Thần Cấp Sáp Ban Sinh

Lượt đọc: 2502 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương năm trăm hai mươi bảy
Quỷ Vương giá đáo

❊ ❊ ❊

“Quỷ Vương đại nhân, bọn họ rời đi như vậy, liệu có thực sự khiến cho tứ đại Quỷ Vương của họ đến báo thù chúng ta không?” Nhìn đám người chật vật rời đi, một vị Quỷ Tôn sau lưng Cô Hoàng Quỷ Vương có chút lo lắng nói.

“Hừ! Bọn chúng nếu thật sự dám đến, ta cũng chưa chắc đã sợ chúng. Ngươi phái người đi mời Nam La Quỷ Vương và Thiên Tiêu Quỷ Vương hai vị đại nhân tới đây một chuyến, cứ nói ta có việc quan trọng cần thương lượng, mời họ nhất định phải tới một chuyến!” Cô Hoàng Quỷ Vương nói.

Mặc dù miệng nói nghe rất mạnh mẽ, nhưng bốn vị Quỷ Vương kia thực sự không phải là kẻ mà hắn có thể đối phó được, vẫn phải chuẩn bị sẵn sàng mới được!

“Rõ! Thuộc hạ đi sắp xếp ngay!” Quỷ Tôn gật đầu.

“Đúng rồi, nơi này của chúng ta có thực sự có nhân loại nào tới đây không?” Cô Hoàng Quỷ Vương hỏi.

Hắn cảm thấy đám người vừa rồi dường như không giống như đang nói dối, nếu nhân loại này thực sự trốn vào địa bàn của hắn, vậy thì nhất định phải tìm ra hắn!

Hắn rất muốn biết tên nhân loại này rốt cuộc đã làm chuyện gì mà đám người kia lại coi trọng hắn đến thế!

“Không có ạ! Nhưng thuộc hạ hình như loáng thoáng thấy họ đuổi theo một đạo kim quang, sau đó nó biến mất không thấy đâu nữa!” Quỷ Tôn đáp.

“Nói như vậy là bọn họ quả thực không nói dối?” Cô Hoàng Quỷ Vương cau mày nói.

“Quỷ Vương đại nhân, vào lúc này lại xuất hiện một nhân loại, ngài nói liệu có phải là vì người đó mà đến không?” Quỷ Tôn cẩn thận nói.

“Chắc là không thể nào, nếu không bọn chúng huy động một đám đông Quỷ Tôn đuổi theo hắn làm gì? Huống hồ, lúc trước chẳng phải ngươi nói không ai biết chuyện này sao? Chẳng lẽ ngươi đang gạt ta?” Cô Hoàng Quỷ Vương nói.

“Không dám... Lúc đó thuộc hạ quả thực không phát hiện ra người nào khác, nhưng Âm Minh giới của chúng ta cũng đâu phải ai muốn vào là vào được, hơn nữa lại khéo trùng hợp là hắn xông vào địa bàn của chúng ta, chuyện này... thuộc hạ sợ gây ra sơ hở gì đó!” Quỷ Tôn có chút áy náy nói.

“Ừm, ngươi nói cũng có lý. Ngươi phái người đi tra xét kỹ xung quanh xem có người ngoài nào đột nhập không. Ngoài ra, lại đi gặp tên nhân loại ngu ngốc kia đi, sự kiên nhẫn của ta là có hạn, nếu hắn vẫn không chịu nói ra những gì ta muốn biết, vậy thì ta chỉ đành giết hắn thôi!” Cô Hoàng Quỷ Vương lạnh lùng nói.

“Rõ! Thuộc hạ đi làm ngay!” Quỷ Tôn nói.

Mà lúc này, Quỷ Tam đang mang theo Trấn Hồn Tháp lang thang trong điện phụ. Vừa rồi có quá nhiều Quỷ Tôn lại còn có cả một Quỷ Vương ở đó, hắn thực sự không dám xuất hiện, sợ bị bọn họ phát hiện.

Trình Vũ vốn dĩ muốn mở thông đạo tới nhân giới ngay bây giờ, nhưng ở nơi như thế này, Quỷ Vương rất dễ dàng phát hiện ra, nên chỉ đành để Quỷ Tam trốn ở bên trong trước. Dù sao đều là quỷ tu, cũng dễ dàng qua mặt bọn họ, đợi bọn họ rời đi hết thì mình cũng tìm cơ hội chuồn.

“Ngươi làm gì ở đây?” Ngay khi Quỷ Tam đang lang thang không mục đích, đột nhiên một giọng nói vang lên khiến hắn giật bắn mình! Chỉ thấy một tên Quỷ Tôn đang đứng phía sau chằm chằm nhìn hắn!

“Đại nhân, vừa rồi có nhiều Quỷ Tôn tới như vậy, thuộc hạ cứ tưởng Minh Phủ thực sự đánh tới rồi, nên mới chạy vào đây!” Quỷ Tam vội vàng nói.

“Hừ, đồ vô dụng, được rồi, ngươi đi theo ta!” Quỷ Tôn khinh bỉ nhìn Quỷ Tam một cái, rồi dẫn hắn vào trong một mật thất.

Quỷ Tam không hiểu mô tê gì, có chút sợ hãi, nhưng trước mặt Quỷ Tôn thì hắn có muốn chạy cũng không chạy được! Chỉ đành đi theo. Bên trong mật thất vô cùng tối tăm, ánh quỷ xanh biếc khiến cả mật thất càng thêm âm u đáng sợ!

Trình Vũ và Thạch Cơ ở trong Trấn Hồn Tháp cũng vô cùng căng thẳng, không biết tên Quỷ Tôn này định đưa họ đi đâu. Hắn thậm chí còn sợ tên này đã phát hiện ra sự tồn tại của mình, nếu hắn đưa họ tới một nơi không thể trốn thoát, vậy thì tiêu đời thật rồi.

Hắn đã đang nghĩ cách xem có nên tập kích bất ngờ tên này rồi xông ra ngoài hay không! Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, hắn bắt đầu kinh ngạc!

Hóa ra ở đây đang giam giữ một tù nhân, điều khiến hắn chấn động hơn là tù nhân này rõ ràng là một nhân loại! Hơn nữa còn là một nhân loại có tu vi Phân Thần sơ kỳ!

Chỉ thấy hắn đã sớm tiều tụy không chịu nổi, chân tay đều bị phong ấn giam cầm!

“Nhân loại, nghĩ thế nào rồi? Đã đến lúc nói cho ta biết những gì ngươi biết chưa? Quỷ Vương đại nhân của chúng ta đã không còn kiên nhẫn để dây dưa với ngươi nữa rồi. Nếu còn không chịu nói, vậy thì ta chỉ đành giao ngươi cho Quỷ Vương đại nhân, để ngài đích thân luyện hóa hồn phách của ngươi, đến lúc đó ngươi sẽ vĩnh viễn không được đầu thai!” Quỷ Tôn bước tới, nhìn người đang cúi đầu, vô cùng suy yếu kia nói.

“Hừ!” Người đó khẽ ngẩng đầu, khó khăn mở mắt nhìn tên Quỷ Tôn trước mặt một cái, khinh bỉ hừ nhẹ một tiếng rồi lại cúi đầu xuống.

“Được! Xem ra ngươi đã quyết tâm muốn vĩnh viễn không được đầu thai rồi, vậy thì ta tác thành cho ngươi!” Quỷ Tôn thấy ánh mắt của đối phương, sắc mặt biến đổi, vung tay lên giải phong ấn trên tay chân hắn, người kia trực tiếp đổ gục xuống đất!

“Ngươi, áp giải hắn theo ta đi gặp Quỷ Vương đại nhân!” Quỷ Tôn quát lên với Quỷ Tam phía sau.

“Gặp... gặp Quỷ Vương đại nhân?” Quỷ Tam nghe thấy lời đối phương, suýt chút nữa sợ đến mức ngã quỵ xuống đất, đây chẳng phải là bảo hắn đi tìm chết sao?

“Sao? Ngươi rất sợ gặp Quỷ Vương đại nhân à?” Quỷ Tôn lạnh lùng trừng mắt nhìn Quỷ Tam một cái!

“Không... không có!” Quỷ Tam vội vàng đáp. Hắn đỡ lấy nhân loại trên mặt đất, đi theo phía sau Quỷ Tôn ra ngoài!

Nhìn tên Quỷ Tôn phía trước, lần này Trình Vũ cũng sốt ruột không chịu được. Nếu mà gặp phải Quỷ Vương, cơ hội để hắn trốn thoát là quá mong manh. Mẹ kiếp, đâm lao thì phải theo lao, có nên cho tên này một cú không!

“Trình Vũ, bây giờ chúng ta làm sao đây? Nếu gặp phải Quỷ Vương, rất có thể chúng ta sẽ bị phát hiện!” Thạch Cơ ở bên cạnh nôn nóng nói.

“Cái này..., nếu thực sự không còn cách nào khác, vậy chúng ta chỉ đành liều mạng với tên Quỷ Tôn này, nói không chừng vẫn còn cơ hội trốn thoát. Nếu thực sự đụng độ Quỷ Vương, e là chúng ta ngay cả cơ hội bỏ chạy cũng không có!” Trình Vũ sa sầm mặt mày nói.

Họ đi mỗi một bước, tâm trạng lại càng nặng nề thêm một phần. Với thực lực như họ, muốn trốn chạy ngay dưới mắt Quỷ Tôn, khả năng này thực sự không cao!

“Không xong rồi! Quỷ Vương của Minh Phủ quả nhiên tới rồi!” Ngay khi Trình Vũ chuẩn bị tìm cơ hội liều mạng với tên Quỷ Tôn phía trước, đột nhiên sắc mặt Quỷ Tôn thay đổi, mấy luồng khí thế mạnh mẽ đang đổ về phía Cô Hoàng Sơn!

“Ngươi mau đưa hắn về mật thất đi! Trông chừng hắn cho kỹ, nếu để hắn chạy thoát, ngươi cũng đừng hòng sống!” Quỷ Tôn quay người lại, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Quỷ Tam dặn dò.

“Rõ! Thuộc hạ nhất định trông chừng hắn cẩn thận!” Quỷ Tam mừng rỡ, vội vàng gật đầu!

Nhìn bóng lưng Quỷ Tôn vội vã rời đi, trái tim đang treo ngược lên cổ họng của Trình Vũ lập tức hạ xuống, trong lòng chỉ muốn bắn pháo hoa ăn mừng suốt ba ngày ba đêm. Minh Phủ tới đúng là quá đúng lúc, sau khi trở về nhất định phải lập bài vị thờ phụng bọn họ, sáng trưa chiều tối dâng ba nén nhang chăm sóc cẩn thận.

“Chủ nhân, bây giờ chúng ta làm sao?” Quỷ Tam hỏi.

“Đợi đã rồi tính sau! Nhiều Quỷ Vương có mặt ở đó, chúng ta cũng không trốn ra ngoài được đâu!” Trình Vũ nén sự vui mừng trong lòng, suy nghĩ một chút rồi nói.

Nhiều Quỷ Vương như vậy, nếu mở thông đạo, động tĩnh lớn như thế, bọn họ chỉ cần vỗ một cái là mình tan thành tro bụi, vẫn là đợi bọn họ đánh nhau thì tốt hơn, chuyện đục nước béo cò này hắn thích nhất!

“Vậy còn người này?” Quỷ Tam lại nhìn tên nhân loại đã hôn mê bất tỉnh đang được mình đỡ lấy kia, nói!

“Đưa hắn vào đi!” Trình Vũ nhìn người này, không hiểu Quỷ Vương muốn biết điều gì từ miệng hắn? Lại làm sao bị Quỷ Vương bắt tới Âm Minh giới?

Suy nghĩ một chút, đối phương dù sao cũng là nhân loại giống như mình. Âm Minh giới vốn dĩ hầu như không thể tồn tại nhân loại, có thể gặp nhau ở đây cũng là duyên phận lớn. Dù sao mình cũng muốn trốn, tại sao không làm ơn cho hắn một chút.

Dù sao đối phương cũng là cao thủ Phân Thần sơ kỳ, nếu có thể khiến hắn đi theo mình thì tuyệt vời quá! Bây giờ Thạch Cơ cũng đã có tu vi Phân Thần sơ kỳ, trái phải hai đại hộ vệ bí mật, trở về nhân giới, ai dám làm gì mình?

Côn Luân và Huyền Thiên Tông nếu thực sự dám tới đối phó hắn, nhất định khiến bọn họ phải trả giá đắt!

Ngoài cung điện!

Cô Hoàng Quỷ Vương đứng trước điện, lạnh lùng nhìn bốn vị Quỷ Vương đang lơ lửng trên không trung!

“Tứ đại Quỷ Vương của Minh Phủ tới ngọn núi nhỏ này của ta, không biết có chuyện gì? Chẳng lẽ hôm nay các người thực sự muốn san phẳng Cô Hoàng Sơn này của ta sao?” Cô Hoàng Quỷ Vương nói.

Hắn thực sự không thể tưởng tượng nổi, bọn họ thực sự vì một tên nhóc nhân loại? Cần phải làm vậy sao? Chẳng lẽ tên nhóc nhân loại này đã san phẳng Minh Phủ của bọn họ rồi sao, nếu không cũng đâu cần phải dùng đến đội hình thế này để tìm hắn!

Theo hắn thấy, đám người này chính là nhắm vào Cô Hoàng Sơn của hắn mà tới. Trước kia bọn họ tìm thấy một mỏ Minh Tinh ở phía Tây Bắc, lúc đó đám người Minh Phủ này đã nhòm ngó rồi, tám chín phần mười hôm nay là vì chuyện này mà tới.

Cũng may mình đã có sự chuẩn bị, đã phái người đi mời hai vị Quỷ Vương khác tới, nếu không hôm nay đúng là bị bọn chúng ăn tươi nuốt sống rồi!

“Cô Hoàng Quỷ Vương, hôm nay chúng ta không phải tới để đánh nhau với ngươi, mà là tới tìm người. Ta nghe nói một tên nhóc nhân loại trốn vào đây, ta hy vọng ngươi có thể cho ta tìm kiếm một chút!” Luân Hồi Quỷ Vương mặt không cảm xúc nói.

Nếu nói lúc này tâm trạng ai tồi tệ nhất, thì đó chính là hắn, vị Quỷ Vương của Luân Hồi Quỷ Phủ này.

Trước đó nghe thấy hướng Luân Hồi có tiếng động dữ dội, còn tưởng là đám Quỷ Vương hoang dã này tới tấn công Luân Hồi Quỷ Phủ của hắn. Kết quả chạy về nhìn một cái, suýt chút nữa tức đến ngất xỉu!

Chỉ thấy Quỷ Phủ vốn uy phong lẫm liệt gần như biến thành một đống đổ nát, tân quỷ chạy tán loạn khắp nơi, còn các quỷ tu cũng đều vô cùng hoảng sợ!

“Rốt cuộc chuyện này là thế nào!” Luân Hồi Quỷ Vương gầm lên một tiếng!

Thế nhưng tất cả quỷ tu đều im lặng, không ai hiểu rốt cuộc chuyện này là thế nào? Phản ứng dữ dội đột ngột khiến tất cả các quỷ tu đều không kịp trở tay!

“Quỷ Vương đại nhân, vấn đề hình như truyền ra từ Tử Vong Thâm Uyên của Luân Hồi Điện ạ!” Lúc này, Quỷ Giang run run rẩy rẩy chạy tới nói.

“Tử Vong Thâm Uyên? Rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Quỷ Vương nổi giận!

“Quỷ Vương đại nhân, ngay khi ngài vừa rời khỏi Quỷ Phủ không lâu, một nhân loại xuất hiện ở đây...” Sau đó, Quỷ Giang kể lại chuyện về tên nhân loại này một lượt.

“Khốn kiếp! Các ngươi nhiều quỷ sứ như vậy mà ngay cả một nhân loại Kim Đan kỳ cũng không bắt được, nhưng dù thế thì hắn đã rơi xuống Tử Vong Thâm Uyên rồi, thế mà lại là chuyện thế nào đây?” Sau khi biết rõ đầu đuôi câu chuyện, Luân Hồi Quỷ Vương càng tức giận hơn.

“Cái này..., thuộc hạ cũng không hiểu, đột nhiên cảm thấy như cả đất trời muốn hủy diệt vậy, sau đó... sau đó liền thành ra thế này!” Thấy Quỷ Vương như muốn nuốt chửng mình, Quỷ Giang sợ đến mức không còn hồn vía nào!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:492
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.