy nhỉ. - Phu nhân Mary nói.

- Bởi thế mà hắn cứ tuôn ra những lời sáo rỗng tuyệt trần đến như vậy. Nhưng vấn đề không phải là ở đó; ngay sau vụ cãi vã này, Willis và Dean cừu địch với nhau trong suốt ba tháng ròng rã và rồi Dean chết. Hiện nay, Willis lại đổ lỗi cho tôi, hắn theo dõi hai chúng tôi, là cô gái và tôi ấy mà, đến dự buổi dạ hội tại nhà Diane. Khi tôi thấy cuộc vui trở nên có phần nào quá sỗ sàng, tôi đã nói với cô Dean là những cuộc tụ tập chơi bời kiểu này thực sự có điều gì đó không tốt và chung qui lại, Willis có phần nào đúng. Tôi đã gửi gắm cô ta cho hắn và yêu cầu hắn đưa cô ta về tận cửa nhà cô ta! A! các bạn thân mến của tôi... các bạn sẽ cười ra nước mắt khi biết rằng cái tên mang danh Willis kia lươn lẹo ngay trước mắt tôi trong bộ đồ của những kẻ theo đảng Klu-klux-klan... Hắn cứ nghĩ là đã che được mắt thiên hạ, kín đáo ẩn mình trong vỏ bọc. Nào ngờ đi, hắn đã quên béng ngay mất là hắn vẫn diện đôi giầy mõm ngoé thường mang trong suốt những ngày đi làm ở cơ quan và cũng quên không tháo chiếc nhẫn thường ngày vẫn đeo nơi ngón tay út.

- Này ông anh! - Peter nói. - Anh vẫn tin là hắn đã giết Dean phải không?

- Tôi chẳng tin gì hết, nhưng... đã ai thấy hắn giết người đâu nhỉ? Hắn, thằng đểu đó, lẽ nào hắn đã làm một chuyện quá nghiêm trọng như vậy... Cũng đành, có lẽ trong khi cố tình phạm một tội ác tày đình, thì hắn lại cứ nghĩ là đang làm một việc đạo đức kia đấy. Nhưng điều mà tôi không thể nghĩ tới là hắn lại đã chuẩn bị công việc giết người của mình với thái độ bình tĩnh đến thế. Hơn nữa, nếu hắn đã làm việc đó, thì sao hắn lại đi gặp cảnh sát mà nói rằng: "Tôi thực hiện yêu cầu của anh Dean đến báo với các ngài để bảo toàn danh dự cho em gái anh ấy...". Nhưng lý do cụ thể và thiết thực mà tôi thu thập được lại đặt hắn vào thế ngoại phạm; cuộc cãi vã giữa hắn và Dean xảy ra vào cuối tháng ba: vậy thì tại sao hắn lại phải chờ lâu đến như vậy mới ra tay giết anh ta đây?

- Bác Peter, có thể cô em gái anh ta không nói hết mọi tình tiết với bác. Có thể cô ta đã dùng ma tuý rồi chăng... Chúng ta chẳng bao giờ biết.

- Không đâu, chúng ta chẳng bao giờ biết, nhưng nếu chú thấy cô Pamela Dean trong buổi dạ hội đó thì chú cũng như tôi thôi, sẽ phải công nhận là cô ta thực sự hoảng sợ vì những gì cô ta nhìn thấy. Tôi phải thú thực rằng, ngay cả tôi đây, tôi cũng thấy cuộc vui nhỏ nhoi hôm đó có cái gì đó rất khó chịu. Này, chú Charles, tất cả những người này đã để ma tuý mà bọn chúng thường sử dụng ở đâu?

- Nếu biết, - Parker dửng dưng trả lời mà vẫn lộ ra một chút cay đắng trong giọng nói của mình. - Thì em đã là một người quá may mắn rồi còn gì. Tất cả những gì chúng ta biết chỉ là những thứ ma tuý được mang từ biển đến và rồi nó được phân phát tung toé ra khắp nơi sau đó. Dĩ nhiên, chúng ta có thể dễ dàng triệu tập những nhân vật vô danh tiểu tốt kia đến mà thẩm vấn, nhưng có ích gì kia chứ? Bọn họ cũng đều nói như nhau cả thôi mà: họ có thể mua thứ ma tuý này trên đường phố, trong các quán xá, qua tay những kẻ mà họ chưa hề gặp mặt lần nào. Thành ra, nhiệm vụ chính của chúng ta là phải tìm và tóm cho bằng được tên đầu sỏ của cái tổ chức này. Tôi thật điên đầu khi thấy ngay giữa Londres có một tên đầu nậu đang tung tẩy gây dựng gia sản kếch xù của mình bằng cách đầu độc tất cả những đồng bào của mình.

- Tôi hiểu ý chú, nhưng về Dean, tôi phải nói để chú biết một vấn đề khác nữa. Đây là một con người kỳ dị, mỗi tuần chỉ kiếm được sáu livrơ ở ngay hãng Pym này và chú có thể nói gì với đồng lương như thế, làm thế nào để hắn có thể thường xuyên lai vãng tới một nơi như cái nơi mờ ám của bọn Plangy đó chứ?

- Hắn bám vào Dianne chăng...?

- Không phải! Tôi lại nghĩ khác. Chú nghĩ xem có đúng không, trong đầu hắn đã tính đến việc làm một đám cưới thật lịch sự, với một người phụ nữ thuộc tầng lớp quyền quí, được không nào? Tóm lại, hắn cho rằng Diane thuộc giới quyền bậc nhất đó, dù là gia đình cô ta đã ruồng rẫy, đã cắt đứt qua hệ với cô ta. Chúng ta thấy, để tiến tới cuộc hôn lễ, Dean phải sống vượt quá khả năng của mình và bởi vậy hắn đã như chúa Chổm, đúng thế không nào? Lúc này chú đã thấy mối quan hệ tồn tại giữa điều tôi nói và bức thư viết dở dang cho ông Pym chưa?

- Ô!... - Phu nhân Mary nói. - Vấn đề là doạ tố cáo, thế thôi. Sự việc sờ sờ ngay trước mắt và em mới nhận thấy được điều đó từ ba mươi phút này thôi. Anh chàng Dean này tìm cách tăng thu nhập; anh ta chợt nhận thấy một ai đó trong hãng Pym đang mải mê làm những công chuyện mờ ám, có thể là một tay thủ quĩ thụt két hoặc một tên giúp việc nào đó đã lục lọi ngăn kéo, ăn cắp một thứ gì cũng nên. Lúc đó, anh ta sẽ đi tìm gặp và nói với hắn: "Nếu như mày không bịt được mồm tao lại thì tao sẽ đi gặp ngay lão Pym và nói hết mọi chuyện với lão". Và anh ta chìa cho hắn thấy bức thư viết dở dang. Bức thư kia chắc chắn đơn giản chỉ là một cớ để đe doạ mà thôi. Rồi sự việc khác lại xảy ra trong một thời điểm nào đó và đem lại cho anh ta tiền bạc. Nhưng rồi một ngày kia, người ta không cần đến anh ta nữa và lập tức anh ta bị thủ tiêu.

- Đơn giản chỉ có vậy thôi... - Wimsey vừa cười vừa nói với cô em gái.

- Đơn giản thật, chắc là thế, nhưng với hai anh thì lại khác, đám đàn ông các anh lại cứ thích phức tạp hoá mọi thứ lên cơ.

- Bọn anh chẳng suy diễn, phức tạp hoá gì hết, - Parker nói vẻ rất nghiêm túc. - Tôi chỉ nói bó tròn trong việc này thôi.

- Chú cứ nói tiếp đi. - Wimsey nói với Parker. - Bao giờ chú chẳng sẵn sàng với những lý lẽ nghề nghiệp để giúp tôi làm sáng tỏ vấn đề trong những lúc cần thiết. Chú có muốn có địa chỉ ngôi nhà mà tôi đã tới vào buổi tối hôm đó không? Nếu như chú muốn dò ra tổ con chuồn chuồn thì chẳng cần phải để mất thời giờ làm gì; hơn nữa, đó chỉ là một sòng bạc bẩn thỉu thôi mà.

Viên thanh tra cảnh sát, tay ghi lại địa chỉ ông anh vợ nói ra, nhưng đầu lại lắc cuồi cuội.

- Chẳng có gì phải làm ở đó nữa cả. Đó là một ngôi nhà riêng mà người thuê lại là một anh chàng mang danh một sỹ quan quân y Miligan nào đó. Bọn em đã để mắt tới hắn ta từ lâu rồi. Thậm chí, nếu chúng ta có gửi giấy triệu tập tới địa chỉ đó thì việc làm đó cũng chẳng giúp ích gì nhiều cho chúng ta đâu. Đối với những kẻ nghiện ngập, em đoan chắc với bác là chúng ta sẽ chẳng tìm thấy bất kỳ kẻ nào, dù chỉ một đứa thôi, biết được người đã cung cấp thuốc cho bọn chúng. A này, bác Peter, hai kẻ bị chúng ta tóm vào buổi chiều hôm đó theo lời bác báo, đều đã bị kết án mười năm tù giam rồi đấy.

- Thế là đúng. Nhưng tôi suýt nữa thì bị hai cô nhân viên đánh máy của hãng Pym đứng gần ngay đó nhận mặt. Hai cô đó cứ chất vấn, gạn hỏi tôi mãi và cứ nghĩ tôi là cái anh chàng Bredon mà họ quen biết vậy. Tôi không biết các cô gái đó và ngày hôm sau tôi đã nói với họ là tôi có một người anh em họ giống tôi như anh em sinh đôi vậy...

- Ông anh thân mến của em ơi, mọi việc sẽ chỉ an toàn chừng nào câu chuyện chỉ quanh quẩn với các cô nàng đánh máy xinh đẹp của bác thôi đấy. Còn như bọn Plangy mà dò biết được bác thì có thể bác phải trả giá đắt đấy và lúc đó sự việc sẽ trở nên nguy hiểm thực sự chứ chẳng chơi được đâu. Bác vẫn giữ được mối quan hệ tốt với cái cô nàng Diana xinh đẹp ấy đấy chứ?

- Tôi đã giấu nhẹm được chiến công tối hôm đó bằng cách từ trên cao, lao cắm đầu xuống cái bể bơi. Cô nàng cứ nghĩ tôi là kỳ quan thứ tám của thế giới vậy.

- Nếu như em có thể thì em khuyên anh, - Phu nhân Mary nói. - Hãy lánh xa cái công việc dễ làm người ta giết anh đó đi. Trong gia đình, chúng em rất quí mến anh, anh biết rồi đấy. Còn đứa con đỡ đầu của anh nữa, cháu Peter, nó chưa bao giờ được an ủi cả.

Paker nói thêm:

- Việc bác có mặt, chỉ cần một lần thôi, trong cái thế bí bẩn thỉu kia, cũng đã làm bác thành người có ích nhất rồi. Một khi cận kề ngay bên cạnh cái chết, con người ta sẽ trở nên khoan dung, độ lượng hơn, dễ dàng tha thứ cho tất cả những anh chàng cảnh sát đáng thương, luôn ước vọng mà chẳng khi nào tóm được những kẻ chuyên gây án... Anh em ta làm vài ly chứ bác?

- Cảm ơn chú. Tôi sẽ ghi nhớ lời khuyên của chú, chú Charles mến thân của tôi ạ. Chú hãy nhanh chóng tổ chức khám xét nơi trú ngụ của bọn Plangy ngay đi.

- Bác có vui lòng cùng tham gia với bọn em vây bắt bọn tuồn ma tuý trên vùng ven biển không?

- Tôi nghĩ là có đấy. Nhưng khi nào kia chứ?

- Vào một buổi tối sắp tới đây thôi. Chúng em đã được thông báo và biết rằng chúng sẽ đổ bộ vào vùng bờ biển Essex. Bác hãy mang xe của bác tới, xe của bác chạy nhanh hơn xe của bọn em mà.

- Đồng ý. Chú hãy ới cho tôi một tiếng. Hôm nào cũng vậy, tôi rời cơ quan lúc năm giờ chiều mà.

***

Trên thế giới này có ba nhân vật đã làm cho cái anh chàng có tên là Bredon kia phải đặc biệt quan tâm dò xét...

Trong nơi ở cô đơn, nhỏ bé của mình, Pamela Dean đang ngồi giặt một đôi tất dài, mỏng mà nghĩ rằng:

- Thật tuyệt vời, vào một tối nào đó,... mình không còn phải đến nơi đó với anh Victor tội nghiệp vừa được mai táng kia nữa... nhưng dù sao, nếu mình có đến đó đi chăng nữa thì cũng chỉ là để giữ chút kỷ niệm về anh mà thôi. Mình cứ nghĩ, vậy thì cuối cùng anh Bredon cũng đã phát hiện ra điều gì đây? Mình cảm thấy anh đã gặp phải một tai nạn mờ ám... Victor đã phát hiện ra một chuyện ám muội và rồi anh lại gặp phải một chuyện ám muội... Và điều đó cũng phù hợp với nguyện vọng của anh và tất nhiên, rồi nó cũng sẽ được phơi bày ra giữa thanh thiên bạch nhật thôi... thật ra, mình không thể tưởng tượng nổi được là ở đây lại có thể có những nhân viên cảnh sát như anh Bredon này được... Chà, đôi tất của mình đã lại thủng rồi... Anh ta quả là một thanh niên được giáo dục thật tốt! Để leo lên được một hình khối như thế, hẳn anh ta phải có một tinh thần thể thao tuyệt vời! Đi tắm biển với anh thật tuyệt biết bao... Rõ ràng là mình phải mua một đôi tất dài khác rồi đây. Mình hy vọng sẽ không có gì tỏ ra quá đáng khi mang một bộ đồ trắng toát với một đôi tất có nhiều chấm đen như thể có một con ruồi trong cốc sữa. Thế Willis thì sao?... Nếu anh ta không thô thiển đến vậy... Lúc nào anh ấy cũng giở ra những bài thuyết giảng hệt như một viên chức trong đội quân Cứu tế. Anh ta đã tỏ ra bực tức cáu giận... Bredon cũng thường giáo huấn mình nhưng lại không theo cách như vậy. Anh là người thân thuộc, hiểu cuộc sống và biết cách ăn nói! Trong khi đó, Alec Willis... lại có vẻ khá ngốc nghếch dưới cái vỏ đạo mạo của mình... Diane de Plangy... một mụ đàn bà mới xấu xa làm sao... nhưng chị ta lại đẹp và còn lịch lãm nữa chứ... Chị ta mới ưa nhìn làm sao! Mà người ta có nói rằng thứ chị ta uống làm hỏng nước da... Mình kinh tởm mái tóc màu bạch kim hoe vàng của chị ta. Còn thứ này có hợp với mình không đây?...

Trong căn phòng với giá tiền thuê mang tính chất gia đình, khiêm tốn nhưng lại rất đáng kể đối với anh ta, Alec Willis quay gót đi về phía chiếc giường của mình.

- Đồ chó chết, đầu óc mới đau làm sao kia chứ... Đã hai giờ đêm rồi mà mình vẫn chưa thể ngủ được... đầu mới chả óc, có lẽ phải dậy mà đến cơ quan cho rồi. Cái thằng Bredon là một tên đạo đức giả... Hẳn là giữa hắn và Pamela có một mối ràng buộc gì đó... Khi mình nghĩ là hắn đã bỏ rơi cô ta để mà cặp kè với mụ đàn bà có mái tóc bạch kim kia... và tất nhiên Pamela chỉ nghĩ đến hắn mà thôi! Ô, tại sao mình lại ngốc nghếch đi uống nhiều đến vậy nhỉ?... Thôi, mình phải quyết ở lại hãng Pym này thôi.. Mình có căn phòng này là đủ lắm rồi... Pamela... Pamela... Khi cô ta đưa đôi mắt ấm áp nhìn tay Bredon ngu xuẩn kia thì mình nghĩ ngay là cô ta châm chọc mình... hắn ta là một con rối... một tay kỳ tài... Ôi nếu ta có nhiều tiền thì hay biết mấy... Tóm lại, giá của tay Victor này không đắt gì đâu... Tại sao ta lại đi uống hết cả số rượu hỗn tạp này nhỉ?... Mình phải có tất cả... Người phụ nữ đáng ghét này lại quấy rầy mình đây... Người đàn bà nào cũng đều đẹp cả mà... Nhân vật kỳ tài kia đã tung mình nhảy lao xuống... một cái chết, chắc chắn là chết, đúng không nào? ... Dọc theo chân cầu thang... Ô! Nếu như ta có thể ngủ được dù chỉ một tiếng đồng hồ thôi... Ô! Cha cha cha!...

...Diane de Plangy uể oải vươn hai tay như động tác của một vũ công nào đó.

- Thật bực cả mình!... Cái anh chàng quá ngu ngốc này lại đi giẫm lên chân mình kia chứ!... Nếu như mình có tiền triệu nhỉ... Ôi, mới bực mình làm sao kia chứ!... Ta có thể sáng tạo ra cái gì khác được không nhỉ?... Tối hôm đó mình lại đi mặc cái bộ đồ màu ghi xỉn kia mới khỉ chứ!... Cái anh chàng mặc bộ đồ hề kia đã bỏ rơi mình, có thể đi chỗ quái nào được nhỉ? Anh ta có thể là tên quỷ quái nào nhỉ? Mình thấy anh ta leo lên đài phun nước... đứng vươn thẳng cơ thể mình ở trên đó... Cái cô Pamela nhỏ nhắn kia ngốc mới làm sao chứ! Ô! Buổi tối hôm đó, tôi mới bực mình làm sao!... không phải, mình không có lỗi, nếu anh Dean tội nghiệp không bị ngã gãy cổ... Thôi cóc cần... Thế là rảnh nợ... Thậm chí, mình còn chưa biết cái anh chàng mặc bộ đồ hề kia tên là gì nữa mà... Một thứ gì đó như là Weldon hay Weedon thì phải?... Ô! Mà thôi, nghĩ vậy thôi, đủ rồi, đủ rồi đấy!...

***

Những công trình nghiên cứu về cảm giác mạnh, về tất cả những thứ có thể tác động vào đôi mắt, về tất cả những gì thay quanh ta... Những ám ảnh của hình ảnh, ám ảnh của từ ngữ... những ám ảnh về cảm giác, những ám ảnh về cách thức giao tiếp, đối xử...

Giống như một vành đai lửa vây quanh bốn phía những ngôi nhà, công ty, những hãng kinh doanh của Londre - những ánh đèn nhấp nháy như mơn trớn, như vẫy gọi, chào mời tất mọi người hãy chăm lo cho tâm hồn cũng như thể xác của mình... Đó chính là những lời rêu rao của quảng cáo...

SOPO là nữ hoàng của bột giặt...

NUTRAX nâng đỡ hệ thần kinh đang dần suy yếu của bạn...

Hãy ăn PORIDGE BROTHERWOOD...

Hãy uống Sâm panh không có cồn... ngon, bổ, rẻ...

Hãy tẩy độc cho cơ thể bạn bằng SANTEX đi...

Những con chữ lửa cứ nhảy múa, sáng rực lên rồi lại tắt đi, làm cho con mắt cứ bị ám ảnh mãi không thôi. Ôi, những lời mời chào, những ánh đèn vẫy gọi, níu kéo bạn... Hãy đóng bảo hiểm cho bản thân bạn, hãy đóng bảo hiểm cho bà xã và cả các con của bạn nữa đi!... Bạn hãy nhanh nhanh đi ra thành phố! Hãy đến nhà thầy thuốc!... Hãy mua Sôcôla, mua thuốc lá, rồi bánh bích qui, kẹo và cả những thứ biệt dược nữa đi!... Tất cả những thứ đó đang nhảy múa như một chiếc vòng tròn kỳ quái, khủng khiếp...

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy L. Sayer.

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.