Ta dừng chuyến đi, trở về thành phố và gọi cho bác sĩ. Cô ấy không tin, khăng khăng là ta phải giữ bình tĩnh; hai tuần trước mọi việc đều ổn; chắc chắn đó chỉ là tưởng tượng của ta thôi. Ta trả lời rằng máu không phải là tưởng tượng, rằng cả tuần qua ta phải nằm bẹp trong nhà nghỉ, mà kết quả duy nhất là máu cứ nhỏ giọt. Cô ấy bảo ta tới chỗ cô ấy ngay lập tức. Đứng trước ngưỡng cửa, cô ấy mỉm cười với vẻ lạc quan thường lệ. Ta nhanh chóng cởi đồ, trước khi cô ấy kịp nói. Ta nằm lên bàn và cô ấy đặt tay lên tim ta: “Tim chị đập mạnh quá! Nghe cứ như tiếng trống ấy!” Ta không nói gì trước cả sự tử tế lẫn nụ cười của cô ấy. Sự thông cảm của người khác giờ chẳng có nghĩa lý gì đối với ta. Ta cảm thấy mình sẽ chắc chắn tham gia vào một nghi lễ không cần thiết, một nghe lễ được bí mật trông đợi và có lẽ là mong muốn. Ta đã sẵn sàng, đã từ bỏ, đã thuyết phục mình rằng ta sẽ không phản ứng gì cả, bởi mọi thứ cần nói đã nói rồi, mọi chuyện cần đau khổ đã đau khổ rồi. Thế nhưng khi nghi lễ đó bắt đầu, ta hiểu rằng ta sẽ không bao giờ có thể sẵn sàng. Thậm chí nghe những câu hỏi của cô ấy cũng làm ta đau đớn, thậm chí là trả lời những câu hỏi đó. “Gần đây chị có cảm thấy nó động đậy không?” “Không.” “Chị có cảm thấy nặng nề hơn, khó nhọc hơn không?” “Không.” “Thế khi nào thì chị có ý nghĩ rằng...” “Trên con đường xóc nẩy dữ dội đó, trước khi đến được nhà nghỉ.” “Thế chưa đủ để kết luận. Giờ thì để tôi đưa ra kết luận, đúng không?” Rồi cô ấy vén bụng ta lên, nhận thấy thực tế là nó thậm chí còn phẳng hơn trước kia. Cô ấy sờ nắn vú ta, nhận định thực tế là chúng dường như không còn căng như trước. Cô ấy đeo găng tay cao su vào và tìm con. Trán cô ấy nhăn lại, mắt tối sầm khi cô ấy nói: “Dạ con đã mất tính đàn hồi. Có vẻ như nó đã co lại. Có khả năng là đứa bé đang phát triển không bình thường hoặc không phát triển nữa. Chúng ta sẽ phải làm xét nghiệm sinh học để khẳng định chắc chắn; hãy đợi thêm vài ngày nữa.” Rồi cô ấy rút găng tay ra, vứt nó sang một bên. Cô ấy cúi người về phía trước, cả hai tay đặt trên bàn. Cô ấy chằm chằm nhìn ta buồn rầu: “Có lẽ là tôi nên nói ngay với chị. Chị nói đúng. Nó đã ngừng phát triển, ít nhất là từ hai tuần trước, có thể là ba tuần. Cố gắng dũng cảm lên. Thế là hết rồi. Nó đã chết.”
Ta không nói gì. Ta không tỏ một dấu hiệu nào. Ta thậm chí không chớp mắt. Ta nằm đó, toàn bộ cơ thể hoá đá chết lặng. Não ta cũng hoá đá và chết lặng. Không một ý nghĩ nào, không một từ nào được cất lên. Cảm giác duy nhất là sức nặng không thể chịu đựng nổi đè lên bụng, sức nặng như chì vô hình giội xuống đè nát ta như thể bầu trời đổ ụp lên ta mà không gây tiếng động nào. Trong sự bất động tuyệt đối này, trong sự im ắng tuyệt đối này, những lời của cô ấy vang lên như tiếng súng bên tai: “Thôi nào, dậy đi. Chị mặc đồ vào.” Ta ngồi dậy mà hai chân hoá đá. Ta đã phải gắng hết sức bình sinh để khiến chúng cử động. Ta mặc đồ và nghe thấy tiếng mình hỏi sẽ phải làm gì, một tiếng khác trả lời: “Chẳng gì cả. Nó sẽ ở đó một thời gian. Rồi sẽ tự ra.” Ta gật đầu. Rồi giọng nói xa xôi của cô bác sĩ bắt đầu chất đống hết câu này đến câu khác, một âm thanh đều đều cố thuyết phục ta đừng mất niềm tin, nhiều đứa trẻ bị mất đi bởi chúng không hoàn hảo, không được định hình phù hợp, không ai muốn đưa đến thế giới này một đứa trẻ không hoàn hảo, không được định hình phù hợp. Ta không nên tự kết tội mình, ta không nên tự trách mình vì những việc mà ta không có tội, mang thai là như thế khi nó cho phép phát triển tự nhiên, cô ấy phản đối cái tư tưởng giữ phụ nữ nằm trên giường trong nhiều tháng ngăn không cho tự nhiên diễn ra theo cách của nó. Ta thanh toán. Ta chào cô ấy bằng cái gật đầu. Ta đi ra ngoài, giữa hai hàng những cái bụng to phồng dường như buộc tội cái bụng phẳng lì của ta chứa một xác chết. Cuối cùng thì trí óc ta cũng đã nghĩ tới điều gì đó, rằng: “Việc đã xảy ra buộc phải xảy ra. Cần phải tỉnh táo.” Và cái từ “tỉnh táo” dội vào ta đầy ám ảnh, theo ta tới tận khách sạn. Nhưng khi bước vào phòng, nhìn thấy cái nôi, thấy chùm chuông, thấy những chiếc áo bé xíu trong cái tủ con, một tiếng rền rĩ bật ra. Ta ngã xuống giường, rồi cứ một tiếng rền rĩ nữa nối tiếp tiếng đầu tiên, cứ thế hết tiếng này đến tiếng khác tiếp nối tuôn ra, cho tới khi từ tận đáy sâu trong lòng ta, cơ thể ta nơi giờ đây con nằm như một mẩu thịt vô dụng, ta bật lên tiếng gào khóc, tiếng gào khóc nứt toác tảng đá, đập tan nó thành hàng nghìn mảnh, nghiền nát nó thành cát bụi. Ta hét lên - và bất tỉnh.