Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Hawaii, 1871

Chuyện xảy ra trong khu vườn, vài ngày sau vụ cá mập, khi Dojun đến gặp cậu. Kai trèo yên cây me còn Samuel đứng dưới trông chừng cho đến khi cơn mưa rào khiến bà vú chạy ào ra và bế thốc cô bé vào nhà bất chấp mọi lời phản đối. Samuel dựa lưng vào thân cây, kệ cho những giọt mưa giữa các tán lá rơi xuống đầu và vai. Cậu phân vân giữa việc chạy vào theo, điều cậu muốn làm, với việc những muốn dính dáng đến công việc của bà vú khi cậu đã không còn phải để mắt đến Kai.

Cơn mưa mang theo mùi đất ẩm ướt, dễ chịu. Cậu lắng nghe tiếng mưa lộp độp trên những phiến đá to bản của cây gừng trắng, nhắm mắt lại và nghe về con cá mập cùng bài hát và cách họ tung cậu lên cao.

Hoan hô!

Mắt vẫn nhắm, cậu mỉm cười, và khi mở mắt thì đã thấy Dojun đứng trước mặt.

Viên quản gia người phương Đông đến rất yên lặng, đứng cũng yên lặng. Ông chỉ cao hơn Samuel một chút, vóc dáng quen thuộc với khuôn mặt vuông, cái miệng u sầu, mặc bộ đồng phục trắng, mái tóc đen cạo nhẵn một phần, túm thành một cái búi kỳ quặc trên đỉnh đầu. Ông quan sát Samuel một lúc lâu rồi khẽ cúi người. “Samua-san. Chúc một ngày tốt lành.”

Samuel hơi ngạc nhiên vì lời chào nhã nhặn. Cậu lưỡng lự rồi cũng nói, “Chào ông.”

“Ta có câu hỏi này. Cậu thấy cá mập mà không cử động. Ta muốn hỏi, sao lại thế?”

Samuel chỉ nhìn ông. Dojun chưa bao giờ nói chuyện với cậu, trừ đôi lần chuyển lại lời nhắn của Phu nhân Tess hay Ngài Gryphon, hoặc thông báo rằng bữa tối đã sẵn sàng.

Dojun đặt ngón tay vào thái dương. “Samua-san nghĩ thế nào. Cá mập tới, cậu không cử động. Sao lại thế?”

Samuel dựa mạnh hơn vào thân cây, không có câu trả lời.

Đôi mắt đen của viên quản gia chăm chú nhìn cậu. Lần đầu tiên, Samuel nhận ra Dojun có nghĩ đến những người xung quanh, ông quan tâm nhiều thứ hơn chứ không chỉ có trách nhiệm và vị trí của một quản gia. Cơn mưa đổ xuống ào ào và Dojun vẫn đứng đó, cũng như Samuel, cũng cảm nhận nó, nhưng quyết định không vào nhà vì những lý do của riêng mình.

Phát hiện này khiến cậu hơi lo lắng, như thể bụi gừng trắng bỗng nhiên mọc thêm một cái miệng cùng đôi mắt, và bắt đầu nói chuyện.

“Cậu sợ không Dojun hỏi khẽ. “Ta sợ?”

Samuel lắc đầu, lau một vệt nước trên má, tránh ánh mắt của Dojun. Cậu nhún vai.

Dojun vỗ ngực. “Có chuyện bí mật này,” ông lầm bầm. “Có thể cậu hiểu. Khi nguy hiểm đến… ta trở thành con hổ. Hổ trầm lặng.” Cái miệng nghiêm nghị của ông khẽ cong lên, gần giống một nụ cười. “Cậu hiểu không, Samua- san?”

“Không, thưa ông,” Samuel thì thầm.

“Ta từ Nhật tới đây. Tận Hawaii này. Không phải ước mơ, cũng không phải lựa chọn của ta. Ở lại Nhật, Dojun sẽ chết. Bốn năm rồi. Dojun tìm một cậu trai. Cậu này, cậu kia, đều đã thấy qua. Nhật Bản. Trung Hoa. Hawaii. Người haole da trắng. Tìm, tìm hết rồi. Ta cần một con hổ.” Ông gật mạnh đầu, phát ra một âm thanh bực dọc. “Không cậu nào khá khẩm hết. Không có hổ. Tất cả đều ngốc nghếch, yếu ớt, nhút nhát. Như con lợn còn hôi sữa, chỉ vậy không hơn. Ta giận. Ta xấu hổ. Ta có thể làm gì? Ta cần một con hổ.” Hai mắt Dojun long sòng sọc, đen tối, lạ lẫm. “Ta thấy Samua-san, cá mập lớn nguy hiểm, mà không cử động, không sợ hãi. Cậu không phải đứa bé khờ khạo. Dojun hỏi… khi Samua-san thấy cá mập… Samua-san nghĩ sao?”

Samuel bấm móng tay vào lớp vỏ mềm trên thân cây.

“Cậu sợ không? Thấy cá mập, cậu không thể cử động? Đứng đực ra một cách ngu ngốc, phải không?”

“Không,” Samuel tự ái nói. “Cháu không sợ.”

“A. Cậu bé dũng cảm. Đứng yên, cá mập bơi tới, cá mập ở gần, cho mọi người thấy mình dũng cảm? Vậy cậu là số một rồi?”

Cậu ngại ngần nhìn Dojun. “Không phải vậy. Cháu không nghĩ mình phải tỏ ra dũng cảm.”

“Được rồi. Không sợ. Không dũng cảm. Giờ thì chia sẻ nào, Samua-san.” Giọng Dojun dịu dàng hơn, không còn kiểu áp đặt nữa. “Cá mập đến… cậu nghĩ sao, ta hỏi đó.”

“Vâng… cháu nghe đến bài hát.”

Nụ cười nửa vời của viên quản gia quay trở lại. Ông hơi ngẩng đầu. “Bài hát cá mập?”

Samuel hơi nhúc nhích. “Ông có biết bài hát đó không?” Dojun cười tươi hơn một chút. “Ta biết bài hát về hổ. Biết rõ.”

Samuel nhìn ông chằm chằm, nhen nhóm một cảm giác phấn khích. “Có cả bài hát về hổ nữa à?”

“Bài hát về hổ. Bài ca về lửa. Rồng, đất, không khí, cá mập. Tất cả, nếu cậu muốn nghe.”

Samuel hơi tách người khỏi thân cây, hướng về phía Dojun. “Cháu có thể nghe chúng ở đâu?”

Một nụ cười hào sảng xuất hiện trên gương mặt khắc khổ và làm nó thay đổi.

Ông chậm rãi gật đầu. “Cậu muốn nghe.”

“Cháu muốn nghe hết. Ông có thể hát được không?”

Dojun cười thành tiếng và lay vai cậu. “Lâu nay, lâu nay ta tìm một cậu bé biết bài hát về hổ; biết bài hát về cá mập. Được rồi.” Ông nhấc bàn tay và đặt lên quai hàm Samuel, vuốt ve, như thể đang chạm vào một bảo vật. “Được rồi, Samua-chan. May quá. Được rồi.”

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.