Thám Tử Peter Và Cái Chết Bí Ẩn

Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Điều Đau Khổ Bất Ngờ Của Hãng Pym

❊ ❊ ❊

- A này, - Hankin níu lấy cô Rossiter ngay trên lối đi và nói. - Cô có biết hôm nay chúng ta có một biên tập viên mới về không?

- Thế là thế nào ạ?

- Một anh chàng Bredon nào đó. Tôi cũng chẳng biết anh ta là ai nữa. Anh ta được ban giám đốc tuyển dụng, chính ông Pym dẫn vào. Các bạn sẽ phải quan tâm đến anh ta đấy.

- Vâng, thưa ông Hankin.

- Phải xếp cho anh ta ngồi làm việc ở phòng của Dean.

- Vâng, thưa ông Hankin.

- Chính anh chàng Ingleby là người chịu trách nhiệm phải cho anh ta biết mọi việc ở đây, hẳn là cô đã muốn điều này xảy ra và đẩy anh ta đến với tôi còn gì.

- Vâng, thưa ông Hankin.

- Bây giờ cô hãy bảo cô Smayle mang lại cho tôi hồ sơ của văn phòng Dairefield được không?

- Vâng, thưa ông Hankin.

Cô Rossiter ôm lấy cuốn vở ghi chép của mình và với tay kéo cánh cửa khép lại phía sau, rồi nhẹ nhàng bước dọc theo hành lang. Liếc nhìn qua những ô kính trên cánh cửa ra vào của phòng làm việc cạnh đó, cô nhận ra Ingleby đang ngả người trên chiếc ghế bành, hai chân gác trên bộ tản nhiệt của lò sưởi, vừa nói chuyện phiếm với một cô gái mặc bộ đồ xanh, ngồi chênh vênh trên một góc bàn làm việc. Cô Rossiter đẩy cho cửa hé ra và nói với vào:

- Xin lỗi đã làm phiền hai vị, - Cô ta nói với vẻ tinh nghịch. - Nhưng ông Hankin cho gọi anh, anh Ingleby ạ!

- Tôi đoán chắc lại có chút cà phê Scout gì đây. - Ingleby nghi ngờ đáp.

- Không phải thế đâu. Ông ấy muốn gặp anh vì một biên tập viên mới.

- Sao cơ? Đã có người thay Dean rồi sao? - Cô gái mặc bộ đồ xanh ngạc nhiên kêu lên. - Người ta vừa mới mai táng người giúp việc đáng thương của mình chẳng được bao lâu mà!

- Ồ, cô em gái thân mến, đó là hành vi hiện đại đấy. - Ingleby nói. - Cuối cùng thì... Tôi sẽ cho anh chàng mới này biết mọi thứ. Tôi cứ tự hỏi là tại sao người ta lại cứ bắt tôi phải làm cái trò ngu ngốc này mãi chứ?

Cô gái nhún vai:

- Ồ, công việc của anh cũng chẳng phức tạp gì lắm đâu... Người mới xin vào đây chỉ cần biết hai điều, đó là sử dụng những chiếc chậu rửa tay đặt trong toa lét cạnh phòng làm việc của ban giám đốc và phải thật cẩn thận đừng để ngã mà vỡ mật trong chiếc cầu thang nhỏ bé kia thôi!

- Cô Metayard, cô thật tệ... Miễn là cô đừng có xếp cho anh chàng mới về đó ngồi chung phòng với tôi đấy nhé...

- Không phải lo, - Cô Rossiter nói chen ngang. - Bọn em sẽ xếp cho anh ta ngồi trong phòng của chàng Dean.

- A, thế ra cô đã thấy anh ta rồi sao? Trông anh ta thế nào?

- Em cũng chưa thấy anh ta mà, ông Hankin nói với em là bản thân ông ta cũng chưa biết mặt anh chàng mới này, chính ông Pym là người nhận anh ta về đây làm việc.

- Tôi nghĩ là đã thấy anh ta lúc nãy rồi, - Cô Metayard nói - anh ta có mái tóc như con gái, đeo kính gọng đồi mồi, dáng vẻ điệu đà, là thứ người dành cho ảnh viện.

Ingleby lại tiếp tục công việc của mình, còn hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy.

Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn luận về mọi thứ trên đời vì bất kỳ một lý do nào đó.

Vào lúc này, cuộc họp càng long trọng thì lại càng ồn ào hơn, vì giờ uống cà phê thường lệ đã đến và vì người ta đã chuẩn bị số lượng phiếu phát ra cho cuộc xổ số ngay trước lúc cuộc đua ngựa của Derby bắt đầu. Đó là một ngày lễ nhỏ hàng năm, qua đó tất cả mọi nhân viên của cơ quan đều được chia sẻ những cảm xúc dân tộc của mình bằng việc mua hàng hoá theo khả năng của mỗi người. Một nữ nhân viên đánh máy, cô Parton, đôi mắt nheo tít lại vì khói từ đầu điếu thuốc cô đang ngậm trên môi phả vào mặt, đang gõ liên hồi tên những con ngựa tham gia thi đấu, do một cô khác đọc. Willis cắt rời tên từng người góp tiền cá cược và xếp vào trong một chiếc mũ. Người đồng chí của cô, Garret, ngồi trên một chiếc giỏ bằng giấy úp ngược, đang buông lời nhạo báng một anh chàng to con, tóc đen, nằm ngả người trong chiếc ghế bành, chăm chú đọc một cuốn tiểu thuyết. Cuối cùng, một cặp đứng tựa vào hai thanh cái của cánh cửa ra vào, vừa hút thuốc lá, vừa tranh luận về cuộc đấu cuối cùng trên sân Wimbledon.

- Chào các cô cậu bé bỏng tốt bụng. - Cô Rossiter vui vẻ nói. - Đây là cô Metayard, người sẽ tiến hành xổ số và... tôi cũng báo để các bạn biết là chúng ta sẽ có một biên tập viên mới... - Ngừng một lát, rồi cô nói tiếp. - Hãy nghe một chút đây, ai là người còn chưa đóng góp phần mình cho vòng hoa viếng anh Dean đáng thương đây? Này Garret, cậu sẽ trả công cho tôi chứ?

- Tôi sẽ chẳng trả cho chị một đồng xu cạch nào trước ngày thứ bảy. - Anh chàng Garret nói cộc lốc.

- Thế còn cà phê này thì sao đây? - Cô Willis hỏi.

- Nào, Jones, hãy xem đây, nếu như người phụ việc đem danh mục đến, thì cô, cô em thân mến, cô hãy đánh dấu tên trong danh mục đó với tôi. Chúng ta hãy tiếp tục chọn những con ngựa đã được giao ước...

- Hiệp đấu dự định đã bị tuyên bố bãi bỏ rồi, - Garret nói.

- Bãi bỏ là thế nào?... thôi được, tôi đã cho ông ấy thắng trong cuộc thi của tờ Morning Star... Ai đã nói cho ông ấy vậy?

- Tất cả đều đăng trên mặt báo sáng nay, có một sự cố trong đàn ngựa đua.

- Chán không thể chịu được! - Cô Rossiter bật ra tiếng than vãn. - Mình lại vừa mất một cuộc thi hay. Và quay về phía chú bé phụ việc mang cà phê tới, cô ta nói: "Này, cậu có thấy chị dại dột không cơ chứ? Có chứ nhỉ? Đấy, đây mới là điều quan trọng này: bao nhiêu? Một si-ling ăn năm phải không nào? Này cô Parton, cô hãy nói xem, đồng ý cho chị vay một pen-ny đi. Còn bây giờ, ai có bút chì, hãy viết tên của nhân vật mới đó đi xem nào?

- Tên anh ta là gì nhỉ?

- Bredon.

- Anh ta từ đâu đến?

- Ông Hankin chẳng biết gì hết trọi; nhưng cô Metayard, người đã nhìn thấy anh ta lại khẳng định rằng trông anh ta giống như một nhân vật của ngành điện ảnh vậy.

- Đó là một kẻ ngu ngốc đã giành mất những gì mà chỉ mới ngày hôm qua thôi vẫn còn là của Derby. Với địa vị của anh ta, thì ngày kia tôi mới đến nhận nhiệm vụ. A! Ingleby đến kia rồi, tin gì anh ta cũng biết tuốt, chắc hẳn anh ta đến nói cho chúng ta đây. Này Ingleby, uống cà phê chứ? Hẳn là cậu có nguồn tin về cái anh chàng có tên là Bredon chứ?

- Tóc hoe vàng này, dáng dấp thì cao một mét bảy lăm, mũi dài ngoẵng này, chưa bao giờ làm công tác quảng cáo và đã qua đại học Oxford.

- Ô là la!... - Cô Metayard kêu lên.

Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở và tất cả nghe thấy giọng nói khôi hài của ông Hankin, thủ trưởng của bộ phận.

- Này, Ingleby, anh có để cho tôi nói một lát không đây?

Ngay tức thì, như có một phép màu, hai người đứng tựa cửa và cô gái đang đọc văn bản cho cô Parton đang đánh máy kia, đều lẩn đâu mất tăm. Còn Willis vớ ngay lấy một tờ giấy và cắm mặt vào đó nghiên cứu với vẻ vô cùng chăm chú, say mê; điếu thuốc lá cô Parton đang hút dở, vụt biến mất. Chỉ còn mình Garret, không kịp tống khứ tách cà phê của mình đi đâu, liền ra vẻ dửng dưng, cô Metayard để tờ danh sách ngựa lên một chiếc ghế tựa và ngồi đè lên, còn cô Rossiter gõ liên hồi trên bàn phím chiếc máy chữ. Như vậy, chỉ còn mỗi mình lngleby là vẫn coi thường sự có mặt của sếp lớn. Anh này cậy có mưu cao, biến báo giỏi, lúc này quay ngay về phía tiếng nói vọng lại với nụ cười kiêu kỳ nở rạng trên môi, đáp lại tiếng của sếp và bước ra hành lang đón ông ta. Hankin đi cùng biên tập viên mới, ông ta nói:

- Xin giới thiệu với các bạn đây là anh Bredon, - Ông ta nói, tỏ ra không có điều gì bất thường. - Anh Ingleby, tôi mong anh cho anh đây rõ mọi sự trong cơ quan ta. Tôi vừa cho mang đến phòng làm việc của anh toàn bộ các hồ sơ sản phẩm.

Ông ta quay sang phía Bredon.

- Anh hãy cố làm cho chúng tôi những chiếc cột quảng cáo thật rực rỡ. Đó là món quà có ý nghĩa nhất cho sự ra mắt đồng thời cho sự khởi đầu công việc của anh. Một khi anh có ý tưởng nào đó, hãy tới phòng làm việc của tôi, trình bày cho tôi rõ.

- Hẳn là vậy rồi. - Bredon trả lời.

Ông Hankin quay người, bước đi như đang nhảy một vũ điệu.

- Còn bây giờ, - Ingleby bước vào phòng đánh máy vừa dắt theo biên tập viên mới, vừa nói: - Ngay bây giờ, tôi xin giới thiệu các bạn với anh Bredon. Trước hết, đây là cô Rossiter và cô Parton, hai thiên thần hộ mệnh của chúng ta. Chúng ta chỉ cần viết, còn các cô sẽ gõ thành văn bản và sửa lỗi chính tả, hai cô còn cấp phát cho chúng ta đồ dùng văn phòng phẩm và cả cà-phê nữa. Cô Parton có bộ tóc hoe vàng, còn cô Rossiter, có mái tóc đen.

Bredon nhã nhặn cất tiếng chào.

- Còn đây là cô Metayard, Nàng thơ, Nữ thần nghệ thuật của phòng này; cô là một tài năng sáng tác thơ thể loại hạn vần. Còn đây là Willis và Garret, hai đồng sự ruột của anh. Đó là toàn bộ đội ngũ nhân sự của bộ phận chúng ta, ngoài ra còn có các ông Armstrong và Hankin là các sếp của cơ quan. A! tôi quên chưa nói tới ông Copley, ông ấy là người đàn ông nghiêm túc. Chẳng khi nào lai vãng tới phòng đánh máy góp chuyện đâu.

Bredon bắt tay mọi người khắp một lượt. Cô Rossiter tuyên bố thẳng thừng với anh ta:

- Nhận ngay, bỏ ngay. Anh phải tham gia cá cược.

Cô ta chìa ngay chiếc hộp các-tông thay cho hòm phiếu.

- Đúng lúc chúng tôi đang tiến hành xổ số.

- Vui lòng thôi, - Bredon nói. - Tôi phải góp bao nhiêu đây?

- Nửa cu-ron thôi, không nhiều đâu. Giải nhất sẽ là một livrơ cơ mà. Này! Cô Parton, cô hãy gõ tên anh Bredon vào danh sách đi chứ nhỉ?

- Còn bây giờ, anh Bredon, có thể tôi sẽ phải đưa anh về nhận phòng làm việc, được không? - Ingleby thở dài.

- Đồng ý, tôi theo anh đây.

- Mỗi người chúng ta đều có một phòng làm việc, cửa mở ra hành lang này. - Ingleby vừa giải thích vừa bước đi. - Anh sẽ dễ dàng nhận ra nơi này thôi mà. Căn phòng đầu tiên là của Willis, rồi đến Garret. Đây là phòng của anh, còn phòng cuối cùng là của Metayard và tôi. Còn đây là chiếc cầu thang xoáy trôn ốc nổi tiếng, dẫn chúng ta đến văn phòng các sếp của cơ quan ở tầng trệt. Rõ ràng là chúng ta bắt buộc phải dùng đến nó, nhưng phải thật chú ý đấy, chớ có đi nhanh hoặc chạy ở trên đó, vì nhân viên mà anh thay thế vừa mới chết vào tuần trước ở cái cầu thang này đấy chứ chẳng chơi đâu.

- Lại thế nữa sao? - Bredon hỏi.

- Theo tôi, anh ta bị gãy cổ và dập sọ vì ngã, đầu va vào một trong những cục con tiện tròn trên cầu thang dốc đứng này.

- Thế thì tại sao người ta lại vẫn cứ để cái cục tròn đó trên những con tiện của cầu thang? - Người mới đến hỏi thêm.

- Người ta đã cho rằng để những cục tròn đó là có thể ngăn cản những chú bé giúp việc vặt không ngồi lên tay vịn cầu thang mà tuột từ trên xuống. - Cô Rossiter nói chen vào khi chợt đi ngang qua chỗ hai người đang đứng. - Suỵt! Có im ngay đi không... Đây là ông Armstrong. Ban giám đốc không thích bất kỳ ai nói về cái cầu thang này vào đúng lúc này đâu.

- Đấy, bây giờ anh đang đứng trong phòng làm việc của anh đấy. - Ingleby vừa đẩy Bredon vào trong căn phòng giành cho anh ta, vừa nói. - Tất nhiên trước đây nó là phòng làm việc của người tiền nhiệm anh.

- Người vừa chết thuộc mẫu người nào vậy?

- Là anh ta thôi.

Bredon nhìn ngắm bốn phía xung quanh nơi anh ta đang đứng. Đó là một căn phòng gồm một bàn ăn, một bàn làm việc, vài ghế tựa, giá sách và những chiếc kệ dán qui chế, qui định.

- Đây là văn phòng phẩm của anh, - Cô Rossiter nói. - Tôi hy vọng anh sẽ có đầy đủ mọi thứ cần thiết cho công việc. Từ hôm xảy ra tai nạn, đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào căn phòng này đấy. Thật khủng khiếp. Anh có biết...

- Chuyện đó hẳn phải khiến cô cảm thấy bị sốc ? - Bredon nói.

- Đúng vậy. Ông Armstrong đang đọc cho tôi đánh máy một đoạn gì đó, thì tôi nghe thấy "ầm" một tiếng rõ to, rồi sau đó là tiếng thét thất thanh và anh Ingleby chạy vụt qua. ông Armstrong nói với tôi: "Cô chạy ra xem đã xảy ra chuyện gì". Tôi ra tới lan can cầu thang, nhưng chẳng thấy gì mà chỉ thấy một đám người đứng lố nhố ở phía dưới, cạnh chân cầu thang, nhưng tôi cũng hiểu ra là đã xảy ra một sự cố gì đó rất nghiêm trọng, nhưng anh Ingleby ạ, khi tôi thấy anh lên cầu thang thì anh có vẻ... Mặt anh tái nhợt đi, tái như gà bị cắt tiết vậy.

- Rất có thể như thế đấy. - Ingleby công nhận, vẻ hơi bực bội.

Cô Rossiter, tay vẫn đang cầm cuốn truyện, tiếp tục nói:

- Anh Ingleby đã nói với chúng tôi: "Anh ta đã chết". Tôi hỏi lại: "Ai? Nhưng mà ai chết mới được cơ chứ?" Và anh ấy nói: "Anh chàng Dean tội nghiệp" Tôi vội chạy về phòng nói với ông Armstrong. Ông ta nhảy dựng lên: "Chuyện đó là thế nào? Chết rồi ư?". Vừa lúc đó anh Ingleby bước vào và giải thích cho ông ta hay. Sau đó mọi người đưa anh chàng Dean đáng thương đó vào trong phòng hội đồng. Đầu anh ta thõng dưới cái cổ mềm oặt, kinh khủng thật đấy..."

- Có phải sự việc thường hay xảy ra và đều có kết quả như vậy cả sao? - Bredon dò hỏi.

- Không phải lúc nào cũng gây nên hậu quả như vậy đâu. - Ingleby phản bác lại ý nghi ngờ của Bredon. - Nhưng tôi phải công nhận là cái cầu thang này rất nguy hiểm.

- Tôi rút thăm một con ngựa. - Cô Metayard, vừa bước vào phòng, vừa thông báo mà chẳng chào hỏi gì cả. - Các vị chẳng may mắn gì hết, cả anh Bredon cũng vậy.

- Vào đi, vào đi Tallboy, - Ingleby vừa quay về phía một người mới tới vừa nói. - Cậu tìm tôi à? Cứ vào mà gặp Bredon, đừng ngại, anh ta sẽ quen ngay với cung cách phòng làm việc của mình trở thành phòng khách chung, giống như các phòng làm việc khác thôi mà. Này, anh Bredon, tôi xin giới thiệu với anh, đây là Tallboy, người đặc trách về quảng cáo những sản phẩm của Nutrax và một vài sản phẩm kém giá trị khác cũng của hãng sản xuất này. Này anh bạn Tallboy thân mến của tôi ơi, còn đây là biên tập viên mới của chúng ta, anh Bredon.

- Rất hân hạnh được biết... - Tallboy nói ngắn và ngay sau đó, quay sang phía Ingleby - Tôi đến để trình bày với anh về cột quảng cáo sản phẩm của Nutrax; tên của nó quá dài, liệu anh có thể cắt bớt khoảng chục chữ không?

- Không đâu, tôi không thể, - Ingleby trả lời. - Giảm bớt ở mức tối thiểu.

- Thôi, nếu thế thì cắt luôn đi cho rồi; không có chỗ cho một cái tên toàn là chữ viết hoa như thế này. Ta có thể thay câu: "Khi động lực của bạn bắt đầu yếu đi" bằng câu: "Nutrax, chính là động lực".

- Ông Armstrong vin vào chữ "yếu đi" này, ông ấy cho rằng chữ ấy làm nên hiệu quả. Không được đâu, trước hết hãy bỏ ngay cái thói lắm lời, nơi hàng cơm quán cá, giấu giấu giếm giếm đó đi.

- Văn phòng Nutrax không muốn. - Lúc đó cô Metayard nói chen vào. - Họ rất tự hào về cách chiêu hàng mới của mình đấy.

Ingleby nhún vai tỏ ra không hiểu.

- Nào, chuyển cho tôi những thứ đó đi, tôi sẽ tìm thấy điều tôi phải làm.

- Chính xưởng in yêu cầu sửa thứ đó trong vòng hai giờ đồng hồ - Tallboy nói.

Ingleby cầm lấy bản in thử và bắt đầu chỉnh sửa.

- Này, Tallboy, - Anh ta nói. - Tôi sẽ cố gắng, còn anh, anh hãy bố trí công việc còn lại của anh xít xao hơn đi...

- Để tôi yên! Tôi đi ngay đây! - Tallboy vừa càu nhàu vừa vội bước ra khỏi cửa.

Cô Metayard cũng đi nốt, rồi cô Rossiter cũng bắt chước cô Metayard, bỏ đi luôn. Chỉ còn lại một mình Ingleby và Bredon.

- Bây giờ hai ta đã được yên rồi. - Ingleby nói. - Tôi sẽ trình bày để anh biết công việc của mình. Đây là đống hồ sơ và tất cả những lời dẫn. Anh xem xem chúng nói về cái gì và hãy cố tìm cho ra một cái tên hay hay cho mỗi thứ. Phải nhớ là điều ta cần công bố lại chính là nhãn hiệu hàng hoá của mỗi công ty. "Những Bãi Cỏ Xanh", đó là nhãn hiệu tốt nhất cho Văn phòng Dairyfield và là thứ mac-ga-rin tốt nhất mà người ta có thể tìm thấy như một loại bơ giá chín pen-sơ một hộp đấy. Mọi người cũng rất thích nhìn sản phẩm in hình một con bò cái được thể hiện trên tấm quảng cáo này. Anh hãy suy nghĩ về điều đó xem sao.

- Tại sao lại thế nhỉ? Thế hoá ra mac-ga-rin lại được sản xuất ra từ mỡ bò hay sao?

- Tôi cũng chẳng biết nữa, nhưng dù nó có được sản xuất như thế đi nữa, thì chúng ta cũng chẳng cần phải nói tới điều đó làm gì...

- Tôi nghĩ tôi đã hiểu rồi đấy. Anh sẽ phải làm điều gì đó, đại loại như: "Chất lượng như bơ, nhưng giá lại chỉ bằng nửa bơ thôi!"

- A, cũng na ná như thế đấy, nhưng các cô chớ có ăn quá nhiều bơ đấy...

- Nhưng tôi có thể nói gì về thứ bơ này? Một khi chất lượng của mac-ga-rin lại tốt hơn và giá của nó lại rẻ hơn! Vậy thì lời quảng cáo kia có lợi gì cho thứ bơ của họ kia chứ?

- Không phải khoe khoang ầm ĩ lên làm gì, ở nước ta, bơ có thể mua qua máy tự động, nhiều thế cơ mà. Dù sao đi nữa thì hôm nay, anh cùng phải tập trung tinh thần cho loại mac-ga-rin này. Khi anh có ý tưởng, anh hãy bảo một trong các cô đây đánh máy thành văn bản, rồi sau đó đem trình ông Hankin. Thôi, tạm biệt anh, chúc anh may mắn.

Chỉ còn lại một mình, đáng lẽ phải phác thảo ra hình dáng cột quảng cáo cho các sản phẩm mac-ga-rin, thì Bredon lại đi kiểm tra tỉ mỉ tất cả những thứ bày biện trong phòng làm việc của mình với vẻ rón rén của một con mèo tới một nơi lạ lẫm. Anh ta mở ngăn bàn ăn và lôi liên tiếp từ trong đó ra một chiếc thước kẻ lốm đốm mực, những miếng tẩy nhỏ bị cắn nham nhở, những tờ giấy rời bị viết nháp lăng nhăng trên đó những gì không rõ và cả những vết gạch xoá thử bút... Để tất cả những thứ đó trên mặt một tờ báo, anh ta chăm chú nghiên cứu, như tính toán xem có thể tìm được một kho báu nào trong số những đồ bỏ đi, còn sót lại trong chiếc ngăn kéo của anh chàng Dean kia không.

Anh ta cũng làm cái công việc tỉ mẩn, cẩn thận như thế với những ngăn kéo và giá kệ còn lại. Trên một ngăn dùng để sách, có một cuốn từ điển, một cuốn lịch năm của hãng Pym, hai hay ba cuốn tiểu thuyết trinh thám. Chiếc kệ để trên bàn ăn chỉ chứa toàn những bản nháp, báo cáo, hình vẽ được làm ra bởi một bàn tay hậu đậu và những tờ hoá đơn thanh toán tiền. Bredon ra kiểm tra lại chiếc mắc áo và một cái giá cũ đầy bụi bám và lại quay trở vào, ngồi xuống ghế, cuối cùng quyết định bắt tay vào việc của mình. Một giờ sau, ông Hankin từ ngoài hành lang, ghé đầu qua cửa nhìn vào phòng và nhã nhặn hỏi:

- Này, công việc thế nào rồi?

- Không ngon lắm đâu, tôi sợ rồi đấy. - Bredon trả lời. - Tôi không thể thích ứng được với môi trường làm việc này.

- Rồi sẽ quen ngay, quen ngay thôi mà!... Cho tôi ngó qua thứ anh đang làm, xem nào. Anh bắt đầu từ các tít bài phải không nào? Rất tốt đấy. Giơ lên cho tôi xem nào: "Nếu bạn là một con bò cái".... Ô, không, không phải thế, không được nói như thế với khách mua hàng...

Ông Hankin tổ chức một cuộc họp chớp nhoáng để bàn về cách hành động làm vui lòng khách hàng. Bredon nghe ông ta trình bày với vẻ thấu hiểu.

- Nào, - Cuối cùng Hankin nói. - Anh hãy tiếp tục làm và nhanh chóng cho tôi biết kết quả công việc của anh. Anh biết đường đến phòng làm việc của tôi rồi chứ?

- Vâng, phòng làm việc của ông ở cuối hành lang, đúng không ạ? Trước chiếc cầu thang sắt chứ gì?

- Không phải, đó là phòng làm việc của ông Armstrong, phòng của tôi ở đầu đằng kia cơ, cạnh cầu thang lớn ấy. A này...

- Gì cơ ạ?

- Không có gì... có nghĩa là,... Không, không có gì...

Bredon nhìn ông ta bước ra khỏi phòng và hất mái tóc hoe vàng cho gọn lên. Sau đó anh ta ngồi xuống viết được một hay hai đoạn, rồi cầm lấy mấy tờ giấy vừa viết, rời phòng làm việc của mình. Đang đi trong hành lang, anh ta quay sang phải, đứng lại ngay trước cửa căn phòng của Ingleby một lát, sau đó tiến lại xem xét chiếc cầu thang sắt xoáy trôn ốc. Một cánh cửa kính mở ra phía bên kia hành lang và một người đàn ông vạm vỡ, tuổi trung niên, bước ra; người này chợt thấy Bredon liền hỏi:

- Anh tìm ai vậy?

- Không đâu, cảm ơn bác. A, mà tôi tìm phòng đánh máy.

- Đầu kia hành lang.

- Cảm ơn bác nhiều, tôi nhớ ra rồi. Thật khó mà biết mình đang ở đâu, một khi chưa quen địa hình nơi làm mới như nơi này - Thế chiếc cầu thang nhỏ này dẫn tới đâu thế ạ?

- Tới phòng làm việc của sếp cơ quan, tới phòng khách, phòng tiếp tân và phòng làm việc của ông Pym. Dưới nữa là xưởng in.

- Cảm ơn bác! Thế rửa tay ở đâu cơ ạ?

- Cũng ở dưới đó, để tôi đưa anh đi.

- Tôi thành thật biết ơn bác.

Con người tốt bụng đó vượt lên trước Bredon, bước thẳng vào trong khu cầu thang hình xoáy tròn ốc chật hẹp và nổi tiếng.

- Chiếc cầu thang này có độ dốc quá mức. - Anh chàng biên tập viên mới đưa ra nhận định.

- Đúng, rất dốc, phải thật cẩn thận. Một nhân viên ở đây đã bị ngã và đã chết.

- Đến mức thế kia ư? Vì không nhìn thấy bậc thang ư?

- Anh ta bị trượt chân. Tuy nhiên, chiếc cầu thang đó cũng không quá nguy hiểm như thế đâu, vì nó cũng sáng sủa ra phết đấy chứ!

- Sáng ư? - Bredon nhắc lại vừa nhìn lên chiếc cửa sổ con trên mái, đang để lọt những tia sáng yếu ớt xuống khu cầu thang.

- Ô, tất nhiên rồi... Quả thật, ở đây cũng sáng thật đấy chứ nhỉ. Cái anh chàng đáng thương đó hẳn là bị trượt chân thôi. Chắc hẳn là giầy của anh ta có đóng đinh sắt thì phải?

- Tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi cũng giúp mọi người nâng anh ta dậy, nhưng cũng chẳng nghĩ đến chuyện xem xem giầy anh ta có đóng đinh hay không nữa.

- Bác cũng là người đã nâng anh ta dậy à?

- Vâng, tôi nghe thấy tiếng anh ta ngã, rơi xuống và tôi là một trong những người đầu tiên tới chỗ anh ta nằm. Vâng, tôi xin tự giới thiệu: Tôi là Daniel.

- Còn tôi, tôi là Bredon. Người ta cũng không nói gì về đôi giầy của anh ta qua cuộc điều tra sao?

- Tôi cũng không nhớ nữa.

- Chắc là giầy của anh ta không đóng đinh, nếu không, người ta đã nói tới chúng rồi. Đó là một cách giải thích về lý do làm anh ta ngã và đó cũng chỉ là một trong những lý do...

- Là một lý do ư? Nhằm vào ai kia chứ?

- Nhằm vào Hãng. Nói chung, khi xảy ra sự cố ngã, gây chết người trong cầu thang thì bảo hiểm cũng muốn biết tại sao.

- Chúng ta đến nơi rồi, - Daniel nói cộc lốc, để buột ra khỏi miệng câu nói lơ lửng ám chỉ vào bảo hiểm, mà không trả lời vào câu hỏi. - Phòng rửa tay ở cuối hành lang ấy.

- Rất cảm ơn bác.

- Không có gì.

Daniel bước vào phía trong chiếc cửa độn bông cách âm; Bredon cũng bước vào phòng rửa và thấy ngay Ingleby đang ở trong đó.

- A! - Ingleby nói. - Tôi thấy bước đầu anh đã biết đường đi lối lại ở đây rồi đấy.

- Một ông Daniel nào đó đã chỉ đường cho tôi đấy.

- Daniel à? Ông ta là thành viên trong ban lãnh đạo cơ quan, chịu trách nhiệm bộ phận khách hàng và sửa bản bông. Ông ấy là một người dũng cảm.

- Ông ấy có vẻ không thích bóng gió nói về chiếc cầu thang nhỏ bé mà tai họa kia thì phải. Khi tôi nói là các nhân viên bảo hiểm đặt ra các câu hỏi về cú ngã gây ra cái chết cho người tiền nhiệm của tôi, thì ông ta nhìn tôi với vẻ...

- Ông ta đã sống ở trong ngôi nhà này từ rất lâu rồi và không thích nghe nói xấu về chiếc cầu thang, nhất là câu nói đó lại xuất phát từ miệng một người mới đến như anh. Nếu như tôi có một lời khuyên tới anh, thì tôi sẽ nói: anh hãy đừng bao giờ trình bày một quan điểm... Địa vị xã hội của chúng ta ở trong cái Hãng này, được điều hành như một nhiệm kỳ bộ trưởng, người ta chẳng bao giờ truy ép ai cả và mọi sáng kiến, mọi sự ham hiểu biết đều được đánh giá như một mốc để thuyên chuyển.

- Anh nói như vậy là rất chính xác. Một người đàn ông, từ nãy vẫn đứng yên lặng cho tới tận lúc đó, nói chen vào, hai tay để trượt trên miếng đá xốp.

- Anh Bredon này, tôi giới thiệu với anh, đây là ông Prout, nhiếp ảnh gia của chúng ta. - Ingleby nói. - Từ năm năm nay rồi, ngày nào ông ấy cũng dọa trả lại chiếc áo choàng làm ảnh của ông ta, nhưng ông ta không thể bỏ qua những giọt nước mắt và những lời cầu xin của chúng ta... Anh thấy thế nào?

- Thôi, tôi phải đi, bảo các cô ấy đánh máy tất cả những điều xuẩn ngốc mà tôi vừa nghĩ ra.

- Hãy đi theo tôi, tôi sẽ dẫn anh đến phòng đánh máy.

Ingleby đi trước dẫn đường, qua cầu thang, qua hành lang và vừa bước vào phòng các nhân viên đánh máy, vừa tuyên bố:

- Này các em, anh Bredon đây có đem theo những trang chữ viết xinh xắn và tuyệt đẹp để các cô em gõ cho vui đây.

- Cho em xin nào, - Cô Rossiter nói. - Ô! Trong khi em xem xem nó là những thứ gì, thì anh hãy viết giùm em họ và tên để em còn đăng ký vào sổ đánh máy, được không?

- Bredon liền vớ lấy chiếc bút trên bàn để viết. Cô Rossiter lại nói thêm:

- Anh phải viết kiểu chữ in ấy.

Rồi vừa quay lại vừa nói:

- Kìa anh Tallboy, anh đang tìm anh Ingleby đúng không?

- Còn trò gì nữa đây? - Ingleby làu bàu.

- Nutrax vừa gọi điện tới, nói là họ không muốn có những bản quảng cáo kiểu như mọi khi đâu. Họ chỉ cần nửa trang để đổi lại mùa vụ làm ăn của nhà xuất bản địch thủ. Ông Hankin bảo tôi đề nghị các anh viết một thứ gì đó khẩn cấp thì phải.

- Cái lão Nutrax đã đi biệt tăm rồi và con người tai ác đó đã gây chuyện, làm cho các vị lãnh đạo của chúng ta chẳng thể làm gì.

- Tôi hoàn toàn nhất trí với các bạn, - Tallboy nói. - Nhưng các bạn thật dễ thương nếu như các bạn cho tôi ngay một bản gì đó được không?

Anh ta im bặt vì ánh mắt anh ta dán chặt vào tờ giấy mà Bredon đang viết. Cô Rossiter nhìn theo ánh mắt đó và bật lên tiếng kêu kinh hãi. Mọi người thấy những nét mực vạch trên tấm giấy thành những chữ in: MORT (chết).

Bredon bật cười đắc chí.

- Các cô cứ kêu ầm lên bên tai tôi thế này, làm tôi không thể viết được nữa. Anh ta bình tĩnh viết nốt phần cuối của chữ:

MORTIMER BREDON

12bis Phố ORMONT Đại đế Luân Đôn

hai cô gái rời chỗ đứng, đi về phía căn phòng các nhân viên đánh máy. Căn phòng này, cũng nhỏ và chật chội, là một thứ đại để như một thứ Phòng-Chờ hay Phòng-Đợi gì đó của hãng quảng cáo, nơi mà mọi người đều có thể lai vãng qua lại để bàn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.