Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Ba Ngày 22 Tháng Bảy Năm 2014 4 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Sáng hôm đó, khi Derek và tôi gặp lại Anna trong phòng tài liệu lưu trữ của Thời báo Orphea, cô nở một nụ cười chiến thắng. Tôi chăm chú nhìn cô, thích thú, và đưa cho cô cốc cà phê mà tôi mang đến.

- Xem này, có vẻ như em đã tìm ra một hướng điều tra, tôi bảo cô.

Anna gật đầu đầy vẻ bí hiểm rồi cho chúng tôi xem bài báo viết về hiệu sách của Cody, đăng tải ngày 15 tháng Sáu năm 1994.

- Hãy nhìn bức ảnh xem, cô bảo chúng tôi. Ở phía trong cùng bên phải, trên giá sách, có thể nhìn thấy một bản Đêm đen. Như vậy, rất có khả năng thị trưởng Gordon đã lấy tập kịch bản này từ hiệu sách.

- Vậy là vào đầu tháng Sáu, Derek tổng kết lại, thị trưởng Gordon xé tập kịch bản của Kirk. Sau đó, ông ta đến hiệu sách để lấy lại chính kịch bản đó. Tại sao?

- Điều đó thì tôi không biết, Anna trả lời. Tuy nhiên, tôi đã tìm ra một mối liên hệ giữa vở kịch mà Kirk Harvey đang cho tập ở Nhà hát lớn và Jeremiah Fold. Tối qua, trên đường đi ăn về, tôi đã dừng lại ở sở cảnh sát và dành một khoảng thời gian ban đêm để lục lọi trong đống dữ liệu. Jeremiah Fold có một đứa con trai ra đời ngay trước khi hắn chết. Tôi đã tìm thấy tên của người mẹ, bà ta tên là Virginia Parker.

- Và…? Derek hỏi. Cái tên đó có cho chúng ta biết điều gì không?

- Không, nhưng tôi đã nói chuyện với bà ta. Và bà ta đã kể cho tôi nghe Jeremiah chết như thế nào.

- Tai nạn đường bộ, Derek nhắc lại, anh không hiểu Anna muốn dẫn dắt câu chuyện tới đâu. Chúng ta đã biết cả rồi.

- Tai nạn mô tô, Anna nói rõ. Hắn đã lao xe mô tô vào một cái cây.

- Em muốn nói là giống hệt như trong phần mở đầu vở kịch của Harvey? Tôi hỏi.

- Chính xác là thế, Jesse ạ, Anna trả lời tôi.

- Phải chất vấn Kirk Harvey ngay lập tức, tôi tuyên bố. Chúng ta sẽ buộc ông ta kể với chúng ta những gì ông ta biết.

- McKenna sẽ không để cho cậu nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay đâu, Jesse ạ, Derek nhận xét. Nếu cậu động vào Harvey, cậu sẽ bị tước bỏ mọi quyền hạn, và cuộc điều tra sẽ bị giao cho người khác. Chúng ta hãy thử tiến hành theo đúng trật tự. Và bắt đầu bằng việc tìm hiểu xem tại sao cảnh sát Ridgesport thậm chí còn không có hồ sơ vụ tai nạn khi chúng ta liên hệ với họ?

- Bởi vì cảnh sát đường bộ của bang New York mới là người phụ trách các tai nạn chết người, Anna trả lời.

- Vậy thì chúng ta hãy liên hệ ngay với cảnh sát đường bộ, để xin một bản sao báo cáo.

Anna đưa cho chúng tôi một tập giấy.

- Tôi đã làm việc đó rồi, thưa hai quý ông. Bản báo cáo ấy đây.

Derek và tôi lập tức chúi mũi vào đọc. Vụ tai nạn xảy ra trong đêm 15 sang ngày 16 tháng Bảy năm 1994. Biên bản của cảnh sát ghi rất ngắn gọn: “Ông Fold đã bị mất kiểm soát đối với chiếc xe mô tô. Ông ta lái xe mà không đội mũ bảo hiểm. Các nhân chứng nhìn thấy ông ta rời khỏi câu lạc bộ Ridge’s Club vào khoảng nửa đêm. Ông ta được một người lái ô tô nhìn thấy vào khoảng 7 giờ sáng. Bất tỉnh nhưng vẫn còn sống. Ông ta qua đời trong bệnh viện.” Những bức ảnh chụp chiếc xe mô tô được gắn kèm hồ sơ: chỉ còn là một đống kim loại và những mảnh vỡ rải rác dưới một cái rãnh nhỏ. Ngoài ra, còn có thông tin ghi rõ rằng một bản sao hồ sơ này cũng được gửi cho đặc vụ Grace thuộc ATF, theo yêu cầu của ông ta.

- Đặc vụ Grace chính là người đã giúp chúng tôi lần ra Ted Tennenbaum bằng việc bắt giữ gã đàn ông cung cấp vũ khí gây án cho hắn, Derek giải thích với Anna.

- Nhất định phải liên hệ với ông ta, tôi nói. Chắc chắn ông ta đã nghỉ hưu rồi, hồi ấy ông ta cũng phải 50 tuổi rồi.

- Trong lúc chờ đợi, có lẽ chúng ta nên đến hỏi thông tin từ Virginia Parker, vợ góa của Jeramiah Fold, Derek gợi ý. Có lẽ cô ta có thể cho chúng ta biết thêm điều gì đó.

- Cô ấy đang chờ chúng ta ở nhà, Anna thông báo với chúng tôi, rõ ràng là cô đã đi trước một bước. Lên đường thôi.

Virginia Parker sống trong một căn nhà nhỏ không được chăm chút cho lắm ở lối vào Ridgesport. Đó là một phụ nữ chừng 50 tuổi, hẳn đã từng có thời xinh đẹp mặc dù bây giờ không còn như thế nữa.

- Jeremiah là một gã khốn, bà ta giải thích với chúng tôi trong phòng khách, nơi chúng tôi được tiếp đón. Điều đẹp đẽ duy nhất mà anh ta đã làm, chính là thằng bé. Con trai chúng tôi là một đứa ngoan ngoãn, nó làm việc trong một công ty làm vườn, và rất được mọi người yêu quý.

- Bà quen Jeremiah thế nào? Tôi hỏi.

Trước khi trả lời, Virginia châm một điếu thuốc rồi rít một hơi dài. Bà ta có những ngón tay dài thanh mảnh, kết thúc bằng phần móng sơn đỏ chót như máu. Chỉ sau khi đã phả ra một làn khói trắng thật dài, Virginia mới kể với chúng tôi:

- Hồi ấy tôi là ca sĩ ở Ridge’s Club. Một câu lạc bộ thời thượng thời bấy giờ, còn bây giờ thì lạc mốt rồi. Miss Parker. Đó là nghệ danh của tôi. Bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn hát ở đó. Hồi ấy, tôi gần như một ngôi sao của câu lạc bộ. Toàn bộ đàn ông quỳ sụp dưới chân tôi. Jeremiah là một trong các chủ sở hữu câu lạc bộ. Tôi bị gã thu hút bởi dáng vẻ nguy hiểm. Chỉ sau khi mang bầu với gã tôi mới hiểu ra Jeremiah thực sự là người thế nào.

Ridgesport, tháng Sáu năm 1993, 18 giờ

Mệt rũ sau những trận nôn ọe suốt cả ngày, Virginia đang nằm dài trên ghế xô pha thì có người gõ cửa. Cô nghĩ chắc là Jeremiah đang lo lắng cho tình trạng của cô. Hai mươi phút trước, cô đã nhắn lại với anh ta ở Câu lạc bộ rằng cô không đủ sức khỏe để đến hát tối nay.

- Vào đi, cô nói, cửa đang mở đấy.

Người kia làm theo. Không phải là Jeremiah mà là Costico, tay chân của anh ta. Lừng lững như một cái tủ đá, với đôi bàn tay hộ pháp. Cô vừa ghét lại vừa sợ hắn.

- Anh đến đây làm gì, hả Costico? Virginia hỏi. Jeremiah không có ở đây.

- Tôi biết thế, chính anh ấy bảo tôi đến đây. Cô phải đến Câu lạc bộ.

- Tôi không đến được, tôi nôn ọe suốt cả ngày nay.

- Nhanh lên, Virginia. Tôi không đến để hỏi ý kiến cô.

- Costico, anh nhìn tôi xem, tôi không thể hát được đâu.

- Dậy đi, Virginia. Khách hàng đến Câu lạc bộ là để nghe cô hát. Không phải vì cô giơ mông cho Jeremiah chơi mà được ưu tiên đâu.

- Anh nhìn bụng tôi cũng thấy rõ rồi còn gì, Virginia đáp lại, anh ta đâu chỉ có chơi tôi đằng mông.

- Câm mồm, Costico ra lệnh, chuẩn bị nhanh lên! Tôi chờ cô trong xe.

- Thế bà có đi không? Anna hỏi.

- Đương nhiên là có rồi. Tôi không có lựa chọn nào khác. Thời gian mang thai đối với tôi quả là địa ngục. Tôi buộc phải hát ở Câu lạc bộ đến tận trước ngày sinh con.

- Jeremiah có đánh bà không?

- Không, còn tệ hơn thế. Và tất cả là do sự tai ác của Jeremiah. Anh ta không coi mình là tội phạm, mà là một “nhà thầu”. Costico, tay chân của anh ta, là “người cộng tác”. Căn phòng đằng sau Câu lạc bộ, nơi anh ta tiến hành các âm mưu của mình, được gọi là văn phòng. Jeremiah tưởng mình ranh ma hơn tất cả. Anh ta nói rằng, để không bị cảnh sát rờ tới, thì không nên để lại bất cứ dấu vết nào. Anh ta không có sổ ghi nợ, anh ta sở hữu một khẩu súng hợp pháp và không bao giờ ra bất cứ lệnh nào bằng giấy tờ. Những vụ tống tiền, những vụ buôn bán ma túy hoặc vũ khí, anh ta đảm bảo bằng “dịch vụ hậu mãi”. Đó là cách anh ta gọi một nhóm gồm vài gã tay sai bị anh ta chi phối. Đó chủ yếu là những ông bố bị anh ta nắm được những bằng chứng nguy hại có thể hủy hoại toàn bộ cuộc đời họ: những bức ảnh chụp cùng gái điếm trong những tư thế khêu gợi chẳng hạn. Đổi lại sự im lặng, các tay sai phải phục vụ anh ta. Anh ta cử họ đi lấy tiền ở nhà những người bị anh ta tống tiền, hoặc vận chuyển ma túy đến cho những người bán lẻ rồi sau đó đến thu phần trăm: tất cả những việc đó đều do đám đàn ông không ai có thể nghi ngờ ấy đảm nhận. Jeremiah không bao giờ lộ mặt trên tuyến đầu. Các tay sai của anh ta sau đó sẽ đến Câu lạc bộ, như thể họ là những khách hàng, và đưa cho nhân viên phục vụ một phong bì gửi đến Jeremiah. Không bao giờ có liên hệ trực tiếp. Sau đó, Câu lạc bộ chính là nơi để Jeremiah rửa toàn bộ số tiền bẩn thỉu của anh ta. Ngay cả việc đó, anh ta cũng thực hiện với một nghệ thuật riêng: anh ta đầu tư toàn bộ vào Câu lạc bộ. Tất cả sẽ được dúi vào bộ phận kế toán, và bởi vì Câu lạc bộ làm ăn rất phát đạt, không thể lần ra bất cứ chuyện gì. Sau đó, Jeremiah trả những khoản thuế lớn. Không thể động đến anh ta. Anh ta có thể phung phí bao nhiêu tùy thích: tất cả đều được khai báo với cơ quan thuế. Tôi biết rằng cảnh sát đã tìm cách điều tra về anh ta, nhưng chẳng bao giờ tìm thấy bất cứ dấu vết gì. Những người duy nhất có thể đánh gục anh ta chính là các tay sai, nhưng họ biết họ sẽ phải đương đầu với những gì nếu tố cáo anh ta: khả dĩ nhất thì cuộc sống của họ cũng bị hủy hoại cả về khía cạnh xã hội lẫn công việc. Còn chưa kể bản thân họ cũng có nguy cơ ngồi tù vì đã tham gia các vụ phạm tội. Với lại, những kẻ ngoan cố sẽ bị trừng phạt để quay lại với con đường đã vạch sẵn. Cả chuyện đó cũng chẳng hề có dấu vết gì.

Ridgesport, 1993.

Phòng đằng sau Câu lạc bộ

Jeremiah vừa đổ đầy nước vào một bồn tắm lớn thì cánh cửa văn phòng mở ra. Hắn ngước mắt lên và nhìn thấy Costico vừa đẩy một người đàn ông mảnh dẻ ốm yếu, mặc com lê thắt cà vạt, vào trong phòng.

- A, xin chào Everett! Jeremiah cất giọng thân tình. Thật vui vì được gặp anh.

- Chào Jeremiah, người đàn ông đáp lại, run rẩy như một chiếc lá.

Everett là một người cha mẫu mực đã bị Costico quay phim khi đang ở với một gái điếm tuổi vị thành niên.

- Thế nào, Everett, Jeremiah thân ái nói với anh ta, có người bảo tôi là anh không muốn làm việc trong doanh nghiệp của tôi nữa đúng không?

- Nghe này, Jeremiah, tôi không thể tiếp tục mạo hiểm nữa. Thật điên rồ. Nếu bị tóm, tôi sẽ phải ở tù nhiều năm liền.

- Cũng không nhiều hơn so với những gì anh có nguy cơ phải chịu vì đã cưỡi một con bé 15 tuổi đâu, Jeremiah giải thích.

- Lúc đó tôi tưởng con bé đã trưởng thành rồi, Everett yếu ớt bào chữa.

- Nghe này, Everett, anh chỉ là một thằng khốn thích ngủ với gái vị thành niên. Chừng nào tôi còn quyết định như thế, chừng đó anh vẫn làm việc cho tôi, trừ khi anh thích vào nhà đá ở với những gã thích gọt bi của anh bằng dao cạo.

Everett còn chưa kịp trả lời, Costico đã thô bạo túm cổ anh ta, khiến anh ta gập người làm đôi rồi dúi đầu anh ta vào bồn nước lạnh giá. Sau khi giữ chặt chừng hai chục giây, hắn lôi đầu anh ta ra khỏi nước. Everett hít một hơi thật dài.

- Mày làm việc cho tao, Everett ạ, Jeremiah thì thầm, mày hiểu chưa?

Costico lại dúi đầu người đàn ông tội nghiệp vào bể nước lần nữa, và cực hình đó kéo dài cho đến khi Everett hứa sẽ trung thành với Jeremiah.

- Jeremiah dìm đầu người ta vào nước ư? Tôi hỏi Virginia, rồi lập tức liên tưởng đến cách Stephanie bị giết.

- Đúng thế, đại úy Rosenberg ạ, Virginia gật đầu. Anh ta và Costico đã biến trò dìm đầu người xuống nước đó thành món đặc sản của riêng bọn chúng. Chúng chỉ gây chuyện với những người bình thường, dễ bị tác động và ngoan ngoãn chịu trận. Nhưng ở Câu lạc bộ, khi tôi nhìn thấy một gã tội nghiệp nào đó ra khỏi văn phòng, đầu ướt sũng và giàn giụa nước mắt, là tôi biết ngay vừa xảy ra chuyện gì. Tôi nói với anh rồi, Jeremiah sát hại người ta từ bên trong, không bao giờ để lại dấu vết cả.

- Jeremiah có giết người nào bằng cách đó không?

- Có thể lắm. Anh ta có thể làm bất cứ chuyện gì. Tôi biết rằng nhiều người biến mất mà không để lại dấu vết. Họ bị dìm chết? Bị thiêu cháy? Bị chôn vùi? Bị băm vằm đem cho lợn ăn? Tôi không biết. Jeremiah không sợ bất cứ điều gì, ngoại trừ việc đi tù. Chính vì thế mà anh ta cẩn trọng đến vậy.

- Sau đó, đã xảy ra chuyện gì?

- Tôi sinh con vào tháng Một năm 1994. Mọi chuyện giữa tôi và Jeremiah vẫn chẳng có gì thay đổi. Không bao giờ có chuyện kết hôn, hay là sống chung. Nhưng anh ta cho tôi tiền nuôi đứa bé. Nhưng lưu ý là không bao giờ có tiền mặt. Anh ta đưa cho tôi những tấm séc, hoặc chuyển khoản qua ngân hàng. Rất đường hoàng. Cứ thế đến tận tháng Bảy. Khi anh ta chết.

- Vào tối hôm anh ta chết, đã xảy ra chuyện gì vậy?

- Tôi tin rằng Jeremiah sợ đi tù là vì anh ta mắc chứng sợ chỗ kín. Anh ta nói rằng chỉ cần nghĩ đến việc bị giam thôi là đã không thể chịu đựng được rồi. Bất cứ khi nào có thể, anh ta đều di chuyển bằng một xe mô tô to đùng thay vì đi ô tô, và không bao giờ đội mũ bảo hiểm. Tối nào anh ta cũng đi cùng một chặng đường: anh ta rời khỏi Câu lạc bộ vào khoảng nửa đêm, hiếm khi muộn hơn, và về bằng đường 34, gần như thẳng tắp đến tận nhà anh ta. Lúc nào anh ta cũng lái nhanh như điên. Anh ta tưởng mình tự do, không thể khuất phục. Hơn nữa, anh ta còn thường xuyên say xỉn. Tôi vẫn nghĩ rằng anh ta rồi sẽ chết vì lái mô tô. Tôi không bao giờ tưởng tượng được rằng anh ta lại bị ngã vỡ mặt, rồi chết như một con chó, bên vệ đường, hấp hối suốt nhiều giờ liền. Ở bệnh viện, các bác sĩ đã nói rằng, nếu được tìm thấy sớm hơn, có thể anh ta sẽ thoát chết. Khi họ thông báo với tôi là anh ta đã chết, tôi chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm hơn thế.

- Cái tên Joseph Gordon có ý nghĩa gì với bà không? Tôi hỏi. Ông ấy là thị trưởng Orphea đến tận tháng Bảy năm 1994.

- Joseph Gordon ư? Virginia nhắc lại. Không, tôi không biết gì về ông ta cả, đại úy ạ. Sao anh lại hỏi tôi câu đó?

- Ông ta là một thị trưởng tham nhũng, và tôi tự hỏi không biết ông ta có liên hệ gì với Jeremiah không.

- Tôi không bao giờ dính líu đến công việc của anh ta, anh biết đấy. Càng biết ít tôi càng dễ sống hơn.

- Và bà đã làm gì sau khi Jeremiah chết?

- Việc duy nhất mà tôi biết làm: tôi tiếp tục hát ở Ridge’s Club. Tôi được trả lương hậu hĩnh. Gã Costico ngu ngốc vẫn còn làm ở đó.

- Hắn đã tiếp quản công việc ư?

- Hắn đã tiếp quản Câu lạc bộ. Công việc của Jeremiah đều dừng hết sau khi anh ta chết. Costico là một kẻ không có gan, cũng không thông minh. Tất cả đám nhân viên đều ăn trộm tiền, chỉ có mình hắn là không biết điều đó. Thậm chí cuối cùng hắn còn bị đi tù vì những trò buôn bán vặt vãnh.

Sau khi rời nhà Virginia Parker, chúng tôi đến Ridge’s Club. Câu lạc bộ này chỉ mở cửa vào cuối ngày, nhưng bên trong, đám nhân viên vẫn đang uể oải làm việc. Đây là một câu lạc bộ ngầm dưới lòng đất, theo kiểu cũ. Chỉ nhìn vào cách trang trí ta cũng biết được rằng nơi này đã từng là thời thượng vào năm 1994, để rồi bị lạc mốt vào năm 2014. Bên cạnh bàn quầy, chúng tôi nhìn thấy một người đàn ông lực lưỡng, tuổi trạc sáu mươi, một gã vạm vỡ càng già càng xấu, đang nhận những két rượu.

- Ai cho các người vào đây? Ông ta cáu kỉnh hỏi khi nhìn thấy chúng tôi. 18 giờ chúng tôi mới mở cửa.

- Mở cửa đặc biệt dành cho cớm. Derek vừa nói vừa giơ thẻ cảnh sát ra. Ông là Costico?

Chúng tôi hiểu rằng đây đúng là Costico, bởi vì ông ta cuống cuồng chạy trốn. Ông ta băng ngang phòng và chui vào một hành lang dẫn ra lối thoát hiểm. Ông ta chạy rất nhanh. Anna và tôi băng mình đuổi theo, trong khi Derek chạy theo lối cầu thang chính. Sau khi leo một mạch lên những bậc thang gấp khúc, Costico vượt qua một cánh cửa thông ra bên ngoài, và biến mất trong ánh sáng chói lòa ban ngày.

Khi đến lượt tôi và Anna ra đến bên ngoài, Derek đã túm chặt gã Costico cao lớn trên bãi đỗ xe, và đang còng tay hắn.

- Xem nào, Derek, tôi bảo anh, có vẻ anh đã tìm lại được phản xạ nhanh nhạy của mình rồi!

Anh mỉm cười. Bỗng nhiên tôi thấy anh thật rạng rỡ.

- Thật dễ chịu khi được trở lại thực địa, Jesse ạ.

Costico tên là Costa Suarez. Hắn đã từng bị ngồi tù vì tội buôn bán ma túy, và lý do hắn chạy trốn cũng chính là một gói cocain to tướng mà hắn đang để trong túi áo vest. Cứ nhìn vào số lượng cocain thì cũng đủ biết là rõ ràng hắn sắp bán lại. Nhưng chúng tôi không quan tâm đến chuyện đó. Chúng tôi muốn tận dụng hiệu ứng bất ngờ để hỏi cung hắn, và làm việc đó ngay trong câu lạc bộ. Có một phòng đằng sau, trên cánh cửa có tấm biển đề VĂN PHÒNG. Căn phòng mà Virginia đã miêu tả với chúng tôi: lạnh lẽo, không cửa sổ. Trong góc, có một bồn rửa và bên dưới là một bồn tắm cũ kỹ bằng đồng.

Chính Derek là người tiến hành hỏi cung.

- Chúng tôi không quan tâm việc ông buôn gì trong Câu lạc bộ, Costico ạ. Chúng tôi muốn hỏi về Jeremiah Fold.

Costico tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Đã hai mươi năm nay không có ai nhắc đến anh ta với tôi.

- Tuy nhiên, ông vẫn còn giữ nhiều kỷ niệm của hắn đấy, Derek đáp. Thế nào, có phải đây chính là nơi các người từng làm những trò bỉ ổi không?

- Jeremiah mới thích những trò ngu ngốc ấy. Nếu chỉ liên quan đến tôi, thì tôi sẽ táng cho chúng vài quả đấm đích đáng rồi.

Costico giơ lên trước mặt chúng tôi những ngón tay to tướng được trang bị thêm những chiếc nhẫn nặng nề mạ crom với những đường gân nhọn hoắt. Quả thực, hắn không phải là kẻ thông minh. Nhưng hắn có đủ thiện chí để kể cho chúng tôi nghe những gì chúng tôi muốn biết, thay vì để mình bị tống giam vì tội tàng trữ ma túy. Và có vẻ như Costico chưa từng nghe nói đến thị trưởng Gordon.

- Thị trưởng Gordon ư? Cái tên đó chẳng nói lên điều gì với tôi hết, hắn khẳng định.

Bởi vì Costico giải thích với chúng tôi rằng hắn không nhớ được tên người, chúng tôi liền cho hắn xem ảnh thị trưởng Gordon. Nhưng hắn vẫn kiên quyết.

- Tôi có thể thề với các anh là gã này chưa từng đặt chân đến đây. Tôi không bao giờ quên mặt ai. Tin tôi đi, nếu đã gặp gã này, tôi sẽ nhớ ra.

- Vậy là ông ta không có liên quan gì với Jeremiah Fold?

- Chắc chắn là không. Hồi ấy, tôi biết hết mọi chuyện. Jeremiah không trực tiếp làm gì cả. Mọi người tha hồ cười sau lưng và gọi tôi là con rối, nhưng hồi ấy Jeremiah tin tưởng tôi.

- Joseph Gordon, mặc dù không làm ăn gì với các người, liệu có phải là một trong số tay sai của các người không?

- Không, không thể nào. Nếu có thì tôi đã nhớ mặt ông ta. Tôi có trí nhớ cực tốt, tôi nói rồi mà. Chính vì thế mà Jeremiah đánh giá tôi rất cao: anh ta không bao giờ muốn để lại dấu vết bằng giấy tờ. Không có gì hết. Nhưng tôi nhớ được mọi thứ: những mệnh lệnh, những khuôn mặt, những con số. Vả lại, dù sao thì Orphea cũng không phải là địa bàn của chúng tôi.

- Thế nhưng các người vẫn tống tiền Ted Tennenbaum, chủ nhà hàng Café Athéna.

Costico có vẻ ngạc nhiên khi nghe nhắc đến cái tên đó. Hắn gật đầu:

- Ted Tennenbaum là một tay khó nhằn. Không phải loại người thường bị Jeremiah khống chế. Jeremiah không bao giờ mạo hiểm. Anh ta chỉ nhắm đến những gã mới nhìn thấy tôi đã vãi đái ra quần. Nhưng Tennenbaum thì khác: đó là chuyện cá nhân. Gã đó đã tẩn Jeremiah một trận nên thân trước mặt một ả, và Jeremiah muốn trả thù. Chúng tôi đã đến nện Tennenbaum tại nhà riêng, nhưng như thế còn chưa đủ đối với Jeremiah, và anh ta đã quyết định bắt gã kia phải nôn tiền ra. Nhưng ngoài trường hợp ngoại lệ đó, Jeremiah chỉ làm ăn trên địa bàn của mình. Anh ta kiểm soát khu Ridgesport, anh ta quen biết tất cả mọi người.

- Ông có nhớ kẻ nào đã phóng hỏa căn nhà sau này là nhà hàng của Ted Tennenbaum không?

- Cái này thì các anh yêu cầu tôi quá mức rồi. Chắc chắn là một trong các tay sai của chúng tôi. Đám đó việc gì chúng cũng làm. Chúng tôi không bao giờ dính dáng trực tiếp vào bất cứ vụ gì. Trừ khi đó là một vấn đề cần giải quyết. Còn ngoài ra, tất cả những nhiệm vụ vặt vãnh đều giao cho bọn chúng. Chúng nhận ma túy, mang phân phát cho bọn bán lẻ, nộp tiền về cho Jeremiah. Chúng tôi chỉ ra lệnh thôi.

- Thế các người tìm được những gã đó ở đâu?

- Tất cả đều là lũ tập tọng chơi gái. Có một nhà nghỉ bẩn thỉu trên đường 16, và một nửa phòng trọ do đám gái điếm thuê lại để đi khách. Mọi người trong vùng đều biết chuyện đó. Tôi quen lão chủ nhà nghỉ và đám gái điếm, chúng tôi có một thỏa thuận. Chúng tôi để cho chúng yên ổn làm ăn, đổi lại, chúng tôi được sử dụng một phòng. Khi Jeremiah cần tay sai, anh ta cử một đứa con gái vị thành niên đến đó làm cò mồi. Tôi đã tìm được một con bé rất đẹp. Nó biết chính xác phải chọn loại khách hàng nào. Những gã đã có gia đình yên ấm, dễ gây sức ép. Nó đưa đám ấy vào phòng, và nói với bọn họ: “Em vẫn còn nhỏ, em còn đang đi học, anh có thấy kích thích hơn không?” Gã kia trả lời có, thế là con bé đòi gã làm những trò bẩn thỉu. Tôi nấp đâu đó trong phòng, thường là đằng sau tấm rèm, cùng với một chiếc máy quay. Khi đến thời điểm thích hợp, tôi liền lao ra và hét lên: “Ngạc nhiên chưa!” rồi chĩa máy quay vào gã trai. Gã trai đờ đẫn hết cả người, các anh không thể tưởng tượng được đâu! Tôi ấy, tôi rất thích trò đó. Tôi cười đến rách cả mép. Tôi bảo con bé đi ra, rồi nhìn gã trai, trần như nhộng, xấu xí thảm hại, run như cầy sấy. Tôi bắt đầu bằng việc dọa cho gã một trận, rồi bảo chúng ta có thể đi đến một thỏa thuận. Tôi nhặt quần của gã và lấy ví ra. Tôi xem xét thẻ tín dụng, bằng lái, ảnh vợ con của gã. Tôi tịch thu tất cả, rồi giải thích với gã: hoặc gã làm việc cho chúng tôi, hoặc tôi sẽ mang băng ghi hình đến cho vợ và sếp gã. Tôi đặt lịch hẹn gã ở Câu lạc bộ vào ngày hôm sau. Và những ngày sau đó, gã thấy tôi cắm chốt đằng trước nhà gã cả sáng lẫn tối. Bọn chúng sợ chết khiếp. Và sẽ lao thẳng vào bẫy.

- Vậy là ông có một danh sách ghi tên tất cả những gã bị các ông khống chế?

- Không. Tôi khiến chúng tin rằng tôi giữ tất cả, nhưng tôi vứt bỏ ví của chúng rất nhanh. Thậm chí còn chẳng có phim trong máy quay, để chúng tôi khỏi có nguy cơ bị kết tội. Jeremiah thường nói không nên để lại bất cứ bằng chứng nào. Tôi có mạng lưới tay sai nho nhỏ ấy, tôi luân phiên sai khiến họ để không gây nghi ngờ. Dù sao đi nữa, có một điều chắc chắn: gã của các anh, tay Gordon ấy, chưa bao giờ có liên hệ gần xa gì với Jeremiah cả.

Tại Nhà hát lớn, buổi tập ngày hôm nay diễn ra khá tệ. Alice mặt như đưa đám, Dakota cũng rầu rĩ chẳng kém.

- Có chuyện gì thế? Cuối cùng Kirk Harvey hét lên giận dữ. Bốn ngày nữa là đêm biểu diễn khai mạc rồi, thế mà trông các người chẳng khác gì lũ sứa luộc. Các người không hề tập trung vào vở kịch! Nếu cần, tôi sẽ thay hết các người!

Ông muốn tập lại cảnh đầu tiên một lần nữa, nhưng Dakota không diễn nổi.

- Dakota, cháu bị làm sao thế? Harvey hỏi.

- Cháu không biết, Kirk ạ. Cháu không làm nổi.

Cô òa khóc nức nở. Cô có vẻ bị choáng ngợp.

- Ôi chao, thật tệ quá đi mất! Harvey vừa kêu ca vừa lật các trang kịch bản. Thôi được rồi, giờ ta hãy chuyển sang cảnh 2. Đây là phần để em tỏa sáng đấy, Charlotte ạ. Anh hy vọng em vẫn giữ được phong độ.

Charlotte Brown đang ngồi chờ trên một chiếc ghế ở hàng đầu liền lên sân khấu, đến bên Kirk.

- Tôi đã sẵn sàng, bà khẳng định. Cảnh này như thế nào vậy?

- Cảnh trong một quán bar, Harvey giải thích. Em sẽ đóng vai ca sĩ.

Người ta mang phông nền mới ra: vài cái ghế, một tấm rèm đỏ ở đằng sau. Jerry đóng vai một khách hàng, ông ngồi đằng trước sân khấu và nhấm nháp một ly cocktail. Lần này, Samuel Padalin đóng vai chủ quán bar, ông lùi ra đằng sau và đứng ngắm nghía nữ ca sĩ.

Tiếng dương cầm nổi lên.

- Tốt lắm, Harvey gật gù. Cảnh trí rất phù hợp. Nhưng phải tập luyện để thay cảnh cho nhanh. Nào, Charlotte, người ta sẽ dựng cho em một micro có chân, em xuất hiện rồi hát. Em hát như một nữ thần, tất cả các khách hàng trong quán đều phát điên vì em.

- Được rồi, Charlotte gật đầu. Nhưng tôi phải hát gì đây?

- Lời thoại của em đây, Harvey nói rồi đưa cho bà một tờ giấy.

Charlotte đọc, bà mở to mắt hoài nghi khi nhìn thấy lời bài hát. Rồi bà gào lên:

- “Em là con đĩ của phó thị trưởng”? Bài hát của anh đây sao?

- Hoàn toàn đúng.

- Tôi sẽ không hát bài đó. Anh có bị điên không thế?

- Vậy thì tôi đuổi cô, đồ ngốc ạ! Harvey đáp trả.

- Tôi cấm anh nói với tôi bằng cái giọng đó! Charlotte ra lệnh. Anh trả thù tất cả chúng tôi, có đúng thế không? Hóa ra là thế này, cái vở kịch mà anh khoe khoang là vĩ đại ấy? Anh thanh toán nợ nần cả quãng đời vừa rồi bằng cách khơi lại những nỗi cay đắng của riêng anh sao? Chống lại Ostrovski, chống lại Gulliver, chống lại tôi.

- Tôi không hiểu cô đang nói gì, Charlotte ạ!

- Vũ điệu của chồn gu lô? Con đĩ của phó thị trưởng? Thật sao?

- Charlotte ạ, nếu cô không hài lòng thì cút đi!

Chính Michael Bird đã cho chúng tôi biết tình hình, trong khi Derek, Anna và tôi đang trên đường từ Ridgesport về. Chúng tôi gặp ông trong phòng tài liệu lưu trữ của Thời báo Orphea.

- Charlotte đã tìm cách thuyết phục cả đoàn từ bỏ Đêm đen, Michael giải thích với chúng tôi. Rốt cuộc, họ đã biểu quyết, và tất cả các diễn viên khác đều muốn ở lại.

- Còn Charlotte thì sao? Anna hỏi.

- Bà ấy cũng ở lại. Kirk đã chấp thuận bỏ câu “Em là con đĩ của phó thị trưởng”.

- Không thể nào như thế được, Derek nói. Với câu đó và Vũ điệu xác chết, ta có thể tin rằng Kirk Harvey dựng vở kịch này chỉ để trả thù những người từng sỉ nhục ông ta hồi đó.

Nhưng Michael cho chúng tôi xem cảnh hai, mà ông đã kín đáo quay được trong ngày, trong cảnh này Charlotte đóng vai một nữ ca sĩ mà tất cả các khách hàng đều say mê.

- Đây không thể là một sự trùng hợp được, Derek kêu lên. Chính là Ridge’s Club!

- Câu lạc bộ Ridge’s Club ư? Michael hỏi.

- Là Câu lạc bộ mà Jeremiah Fold từng sở hữu.

Vụ tai nạn đường bộ, rồi đến Câu lạc bộ. Tất cả những thứ đó không phải là một sáng tác, cũng không phải là ngẫu nhiên. Hơn nữa, theo những gì chúng tôi có thể thấy, thì cùng một diễn viên đóng vai xác chết ở cảnh một lại trở thành ông chủ quán rượu trong cảnh hai.

- Cảnh hai là một hồi ức, Derek thì thầm với tôi. Nhân vật đó chính là Jeremiah Fold.

- Vậy là câu trả lời cho vụ điều tra thực sự nằm trong vở kịch này? Michael thì thầm.

- Michael này, tôi liền lên tiếng, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhất thiết là ông không được rời Harvey nửa bước.

Chúng tôi muốn nói chuyện với Cody về kịch bản Đêm đen được bán trong hiệu sách của anh năm 1994. Vì Anna không gọi được điện thoại cho Cody, nên chúng tôi đến cửa hàng. Nhưng nữ nhân viên cho chúng tôi biết rằng cả ngày nay cô không nhìn thấy ông chủ đâu cả.

Thật lạ lùng. Anna gợi ý chúng tôi ghé qua nhà Cody. Khi đến trước nhà, cô lập tức nhận ra xe của anh vẫn đỗ ở cửa. Hẳn là Cody đang ở trong nhà. Tuy nhiên, mặc dù chúng tôi ra sức bấm chuông, anh vẫn không ra mở cửa. Anna ấn vào tay nắm cửa: cửa đang mở.

Lúc ấy, tôi có cảm giác đây là một cảnh déjà-vu.

Chúng tôi vào nhà. Im ắng đến lạnh người. Đèn vẫn bật mặc dù đang là ban ngày.

Chính trong phòng khách, chúng tôi nhìn thấy Cody.

Ngã gục trên chiếc bàn thấp, cả người tắm trong một vũng máu.

Cody đã bị giết chết.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.