"Công tử, chúng ta vẫn là nên rời đi trước đi! Nếu những kẻ kia thực sự sống sót, chúng ta thực sự sẽ không quay về được đâu!" Một thị vệ có chút lo lắng nói.
"Đúng vậy! Công tử, nếu bọn họ thực sự vô lực tái chiến thì cũng thôi. Nhưng nếu đám người này căn bản không sao, chúng ta chỉ có ba người, hơn nữa đều đã bị trọng thương, nếu cứ mạo muội giết ngược trở lại, chẳng phải vừa trúng kế bọn họ sao? Vậy đội trưởng cùng những người khác thật sự chết uổng rồi!" Một thị vệ khác cũng khuyên nhủ.
Bọn họ thực sự sợ Tư Đồ Vĩnh Khang nhất thời xúc động lại giết ngược trở về!
"Nhưng mà…" Tư Đồ Vĩnh Khang trong lòng lại có chút không cam tâm, đây vừa là cơ duyên, lại vừa là một lần mạo hiểm, khiến hắn trong nhất thời khó mà quyết định!
"Công tử hãy suy nghĩ kỹ! Báo thù lúc nào cũng được, chỉ cần chúng ta còn sống, tổng sẽ có cơ hội báo thù rửa hận. Nhưng nếu vì một phút xúc động, thì sẽ chẳng còn lại gì cả!"
"Công tử! Hiện tại Khai Thiên Kính đã nằm trong tay bọn chúng, chỉ cần chúng ta ra ngoài sau đó tiết lộ tin tức Khai Thiên Kính bị người lấy đi, tự nhiên sẽ có vô số kẻ giúp chúng ta báo thù, chúng ta hà tất phải gấp gáp nhất thời làm gì?" Hai thị vệ thấy Tư Đồ Vĩnh Khang do do dự dự, trong lòng sốt ruột.
"Được rồi!" Tư Đồ Vĩnh Khang nghiến răng, cuối cùng vẫn quyết định từ bỏ ý định báo thù lúc này.
Tuy rất không cam tâm, cũng rất muốn thu Khai Thiên Kính về làm của riêng, nhưng thực lực của đám người kia quả thực khiến hắn rất kiêng dè. Hơn nữa lời khuyên của hai người họ quả thực không tồi, chỉ cần mình truyền tin tức Khai Thiên Kính đã bị đoạt đi ra ngoài, e là tu sĩ toàn bộ tu chân giới đều muốn tìm bọn họ ra để ăn tươi nuốt sống!
Nghĩ đến đây, hắn nhìn nơi Lệ Nham ngã xuống với vẻ mặt đầy bi thương, thầm nghĩ: "Lệ Nham, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi chết uổng! Sớm muộn gì ta cũng sẽ lấy đầu bọn chúng để tế ngươi!"
Ba người hóa thành ba đạo lưu quang biến mất trên không trung!
Mà lúc này nơi từng diễn ra trận chiến đã trở nên hỗn độn tan hoang! Khu rừng rậm rạp ban đầu đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một cái hố khổng lồ, khắp nơi đều bị bụi đất dày đặc bao phủ!
Khụ khụ khụ! Trình Vũ ho ra vài ngụm máu tươi, mặt mày đã trắng bệch!
Vừa rồi mọi việc xảy ra quá nhanh, vì bảo vệ những người khác, hắn đã làm tất cả những gì có thể. Tuy nhiên trong lần tự bạo này, người chịu áp lực lớn nhất chính là Trình Vũ, Lâm Vũ Hàm và Diêu Na.
Chính ba người bọn họ đã dùng pháp bảo của mình làm tuyến phòng thủ đầu tiên, cho nên ba người họ cũng là người chịu ảnh hưởng trực tiếp và hứng chịu xung kích lớn nhất.
Đặc biệt là Trình Vũ, trước đó lần tự bạo phân thân đầu tiên của Tư Đồ Vĩnh Khang đã khiến hắn bóc tách nguyên thần thất bại và bị thương, sau đó vì bảo vệ Diêu Na mà bị Tư Đồ Vĩnh Khang liên tiếp đả thương, nay lại dùng Tiên Ma Tháp để bảo vệ Tâm Vận, Tâm Lạc và những người khác, lần nữa bị thương do phân thân thứ hai của Tư Đồ Vĩnh Khang tự bạo. Cũng may Khúc Không Kính của Diêu Na đủ mạnh, không để hắn chịu thêm xung kích nào nữa, nếu không Trình Vũ e là thực sự có khả năng tử vong.
Ngược lại Lâm Vũ Hàm và Diêu Na, sức mạnh của Tiên khí không phải dạng vừa, tuy sóng trào chân khí do tự bạo mang lại khiến bọn họ chịu một ít xung kích, nhưng không hề đáng ngại.
"Trình Vũ, chàng sao rồi!" Diêu Na vô cùng lo lắng ôm lấy Trình Vũ, trước đó Trình Vũ dùng thân thể đỡ thay nàng một đòn của Tư Đồ Vĩnh Khang, khiến nàng vừa cảm động vừa đau lòng.
"Khà khà, không chết được!" Trình Vũ nâng tay lau đi những giọt nước mắt rơi không ngừng trong mắt Diêu Na, nhếch cái miệng đầy máu tươi gượng cười.
"Xin lỗi chàng! Là em quá vô dụng!" Diêu Na vô cùng tự trách về việc bản thân mất phản ứng trong trận chiến.
"Đồ ngốc! Chúng ta là vợ chồng! Vợ chồng vốn là một thể, nên tương trợ lẫn nhau, tin rằng nếu là anh gặp tình huống đó, em cũng sẽ làm như vậy, đúng không?" Trình Vũ nói.
"Sẽ! Nhất định sẽ! Em cũng nguyện dùng sinh mệnh để thủ hộ chàng!" Diêu Na đẫm lệ gật đầu nói.
"Đừng khóc nữa, anh chỉ bị thương chút thôi, đâu có chết được, thấy các nàng rơi lệ tim anh sẽ đau lắm, đau lắm!"
"Ừm! Em không khóc!"
"Sư tỷ, Hàn Tuyết thế nào rồi?" Thấy Tâm Vận bế Hàn Tuyết đang hôn mê đi tới, Trình Vũ lo lắng hỏi.
"Đã không sao rồi!" Tâm Vận nói.
"Mọi người đều không sao chứ?"
"Đều chỉ là chút thương tích nhỏ, nhưng nơi này đã không còn an toàn nữa, chúng ta mau rời đi thôi!" Tâm Hà vô cùng mệt mỏi nói.
Trước đó hắn phải cùng lúc đại chiến hai tên thị vệ Phân Thần hậu kỳ, rõ ràng rất gắng gượng, trên người cũng nhuốm đầy máu tươi!
"Yên tâm đi! Tên kia đã bỏ chạy rồi! Tuy nhiên chúng ta quả thực nên đổi chỗ khác!" Diêu Na dò xét một phen, cảm nhận được không còn dấu vết của Tư Đồ Vĩnh Khang nữa, liền nói.
Mọi người vội vàng tranh thủ thời gian tìm một nơi tương đối an toàn, bắt đầu nghỉ ngơi hồi phục!
Ba ngày trôi qua, mọi người đều đã hồi phục gần như hoàn toàn, chỉ có vết thương của Trình Vũ hơi nặng một chút, nhưng có Thần Thủy ở đây, chuyện hồi phục cũng chỉ là sớm muộn.
"Lần này không thể giết sạch bọn chúng, thật sự có chút đáng tiếc. Sau chuyện lần này, chúng ta phải tranh thủ thời gian thu phục hai chiếc gương còn lại. Nếu không có thể sẽ dẫn tới nhiều đối thủ mạnh mẽ hơn!" Trình Vũ nói.
"Nhưng còn vết thương của chàng?" Dương Nhược Tuyết lo lắng hỏi.
"Không đáng ngại, chỉ cần chút thời gian hồi phục thôi! Chúng ta lên đường ngay bây giờ đi, Hàn Tuyết, nàng dẫn đường!" Trình Vũ nói.
Hàn Tuyết gật gật đầu, vốn dĩ nàng còn chút giận Trình Vũ, tên này lại không ra đón mình ngay lập tức. Nhưng sau đó khi nàng biết, Trình Vũ bọn họ là vì tránh né người Tư Đồ gia tộc mới tạm thời rời đi, trong lòng dễ chịu hơn nhiều.
Đặc biệt là khi nghe tin Trình Vũ vì nàng bị người Tư Đồ gia đả thương mà tức giận khai chiến với Tư Đồ gia tộc, cơn giận trong lòng cũng tan biến.
Nơi gần bọn họ nhất trước tiên là Thổ Phách Thuẫn Không Kính, cho nên chuyến này bọn họ là đi tìm Phục Thổ.
"Người của Cửu đại thế gia quả nhiên phi phàm, ngay cả thị vệ của bọn họ thực lực cũng rất khá, nếu không có Thạch Cơ giúp đỡ, lần này e là ta cũng lành ít dữ nhiều rồi." Trên đường đi, Tâm Hà đầy cảm khái nói.
Vốn tưởng rằng thực lực Phân Thần hậu kỳ của mình đã được coi là rất khá, nhưng qua trận chiến lần này với Tư Đồ thế gia, hắn mới biết thế gian còn rất nhiều nhân vật lợi hại tồn tại mà họ không hề hay biết.
"Đây vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là đạo phù của Tư Đồ thế gia! May mà bọn họ trước đó khi đối phó với Thôn Phệ Huyền Nha đã tiêu hao không ít đạo phù, nếu không lần này đừng nói là ngươi, ngay cả tất cả chúng ta e là cũng lành ít dữ nhiều!" Trình Vũ nhớ lại tấm Phân Thân Phù kia của Tư Đồ Vĩnh Khang, quả thực là lợi hại.
Thử nghĩ xem, lập tức biến thành ba người có thực lực tương đồng, hơn nữa còn có thể tự mình tác chiến, nếu chính mình cũng có một tấm phù như vậy, thực lực sẽ tăng lên bao nhiêu? Trong giới Phân Thần hậu kỳ ai có thể địch lại?
"Đúng vậy! Đặc biệt là tấm đạo phù có thể phân thân đó, đáng tiếc thứ lợi hại như vậy đều nằm trong tay Tư Đồ thế gia, nếu chúng ta cũng có thể kiếm được đạo phù như vậy, thực lực tăng trưởng há chỉ gấp ba?" Tâm Hà cũng vô cùng ngưỡng mộ nói.
"Theo ta thấy, điều may mắn nhất của chúng ta là tên kia không còn Ách Thiên Phù, nếu không, tất cả chúng ta đều phải tiêu tùng trong chớp mắt!" Tâm Lạc nói.