Thứ ba thực sự là một ngày sám hối chung cho cả ban biên tập của hãng Pym.
Mọi xấu xa đều xuất phát từ Messrs. Toule và Julopp, người làm ra những sản phẩm bổ dưỡng phục hồi cơ thể mang nhãn hiệu Nutrax (chất Mantoza...) và thứ thuốc nước Julopp được bán dưới dạng nước chiết xuất cô đặc. Messrs. Toule và Julopp thường có thói quen rất tồi tệ là cứ mỗi thứ ba hàng tuần lại cho rất nhiều nhân viên sang hãng Pym để tổ chức cuộc hội nghị các biên tập viên. Trong khi ở đó, họ đã xem xét những quảng cáo chuẩn bị cho tuần sau, phá bỏ vô tội vạ những quyết định đã được biểu quyết trong hội nghị tuần trước và đưa ra các kế hoạch mới bất ngờ cho ông Pym và ông Armstrong. Ngày thứ ba nào cũng vậy, các biên tập viên đều lâm vào tình trạng rối trí, ai cũng bứt tóc vò đầu.
Thứ ba tuần này đây, thêm vào tình trạng căng thẳng đó là bầu không khí ngột ngạt, như thể bão tố sắp nổ ra và khổ hơn nữa, người ta đã lại thông báo là song song với hội nghị khách, Pym còn có cuộc viếng thăm của hai giám đốc hãng Brotherwood và Công ty, một trong những hãng thuộc Tín đồ Thánh giáo (rất chặt chẽ về nguyên tắc). Hãng này có chuyên ngành sản xuất kẹo gôm và nước uống vệ sinh cho Hội Bảo trợ và các Hội Chống nạn rượu chè. Bởi vậy người ta đã thông báo truyền miệng cho toàn bộ đội ngũ nhân viên nữ của hãng là không được hút thuốc lá và đã ra lệnh huỷ bỏ tất cả những thông báo có quan hệ tới việc buôn bán bia hoặc rượu mạnh. Thông báo đầu tiên này đã được cô Metayard và các cô nàng đánh máy đón tiếp không mấy nồng nhiệt. Nói chung, thuốc lá, ngoài việc được các cô yêu mến cổ vũ ra, ít nhất chúng còn được sếp của các bộ phận tha thứ, cho phép tồn tại.
Ông Julopp là người tỉ mỉ, nếu có thể nói như thế, hơn ông Toule. Ông Julopp đã đến trước vì cuộc hội nghị nổi tiếng của hãng Nutrax. Ông ta đã nổi lên nhanh chóng khi đánh trượt liền ba quảng cáo mà ông Toule chuẩn y qua thư. Hành động này có ý nghĩa buộc ông Hankin phải cho đội ngũ nhân viên của mình làm thêm giờ. Ông Armstrong đã rất tức giận, liền giận cá chém thớt, đã trách cứ cô Rossiter chỉ vì một lỗi đánh máy và mắng mỏ cô Parton chỉ vì ông Hankin đã nói bóng gió đến chiếc áo quá trễ cổ của cô. Anh chàng Ingleby đang vất vả với đống sưu tập các loại quảng cáo đã xuất bản, mong tìm ở đó những ý tưởng mới, đáp ứng cho nhu cầu của ông Julopp. Lúc đó, anh chợt thấy bóng dáng anh chàng Tallboy, vung vẩy tờ giấy trên tay, ung dung bước chân vào văn phòng.
- Này anh Ingleby, anh đã viết bức thư này phải không?
Ingleby cầm lấy tờ giấy, liếc qua rồi đưa trả:
- Anh Tallboy, tôi đã nói với anh biết bao nhiêu lần rồi. Chúng ta phải đánh dấu, theo dõi mỗi bản thiết kế của mình bằng các chữ cái, như thế anh có thể thấy ngay trên góc tờ giấy đúng thế không? Nếu như anh không thể phân biệt được chữ M và chữ B đang nằm chềnh ềnh ra đây, thì anh chỉ có là loại thằng mù hoặc là anh đang ngủ mê.
- Hai chữ M. B. ư? Nhưng chúng là gì mới được chứ?
- Thôi được! Người mới về: Bredon.
- Con vật này đang ngồi ở đâu vậy?
Ingleby giơ ngón tay cái ra chỉ sang phòng bên cạnh.
- Anh ta không có ở đó. - Tallboy chạy ngay ra ngoài rồi lập tức quay lại và nói.
- Anh đi mà tìm anh ta đi - Ingleby gợi ý.
- Được, nhưng tôi lại tự hỏi là cái anh chàng Bredon này nghĩ thế nào mà lại đi minh hoạ một điều ngu ngốc như vậy. Anh ta đã cho khách hàng xem chưa? Hẳn là khách hàng sẽ phải thét lên cho mà xem.
Ingleby cầm lấy tờ giấy và ngắm nghía một lúc:
- Mà không đâu, đây là bản sơ lược. Còn đây là bản gốc! Lời thuyết minh như sau:
Votre vie est vide?
Prenez du Nutrax.
(Cuộc sống bạn rỗng tuyếch? Hãy dùng Nutrax)
- Dù sao chăng nữa, - Tallboy càu nhàu. - Tờ Morning Star cũng không bao giờ muốn thế.
- Nếu như ông Hankin - Ingleby trả lời. - Đồng ý với giả thuyết đơn giản đó, ủng hộ anh, thì phải để nó qua đi. Và này, đây là người của anh đây: "Này anh Bredon, lại đây ngay một lát đi!"
- Tôi có mặt ngay đây! - Anh chàng vừa được gọi trả lời. - Lúc nào cũng ngay, lúc nào cũng sung sức.
- Anh tránh mặt Tallboy, đúng không?
- Tôi tránh ấy à? - Bredon đáp vẻ thật thà chưa từng có. - Tôi ngồi làm việc mãi tít trên kia, trên đó mát hơn dưới này. Có gì đấy?
- Là về lời thuyết minh của anh, thưa quí anh Bredon. - Tallboy nói. - Anh muốn người ta minh hoạ quảng cáo đó như thế nào?
- Tôi chẳng có ý tưởng nào hết. Tôi giành việc trả lời này cho mấy anh hoạ công, thợ vẽ.
- Thế anh muốn họ trình bày những chỗ trống này như thế quái nào đây? Thưa quí anh Bredon, anh còn chưa nói với tôi đó là một công trình thuyết minh hay mà anh đã tự dựng nên đấy chứ?
- Có thể nói, cho tới bây giờ, tôi nghĩ đây là thứ tốt nhất mà tôi đã làm được. - Bredon đốp ngay lại, tỏ ra hài lòng về bản thân mình. - Nhưng cũng có thể để như thế, người ta có thể nghĩ khoảng trống đó là một khuôn mặt không có chi tiết chẳng hạn...
- Cảm ơn anh, - Tallboy cười khẩy, thất vọng.
Anh ta vội hộc tốc chạy ra khỏi phòng.
- Anh ta điên mất rồi. - Ingleby nói. - Chính cái nóng này. Hãy nói xem, cái gì đã cho anh ý tưởng leo lên tận trên nóc nhà ấy mà ngồi như vậy? Ngồi trên ấy, anh sẽ bị nướng vàng lên mất.
- Đúng đấy, nhưng tôi muốn làm một thí nghiệm nhỏ. Thật là vui khi ném những đồng xu từ trên mái nhà cao xuống rồi nghe thấy chúng phát ra những tiếng động nho nhỏ khi rơi tới đất, thấy mọi người ngửa mặt lên trời và tôi giấu mình sau lan can cầu thang... Chính từ một độ cao kỳ lạ, chiếc cầu thang này... từ những ngôi nhà khác, người ta không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì trên nóc nhà của bạn. Ingleby, hãy nói xem nào, nhiệt độ gì mà lạ vậy! Trời để rơi cái gì xuống đây! Hãy nhìn bầu trời từ phía này này, toàn một màu đen thôi.
- Về mặt màu đen, - Ingleby nói. - Hãy cứ nhìn cái quần của anh xem, hai ống quần toàn là bồ hóng, nhọ nồi, đen kịt. Tôi cứ nghĩ anh đã trèo xuống đây qua đường ống khói kia đấy.
- Chỉ gần đúng cách tôi làm thôi. - Bredon trả lời... - Tôi tụt dọc theo một ống khói nhỏ, trông có vẻ ngon ăn...
- Anh đã bị, - Ingleby nói... - Hơi nóng của ống khói đó châm chích khắp người...
- Tôi đã để rơi mất một thứ gì đó và tôi muốn tìm lại. Vật dụng đó đã đưa tôi lên mái kính của phòng rửa. Thậm chí suýt nữa thì tôi rơi tọt ra ngoài. Từ đó, anh có thể nhìn thấy đầu của Smayle; phòng làm việc của Smayle nằm ngay phía dưới, liệu như thế tôi có rơi trúng sọ của Smayle không? Nhưng rồi cuối cùng, nhờ có chiếc cầu thang mà tôi đã xuống được đây. Ô!... Bây giờ tôi mới thấy khát làm sao cơ chứ! Trong phòng anh không có thứ gì uống được sao?
- Hãy thử một cốc rượu nho nhiều bọt Sparking xem sao, trên vỏ có ghi chú như sau:"Nước kích thích mà không hề kích động"...
- Cái thứ ghê rợn này còn là gì nữa đây?
- Một phát minh mới của hãng Brotherwood: sâm-panh không độ cồn!
- Hay quá!
- Này! Đây, uống tới đi, anh đã nghe tin sét đánh này chưa? Ingleby kêu lên.
- Đó chính là điều tôi phải lên tận sân thượng để tìm cho ra đấy. - Bredon nói.
- Thứ mà anh?... Rõ ràng là anh gàn mất rồi!
- Anh Ingleby này, anh có thể nói cho tôi rõ tại sao anh chàng Willis lại không ưa tôi đến thế được không?
Ingleby nhún vai.
- Tôi đã không nói trước với anh rồi đó sao? Anh đã đi nói với anh ta về anh Dean và anh ta đã rất có ấn tượng về anh, cho rằng anh cũng là một nhân vật cùng loại với Dean. Có thế thôi, đơn giản!
- Nhưng cái anh chàng Dean khốn khổ kia đã làm cái quái gì anh ta mới được chứ?
- Anh ta cho là mọi người đều không đáng tin cậy. Nhưng anh có thể nói với tôi tại sao anh lại quan tâm tới anh ta chừng ấy không?
- Tôi là một người tò mò, hiếu kỳ bẩm sinh mà! Tôi cần phải biết hết mọi thứ. Này anh bạn, ví dụ, tôi quan tâm tới lũ trẻ chạy tin nghèo khó của hãng. Tôi cho là chúng thường tập thể dục trên sân thượng, không đúng vậy sao? Chúng ở trên cao đó suốt thời gian làm việc của một ngày, phải không?
- Như thế sẽ làm ồn ào, nếu như người canh gác bất chợt bắt gặp chúng trên cao đó, trong những giờ làm việc! Tôi có thể biết tại sao anh lại đưa ra vấn đề này không?
- Chẳng để làm gì hết. Việc chỉ huy, điều hành loại người vô kỷ luật, mất trật tự kiểu đó không phải là chuyện dễ! Vậy thì cậu bé có mái tóc đỏ quạch tên là gì? Cậu ta có vẻ rất lanh lợi, hoạt bát đấy chứ.
- Đó là Joe, tất nhiên nó có một cái tên khác nữa là Tóc Hung. Anh còn muốn biết gì nữa nào?
- Tôi chẳng muốn biết gì hết... Còn lũ mèo đực nữa? Hẳn là anh phải thấy rất nhiều mèo đực lùng sục quanh đây chứ gì?
- Những con mèo đực ư?... Tôi chẳng bao giờ nhìn chúng, ngoài một con mèo cái của căng-tin, nhưng nó chẳng bao giờ ra khỏi nhà cả. Chuyện về lũ mèo đực này còn là gì nữa đây?
- Này, thế chim sẻ? Có chim sẻ không?...
Ingleby ngắm nhìn Bredon và nghĩ ngay là sức nóng trên nóc nhà đã làm anh ta loạn trí mất rồi... Khi Ingleby nói với anh ta điều đó, hẳn anh ta sẽ kinh ngạc lắm đây. Ingleby nhanh nhẹn ra đóng cửa sổ lại. Mưa bắt đầu rơi, những hạt mưa gõ ầm ầm trên mái nhà. Mưa to chưa từng thấy. Prout, ra khỏi phòng làm việc, bị một trận ướt như chuột lột. Ông ta liền cất tiếng như sấm gọi cậu bé phục vụ bảo nó đi đóng chặt mấy cái cửa sổ và cửa áp mái ngay lâp tức.
Như có phép màu, tình trạng căng thẳng vẫn thường ngự trị trong hãng Pym biến mất. Trong phòng hội đồng, ông Julopp cười và chấp nhận dự án mà người ta vừa trình cho ông. Trên tầng, tất cả các biên tập viên và nhân viên đánh máy đang nói chuyện tào lao. Tầng trệt, người gác cổng mở cửa để một người còn trẻ khoác chiếc măng tô đẫm nước mưa bước vào. Anh ta đề nghị người này để anh ta giúp phủi những giọt nước mưa còn đọng trên áo và hỏi xem cô ta cần gì. Cô ta trả lời là muốn gặp và nói chuyện với Bredon.
- Tôi là Dean. - Cô ta nói tiếp. - Hãy nói giùm với anh ta, tôi là Pamela Dean.
Bản thân người gác cổng lập tức cảm thấy cần phải quan tâm
- Hoá ra cô là em gái anh Dean tội nghiệp đó ư?
- Vâng.
- Ô!... Sự cố mới tai hại làm sao chứ, thưa cô... Cô có muốn vào ngồi trong căn phòng chật hẹp này một chút không, thưa cô? Tôi sẽ cho gọi, anh Bredon sẽ ra ngay thôi.
Cô Dean vào ngồi và nhìn các nhân viên đi qua, họ đi ăn cơm trưa, vì chuông mười hai giờ vừa điểm.
Trong số họ có một thanh niên cao, mảnh dẻ và có bộ tóc hoe vàng, ngỡ ngàng khi nhận ra cô gái và đột ngột dừng bước. Willis, đúng là anh ta đã lên tiếng chào cô và cô ta lạnh lùng chào đáp lại, rồi sau một lát do dự, cô chậm rãi đi ra xa. Người mà cô Dean đã hỏi đi ra theo sau.
- Cô là cô Dean?
- Anh là Bredon?
- Cô Dean ạ, cô không cần tới đây đâu, - Người vừa được hỏi nói. - Kể ra thế này cũng không thận trọng lắm đâu. A! Là anh à, Willis? Anh có gì muốn nói với tôi chăng?
Anh chàng Willis đáng thương không gặp may rồi... Hắn ta theo sát bước để nói với cô Dean, nhưng hắn thấy Bredon ngay trước mặt mình. Hắn trả lời:
- Tôi ư? Đúng... có nghĩa là... không... tôi...
Sự lúng túng của hắn ta lộ quá rõ đến nỗi người gác cổng nấp sau cánh cửa của cổng được một trận cười thoải mái. Bredon nở một nụ cười rất tươi với Willis và anh chàng này chỉ còn cách duy nhất là chuồn thẳng.
- Xin lỗi anh, - Lúc này Pamela mới lên tiếng. - Tôi không biết rằng không nên đến tìm anh ở đây.
- Không sao đâu mà. - Bredon dè chừng, rồi nói tiếp với giọng nói to hơn, như để mọi người cùng nghe thấy - Chắc cô đến để lấy những vật dụng của anh cô chứ gì, thưa cô? Những thứ đó đang nằm trong phòng làm việc của anh ấy, căn phòng đó hiện nay tôi đang dùng. Cô có vui lòng khi chúng ta cùng dùng bữa trưa không?
Cô ta chấp nhận lời mời. Khi họ vượt qua ngưỡng cửa ngôi nhà, Bredon và cô gái vẫn giữ im lặng, nhưng ngay từ khi họ bước chân vào phố, thì cô gái lên tiếng trước:
- Bức thư của anh làm tôi bất ngờ.
Còn anh chàng Willis bị chuyến viếng thăm của cô Pamela làm cho đắn đo suy tính, hắn trở nên nhút nhát rụt rè, tò mò hiếu kỳ và cả ganh ghét nữa. Bởi vậy Willis không rời xa chỗ hai người đứng, nấp dưới mái che của một quầy hàng. Hắn ta đã nghe được câu nói trên, chau mày và quyết định đi theo đôi trai gái. Bredon và Pamela đi về phía chỗ đỗ xe tắc xi và gọi một chiếc. Willis chờ cho cả hai người lên xe xong, hắn cũng gọi một chiếc tiếp theo vừa kéo xụp để vành mũ che lấp hai mắt.
- Chạy theo chiếc tắc xi phía trước kia, - Hắn nói với lái xe vẻ rầu rĩ thảm hại của một nhân vật nam chính trong truyện tiểu thuyết trinh thám. Còn lái xe, cũng một nhân vật nam chính như thế, nhưng của tác giả Wallace, cố làm ra vẻ thông thạo, nói trấn an:
- Thưa ông chủ, hãy yên lặng cho.
Cuộc rượt đuổi không gây chút hồi hộp nào hết và nhanh chóng kết thúc trước cửa một tiệm ăn của Strand. Willis trả tiền xe và theo bước đôi trai gái đến ngồi vào một bàn kê sát cửa sổ. Một bồi bàn định mời Willis ngồi vào một bàn trong góc, nhưng Willis không đồng ý và hắn tới ngồi ở một bàn gần với bàn mà Bredon và Pamela chọn. Ngay chỗ ấy, Willis cũng khó ngồi yên, vì Bredon và cô bạn cùng đi ngồi quay lưng lại phía hắn và vì thế hắn không thể nghe được họ nói gì.
Willis gọi thịt đùi cừu và khoai tây, tất nhiên là không hề rời mắt khỏi cái lưng đĩnh đạc của Bredon.
Bredon lấy từ túi áo ra một vật nhỏ xinh và giơ lên cho cô gái xem. Willis hơi nghiêng về phía trước một chút, nhưng vô ích... Hắn không nhìn thấy gì cả. Thứ đó có thể là gì được nhỉ?... Một chiếc nhẫn chăng?...
- Thưa,... Ông uống gì ạ? - Bồi bàn hỏi.
- Cho tôi bia.
- Bia đen hay bia vàng ạ?
- Được... Không... Thôi tuỳ anh, - Willis nói, vẻ tức tối.
Ơn trời, cuối cùng thì tên bồi bàn này rồi cũng đi, không che tầm nhìn của hắn nữa. Những lúc này Bredon có thể làm gì nhỉ?... Cầm những ngón tay của cô Pamela ư?... Không, cô ta có một vật dụng trong lòng bàn tay, còn Bredon chỉ đụng vào thứ đó thôi.
Một chiếc bàn đẩy, phía trên để hai chiếc bếp dầu bằng bạc, đang tiến lại gần. Bồi bàn phục vụ Willis trước:
- Thưa, ông dùng một lát thịt đùi cừu tái chứ ạ?
Đây là lần đầu tiên Willis ngồi trong một tiệm ăn hạng sang như thế này, nhưng hành động không minh bạch của hắn không để hắn tỉnh táo nhận ra. Cuối cùng chiếc bàn đẩy kia rời xa chỗ hắn ngồi và lúc này hắn có thể thấy rõ hơn đôi trai gái mà hắn rình mò theo dõi và hắn cứ nghĩ là họ đang trao đổi với nhau những lời đẹp đẽ nhất. Một lát im lặng cho phép hắn nghe được lời của Pamela:
- Đó như một viên đạn trá hình, anh có thể dễ dàng đưa vào...
- Thưa quí ông, ông chưa gọi thịt rán thì phải?
Willis từ ngạc nhiên đến phát khùng. Hắn không thể nghe được lời hai người nói chuyện với nhau nữa. Hắn thấy Bredon nhìn đồng hồ đeo tay. Willis nhanh chóng thanh toán tiền và mở to một tờ báo cầm trên tay che kín mặt. Làm gì bây giờ? Vẫn cứ đi theo họ hay sao? Bây giờ Dean không còn ở đây nữa, Pamela có thể làm những điều điên rồ gì đây? Làm gì để tác động?...
Đột nhiên Bredon, ghé đầu vượt qua phía trên tờ báo, nhìn hắn, nở một nụ cười:
- Chào Willis, anh ăn có ngon miệng không? Thịt đùi cừu ngon đấy chứ? Anh muốn tôi dẫn anh vào công chuyện thú vị của chúng tôi sao?
- Không, cảm ơn, không đâu. - Willis ậm ừ trong miệng.
Sau đó, hắn ta mới nhận ra rằng hắn đã tránh được một cuộc giáp mặt khác trên tắc xi...
- Không may cho anh, cô Dean không thể đi cùng anh được.
Pamela vẫn tiếp tục bước, còn Willis không biết liệu cô ta có biết hắn hay là cô cho rằng Bredon chỉ đang nói chuyện với một trong các bạn của anh. Đột nhiên hắn quyết định:
- Cảm ơn nhiều, - Hắn nói. - Trời đã muộn rồi và tôi sẽ chấp nhận lời đề nghị của anh.
- Rất hay. - Bredon nói ngay.
Rồi bước theo, bắt kịp Pamela, anh nói với cô:
- Tôi nghĩ rằng cô đã biết anh bạn đồng sự Willis tốt bụng của tôi rồi chứ?
- Hẳn rồi, - Pamela lạnh lùng cười, trả lời. - Có lúc anh tôi và anh ấy là những người bạn tốt của nhau.
Họ đi qua cửa và bước vào trong phố.
- Anh Bredon, bây giờ tôi phải đi đây, - Cô gái nói. - Cảm ơn anh rất nhiều vì bữa cơm tuyệt vời này. Anh không quên lời hứa của mình đấy chứ?
- Yên tâm đi.
Cô ta nói với Willis:
- Tạm biệt anh.
- Tạm biệt cô.
Cô vội bước, gõ nhịp trên mặt hè, thân mình đung đưa trên đôi giầy cao gót. Hai người thanh niên lên cùng một tắc xi.
- Em gái của Dean là một cô gái duyên dáng. - Bredon nhận xét.
- Này, anh Bredon, tôi không hiểu anh đang chơi cái trò gì, nhưng anh phải thật chú ý đấy. Trước kia, tôi đã báo cho anh Dean và bây giờ tôi cũng báo cho anh là nếu anh cứ lôi kéo cô Dean vào những chuyện xấu xa của anh thì...
- Những chuyện xấu xa nào cơ?...
- Anh đã biết quá rõ điều tôi muốn nói rồi còn gì.
- Rất có thể vậy. Và rồi, sau đó thì sao? Việc sẽ đến với tôi cũng giống như của anh Dean chắc?
Bredon nhìn chòng chọc vào đôi mắt Willis.
- Sẽ xảy ra với anh... (Willis chợt im bặt). Cần gì, - Hắn thảm hại nói. - Anh sẽ gặp những gì đáng phải gặp. Tôi sẽ chú ý theo dõi, hãy tin chắc thế đi.
- Tôi không nghi ngờ gì về việc anh sẽ giữ trọn lời cam kết, nhưng điều đó hẳn là đã làm anh khó chịu khi nói với tôi là anh phải tham gia vào chuyện gì không đấy? Hình như cô Dean đón tiếp anh khá lạnh nhạt đấy.
Mặt Willis chợt đỏ lựng.
- Điều đó không liên quan gì đến tôi. - Bredon lại tiếp tục nói. - Nhưng mặt khác, hình như anh không có quyền can thiệp vào chuyện giữa chúng tôi.
- Tôi có quyền, - Willis cướp lời. - Vì đó là quyền của tất cả những người lương thiện. Tôi đã nghe thấy anh hẹn hò với cô Dean rồi đấy. - Hắn ta lúng túng, giận dữ nói.
- Anh đã có một phát hiện mới tuyệt vời làm sao, - Bredon tỏ vẻ khâm phục nói. - Nhưng tôi lại muốn khuyên anh một lời: khi anh theo dõi ai, anh đừng bao giờ ngồi trước gương. Trong mỗi tiệm ăn đều có một tấm gương lớn và nó phản chiếu toàn bộ căn phòng đó. Không sao, anh sẽ rút được kinh nghiệm cho lần sau. Còn với cuộc gặp lần tới đây, chẳng có bí mật gì cả. Chúng tôi sẽ tới một buổi vũ hội hoá trang và tôi sẽ dùng bữa ở nhà Boulestin cùng với cô Dean, vào ngày thứ sáu, lúc tám giờ tối. Anh không định đi cùng chúng tôi đấy chứ?
- Hãy chú ý đấy, - Willis gào lên. - Tôi có thể tin vào lời anh nói.
- Về mặt cá nhân, tôi sẽ hân hạnh được thấy anh. - Bredon nhã nhặn nói ngay. - Chính anh sẽ thấy cô Dean ngạc nhiên về điều này. Tôi thấy hình như ban nãy cô ấy tiếp anh hơi... lạnh... nhạt. A! Chúng ta đang đứng giữa thiên đường quảng cáo tuyệt vời của chúng ta đấy. Chúng ta phải từ giã cuộc chuyện trò thú vị này và còn phải chăm lo tới công việc quảng cáo về các loại xà phòng, hãng Nutrax và cả rượi sâm-panh không độ cồn nữa. Kể ra thế cũng hơi đơn điệu, nhưng có thể, mỗi tuần, chúng ta không bị chết bất đắc kỳ tử một lần được. Này anh, lúc anh Dean ngã thì anh ở chỗ nào vậy?
- Trong phòng rửa, - Willis trả lời ngắn gọn.
Bredon chăm chú nhìn hắn.
- Này, này anh... Đó là điều rất thú vị đấy...
***
Buổi chiều hôm đó, anh chàng biên tập viên mới làm việc rất chuyên cần. Khi anh ta đang tìm kiếm một số tính từ gây ấn tượng để làm mọi người thấy được giá trị của chất tẩy uế, tiệt trùng, thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
- Mời vào!
Đó là chị trưởng nhóm giúp việc, đến để quét dọn. Anh ngạc nhiên thấy đáng lẽ chị ta phải được trang bị những dụng cụ tối tân mà hãng vẫn thường quảng cáo để làm việc, thì chị ta lại chỉ mang vào phòng anh một chiếc xô đựng nước và một thứ xà phòng đen.
- Này chị Crump, lại đây, - Bredon nói với chị ta. - hãy lại đây, quét luôn cả tôi, đúng đấy, và cả cái công việc đáng nguyền rủa này nữa.
- Xin lỗi thưa quí anh, tôi nghĩ tôi đã làm phiền quí anh rồi chăng?
- Không đâu, tôi làm xong rồi mà. Nào hãy nói xem, ngoài những thứ này ra, ở đây còn gì để chị quét dọn nữa đâu?
- Anh nói thế chứ!... Tất cả những giấy tờ này... thế anh không tiếc vì đã làm hỏng số giấy tờ đẹp đẽ, nguyên vẹn này sao? Và tôi còn phải thu gom tất cả những đồ này nữa: nào là đầu mẫu các tông, vỏ hộp, giẻ lau và cả những thứ này, thứ kia nữa.
- Tất cả những thứ này hẳn phải làm chị mệt lắm đây, phải không nào?
- Tôi nghĩ, tôi đã quá quen với công việc này rồi và tôi chẳng nghĩ gì cả. Tôi chỉ cần liếc qua một lượt là thấy ngay được chúng có giá trị gì không. Cũng phải nói thêm rằng, có một lần tôi đã nhặt được trong phòng làm việc của anh Ingleby một tờ bạc hai livrơ. Và hôm anh Dean tội nghiệp gặp nạn, tôi cũng đã nhặt được trong hành lang tầng trệt một miếng đá kỳ lạ, trên mặt miếng đá đó có những nét vẽ. Bà Doolittle nói với tôi rằng miếng đá đó là của anh chàng tội nghiệp kia. Thậm chí, miếng đá đó lúc nào cũng ở trong người anh ta, nó có liên quan đến những điều may rủi. Tôi đã để miếng đá đó trên mặt chiếc bàn này, nó là của anh ta trước khi anh về đây làm việc.
- Có phải là miếng đá này không? - Bredon hỏi, vừa rút từ túi áo gi-lê của mình ra một miếng đá xốp. Phải nói rằng Bredon quá đãng trí: Tại sao anh ta lại quên, không trả lại cho Pamela lá bùa hộ mệnh của anh cô?...
- Đúng nó rồi, thưa quí anh. Khi tôi thấy nó trong hành lang, ngay dưới cầu thang, tôi cứ tưởng nó là một viên sỏi như những viên sỏi khác mà tôi đã từng thấy thôi.
- Viên sỏi khác nào nữa?
- Một vài ngày trước, tôi cũng đã nhặt được một viên sỏi cũng ở ngay chỗ đó.
Lại một lần nữa, Bredon lại lục lọi túi áo của mình.
- Là một thứ gì đó giống như thứ tôi đang có ở đây không?
Anh ta giơ ra một hòn cuội nhỏ, tròn và nhẵn bóng, chỉ to bằng cỡ một móng ngón tay cái.
- Trông rất giống . Anh cũng nhặt được thứ này trong hành lang chứ gì?
- Không phải trong hành lang đâu, mà là ở trên nóc nhà.
. A! - Chị Crump kêu lên, gật gật đầu. - Lại là một trong những trẻ lang thang của người phục vụ nào đó. Khi bảo vệ không quản chặt chúng thì chẳng biết chúng sẽ phát minh ra những trò nghịch ngợm nào nữa đây.
- Những đứa trẻ thường tập thể dục trên nóc nhà, có đúng vậy không? Chị Crump, chị có biết không, bọn thanh niên thường tập luyện cho cơ bắp săn chắc, đó là một việc làm tốt. Chúng thường tập tành vào giờ nào? Trong giờ nghỉ trưa phải không?
- Ô, không đâu! Thường là buổi sáng, lúc tám giờ, lúc đó chúng mới lên tập "thể dục". Thời gian còn lại, chúng phải ngồi trong phòng gác. Ngài Pym không muốn chúng lảng vảng quanh các phòng làm việc.
- Ông Pym quan tâm tới tất cả mọi người, phải thế không chị Crump?
- Cứ cho là như thế đi, ông ta rất tốt đấy. Tuần trước, có một cuộc họp gồm tất cả những phụ nữ làm tạp dịch của cơ quan và mọi người đều có thể mang theo con cái mình đến. Mấy đứa con gái nhà tôi đều rất hài lòng về việc này mà.
- Mấy cháu nhà chị chắc là thích được mua một vài thứ kẹo phải không? - Bredon nói, vừa chìa tay về phía chị Crump.
- Ô! Cảm ơn anh! Anh thật tốt.
***
Willis lại bắt đầu những chiến dịch theo dõi của mình và lần này, hắn đã chuẩn bị rất tỉ mỉ. Ngoài những áo quần thường lệ, hắn còn khoác thêm một áo choàng có mũ trùm đầu và chỉ để hở hai con mắt. Bó chặt trong chiếc áo mưa, kéo vành mũ xuống che kín mắt, hắn đứng chờ dưới mái che ngay lối ra vào nơi Bredon hẹn gặp Pamela tại Couvent Garden. Willis dừng một chiếc tắc xi. Hai người kia lên một chiếc li-mu-din, Bredon ngồi vào trước tay lái. Cuộc theo dõi đưa hắn đi về phía tây. Hắn bám theo hai người đi qua phố Richmont và nhanh chóng lẫn vào dòng tắc xi khác và những xe cộ đi cùng hướng. Cuối cùng họ tới một ngôi nhà lớn, phía trước có một dãy dài ô tô đã đỗ, Bredon và cô gái vào nhà, còn Willis, mặc chiếc áo choàng, có mũ trùm đầu chỉ để hở hai mắt, có thể đi theo và quan sát hai người mà không gặp khó khăn gì. Một gia nhân hỏi xem hắn là thành viên (của tổ chức nào?... ) và hắn đã mạnh dạn trả lời và nói ra cho mình một cái tên rất vô vị là William Brown. Phải thấy rằng Câu lạc bộ này đã tiếp đón và đăng ký vào sổ sách của mình nhiều cái tên William Brown như thế này, vì vậy mà gia nhân không hỏi gì thêm và dễ dàng đưa hắn vào một căn phòng lớn, bài trí sang trọng và rực rỡ. Ngay trước mặt, hắn thấy Bredon mặc một bộ đồ hề chắp vá bằng những mảnh vải vụn có hai màu trắng và đen, còn Pamela Dean được coi là một nùi giữ lửa tiếp sức. Từ cuối phòng vang lên âm thanh của mấy bản nhạc chơi cho những điệu nhảy.
"Nơi này, - Willis sợ hãi nghĩ. - Chỉ là một sào huyệt của bọn bất chính...".
Hắn đã lo lắng vì hắn thấy hình như trong ngôi nhà này, có người nào đó đang giám sát rất chặt chẽ. Hắn có thể đi lại trong tất cả các căn phòng mà không hề gặp phải bất cứ một trở ngại nào. Nơi đây có một tủ đứng đựng nhiều thức uống đủ loại; mọi người khiêu vũ khắp nơi; người ta chơi bài lá trong hai căn phòng đặc biệt. Nhưng... sau tất cả những hoạt động có vẻ như bình thường đó, Willis cảm thấy một điều gì đó mà hắn không hiểu nổi đang xảy ra ở đây một cách bí mật... Không hề có nghệ sỹ múa mà lẽ ra phải có ở đây và hắn đã trà trộn vào một nhóm người đi theo những động tác biến ảo của một phụ nữ trẻ, trang phục đơn giản, đội một chiếc mũ cao vành, say mê trong một vũ điệu nhào lộn. Người ta mang đến cho Willis những thức uống. Hắn uống vô tội vạ và đột nhiên chợt nhận thấy nếu cứ uống nhiều hơn mức bình thường như thế này, hẳn là hắn sẽ có vẻ là một cảnh sát điều tra tốt hơn. Đầu óc bắt đầu quay cuồng, mắt không còn nhìn thấy Bredon và Pamela đâu nữa và khi muốn thoát khỏi đám người đang quây xung quanh để tìm đôi trai gái kia thì hắn lại chạy tứ tung khắp nơi. Bộ đồ mang trên người trở nên quá nặng đối với hắn, mồ hôi toát ra, chảy thành giọt trên trán, chiếc mũ trùm đầu ướt đẫm làm hắn ngột ngạt. Hắn thấy mọi người như một lũ say. Hắn đi ngang qua căn nhà kính, hướng ra phía bên ngoài và vào một vườn hoa có một đài phun nước ở chính giữa. Hắn bị một anh chàng Bacchus nào đó lảo đảo bước tới xô tới một bực thềm. Đầu anh này đội một vòng hoa lá và cả quả nho, miệng kêu gào hoang dại, nhảy múa loạn xạ trong bể nước có vòi phun làm thành những tia nước mảnh và những chiếc cầu vồng ngũ sắc.
Chính vào lúc đó, Willis lại thấy trước mắt mình bộ đồ của anh hề với những ô màu trắng đen: anh chàng này đang trèo lên một cụm đá vân hoa, dùng để trang trí cho đài phun nước và được coi là thần nhân ngư, phun từ mồm ra những tia nước đẹp. Cái bóng dáng hai màu trắng đen kia hiện ra rõ dần, lung linh rực rỡ, hư ảo quái dị mà như không có thật. Anh hề tới bệ của nhóm tượng đài, lảo đảo, lắc lư một lát rồi rướn mình, chống tay bật đứng thẳng trên đỉnh của khối đá vân hoa.
Dù rất căm thù, nhưng Willis không thể không cảm thấy ngưỡng mộ anh ta trước động tác thực hành điền kinh đáng khâm phục kia, một động tác hoàn toàn thoải mái và bề ngoài hoàn toàn không thấy tốn chút sức lực nào. Anh hề từ từ đặt chắc đôi chân mình trên đôi vai cúi gập của thần nhân ngư. Sau đó, ngẩng đầu, rồi cả thân mình và cuối cùng, đứng thẳng hẳn lên trên đài phun, giữa những tia nước đang ào ào tuôn chảy. "Trời ơi! - Willis thầm kêu. - Bredon là một vũ công trên dây hoặc là lúc này anh ta đang say sưa với vũ điệu của mình".
Tiếng vỗ tay, tiếng la hét cổ vũ vang lên. Lúc đó, người ta thấy xuất hiện một phụ nữ trẻ, cao lớn, mặc bộ đồ xa-tanh màu kem mà Willis vẫn để mắt theo dõi và đó cũng là ngôi sao màn bạc nổi danh được cả lễ hội quây quần xung quanh hướng về chiêm ngưỡng. Người phụ nữ trẻ đó chạy đến nơi, xô nhào Willis và dừng lại trên mép bể nước, đứng thẳng người, mái tóc hoe vàng của cô như một vầng hào quang lung linh ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp trong thứ ánh sáng mờ ảo của đêm trăng.
- Anh hề đỏm dáng, nhảy xuống nào! - Cô kêu to. - Nhảy xuống đi, nếu anh dám. Tôi thách anh đấy!
Một người đàn ông, bình tĩnh hơn những người khác, tay ra bịt lấy miệng cô ta vừa nói:
- Có im đi không Diane, bể nước không sâu lắm đâu. Nếu nhảy, anh ta sẽ gãy cổ mất.
Cô ta đẩy bàn tay người đàn ông ra.
- Tôi muốn anh ta nhảy xuống. Dickie, có anh im đi thì có, anh đã không dám nhảy rồi, nhưng còn người đàn ông này, anh ấy sẽ nhảy!
- Anh ấy sẽ chết mất, một việc làm điên rồ! Đừng thách anh ta làm thế nữa đi có được không!
Nhưng cô ta lại nói:
- Nào, nào anh hề, bạn của tôi. Nhảy đi!... Nhảy... đi!
Cái bóng hai màu trắng đen kia vung hai tay trong không trung ngay phía trên thần nhân ngư và đứng im phăng phắc. Người đàn ông mà Diane gọi là Dickie kia kêu to:
- Đừng có ngu ngốc thế. Thôi đi!
Nhưng lúc này, tất cả những người phụ nữ khác lại muốn chứng kiến hành động táo bạo điên rồ kia, đều đồng thanh kêu to:
- Anh hề nhảy đi! Nhảy!...
Thân hình mảnh mai và mềm mại lướt qua những tia nước, như nảy trên mặt nước bể và bắt đầu bơi chậm rãi rất duyên dáng.
Động tác nhảy này được thực hiện rất táo bạo, chính xác và thoái mái đến nỗi Willis phải nín thở. Hắn đã quên biến mất nỗi hận thù dữ dội trong lòng và cùng mọi người vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.
Vì người bơi đã rời bể bơi, người phụ nữ mà mọi người vẫn gọt là Diane kia cũng chạy theo anh ta:
" Ô! Anh thật tuyệt vời, tuyệt vời!...
Cô bám theo, ôm lấy anh mà không hề lo những giọt nước còn đang chảy trên cơ thể anh làm hoen bộ áo váy sáng màu của mình.
Anh hề cúi khuôn mặt đẫm nước của mình xuống và ôm hôn cô. Dickie định tách anh ra khỏi người phụ nữ, nhưng chỉ một động tác khẽ, anh hề đã làm anh ta mất thăng bằng và nhào vào bể nước và rồi anh ta nâng bổng cô ta lên vai mình.
- Một cuộc thi, chúng ta chạy thi, - Anh ta nói to. - Ai đuổi kịp, xin mời!
Anh ta lại đặt cô gái xuống đất, nắm lấy bàn tay cô và lại nói to:
- Chạy! Chúng ta chạy, xem xem có ai đuổi kịp hai ta không.
Cuộc đua ào ạt đã được phát động và Willis có thể thấy được sự cuồng nhiệt đó đã làm cho tính điềm tĩnh vốn có trong con người Dickie bị biến dạng, vì anh ta cũng chen lấn, xô đẩy những người khác vừa bật ra những lời nói vô lối. Một người chạy bám sát, vấp vào gót chân Willis và làm hắn ngã lăn ra đường.
Willis ngồi bệt trên mặt đất và thực sự khó khăn lắm hắn mới kéo được chiếc mũ trùm đầu đang che kín hẳn hai mắt, làm hắn không nhìn thấy gì. Đột nhiên, một bàn tay nắm lấy vai và một giọng nói châm chọc thì thầm bên tai hắn:
- Này, Willis, tôi được anh Bredon giao trách nhiệm là phải đưa anh về tận nhà anh đấy.
Willis đã lột được chiếc mũ trùm đầu ra và đứng dậy. Hắn thấy Pamela đang đứng ngay cạnh hắn, tay cầm chiếc mặt nạ hắn vừa đeo, ánh mắt thật láu lỉnh và miệng cười rất tươi, với tất cả chân tâm của mình.