Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Những Lá Thư Bất Thường

❊ ❊ ❊

Ngay chiều hôm đó, Parker đã trình bày lại quan niệm này cho huân tước Wimsey nghe; huân tước trả lời ông hơi cộc lốc:

- Sai hướng ư? Vậy thì ai đã phang Puncheon một nhát đây?

- Có thể là Montjoy, khi thấy anh ta cứ đi lẵng nhẵng theo mình, nên đã dạy cho anh ta một bài học chăng? Bác cũng sẽ làm như vậy đối với một kẻ không quen biết nào đó đã dám bám gót bác đi khắp cả Londres từ chỗ này tới xó nọ...

- Rất có thể thế, nhưng tôi chỉ đấm một cú thôi chứ không đánh chết người ta. Thế còn bây giờ cậu Puncheon tội nghiệp thế nào rồi?

- Vẫn chưa tỉnh; cậu ta bị một cú quá mạnh vào thái dương và phía sau sọ bị đập xuống đất quá mạnh.

- Có lẽ cậu ta bị đánh vào thái dương và bật vào tường, sau đó mới ngã lăn xuống sàn

- Điều đó thì không phải nghi ngờ gì nữa.

.

Tôi muốn chú để mắt tới cái tay bác sỹ Garfield, được không?

- Tại sao thế?

- Với tôi, tai nạn này có vẻ gì đó lạ lắm.

- Bác sẽ không nói với em là Garfield là nguyên nhân của tai nạn này đấy chứ? Kẻ bất hạnh kia cũng rơi xuống đó, xuýt nữa thì mất mạng cơ mà. Và hơn nữa, chúng ta cũng đã biết rằng hắn ta lại rất có tiếng tăm với danh nghĩa là một thầy thuốc trong khu cư dân hắn sống là gì.

- Hẳn là hắn cũng nổi danh trong đám tội đồ của ma tuý chăng?

- Hắn là bác sỹ chuyên khoa các bệnh thần kinh. A! bác có nghĩ là...

- Cứ nói xem sao, chú Charles, - Wimsey nói.- Hình như chiều nay, chú chẳng chịu đào sâu suy nghĩ gì cả. Này anh bạn. có những vụ tai nạn xảy ra lại trở nên quá tốt cho công tác điều tra... Khi chú biết một người đàn ông tốt bụng xoá bỏ tên hãng may và cơ sở sản xuất ra mũ mình mua, rồi lại đi lang thang với vẻ không mục đích khắp cả cái thành phố Londres này, thì người đó có gì cần giấu giếm không đây? Tóm lại, nếu chú thấy hắn ta bị đẩy ngã lăn vào gầm đoàn tàu điện ngầm, thì hẳn nhiên phải có một kẻ khác nào đó cũng lại có những thứ cần giấu giếm như thế và những sự mạo hiểm mà người thứ hai này nắm giữ càng lớn, thì những thứ mà người thứ hai này cần giấu giếm sẽ càng quan trọng hơn.

- Này, bác Peter, bác đã tin vào trực giác của mình, bác đã phải ngạc nhiên khi biết những ngờ vực của mình bị phân tán, không thống nhất phải không?

- Không. Và tôi cảm thấy chú không nói hết những thứ chú đã biết với tôi. Chú có một nhân chứng đã thấy người đẩy Montjoy ngã vào đoàn tàu phải không? Vậy thì hãy lôi cái bí mật kia của chú ra ngay đi.

- Được thôi! Khi Eagles lấy lời khai của tất cả các nhân chứng, thì tất cả bọn họ đều thống nhất nói là Montjoy chạy vượt Garfield và lúc đó ông ta lảo đảo, mất đà; Garfield đã kịp tóm lấy cánh tay ông ta và cả hai người đều ngã xuống cùng một lúc. Nhưng một cô Eliza Tebbut nào đó, làm nghề nội trợ, sống trong khu Kensington, lại nói rằng cô ta đứng gần ngay phía sau hai người đàn ông kia vào lúc tai nạn xảy ra. Cô ta đã mô tả lại những gì mà cô ta đã nghe được như "một giọng ảo não" nói rằng: "Đồ phản bội... Mày là một thằng tồi".

Montjoy dừng lại đột ngột và Garfield, vẫn với những lời nói "ghê sợ" kia (lại vẫn cô gái lúc nãy nói), nắm lấy cánh tay ông ta và lăng ông ta cùng ngã xuống với mình. Bây giờ tôi phải nói thêm rằng người phụ nữ dũng cảm kia, trước đây cũng đã bị giam giữ trong một nhà thương điên. Và cô ta coi Garfield như một đồng loã của loài quỉ dữ và là trùm một hội gồm toàn những kẻ cuồng đạo.

- Đó không phải là một lý do, vì một phụ nữ bị thần kinh sẽ không thể nhận biết sự việc đúng được. Cô ta có thể tưởng tượng ra nhiều thứ, nhưng không thể sáng tạo ra được những từ "phản bội..". Sự thực lại là từ "Montjoy". Vào địa vị chú, tôi sẽ bí mật vào xem xét căn hộ của Garfield.

- Em sợ rằng như vậy đã quá muộn mất rồi. Garfield đã có đủ thời gian để gọi điện thoại về nhà ở và nơi khám bệnh bảo người nhà dọn dẹp, vứt bỏ tất cả những gì hắn muốn. Nhưng chúng ta vẫn phải để mắt đến hắn. Điều quan trọng là phải thu thập thông tin về Montjoy. Sáng nay hắn đã làm gì? Tìm cách giấu giếm cái gì?

- Không khó. Hắn đã bị cuốn vào đường dây buôn bán ma tuý, người ta đã thủ tiêu hắn vì hắn đã vụng về làm Puncheon chú ý. Trong đường dây này, chúng không tin bất cứ ai và tôi còn nghĩ là tất cả các thành viên của đường dây này đều theo dõi lẫn nhau. Thậm chí, có thể kẻ xấu số này cảm thấy mình bị theo dõi, đã gọi điện về đề nghị được giúp đỡ. Bọn chúng đã đưa ra một nguyên tắc: nếu đúng là bị lộ thì phải tìm cách thủ tiêu hắn ngay.

- Không may là Puncheon đã không biết điều này, vì trong quá trình theo dõi cậu ta không thể nói cho chúng ta biết được là Montjoy có gọi điện đi đâu không. Chúng ta có một dấu hiệu qua số điện thoại của người mà hắn gọi tới. Trái lại, Montjoy đã đề phòng và trong trường hợp này, đề phòng đã không thừa. Điều làm tôi thấy lạ là không một ai tới căn hộ hắn ở sau vụ tai nạn để lấy đi tất cả những gì còn nghi ngờ trước mắt chúng ta. Liệu chúng ta có nên tin vào những lời khai nhân chứng của những gia nhân không đây?

- Tôi tin. Chúng ta đã thu được những tin tức và tất cả những tin đó đều từ những con người lương thiện.

- Vậy thì tất cả những gì chú thu được chỉ là một lượng lớn giấy cuốn thuốc lá này sao? Tất nhiên là mỗi tờ giấy nhỏ nhoi đó rất tốt để gói một ít cô-ca-in rồi. Nhưng bản thân số giấy đó không phải là chứng cứ.

- Em biết bác sẽ hít lấy những sợi khói bốc lên từ thứ giấy thuốc lá đó rồi, nhưng những thứ thuốc gây nghiện này ở chỗ quái nào nhỉ?

- Những thứ thuốc gây nghiện ư? Chú Charles, chú làm tôi ngạc nhiên rồi đấy. Này nhé. khi Montjoy đang đi tìm chúng thì Puncheon lại đi theo chọc gậy bánh xe, cản đường của hắn. Chú vẫn chưa chịu hiểu ư, hắn là người của băng nhóm Miligan và ngày thứ sáu là ngày phân phối thuốc của hắn hay sao? Miligan nhận thuốc trong ngày này còn buổi chiều tối và ngày hôm sau hắn tiếp khách đến với hắn; các con nghiện lúc này mới chuyền tay nhau thứ thuốc mà bọn chúng thường dùng. Chính Diane đã nói với tôi trình tự như thế đấy.

- Em cứ tự hỏi lại sao chúng lại phân phối vào một ngày cố định, như thế sẽ rất nguy hiểm.

Thế thì phải tham gia vào hệ thống của chúng. Các chất gây nghiện được đưa vào Londres ngày thứ năm; điều chú biết rồi và chú đừng có cáu bẳn làm gì, tôi thấy chú đã để tuột mất hướng truy tìm này. Ngay trong đêm đó, chúng đã đem thuốc cất giấu vào một kho chứa tạm đâu đó. Ngày hôm sau, những tên trung gian loại như Montjoy sẽ đến tìm và trao tận tay cho bọn giữ vai trò như Miligan, kẻ phân phối lẻ. Có thể tất cả những loại người như chúng chưa bao giờ biết mặt nhau. Chiều ngày thứ bảy, những kẻ nghiện đã hết nhẵn cả thuốc dự trữ và tất cả bọn nghiện sẽ được thoả mãn khoái lạc vào ngày cuối tuần.

- Em thấy cách giải thích đó có thể chấp nhận được và điều đó cũng nói rõ cho chúng ta hiểu tại sao lại không tìm thấy gì ở nhà Montjoy ngoài những tập giấy cuộn thuốc lá. Nhưng nếu Montjoy có giấy mỏng, có nghĩa là chính hắn cung cấp trực tiếp cho khách hàng thứ thuốc đó ư?

- Không thuyết phục lắm. Hắn có thể dùng một lượng nào đó, có thể hắn chia ma tuý thành những gói nhỏ, rồi sau đó phân phối cũng được: đưa cho Miligan bao nhiêu gói thì cũng đưa cho những người khác cũng ngần ấy gói. Tôi không biết thuốc được chia ở nơi nào và chúng đã làm thế nào để trả tiền mua thứ đó... Tôi đã tìm mọi cách để lý giải, nhưng rồi vẫn phải nhờ chú giải thích giúp những giả thiết của tôi. Cũng vậy thôi, điều này làm tôi lo lắng khi thấy Garfield và công ty không ngó ngàng gì tới căn hộ của Montjoy cả.

- Có thể Garfield đã có ý định sau này sẽ đến đấy chăng?

- Không đâu, vậy nên hắn không để mất thời gian. Mà chú còn phải cho tôi biết những chi tiết của việc khám nhà hắn nữa đấy nhé.

Parker kể lại chuyến khám nhà của mình. Đột nhiên, Wimsey đứng bật khỏi ghế và cắt ngang lời ông em rể:

- Chú Charles... Chúng ta chỉ là hai thằng ngốc... Nhưng tôi thấy rồi!...

- Sao cơ?... Bác đã tìm thấy gì nào?

- Cuốn niên giám điện thoại, thấy rồi!... Một người mang đến những cuốn niên giám mới và mang đi những cuốn niên giám cũ, không phải thế sao? Chú nói tôi nghe xem, dịch vụ Bưu điện xuất bản và phân phối hai tập cùng một lúc từ khi nào vậy?

- Đồ chó chết!... - Parker thốt lên.

- Thôi thì chú muốn nhân danh ai, cái gì tuỳ thích, nhưng chú phải gọi điện thoại cho bưu điện để biết xem liệu có đúng là người ta có gửi cả hai tập mới tới nhà Montjoy không.

- Vào cái giờ giữa đêm khuya khoắt thế này, hoạ chăng có quỷ mới đi gọi điện đến một cơ quan công quyền để làm việc.

- Đúng vậy đấy!... Này chú Charles, tôi có ý tưởng này: Ta thử gọi điện cho các căn hộ trong cùng ngôi nhà Montjoy ở và hỏi xem liệu họ có nhận được cuốn niên giám điện thoại mới vào buổi sáng ngày hôm nay không. Tất cả các cơ quan bưu điện đều thực hiện việc phân phối theo khu vực và theo nhà; họ sẽ không bận tâm vì một người thuê nhà đơn lẻ đâu.

Parker, sau một vài lần mò mẫm gọi điện thoại, cuối cùng cũng đã có kết quả, ông đã liên lạc được với ba người cùng cư trú trong ngôi nhà Montjoy đang ở. Cả ba người này đều cho cùng một câu trả lời, đó là họ đã nhận được trước đó mười lăm ngày cuốn niên giám điện thoại, vần từ chữ A đến chữ K và họ còn cho biết tập mới sẽ là tập từ chữ L đến chữ Z sẽ chỉ được phân phối sau một thời gian nữa. Một người thuê nhà, lên là Barrington cũng nói đúng những chi tiết như thế. Anh ta đã tìm hỏi để biết lịch phân phối của bưu điện và đã được trả lời là không thể trước tháng mười.

- Vậy là những giả thuyết của chúng ta đã được xác định- Wimsey nói. - Cái tay Montjoy này đã giấu những bí mật của hắn trong cuốn niên giám điện thoại của mình. Cái thứ xuất phẩm nghệ thuật này, theo như chúng ta được biết, sẽ chứa đựng những thông báo, những tin tức của các cơ quan bưu điện và đặc biệt là tên và địa chỉ của khách hàng. Chúng ta không thể kết luận được là điều bí mật đó sẽ được ẩn giấu trong chính những cái tên và địa chỉ này chứ gì?

- Đối với em điều đó có vẻ có lý đấy.

- Anh bạn, rất có lý là đằng khác ấy chứ. Vấn đề còn lại là chúng ta phải phát hiện ra những cái tên và địa chỉ đó là gì nữa mà thôi.

- Điều này không dễ dàng gì đâu. Nhưng chúng ta có thể bắt đầu bằng việc tìm cách có được văn bản mô tả nhân dạng của cái gã đã mang cuốn niên giám điện thoại tới nhà Montjoy sáng nay.

-... Và lục tung cả thành phố Londres để tìm ra hắn chứ gì? Không thể thế được, nhưng chú có biết cuốn niên giám điện thoại cũ đi về đâu không?

- Người ta đem chúng đi hủy.

- Đợt phân phối cuối cùng tập từ vần chữ A đến chữ K đã thực hiện cách nay mười lăm hôm rồi. Vậy thì, chú Charles ạ, chúng ta phải theo dõi qui trình chuyển động của tập này. Chúng ta sẽ có rất nhiều cơ may để tìm ra những dấu hiệu chứa đựng trong đó và Montjoy sẽ cho tái bản những dấu hiệu đó trên những cuốn mới. Tôi đã đoán được cách thức của chúng. Chúng chỉ chú ý tới các cuốn niên giám mới; trong trường hợp cần gấp, sẽ dễ dàng vứt bỏ chúng.

- Bác nói vẫn đúng. Điều đầu tiên mà em phải làm vào sáng ngày mai là tìm cho ra cuốn niên giám điện thoại cũ.

***

Hình như vận may đã xoay chuyển sang hướng có lợi cho Parker, ông biết những cuốn niên giám điện thoại cũ đều đã bị chuyển đi hủy, nhưng chúng vẫn còn nguyên vẹn. Ông đã để ra hẳn sáu người để nghiên cứu tất cả những cuốn niên giám được gửi từ khu Kensington về và cuộc lục soát này đã thu được một điều coi như kết quả đó là chín trong mười người đặt mua có thói quen đánh dấu vào cuốn niên giám điện thoại của mình... Báo cáo dồn dập bay về văn phòng của Parker và người anh vợ của ông giúp ông tìm cho ra những manh mối.

Chiều tối ngày thứ bảy, khi trời đã muộn. Wimsey ngước mắt nhìn lên những vòm lá mà ông vẫn thường nhìn ngắm vào lúc ban ngày và ông chợt kêu lên:

- Chú Charles, tôi nghĩ là tôi đã tìm ra rồi!

- Bác đã thấy gì vậy?

- Tôi nghĩ là mình đã nắm được cuốn niên giám điện thoại của Montjoy rồi: trong đó có cả một danh sách các quán cà phê bị gạch chân: ba quán trong vần L, hai tên quán ở cuối vần M, một tên quán trong vần N và cứ như thế. Hai tên quán trong vần C có tên gọi Cygne blanc và noir hoặc bất cứ quán nào. Chú hãy nghĩ đến quán Cygne nơi Puncheon tới.

- Em hiểu không thật rõ ý bác.

- Tôi nghĩ rằng điều này phải diễn ra như sau: mỗi ngày thứ năm, khi ma tuý về tới Londres, bọn chúng sẽ đóng gói và gửi một gói cho mỗi chủ quán rượu có tên theo vần an-pha-bê trong cuốn niên giám điện thoại tiếp ngay sau tên quán đã bị xoá tên vào tuần trước. Vậy là, chúng ta thấy tuần vừa rồi lượt hẹn đã ở một quán có tên với chữ cái đầu ở vần A, ví dụ như quán Arbre vert, thì tuần này, lượt hẹn phải ở một quán có tên với chữ cái đầu ở vần B, như Barclay chẳng hạn và cứ như thế lần đi. Tất cả những người đến ăn uống ở quán như một lượt ngẫu nhiên, đều được cung cấp một lượng ma tuý không thể thiếu. Họ biết được hệ thống này và biết luôn cả nguyên tắc luân chuyển của nó nữa. Ngược lại. tôi cho rằng chủ quán không biết được vai trò điểm hẹn mà ngôi nhà của ông ta đang nắm giữ. Vì tất cả các điểm hẹn không bao giờ diễn ra trong hai tuần liền tại cùng một địa điểm, cùng một ngôi nhà, bởi thế, các nhân viên cảnh sát của chú đều bị thất vọng trong tất cả những lần họ có mặt để theo dõi, cảnh giới quán cà phê được báo trước; nơi đó sẽ không có gì xảy ra, ít nhất là trong vòng hai mươi tuần lễ.

- Bác Peter, suy đoán này của bác thật tuyệt vời... Anh em ta cùng nhau nghiên cứu kỹ hơn danh sách của bác đi.

Wimsey chìa bản danh sách cho Parker.

- Vì thế, - Parker lại nói tiếp. - Nếu bác không lầm thì tuần này sẽ đến lượt những quán có vần chữ Y và tuần sau sẽ đến các quán có vần chữ Z chứ gì? Trong này không có nhiều quán cà phê có tên với chữ cái bắt đầu bằng con chữ này...

- Có thể cũng không đơn giản như điều tôi vừa nói với chú đâu.

Vẻ mặt chẳng bao giờ vui, Lumley đến báo tin, người ta đã điện từ bệnh viện tới cho biết những tin tức về Puncheon: cậu ta đang dần hồi phục sức khoẻ và đã nói được vài từ. Parker đã đọc lời khai của Puncheon mà Lumley đã viết lại trên một tờ giấy.

- Những điều chúng ta dự đoán đều đúng cả. - Ông nói với người anh vợ - Montjoy đã có ý ngờ rằng mình bị theo dõi và hắn đã từ một ca bin điện thoại ở Piccadilly gửi một thông điệp về, rồi hắn nhử Puncheon vào một xó xỉnh vắng vẻ nào đó trong viện bảo tàng và thế là ở đó hắn đã đập Puncheon. Montjoy và Puncheon không trao đổi với nhau lời nào. Puncheon xác nhận rằng vào đúng lúc Montjoy đang mua một xuất bản phẩm của tờ Morning Star thì cậu ta phát hiện ra hắn.

- Không được coi thường. Nhưng để quay trở lại những quán rượu của chúng ta, tôi tin chắc là, sau đợt kiểm tra cẩn thận, chúng ta sẽ vào tuần nhận hàng của các quán có vần chữ Y và quán cà phê được đánh dấu cho tuần này trong cuốn niên giám điện thoại là Y a bon. Theo tôi, chú phải để mắt tới quán này ngay từ bây giờ.

- Còn bác, bác hãy chú ý quan sát trong hãng Pym. Chúng ta chớ có quên là chính trong đó, trùm băng nhóm còn đang ẩn náu. Chính tên trùm này mới là tên em muốn tóm gọn.

***

Những dự kiến của Bredon được trình lên ông Pym và được ông ta hoàn toàn đồng ý. Ông ta hân hoan đến mức khen ngợi anh ta ngay lúc đó, rồi sau mới đem ra bàn luận với ông Armstrong về những hiệu quả cũng như kết quả của nó. Bredon lắng nghe.

Có một lần, tất cả những kế hoạch của chiến dịch quảng cáo được thảo ra đều bị ông Pym gạt bỏ hết. Sau đó trong một lúc vui vẻ, ông ta đã gọi Bredon đến để nói riêng với anh ta về nhận định của mình:

- Anh bạn thân mến, cuối cùng thì tôi cũng đã quên đi cái lý do thực mà vì nó anh đã về hãng này làm việc. Việc điều tra của anh vẫn tiến triển tốt chứ?

- Thưa ông Pym, công việc của tôi tiến triển nhiều đến nỗi tôi cứ tự hỏi không biết có nên tin vào ông được không đây...

- Quái lạ! - Ông Pym thốt lên. - Anh có ý tưởng thật quái lạ đối với một người như tôi, chính là người đã đưa anh vào đây để điều tra.

- Vấn đề không phải là chuyện riêng tư đưa nhau vào đây làm việc nữa rồi, vì vụ việc này do cảnh sát giải quyết kia mà.

Trán ông Pym thoáng hiện những nét không vui.

- Điều đó có nghĩa là những ngờ vực mà anh đã thông báo cho tôi đều đã thành hình rồi ư?

- Đúng vậy, và có nhiều điều rất trầm trọng.

- Trước hết, hãy tránh mọi sự ầm ĩ.

- Tôi không biết người ta sẽ tránh nó như thế nào, nếu như vụ việc bị đưa ra trước toà.

- Anh Bredon, xin anh hãy nghe tôi nói đây, tôi rất không thích các cách hành xử của anh. Tôi tuyển anh vào hãng của tôi với tư cách là một nhà điều tra tư nhân. Tôi công nhận rằng anh đã biết làm mình trở nên hữu ích trong công việc như một biên tập viên, nhưng hiện nay, anh lại không phải là thứ không thể thiếu và nếu anh cứ cố tình hành động vượt quyền hạn của tôi...

- Là ý ông muốn nói rằng ông sẽ đuổi tôi chứ gì?

Ông Pym lau mồ hôi trán, rồi sau một lúc im lặng, ông ta lo âu đề nghị:

- Anh có thể cho tôi biết một điều: anh đã hướng sự nghi ngờ đặc biệt của anh vào một ai chưa? Chúng ta không thể sa thải người này được chăng? Tôi hy vọng anh hiểu được suy nghĩ của tôi. Nếu một khi vụ việc ầm ĩ này nổ ra, - tôi nghĩ tôi phải biết đó là vấn đề gì. Chúng ta có thể khẳng định rằng tên tuổi của kẻ bị kết tội sẽ không có trong danh sách đội ngũ nhân viên của hãng chúng ta nữa... Cùng ra thì chúng ta đành không nói đến tên hãng của chúng ta là được. Tiếng tăm của hãng Pym là một thứ làm tôi hết sức quan tâm, anh Bredon ạ.

- Tôi không thể trả lời ông được, ông Pym ạ. - Bredon nói. - Tôi đã không thể làm được điều đó cách nay mấy ngày rồi. Nhưng từ ngày hôm đó, có nhiều sự kiện cứ bất ngờ xẩy ra làm tôi cũng phải nghi ngờ là mình đã lầm chăng và nhân vật mà tôi nghi ngờ hẳn là người không tốt rồi. Chừng nào tôi chưa phát hiện được, thì chừng ấy tôi chưa thể xác định và tất nhiên chưa thể để lộ ra điều gì. Kẻ phạm tội là bất cứ ai trong hãng, cũng rất có thể là ông cũng nên...

- Đây là một sự lăng mạ nhục nhã! - ông Pym kêu lên. - Thưa anh, anh có thể đề nghị lấy luôn lương của anh ở tài vụ và bước khỏi ngay đây được rồi đấy.

Wimsey hài lòng gật đầu.

- Nếu ông đuổi tôi, tôi e rằng, cảnh sát sẽ lại đưa một người khác vào đây thay chân tôi cũng nên đấy.

- Nếu tôi nói cho cảnh sát biết, - Ông Pym nói. - Chí ít, tôi cũng hiểu được vấn đề là gì chứ. Tôi chỉ biết anh qua sự đặt hàng của ông Arbouthnot. Tôi không thích đặt vấn đề với các nhân viên điều tra tư nhân, nhưng khi thấy anh, tôi lại nghĩ rằng anh là cấp trên trung gian của những người này cơ đấy.

"Nhưng tôi sẽ không chịu để người ta hỗn láo, ngạo đời với tôi. Tôi sẽ báo việc này với Chánh thanh tra Sở cảnh sát Scotland và tôi tin rằng họ sẽ buộc anh phải tự giải thích những việc anh đã làm!

- Họ không cần nghe ông giải thích đâu, họ biết tất cả rồi.

- A! Thật là!... Anh Bredon, với tôi, hình như anh không bí ẩn quá đâu.

Ông Pym ấn nút chuông và nói với cô thư ký vừa vội vàng bước vào:

- Cô Hartley, cô hãy gọi điện cho Sở cảnh sát Scotland và yêu cầu họ cử một người tin cẩn đến đây.

- Rất tốt, thưa ông.

Cô Hartley vội vã đi ra, vui mừng vì yêu cầu vừa nhận hứa hẹn những cách giải quyết có lợi. Lúc nào cô ta cũng thấy Bredon kỳ cục và bây giờ hẳn là ông chủ cô sẽ để cho cô tự do hành động. Cô bấm số máy của sở cảnh sát Scotland trên mặt điện thoại.

Trong khi cánh cửa từ từ khép lại phía sau cô ta thì Wimssey bình thản nói:

- Chờ cho một lát, nếu cô thực sự muốn nói trực tiếp với Chánh thanh tra của Sở cảnh sát Scotland thì hãy gọi thanh tra trưởng Parker và hãy nói với ông ta là huân tước Wimsey cần nói với ông ấy.

Lúc này ông Pym "cài số" lùi:

- Anh là?... Tại sao anh lại không nói với tôi điều đó?

- Tôi nghĩ rằng ông sẽ phiền lòng vì phải cho tôi việc làm và đồng lương. Tôi cũng phải nói rằng việc này rất có ích cho tôi trong việc quan sát, nhận xét, đánh giá từ một khoảng cách rất gần một hãng quảng cáo. Và ông thấy đấy!...

Ông Pym mở hé cửa phòng làm việc của mình ra một chút và nói:

- Cô Hartley, tôi sẽ tự gọi, cô không phải gọi nữa.

Họ không nói năng gì với nhau cho tới tận lúc Parker cầm ống nói ở đầu dây.

- Thưa ông thanh tra, trong phòng tôi có một ông tự xưng là...

Cuộc nói chuyện rất ngắn gọn và ông Pym chuyển ống nghe cho Wimsey.

- Này anh, ông thanh tra muốn nói chuyện với anh đây.

- Xin chào, chú Charles, chú trả lời tôi ư? Rất tốt. Không đâu, không có điều gì xấu xảy ra cả, nhưng ông Pym lại muốn được biết... Tôi phải giải thích cho ông ấy à?... Gì cơ... Điều đó không thận trọng à?... Hết sức thành thực đấy... anh bạn ạ. Tôi nghĩ ông ta không phải là người của chúng ta... A!... đó lại là chuyện khác.

Vừa quay lại phía ông Pym, Wimsey vừa nhìn trân chối ông ta với vẻ dễ chịu.

- Ông Pym ạ, ngài thanh tra muốn biết là liệu ông có biết giữ bí mật không đây?

- Tôi mong tất cả chúng ta đều biết giữ những điều bí mật như vậy, - Ông giám đốc nói lẩm bẩm trong mồm.

Wimsey như không nghe câu trả lời này và nói thêm:

- Tôi sẽ liều vậy, chú Charles ạ. Nếu người ta còn phải giết một ai khác nữa sau sự việc này, thì có nghĩa là không phải chú và lúc đó, tôi sẽ biết phải lẩn trốn như thế nào.

Wimsey gác máy và nói với ông Pym:

- Đây là những việc xảy ra thật chóng vánh. Có một người nào đó làm việc trong hãng này đã sử dụng hãng của ông để buôn lậu các chất gây nghiện ở cấp độ lớn. Ông có nhận thấy trong đội ngũ nhân viên của mình một nhân viên nào đó sống cuộc sống trên mức bình thường, trên mức lương của họ không? Ông có thể giúp đỡ chúng tôi trong việc này không, thưa ông Pym?

Nhưng ông Pym đáng thương hoàn toàn không có khả năng để giúp cho bất kỳ ai. Khuôn mặt ông ta trở nên tái mét và cơ thể ông lắc lư trên đôi chân cứ run lên bần bật.

- Những chất gây nghiện ư? - Ông ta thì thào sợ sệt. - Các khách hàng của chúng tôi sẽ nói gì đây?... Tôi sẽ không thể ra đối diện trước Hội đồng Quản trị nữa rồi!... Quảng cáo...

- Lần này, - Wimsey vừa nói vừa cười. - Sẽ là quảng cáo pro domo nostro.

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.