Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chiến Công Bất Ngờ Của Một Phóng Viên Trẻ

❊ ❊ ❊

Một sáng sớm kia. một phóng viên trẻ của tờ Morning Star, một trong những thanh niên không để ý tới bất kỳ chuyện gì xảy ra xung quanh, phăm phăm lướt qua lất cả mọi cửa của toà báo rộng lớn này, để rồi như một ngôi sao băng sa đúng vào giữa những vụ việc do chính chánh thanh tra Parker đang thụ lý.

Cái danh xưng của thứ sinh vật lu mờ này là Hector Puncheon. Người ta đã cử anh ta tới điều tra một vụ cháy lớn vừa xảy ra đêm hôm trước trong một nhà kho tạm giữ hàng trong khu cư xá. Việc chỉ định anh ta làm công chuyện này cũng chỉ là tình cờ, ấy là do ông trưởng ban biên tập của báo lơ mơ nhớ rằng nhà Puncheon ở gần bên kho tạm giữ hàng bị cháy đêm qua; và thế là anh ta được giao nhiệm vụ điều tra nguyên nhân vụ cháy.

Đúng lúc chuông đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Puncheon bắt đầu soạn thảo một mẩu tin ngắn khác cho ấn phẩm sáng sớm của tờ báo, sau đó anh ta chuyển sang viết tin chi tiết hơn cho ấn phẩm sẽ được phát hành vào buổi trưa và cuối cùng là chuẩn bị cho báo phát hành vào buổi chiều một câu chuyện hoàn chỉnh có nêu những tổn thất do đám cháy gây ra cùng với những cuộc phỏng vấn tất cả các nhân chứng.

Sau khi lấy tin xong, chàng phóng viên trẻ ăn trưa tại một quầy tự động, rồi lúc chạng vạng tối, tản bộ trên những con phố đã bắt đầu có nhiều người kéo đến. Anh ta đang ở vùng ngoại vi của khu chợ lớn vào đúng lúc các xe tải lớn chở rau quả từ các vùng nông thôn xa xôi đến và dỡ hàng xuống. Anh chàng Hector Puncheon tự hào về bản thân mình và ngẩng cao đầu bước đi, vai khoác chiếc áo mưa màu be, đầu đội chiếc mũ mềm, tay đung đưa chiếc gậy, làm như thể cả thế giới này đều là của anh ta vậy. Anh ta đi về phía quán Café du Signe (Cà phê Thiên Nga) nằm giữa khu chợ; và khi bước qua những thúng mủng để vào bên trong, anh ta phải len lỏi vượt qua những đống vỏ quả, rau úa, hoa héo bị chất ngay trên cửa. Lúc đó mới khoảng bốn giờ sáng, nhưng quán Café du Signe vẫn còn sáng đèn tiếp khách. Hector ngồi ngay bên quầy tính tiền, cạnh hai người khuân vác của khu Chợ lớn.

Hai người này tranh cãi rất sôi nổi về những công lao, giá trị của một con chó nổi tiếng có mặt trong cuộc đua. Puncheon, vẫn dỏng tai nghe ngóng mọi tin tức xung quanh, hòng phát hiện ra được chủ đề của bài báo; anh ta lôi từ túi áo ra ấn phẩm mà tờ Morning Star mới phát hành buổi sáng, vẫn còn thơm mùi mực và làm như chăm chú ngồi đọc tờ báo, nhưng thực ra, nghe không sót lời nào của những người đang chuyện trò rôm rả xung quanh đó:

- Tôi đã nói với anh rồi, - Một người khuân vác nói. - Khi một con chó có một cái gì đó trong đầu rồi thì không có cách gì có thể làm cho nó chạy đua được.

- Đó là một con chó đáng tin cậy, vững vàng và chắc chắn. - Một người đàn ông nhỏ bé, trên tay còn cầm ly rượu, tiến lại hai người kia, "những con vật kỳ lạ này, thế là đã lừa được các anh rồi đấy"... - Tôi, người đang tầm phào với các anh đây, tôi biết một con chó bẩn thỉu, không thể đua được một khi nó ngửi thấy mùi dê cái... Tôi đã mang nó đến hội đua và lúc đó một gã đến, dắt theo hai con dê cái... Thế là...

- Toàn bộ hệ thống thần kinh, chính xác là các dây thần kinh, - Một người khuân vác nói. - của con người cũng như của con vật. Nhưng điều tôi muốn nói lại là...

- Phải mang thứ gì ra cho anh đây? - Chủ quán Signe hỏi Hector.

- Ô! Tôi vừa uống hết cả nửa lít nước thịt ép đặc, vậy là quá đủ vào giờ này rồi còn gì.

Sau đó, với lòng nhiệt tình, hăm hở và hào phóng của tuổi trẻ, anh ta nói thêm:

- Những anh đây có thể cùng uống với tôi một cốc chứ?

Cả hai người khuân vác và ông già nhỏ thó kia đều vồn vã chấp nhận.

- Dù nó có kỳ cục cũng không sao. - Người đàn ông nhỏ bé nói. - Mọi người đều có đầu óc cả mà... Cũng như vậy, tôi có người dì nuôi một con vẹt. Con chim này có tính nết rất thất thường... Thế rồi một buổi sáng, nó nổi giận, nó bực mình và run lên... Anh nghĩ xem, nó làm sao vậy chứ?

- Thật không thể hiểu nổi, - Một người khuân vác vừa quay người lại phía Hector, lễ phép nói với anh, vừa nâng ly rượu lên - Chúc sức khoẻ anh.

- Chỉ là một con chuột nhắt thôi mà, - Người đàn ông nhỏ thó nói một cách đắc thắng. - Con vẹt quái quỉ đó sợ chuột mà.

- Cứ cho nó một giọt rượu là xong phắt. Một giọt cho con chim, như vậy có sao đâu.

- Dì tôi là người rất kỵ rượu và con chim của dì cũng vậy

- Còn tôi, - Người khuân vác thứ hai nói. - Tôi thích dùng aspirne, thứ thuốc này rất tốt cho thần kinh.

Hector giở tờ Morning Star ra và chỉ vào một mục quảng cáo chiếm hẳn nửa trang giấy báo, rồi đọc rõ to: Rien de tel coinme le Nutrax... (Không có gì tốt bằng sản phẩm của Nutrax để nâng cao khả năng của thần kinh... Sản phẩm Nutrax cho mọi người...)

- Toàn những chuyện tầm phào. Toàn những thứ gây nghiện. Tôi ấy à, thứ mà tôi cho con chim của tôi dùng, phải là một tách cà phê ngon và còn cho thêm vào đó cả hạt tiêu vùng Cayen nữa kia.

Người khuân vác thứ nhất dốc cạn ly rượu, cảm ơn Hector và đi ra, để lại chỗ cho người vừa mới bước vào. Người mới vào này hình như đang đứng run rẩy, ăn mặc kiểu dạ hội, lịch sự. Anh ta tiến đến gần quầy và yêu cầu:

- Một ly đúp rượu mạnh, ông chủ!

. Chủ quán chăm chú ngắm nghía người vừa nói.

- Khoẻ, khoẻ mà, - Người mới tới gào to. - Tôi hiểu ông đang nghĩ gì, ông bạn già,... Nhưng tô... i... ôi không "khư... ớt" như ông nghĩ đâu. Nào ai dám nói là tôi say nào?... Nào?... Tôi vừa thức suốt đêm để chăm sóc người... ốm đấy. Cho nó một con gián là không gì bằng, đúng vậy không?

Người này chống hai khuỷu tay lên mặt quầy và đẩy chiếc mũ cao hình quả dưa trên đầu mình hếch ra phía sau, rồi nhìn mọi người và bật ra tiếng cười duyên dáng.

Hector Puncheon trả tiền và nói là mình phải đi.

- A! Chưa đi được đâu, - Người đàn ông ăn diện nói. - Không thể thế được, anh bạn... Anh phải làm với tôi một ly đã. Trông anh dễ thương lắm mà... và tôi sẽ đưa anh danh thiếp của tôi để sau này anh còn đến thăm tôi nữa chứ.

Ông ta lục tất cả các túi áo, quần của mình và rút ra một cái ví, đặt nó lên bàn; với động tác này, ông ta làm giấy tờ rơi vung vãi xuống đất. Hector giúp ông ta thu nhặt số giấy tờ lên và người đàn ông say này luôn mồm nói lời cảm ơn, rồi sau đó hắn cứ đòi Hector một gói nhỏ và khẳng định là lúc vào quán có đem theo nó trên tay. Ông ta than vãn là vợ ông ta đã giao cho nhiệm vụ là phải mang được cái gói ấy về và ông ta nhất định phải tìm lại bằng được cái gói đó. Cuối cùng, ông ta luồn tay sờ nắn dưới lớp áo nơi cổ Hector để tìm, làm cho Hector phải bỏ chạy.

- Về chuyện những con vẹt, - Một giọng nói vang lên.

Hector rùng mình quay nhìn về phía có tiếng nói và thấy một ông già nhỏ nhắn ngồi bên chiếc bàn, trước mặt có một cốc rượu gin. Người đàn ông ăn mặc sang trọng này cũng ngoái đầu lại đột ngột đến nỗi suýt làm ông ta mất thăng bằng.

- Tôi chưa bao giờ nói về những con vẹt cả. - ông ta nói.

Và lần này giọng nói dứt khoát, rõ ràng, không còn ấp úng nữa.

Ông già nói tiếp:

- Một lần tôi gặp một mục sư có một con vẹt và con chim này...

Những tay nhậu mới bước vào quán gây ồn ào quá mức làm cho mọi người không thể nghe được đoạn cuối của câu chuyện và Hector lợi dụng lúc mọi người không giữ anh, vội nhảy ra phía cửa, nhưng ông già nhỏ bé đang kể chuyện kia đã chắn ngay lối anh đi và lại tiếp tục kể. Trong câu chuyện đó còn có ba nhân vật: một con vẹt, một ông mục sư và một bà đáng kính nữa.

Hector Puncheon, trong lúc đang quá thất vọng thì cuối cùng đã đạt được ý định là thoát khỏi đám nhậu và bỏ đi. Anh ta về nhà, tắm nước nóng và mặc bộ đồ ở nhà. Và chỉ đến khi đem quần đi giặt, lôi hết mọi thứ trong túi ra, anh mới thấy một gói nhỏ, được gói ghém cẩn thận, có gắn xi đỏ và đính kèm theo một tờ nhãn nhỏ có dòng chữ: Bicarbonate de soude và không có tên người bào chế thuốc...

Hector, chưa bao giờ dùng thứ thuốc tiêu hoá này, đã ngạc nhiên khi thấy gói này nằm ở trong túi mình. Anh nhớ lại rõ ràng trước khi đến chỗ xảy ra đám cháy, anh đã kiểm tra kỹ các túi và chẳng thấy có thứ gì giống như gói này ở trong cả.

Cái gói Bicarbonate này ở trong túi mình như thế quái nào nhỉ? Nhưng phải để việc này lại sẽ tìm cách giải quyết sau vì bây giờ anh ta còn phải đến dự một đám cưới của giới thượng lưu mà sau này anh phải viết bài, sau đó phải dự một cuộc hội nghị chính trị tại King's Hall, phỏng vấn một phi công và cuối cùng là phi nhanh ra ga, kịp chứng kiến buổi tiễn đưa một nhân vật tai to mặt lớn. Sau tất cả những công việc đó, anh ta phải về trụ sở của Morning Star, làm rõ tất cả những gì anh đã thấy và đã nghe được.

Anh ta đã thực hiện chương trình này mà không gặp trở ngại gì lớn và chỉ đến chiều, khi nhẩn nha dùng bữa tối thì anh đã có thể thảnh thơi để tâm ngẫm nghĩ về cái gói nhỏ có ghi bicarbonate bí hiểm kia. Anh đã lược lại mọi hoạt động trong ngày của mình. Thấy chưa?... Bắt đầu là đến chỗ xảy ra đám cháy, sau đó đến toà báo. rồi nữa, ăn sáng ở quán bar, sau đó nghỉ ở quán cà phê Sygne. Cái gói nhỏ này đã được tuồn vào túi anh ta vào lúc nào nhỉ? Anh ta lại hình dung ra hai người phu khuân vác của khu Chợ lớn, ông già bé nhỏ, một ông ăn mặc sang trọng... Nhưng người có thể làm việc này nhất có thể là người cuối cùng, cái ông ăn mặc sang trọng, chỉ có ông ta có thể bỏ thứ này vào túi anh ta vào một trong những lúc rối rít nhất. Trong số tất cả những người có mặt ở đó thì ông ta là người duy nhất có thể có thói quen dùng chất gây nghiện.

Dùng ma tuý ư?... - Từ này xuất hiện trong đầu, trong óc anh và Hector chợt rùng mình. - Dùng Bicarbonate ư?... Thôi mặc!

Anh chàng phóng viên trẻ, bỏ dở bữa ăn, nhảy ra khỏi tiệm ăn và vội vàng vào hiệu bào chế thuốc ngay bên cạnh, rất có thể ông dược sỹ này biết.

Người bào chế thuốc chú ý lắng nghe Hector kể. Ông ta cầm lấy gói hàng, ngắm nghía và nói:

- Phía trên của dòng chữ Bicarbonate de soude không có tên người bào chế... Anh chưa hề mở nó ra đấy chứ?

- Chưa, tôi thích làm việc đó trước mặt nhân chứng. Ông có cho là gói này được bán ra từ một hiệu thuốc không?

- Chí ít, hình như là nó được đóng gói bằng một đôi tay chuyên nghiệp.

- Anh có vui lòng để mở nó ra không?

Người pha chế thuốc, ông Twiddle, luồn một lưỡi mỏng của con dao díp vào một góc và mở gói nhỏ đó ra. Cả hai người đều tận mắt thấy trong gói đó là một thứ bột trắng, mịn.

- Có đúng là Bicarbonate không đây?

Ông Twiddle lấy một ít thứ bột trắng đó để lên lòng bàn tay, chăm chú nhìn, rồi chấm đầu ngón tay ẩm nước bọt lên thứ bột đó và thè đầu lưỡi ra nếm. Ông gạt chỗ bột còn sót lại trong lòng tay vào tờ giấy, rồi mới hỏi Puncheon:

- Anh đã có thứ này như thế nào?

- Tôi sẽ nói để ông biết sau, nhưng trước hết đó là thứ gì vậy?

- Là Cô-ca-in.

- Ông có chắc là nó không?

- Hoàn toàn chắc chắn.

- Thật quá may! - Hector kêu lên. - Tôi như chuột rơi chĩnh gạo rồi! Đúng là tôi đã gặp được số phất lên rồi đây!... Ông Twiddle, ông hãy nói xem, ông có thể giành cho tôi buổi sáng nay được không? Ông phải đi với tôi đến trụ sở của tờ Morning Star, gặp ông giám đốc của tôi.

- Gì cơ? Thế nào? - Người bào chế thuốc ngạc nhiên thét lên.

Nhưng Hector không muốn để mất thời gian. Cầm ngay lấy cánh tay người bào chế thuốc, anh ta kéo ông ta ba chân bốn cẳng chạy ngay đến trụ sở toà báo của mình. Và lúc đó, ông giám đốc ngồi trong phòng làm việc của mình thấy xăm xăm bước vào là một trong những phóng viên của ông, miệng mũi tranh nhau thở, kéo theo một người đàn ông ngơ ngơ ngác ngác và trên tay còn cầm một tờ nhãn cô-ca-in...

Ông Hawkins, giám đốc tờ Morning Star, một nhà báo lão luyện, biết nắm bắt tất cả mọi thời cơ thoáng xuất hiện. Nhưng lần này, ông cũng không biết là mình đã tung ra một phóng viên tuyệt vời mà toà báo của ông thường cần tới thuộc loại này mà không biết để thông báo trước cho cảnh sát. Sau khi nghe Hector kể lại toàn bộ câu chuyện, vì sau khi đã có hiện vật một cách hợp pháp và vì phải chờ đợi quá lâu để được mở nó ra, ông ta đã gọi điện thoại ngay cho ông Gtám đốc Sở cảnh sát Scotland Yard.

Thông điệp đã được chuyển tới thanh tra Parker, một tay còn bị băng kín, treo ngay phía trước ngực bằng một dải vải chéo qua vai, đang thũng thẵng đi về nơi ở của mình, sau một ngày làm việc căng thẳng mà không thu được kết quả nào. Ông đã nhận thông tin bằng một lời càu nhàu, nhưng rồi, vì từ khi theo dõi kẻ tàng trữ các chất ma tuý, gây nghiện, ông chưa thấy con mồi lớn nào, ông đã quyết định đi theo qui trình điều tra mới này. Ông cho gọi một chiếc tắc xi và tới thẳng trụ sở của tờ Morning Star, cùng đi với ông có đội trưởng Lumley, một trong những thuộc cấp mà ông không ưa gì và tuy bị ông ghét nhưng vẫn bị gọi đi, vì lúc đó chỉ có mỗi mình anh ta có mặt ở đó.

Anh chàng Hector tội nghiệp bắt đầu cảm thấy mệt và không thể tìm được nơi nào kín đáo để mà ngáp vài cái cho đỡ. Anh ta vừa trải qua một đêm không hề được giây nào chợp mắt và không lúc nào là không phải chạy nữa chứ. Thanh tra Parker lấy lời khai của anh ta theo kiểu rất chặt chẽ: chàng phóng viên đã kể câu chuyện, kết nối tất cả những gì đã xảy ra mà anh đã thấy và nghe được. Khi anh kể xong, Parker mới hỏi lại anh:

- Tóm lại, anh không thế nói chắc được là vào lúc nào và ai đã làm cho anh có cái gói ma túy kia trong túi chứ gì?

- Vâng, tôi không thể. - Hector trả lời.

Anh cảm thấy vô cùng phiền muộn; anh tin là mình đã thực hiện được một thành tích chói lọi khi nghi ngờ chính xác cái thứ đựng trong cái gói nhỏ nổi tiếng kia, nhưng bây giờ mọi người lại có ý bóng gió rằng anh sẽ bị chê trách và họ đã gạt anh ra khỏi những vấn đề phù phiếm, vô ích này...

- Anh đã nói rằng anh đã thấy gói này trong túi áo của anh. Trước đó, có lúc nào anh đã thọc tay vào cái túi đó không?

- Tôi có cho tay vào cái túi áo đó, nhưng tôi không thể nhớ được chính xác vào lúc nào.

- Anh thường để trong túi đó những thứ gì?

-...Là những thứ lặt vặt thôi.

Anh ta lại thọc tay vào chiếc túi đó và lôi ra được một mẩu bút chì, một bao diêm, một cái cắt móng tay, một sợi dây mảnh và một chiếc mùi-soa

- Anh không thể nhớ được là liệu anh có dùng những chiếc mùi-soa này trong đêm không?

- Tôi phải dùng mùi-soa, chắc là tôi dùng mùi-soa này lúc đêm rồi; đây, nó đen nhẻm rồi còn gì?

Bị hỏi dồn dập, Hector vừa trả lời, vừa ngáp lấy ngáp để mà không thể nào nhịn được.

- Nào, hãy cố tập trung tinh thần vào các câu hỏi của tôi. - Parker khó chịu nói. - Hãy nói xem, anh lục lọi túi đó vào lúc nào?

- Tôi không biết, không cần hỏi tôi thêm về điều đó có được không. Tôi không biết gì hết.

Hawkins, ngồi ở chỗ của mình, vẫn quan sát hai người, lúc này mới nói chen vào một câu:

- Chúng ta uống chút gì đi chứ? - Ông Hawkins đề nghị.

Ông cho gọi mang lên một chai uýtky và một bình lọc nước. Sau khi uống cạn ly của mình, Parker xin lỗi chàng phóng viên:

- Xin lỗi, có lẽ tôi hơi thô bạo, nhưng cũng vì tôi vừa phải chịu một tai nạn làm tôi quá đau và vì thế mà hơi bị căng thẳng... Nào anh Pucheon... anh có nghĩ là một ai đó có lý do để đổ cho anh chịu trách nhiệm về cái gói cô-ca-in này không?

- Theo ý tôi, người ta đã nhầm lẫn, đã nhận mặt nhầm tôi với một ai đó khác cũng nên.

- Tôi cũng có cùng ý nghĩ như thế. Anh có nghĩ là sự việc nên xảy ra ở quán Sygne không?

- Chí ít, cũng không thể xảy ra trong đám đông trước đám cháy

- Thế còn ở chỗ anh ăn trưa thì sao?

- Chẳng có ai lại gần tôi cả. Và... tôi nghĩ trong thời gian ở chỗ có đám cháy, tôi luôn mặc áo mưa, lại còn cài khuy cẩn thận nữa chứ. Còn lúc ở quán cà phê Sygne, tôi không cài khuy áo mưa, để hở cả vùng bụng; hơn nữa, tôi đi qua đi lại sát vào nhiều người khác, trong đó có hai người khuân vác của khu chợ lớn, chủ quán bar, một ông già nhỏ thó, một ông ăn mặc bảnh bao đang say rượu, ít nhất là về ngoại hình... Tôi không có cảm tưởng gì người đó là một người khuân vác của khu Chợ lớn cả.

- Có phải đây là lần đầu tiên anh bước chân vào quán Sygne không vây?

- Tôi có vào đó một lần, nhưng đã từ lâu rồi; và bây giờ, chủ quán cũng đã là người khác rồi.

- Bây giờ, anh Puncheon ạ, chúng ta còn phải tìm cho ra những lý do nào mà những kẻ kia đã dâng tặng anh, bán cho anh cái thứ cô-ca-in kia mà không lấy tiền nong gì hết chứ...

Tiếng chuông điện thoại reo vang và Hawkins tiếp chuyện trên điện thoại, còn Parker hỏi tiếp:

- Chỉ còn hai hiện tượng xen kẽ nhau: hoặc là anh là người giống hệt một người thường mua chất gây nghiện, hoặc là anh đã làm mà anh không ngờ đó là động tác hoặc lời nói tương đương với ám hiệu mua chất đó. Anh đã nói những gì lúc đó?

- A... à... Người ta đang nói về đua chó, những con dê cái. con vẹt, nhưng nói nhiều nhất là vẹt.

- Về chó, dê cái và vẹt chứ gì?...

- Một người tiêu thụ đã nói rằng ông ta có một con chó không thể đứng im khi có dê cái ở gần; một người khác lại nói rằng con vẹt của ông ta rất sợ chuột nhắt. (A! đúng rồi, tôi quên mất con chuột...) và người thứ ba nói cách cho con chim của mình uống một thứ thuốc kích thích bằng cà phê và có cả hạt tiêu vùng Cayen như thế nào...

- Cho uống thuốc kích thích ư? - Parker vội hỏi lại. - Anh có chắc là họ đã dùng những từ này không đấy?

- Không chính xác, nhưng đại loại là như vậy...

- Cá nhân anh đã nói những gì?

- Chẳng nhiều gì đâu. Tôi mời khắp lượt, mỗi người một ly.

- Còn người đàn ông ăn mặc bảnh bao thì sao?

- Ô! Tôi nhớ ra rồi... Ông ta nói tới một gói mà ông ta đã để thất lạc đâu đó.

- Thế ông ta có tìm thấy cái gói đó không?

- Không.

- Tôi nghĩ, - Parker nói. - Chúng ta sẽ dừng lại ở đây, trong lúc này. Tôi cảm ơn anh nhiều và sẽ báo cho anh nếu như tôi cần anh giúp đỡ.

Trong lúc ông ta đứng lên, ông Hawkins hỏi ông ta liệu câu chuyện này có thể đưa lên mặt báo được chưa.

- Chưa. - Parker trả lời. - Bây giờ chưa phải lúc. Tôi sợ như thế sẽ đánh động lũ chúng. Nhưng nếu chúng ta thành công trong việc bắt gọn bọn chúng thì tôi hứa với ông, ông là người đầu tiên tôi thông báo.

Vừa đi ra, Parker vừa nói với Lumley đang đi sát bên tiễn ông ra với vẻ thảm thương:

- Tiếc là chúng ta không biết điều này sớm hơn; chúng ta sẽ bố trí người làm việc trong cái quán đó.

- Đúng, thưa sếp. - Lumley trả lời.

- Chúng ta làm gì bây giờ? Xuống một quán bar nào đó chăng? Chúng ta sẽ chẳng thấy gì đâu và như thế chúng ta sẽ làm bọn chúng lo lắng mà chuồn mất đấy.

- Điều đó đã xảy ra với chúng tôi rồi. - Lumley nói gay gắt.

- Anh nói rất đúng, Hãy nói xem, người ta đã báo cho chúng ta biết quán cà phê Sygne này là một điểm đáng ngờ phải không?

- Thưa sếp, tôi không biết.

- Chúng ta cần chắc ăn, trước hết phải xem xem liệu chủ quán có thông đồng với lũ chúng không đã. Hãy thu xếp để hai người của ta thường xuyên có mặt ở quán Sygne. Hai người này làm như không để ý gì đến chúng, đưa vào câu chuyện của mình những con vật như vẹt, chó, dê cái, chuột... ta sẽ thấy rõ điều gì đến với chúng. Nếu họ nói đúng vào một trong những con vật mà bọn chúng vừa nói ra, là cái lão già và tay ăn diện ấy, thì hai người của ta sẽ bí mật theo dõi chúng. Hãy chọn những người tai tinh, mũi thính và có thể uống nhiều nhiều một chút. Họ sẽ cải trang thành ai, tuỳ thích.

- Rất tốt, thưa sếp, - Lumley trả lời. vẻ buồn rầu hơn lúc nào hết.

- Vì tình thương của Thượng đế, Lumley, hãy cố vui hơn lên chứ! Anh phải thi hành nhiệm vụ một cách hăng hái hơn mới phải chứ?

- Tôi sẽ cố hết sức, - Lumley đáp trả vẻ bực bội.

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dorothy L. Sayer.

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.