Thần Cấp Sáp Ban Sinh

Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Một chốc một lát chưa chết được

❊ ❊ ❊

“Khúc khích, biểu ca, trước kia không phát hiện, thì ra anh lại biết khoác lác như vậy. Tuy rằng anh nói rất hay, hơn nữa cũng rất có lý, nhưng xe vẫn không thể cho anh mượn. Anh muốn mua thuốc thật thì xung quanh đây đầy tiệm thuốc, cần gì phải dùng xe chứ?” Triệu Vân Phương nhìn biểu ca đang làm bộ nghiêm chỉnh trước mặt, cười hi hi nói.

“Tôi mua không phải là thuốc thành phẩm bình thường, tôi là muốn mua dược liệu quý giá, đương nhiên phải tìm tiệm thuốc lâu đời lớn nhất rồi.” Trình Vũ đối mặt với việc Triệu Vân Phương không chịu cho mượn xe cũng chẳng để tâm, nhưng vẫn muốn tranh thủ một chút.

“Xì, biểu ca, không phải em xem thường anh, dược liệu này không phải thứ gì khác, đây là một ngành nghề siêu lợi nhuận, loại người ngoại đạo như anh không để người ta lừa cho tới cặn cũng không còn mới lạ đó.” Triệu Vân Phương tốt bụng nhắc nhở Trình Vũ.

Trình Vũ cũng biết chuyện này không cách nào giải thích, liền nói: “Nếu đã vậy thì tôi không mua nữa, tôi đi xem thử tổng được chứ? Cô nói cho tôi biết tiệm trung dược lớn nhất Vân Hải ở đâu?”

“Anh xác định muốn đi?” Triệu Vân Phương lại xác nhận lần nữa, Trình Vũ gật gật đầu.

“Ở phố Đông, tiệm trung dược Hoàng Thị, anh tự bắt xe đi đi, xe không thể cho anh mượn, ngồi xe đi chỉ mất mười phút thôi. Nhưng em nói cho anh biết nhé, anh đừng có mua bừa, sẽ bị người ta hố đấy. Tuy nhà chúng ta không thiếu tiền, nhưng cũng không thể để người ta lừa đúng không.” Triệu Vân Phương lại nhắc nhở lần nữa.

“Biết rồi, tôi chỉ là rảnh rỗi đi xem thử thôi.”

“Vậy nếu anh rảnh rỗi tại sao không đi học.”

Trình Vũ cũng không nói gì, ăn cơm xong liền bắt một chiếc taxi hướng về phố Đông.

Phố Đông là con phố thương mại quốc túy lớn nhất của thành phố Vân Hải và cả các tỉnh phương Nam, nơi đây tập trung các loại cổ vật, thư họa, trung y trung dược, cổ cầm cổ nhạc, phục trang cổ kịch vân vân và các sản phẩm liên quan. Những người đi dạo phố ở đây đều là người có tiền, có thân phận hoặc là những nhà đầu tư đang tìm kiếm cơ hội.

Trình Vũ đến phố Đông dạo quanh một chút, cảm thấy nơi này cũng khá được. Nhìn những tòa kiến trúc phục cổ cổ kính, Trình Vũ có cảm giác như quay lại những con phố phường ở cõi tục ngày trước.

Nhìn thấy bảng hiệu tiệm trung dược Hoàng Thị từ xa, Trình Vũ đi đến cửa tiệm, lúc này bên vệ đường đỗ một chiếc xe sang trọng. Từ ký ức của tên đoản mệnh quỷ, biết đây là Bentley, là một thương hiệu xe sang nổi tiếng của nước ngoài. Trình Vũ đang định nhìn kỹ một chút thì từ trên xe bước xuống một người phụ nữ gợi cảm xinh đẹp, chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, một thân bộ vest công sở màu đen, phô bày ra những đường cong gợi cảm đầy đặn một cách hoàn hảo.

Mẹ kiếp, đây mới là đại mỹ nữ thực sự này, trưởng thành, gợi cảm, sao Lâm Vũ Hàm và Triệu Vân Phương kia sánh được với những thiếu nữ thanh thuần ấy. Mẹ nó, người đàn bà này, đủ nồng cháy, ta thích.

Người phụ nữ đi ngang qua mặt Trình Vũ, trực tiếp bước vào tiệm thuốc Hoàng Thị, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn lấy một cái. Trình Vũ ngửi hương thơm thoang thoảng người phụ nữ để lại, một trận say mê. Tài xế kiêm vệ sĩ đi theo sau người phụ nữ trừng mắt nhìn Trình Vũ một cái đầy hung tợn rồi cũng vào tiệm thuốc. Trình Vũ cũng chẳng để tâm, nghênh ngang bước vào tiệm thuốc.

Vừa vào tiệm thuốc liền nghe thấy giọng nói du dương dễ nghe của người phụ nữ, khiến người ta như tắm gió xuân. “Hoàng gia gia, đây là đơn thuốc một vị bác sĩ già kê cho gia gia cháu, người xem giúp cháu với, nếu không có vấn đề gì thì nhờ người bốc thuốc giúp cháu.” Người phụ nữ đưa một tờ đơn thuốc cho một vị lão nhân họ Hoàng, tinh thần quắc thước, chừng sáu mươi tuổi.

Lão nhân cầm đơn thuốc nghiên cứu một hồi rồi nói: “Đơn thuốc này rất hay, Dương chất nữ có thể nói cho ta biết đơn thuốc này là vị danh y nào kê không?”

“Là đơn thuốc do lão tiên sinh Khương Thiệu Duy, viện trưởng Đại học Trung Y Dược Kinh Đô kê ạ.” Người phụ nữ thành thật nói.

“Ồ? Hóa ra là vậy, cháu đã mời được lão tiên sinh Khương đến Vân Hải khám bệnh cho Dương lão sao?” Hoàng lão ngạc nhiên nhìn người phụ nữ nói.

“Lão tiên sinh Khương đến Vân Hải có việc, được bạn bè giới thiệu làm quen, nên cháu mời ông đến nhà khám bệnh cho gia gia ạ.”

“Ra là vậy, thế thì thật là chuyện tốt, hy vọng đơn thuốc này có thể khiến Dương lão khỏe lại.” Hoàng lão tiên sinh vui vẻ nói.

“Một chốc một lát chưa chết được!” Lúc này, một âm thanh cực kỳ không hài hòa lọt vào tai mọi người. Mấy người lúc này mới chú ý tới Trình Vũ đang đứng cạnh Hoàng lão xem đơn thuốc.

Người phụ nữ xinh đẹp đầy giận dữ nhìn Trình Vũ, còn tài xế kiêm vệ sĩ đứng sau lưng cô ta thì siết chặt nắm đấm, nếu không phải thấy Trình Vũ vẫn còn là học sinh thì chắc chắn đã tiến lên cho cậu ta mấy cú đá rồi.

Mà lúc này Hoàng lão lại tò mò nhìn thiếu niên mặc đồ thể thao trước mặt mình, trông có vẻ đứng đó rất tùy ý, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác trưởng thành ổn định, thâm sâu khó lường, hoàn toàn không có vẻ non nớt và nhút nhát mà đứa trẻ mười bảy mười tám tuổi nên có.

“Tiểu huynh đệ có thể xem hiểu đơn thuốc này?”

“Ha ha, xem đại thôi, nói bừa ấy mà, mọi người đừng để ý.” Trình Vũ hoàn toàn không có ý xấu hổ, nói rất vô tư, tiện thể liếc nhìn người phụ nữ xinh đẹp kia, chỉ thấy cơn giận của cô ta càng bùng lên.

“Không sao, nếu tiểu huynh đệ đã có lời bàn luận này, chắc hẳn là cũng nhìn ra chỗ vấn đề của đơn thuốc này, không ngại nói ra cho lão hủ nghe xem, nhỡ đâu đơn thuốc thực sự có chỗ không thỏa đáng mà lão hủ không biết, chẳng phải là hại người hại mình sao?” Hoàng lão nói lời khẩn thiết.

Trình Vũ nhìn lão tiên sinh khiêm tốn nhường nhịn như vậy, không giống giả vờ, Trình Vũ cũng không khách sáo, cầm lấy đơn thuốc trên tay lão nhân, xem qua rồi nói: “Nếu tôi đoán không sai, bệnh nhân hẳn là bị đau thắt ngực, rối loạn nhịp tim, suy tim, kèm theo sốt, buồn nôn, nôn mửa các hiện tượng. Quan trọng nhất là trạng thái bệnh nhân bây giờ không tốt lắm, đúng chứ?” Trình Vũ nói xong liền nhìn người phụ nữ.

Nghe thấy lời Trình Vũ, sắc mặt mọi người đại biến, chỉ dựa vào đơn thuốc này mà có thể nhìn ra bệnh trạng của bệnh nhân, hơn nữa còn nhìn ra trạng thái hiện tại của bệnh nhân, nếu không phải tận mắt chứng kiến thì chẳng ai tin được. Cơn giận trên mặt người phụ nữ lập tức biến mất, đầy lo lắng nói với Trình Vũ: “Đúng đúng đúng, vậy đơn thuốc này thật sự có vấn đề sao?”

“Đơn thuốc không có vấn đề.” Trình Vũ chậm rãi nói, thấy sắc mặt mọi người biến đổi, tiếp tục nói: “Nhưng mà, lại không phù hợp với trạng thái của bệnh nhân bây giờ. Bệnh nhân bây giờ đã đến một giai đoạn cực kỳ suy nhược, nhưng nhân sâm và hoàng kỳ trong này lại quá liều, đổi ba tiền thành một tiền là được. Đúng như người ta nói hư không thể bổ, người bình thường uống đơn thuốc này tuyệt đối là chuyện tốt, nhưng với gia gia cô mà nói, dược tính lại quá mạnh rồi. Quan trọng nhất là, đơn thuốc này cũng chỉ là có tác dụng kéo dài thời gian tử vong của bệnh nhân mà thôi, nếu không sửa liều lượng thì trong một tháng chưa chết được, sửa liều lượng rồi thì trong nửa năm chưa chết được. Cho nên mới nói một chốc một lát chưa chết được.” Trình Vũ nói năng không kiêng nể gì.

Tuy nhiên lúc này những lời Trình Vũ nói mấy người kia lại không hề bất mãn, họ tin rằng người trông có vẻ trẻ tuổi nhưng lại có thực lực thật sự này không phải là loại nói suông.

Người phụ nữ sắc mặt tái nhợt, đầy vẻ cầu khẩn nói với Trình Vũ: “Vậy tiểu tiên sinh, anh có cách nào kiểm soát bệnh tình của gia gia tôi không?”

“Vị mỹ nữ này, xin chú ý cách dùng từ của cô, bệnh nhân của tôi không có cách nói 'kiểm soát bệnh tình', chỉ cần ông ấy còn một hơi thở, tôi liền có thể chữa cho ông ấy tung tăng nhảy nhót, cô nói như vậy là sỉ nhục y thuật của tôi!” Trình Vũ nghiêm túc nói. Lần này Trình Vũ thực sự nổi giận, là một Đan Dược Sư, một vị Tiên Y thực thụ trước kia, ngay cả thần tiên sắp chết cũng có thể cứu, huống chi là phàm nhân tầm thường. Trình Vũ bình thường đều cà lơ phất phơ không quan tâm gì cả, nhưng trong chuyện dùng đan dược cứu người, huống hồ người ta lại còn phỉ báng cậu.

“Xin lỗi xin lỗi, tiên sinh, là tôi quá nóng vội, nói sai lời, xin tiên sinh tha lỗi.” Thấy Trình Vũ nổi giận, người phụ nữ lo lắng khôn cùng, vội vàng xin lỗi cậu, ngay cả “tiểu tiên sinh” cũng đổi thành “tiên sinh”, không dám có chút ý xem thường Trình Vũ. Chỉ riêng thực lực không thể tin nổi mà Trình Vũ thể hiện trước đó, cùng với lời nói bá khí vừa rồi, người phụ nữ đã không dám coi thường cậu. Nếu anh ta thực sự có thực lực như vậy chẳng phải gia gia mình có thể hoàn toàn chữa khỏi sao, xin lỗi thì tính là gì chứ.

Hoàng lão đứng một bên cũng bị những lời này của Trình Vũ chấn động, cũng không biết tiểu huynh đệ này có thật sự có bản lĩnh đó không, nhưng quả thật rất đáng mong chờ.

“Vậy tiên sinh có thể đi chữa bệnh cho gia gia tôi không?” Người phụ nữ đầy vẻ cung kính nói.

Thấy người đàn bà cao ngạo từng không thèm đếm xỉa đến mình nay lại cung kính trước mặt mình như vậy, Trình Vũ trong lòng vui sướng, hừ, dám coi thường bản Tiên Nhân này, trước mặt bản Tiên Nhân, là hổ thì phải nằm xuống cho ta, là rồng thì cũng phải cuộn lại cho ta.

“Không được!” Trình Vũ kiên quyết từ chối. Tại sao ư, cũng như đàn ông và đàn bà vậy, phải là người đàn bà không có được mới biết trân trọng, nếu để cô ta dễ dàng chữa khỏi cho gia gia mình như vậy, sao mình có thể có được cô đây. Ha ha!

“Tại sao? Tiên sinh, tôi có thể trả phí chẩn trị khổng lồ?” Người phụ nữ thấy Trình Vũ từ chối, vội vàng nói!

“Ồ? Vậy cô nói thử xem, cô chuẩn bị bỏ ra bao nhiêu phí chẩn trị nào?” Trình Vũ tò mò nhìn cô ta, người phụ nữ này thật là đẹp, lúc lo lắng cũng đẹp như vậy, da dẻ cũng đẹp quá, đợi sau này mình làm ra Mỹ Nhan Đan tặng cô ta vài viên, để cô ta trở nên đẹp hơn nữa.

Người phụ nữ không nói gì, nhìn Trình Vũ giơ một ngón tay lên.

“Một trăm triệu? Ừm, quả thật khá nhiều đấy?” Tuy không biết một trăm triệu Hoa Hạ tệ rốt cuộc là bao nhiêu, nhưng mình từng có không dưới trăm tỷ đan dược, hồi tưởng lại một chút, một trăm triệu quả thực cũng không phải ít.

Người phụ nữ mặt đỏ bừng, mười triệu mà anh ta lại nói thành một trăm triệu, nhưng nghĩ đến việc anh ta có thể chữa khỏi hoàn toàn cho gia gia, một trăm triệu này cũng chẳng đáng là bao, bèn cắn răng nói: “Được, một trăm triệu thì một trăm triệu!”

“Khoan, tôi không nói một trăm triệu là tôi đồng ý với cô!”

“Anh... chẳng lẽ một trăm triệu anh còn thấy chưa đủ sao? Làm người phải biết tri túc, đừng có tham lam vô độ.” Người phụ nữ đầy vẻ giận dữ nói.

“Nói như vậy là cô không muốn chữa rồi!” Trình Vũ không chút quan tâm nói.

“Anh... vậy anh nói xem anh muốn bao nhiêu?” Người phụ nữ nén giận nói.

“Đầu tiên, không phải là tôi muốn bao nhiêu, cô phải làm rõ một vấn đề, là cô cầu xin tôi chữa bệnh, không phải tôi cầu xin cô để tôi chữa cho cô. Nếu cô thực sự muốn cứu gia gia cô, đừng nói là một trăm triệu, cho dù tôi nói một tỷ cô cũng sẽ lấy ra! Chẳng lẽ cô cảm thấy gia gia cô không đáng giá ngần ấy tiền sao?”

“Mạng của gia gia tôi không phải là thứ anh dùng tiền có thể đo lường được.” Người phụ nữ giận dữ nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.