Thần Cấp Sáp Ban Sinh

Lượt đọc: 2898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 614
Hạnh phúc đến quá nhanh

❊ ❊ ❊

"Người đó ở nơi nào?" Diêu Na nhìn bên ngoài lớp học không có ai, có chút sốt ruột hỏi nữ sinh kia.

"Anh ấy đang đợi cô trên sân thượng!" Nữ sinh nói.

Lời nữ sinh vừa dứt, Diêu Na đã vội vã chạy ra khỏi lớp học.

Cô rất khó hiểu, chủ nhiệm lớp vốn lạnh lùng như băng ban nãy sao lại đột nhiên trở nên kích động như vậy, chẳng lẽ người đàn ông kia chính là bạn trai của cô giáo Diêu?

Đây quả là chuyện lạ, trước kia không biết có bao nhiêu soái ca từng đến tìm cô giáo Diêu, nhưng lần nào cũng bị cô nhẫn tâm từ chối, y như vừa rồi vậy.

Thế nhưng hành vi hiện tại của cô giáo Diêu lại hoàn toàn phá vỡ sự tưởng tượng của cô, rất nhiều học sinh sớm đã nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi, ngay khi cô giáo Diêu chạy ra ngoài, bọn họ cũng đều chạy theo.

Bọn họ rất muốn xem, rốt cuộc là nam thần kiểu gì mà có thể hái được cô giáo nữ thần của mình!

Nhiều học sinh nhìn thấy dáng vẻ sốt ruột kia của Diêu Na, cộng thêm phía sau còn có một đám học sinh đi theo, cứ ngỡ là đã xảy ra chuyện lớn gì, cũng chẳng quản ba bảy hai mốt, cứ thế khó hiểu chạy theo đám đông lên lầu.

Nhưng khi Diêu Na và những học sinh kia chạy lên sân thượng, tất cả mọi người đều sững sờ.

Cả sân thượng của tòa nhà dạy học đã sớm biến thành thiên đường hoa hồng. Trên sân thượng rộng gần một ngàn mét vuông này, vậy mà tất cả đều là một màu đỏ rực của hoa hồng, ở giữa để lại một lối đi nhỏ. Giữa lối đi nhỏ đó đứng một chàng trai trẻ mặc bộ âu phục màu trắng, tay còn ôm một bó hoa hồng đỏ thắm.

Diêu Na bàng hoàng đến mức không nói nên lời, nhìn chàng trai vốn giấu kín trong lòng mà làm thế nào cũng không xua đi được, không, bây giờ hẳn phải là một người đàn ông thực thụ rồi, đang mỉm cười nhìn mình, cô rất muốn lao vào vòng tay ấm áp kia.

Thế nhưng đôi chân cô như bị định thân vậy, làm thế nào cũng không nhấc bước được. Cũng không biết là ai, ở phía sau đẩy một cái, Diêu Na lúc này mới thấy như mình đã sống lại, đầy kích động bước về phía người đàn ông này.

"Xin lỗi, để em đợi lâu rồi!" Trình Vũ đưa bó hoa hồng trên tay cho Diêu Na, nhìn khuôn mặt đầy kích động của cô, trong lòng vô cùng áy náy, bản thân bận chuyện này chuyện kia, vậy mà lâu như vậy không đến tìm cô.

"Không sao, em biết anh có việc riêng của mình phải làm!" Diêu Na mỉm cười nói.

"Cảm ơn em, anh nợ em quá nhiều, không muốn em mỗi ngày phải sống trong mong đợi và trống trải, cho nên hôm nay, anh quyết định cầu xin em, có thể gả cho anh không!" Trình Vũ rất cảm động, Diêu Na là một người phụ nữ hiểu chuyện, cô ấy biết rõ trong lòng hơn bất cứ ai, thế nhưng cô ấy chưa từng oán trách mình lấy một lời.

Bản thân mình rất vô sỉ, nhưng anh không thể để người phụ nữ của mình đau lòng buồn bã. Thế là, anh lấy ra một chiếc hộp gấm, mở hộp gấm ra, từ bên trong lóe lên một đạo quang hoa phóng thẳng lên trời.

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, chỉ thấy quang hoa tan đi, bên trong hộp gấm đặt một chiếc nhẫn trong suốt sáng lấp lánh, đây là Phượng Linh Giới độc nhất vô nhị dành riêng cho Diêu Na!

Diêu Na che miệng, trong mắt tràn ra những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô chưa từng nghĩ Trình Vũ sẽ cầu hôn mình, càng không nghĩ tới lại là trong khung cảnh thế này!

"Gả cho anh được không?" Trình Vũ quỳ một gối xuống đất, đưa chiếc hộp gấm đựng nhẫn lên trước mặt Diêu Na.

Diêu Na trong lòng rất kích động, giờ khắc này, cô vậy mà không biết phải phản ứng thế nào, chỉ biết rơi nước mắt không ngừng!

"Gả cho anh ấy! Gả cho anh ấy!"

"Gả cho anh ấy!"

"Gả cho anh ấy!" Không biết là ai hét lên đầu tiên, tất cả học sinh đều hò hét theo.

Tiếng hô vang vọng đi rất xa, học sinh mấy tòa nhà khác cũng đều nghe thấy tiếng hét này, nhao nhao nhoài người ra hành lang, tò mò nhìn về phía tòa nhà đối diện.

Một số người còn chạy hết lên sân thượng, còn số khác thì trực tiếp chạy xuống lầu, chạy về phía tòa nhà kia, muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

"Em đồng ý!" Diêu Na cuối cùng cũng gật đầu, nghẹn ngào nói không thành tiếng.

"Cảm ơn em, cảm ơn em đã cho anh một cơ hội để khiến em hạnh phúc!" Trình Vũ vui mừng lấy Phượng Linh Giới ra, đeo vào ngón áp út tay trái của Diêu Na, rồi đứng dậy ôm chặt Diêu Na vào lòng!

"Hôn đi! Hôn đi!"

"Hôn đi!"

"Hôn đi!" Lúc này, các học sinh xem náo nhiệt lại hét lên, mọi người lại một lần nữa hò reo cổ vũ.

"Xem ra chúng ta không thể để học sinh của em thất vọng rồi!" Trình Vũ nhìn Diêu Na cười nói.

"Đáng ghét, sao có thể như vậy, bọn chúng vẫn còn là trẻ con!" Diêu Na đỏ mặt thẹn thùng nói.

"Giờ khắc này, em không còn là cô giáo nữa, em chỉ là vị hôn thê của anh, chẳng lẽ em không hy vọng những học sinh mà mình yêu quý nhất được chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của mình sao?" Trình Vũ cười, nhẹ nhàng ghé miệng lại gần, chậm rãi chạm lên đôi môi mềm mại thơm tho của Diêu Na.

Bốp bốp bốp! Tiếng vỗ tay của các học sinh lập tức vang lên. Cô giáo nữ thần của mình cuối cùng đã bị người ta cướp mất, không ít nam sinh trong lòng ghen tị muốn chết, nhưng mọi người đều chân thành chúc phúc cho cô giáo nữ thần của mình đã tìm được bến đỗ.

Thậm chí có không ít giáo viên chạy lên xem trò vui, trong lòng cũng vô cùng khó chịu, đây chính là đóa hoa đẹp nhất trường họ a, cứ thế mà bị người ta hái mất, trong lòng vô cùng bực bội.

Nhìn học sinh và giáo viên vây quanh trên sân thượng ngày càng nhiều, Diêu Na có chút lo lắng. Chuyện này làm lớn thế này, gây ảnh hưởng không nhỏ đến học sinh, nếu chuyện này mà truyền đến tai lãnh đạo nhà trường, không biết lại sẽ xảy ra chuyện gì phiền phức nữa.

Trình Vũ dường như nhìn thấu nỗi lo lắng của Diêu Na, anh làm ra một cử động khiến tất cả mọi người phát điên, chỉ thấy Trình Vũ ôm lấy eo Diêu Na, rồi vậy mà trực tiếp nhảy từ trên sân thượng xuống!

A! Rất nhiều người chưa kịp phản ứng, đây là làm cái gì? Vừa mới cầu hôn đã muốn tuẫn tình sao? Vô số người hét lên, lao tới.

Thế nhưng điều khiến tất cả mọi người rớt cằm là, chỉ thấy hai người vốn nhảy xuống sân thượng cứ thế nhẹ bẫng bay xuống đất.

"Mẹ kiếp! Đây là đóng phim à? Sao tôi không thấy dây cáp treo vậy?"

"Thần tiên! Thần tiên! Không xong rồi! Nữ thần của chúng ta bị thần tiên cuỗm mất rồi!"

"Thần tiên! Đợi tôi với! Tôi muốn bái sư! Đừng kéo tôi, tôi cũng muốn nhảy!" Sau cơn hoảng loạn, đám học sinh thấy hai người hoàn toàn không sao, vậy mà lại bay trên không trung, chậm rãi hạ xuống, tất cả mọi người lại một lần nữa bàng hoàng.

Cho dù là người ở trên sân thượng, hay là người dưới mặt đất, khi thấy cảnh tượng này trên bầu trời, đều nhao nhao lấy điện thoại di động ra chụp ảnh. Những học sinh ở trên sân thượng kia, thậm chí còn có người muốn nhảy theo xuống, may mà được người phía sau giữ lại, nếu không thì khoảnh khắc tươi đẹp này đã biến thành bi kịch rồi.

Trình Vũ dẫn Diêu Na vừa đáp xuống đất, liền vội vàng chui vào trong xe phóng đi, rời khỏi trường học!

"Anh cũng điên quá rồi, sao có thể thi triển thần thông như vậy cho đám học sinh này thấy chứ!" Ngồi trên xe, tim Diêu Na vẫn còn đập thình thịch, cô có chút bất mãn nhìn Trình Vũ nói.

Màn trình diễn vừa rồi của Trình Vũ quả thực quá đà, nhất là đối với học sinh, đây là lứa tuổi hay tò mò và dễ nảy sinh khao khát nhất, nếu biết thế giới này thực sự có người có thể tùy ý bay lượn, chẳng phải sẽ phát điên lên sao!

"Hì hì, đây là sự khích lệ dành cho bọn nhỏ! Sau này bọn chúng mà cứ quấn lấy em đòi bay, thì em cứ bảo bọn chúng là phải học tập thật tốt, nếu như có thể thi đỗ Đại học Vân Hải, bọn chúng sẽ được bái anh làm sư phụ! Ha ha!" Trình Vũ cười nói.

"Anh đây là đang tuyên truyền ngụy khoa học đấy, cẩn thận kẻo trở thành kẻ thù của thế giới!" Diêu Na hờn dỗi nói.

"Không sao cả, chỉ cần có thể ở bên em, trở thành kẻ thù của thế giới thì đã sao?" Trình Vũ hoàn toàn không để tâm nói.

"Anh...... sao anh lại đột nhiên chạy tới cầu hôn em, cô bạn gái nhỏ kia của anh thì tính sao?" Diêu Na vẫn còn chút không tin cảnh tượng vừa rồi lại là thật, nếu bây giờ không phải đang ngồi trong xe Trình Vũ, cô thậm chí còn hoài nghi mình có phải đang nằm mơ hay không.

"Hì hì, thực ra trong lòng anh chỉ có một mình em thôi!" Trình Vũ cười nói.

"Xì! Em không tin đâu, nếu không thì tại sao anh lâu như vậy không đến tìm em? Em thấy anh bận tán gái ở đại học thì có! Nói, lại có bao nhiêu nữ sinh khóa trên rơi vào tay anh rồi!" Diêu Na không tin nói.

Thằng nhóc này hồi học cấp ba đã tán tỉnh hoa khôi, còn tán cả cô giáo là mình, đến đại học, nơi đó mỹ nữ nhiều vô kể, cũng không biết lại có bao nhiêu thiếu nữ ngây thơ và nữ giáo viên bị hắn hại đời.

"Nhìn em kìa, trong mắt em, anh chỉ là một kẻ chỉ biết tán gái thôi sao?" Trình Vũ sờ mũi nói.

"Chứ không phải sao?"

"Việc này em thật sự trách oan anh rồi, ở đại học anh rất ngoan, một nữ sinh cũng chưa tán được! Anh còn không biết trong lớp mình có bao nhiêu nữ sinh nữa kìa, có người thậm chí còn chưa gặp mặt bao giờ!" Trình Vũ oan ức nói.

Nếu nói đại học thật sự là mùa tán gái, Trình Vũ đúng là đã bỏ lỡ mùa này rồi. Một học kỳ qua, số lần anh đến trường còn không đếm quá một bàn tay, học sinh như vậy mà sau khi thi xong còn nghĩ đến việc nhận học bổng của trường, nếu để học sinh khác biết được, chắc cũng cạn lời luôn.

"Phải không? Nói vậy là anh cải tà quy chính rồi? Từ một công tử đào hoa biến thành người đàn ông chung tình tốt bụng rồi à?" Diêu Na nhìn Trình Vũ nói.

"Hắc hắc, cái này thì không hẳn! Dù sao bây giờ em đã là vợ anh rồi, chắc chắn em không chạy thoát được đâu!" Trình Vũ cười nói.

Anh rất muốn nói với Diêu Na là mình còn vài người phụ nữ nữa, nhưng hôm nay là ngày tốt lành như vậy, nói chuyện này ra chẳng phải là gây khó chịu cho cô sao? Lỡ cô ấy tức giận, đòi nhảy xe thì làm sao?

"Anh lâu như vậy không đến tìm em, mẹ em đã mấy lần gọi điện bảo em đưa anh về nhà rồi!" Diêu Na nhìn chiếc nhẫn đẹp đẽ mỹ miều trên tay mình, hôm nay thực sự rất vui vẻ, bởi vì sự chờ đợi bấy lâu nay, cuối cùng cũng đã có được một kết quả.

"Vậy sao em không gọi điện cho anh?" Trình Vũ khó hiểu hỏi.

"Không phải em sợ anh bận sao?" Diêu Na nói.

Thực ra là cô sợ, sợ Trình Vũ đã quên mất cô, sợ bản thân nhận được một câu trả lời thất vọng.

"Đồ ngốc, không phải em nói anh bận tán gái sao? Nếu em bảo anh về thăm mẹ vợ, anh còn không đồng ý sao? Sau này có việc gì cứ trực tiếp nói với anh là được. Anh bận rộn cũng đều là vì tương lai của chúng ta, nếu không có em, anh bận rộn thì có ý nghĩa gì chứ? Biết không?" Trình Vũ nghe Diêu Na nói vậy, trong lòng càng thêm áy náy.

"Ừm! Em biết rồi!" Diêu Na mỉm cười nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:596
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.