Thanh Sư

Lượt đọc: 240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

"Tạ Thừa Trọng rốt cuộc đang luyện loại võ công gì mà nhất định phải tìm cho bằng được một người mang Đỉnh Hư thế?"

"Ta không rõ... Dù sao cũng là một loại tà công nào đó." Tô Trác chua xót thở dài, nỗi đau đớn không thể kìm nén.

Mặc kệ giữa Tô Trác và Tạ Thừa Trọng có ân oán gì, tóm lại Trần Thanh Sư và Tạ Thừa Trọng đã ở thế nước lửa không dung, việc giếc bà ta chỉ là chuyện sớm muộn. Tuy nhiên, tính xác thực trong lời nói của Tô Trác vẫn chưa được kiểm chứng, Trần Thanh Sư trầm ngâm một lúc rồi nói: "Vị trí tỷ chỉ trên bản đồ, ngay giữa hai ngọn núi phía sau Tử Phong, ta đã từng đến đó. Nơi ấy chẳng có vẻ gì là có thể thiết lập cơ quan bí mật. Tỷ hãy nói rõ xem, làm cách nào để thoát ra từ đó."

"Nơi đó có trận pháp. Khi đi, muội phải phá trận thì mới nhìn thấy cửa đá cơ quan."

Trần Thanh Sư hít sâu một hơi. Cái thế giới tồi tàn này đúng là cái quái gì cũng có: nữ quyền! võ công phi khoa học! Giờ lại còn cả trận pháp nữa! Thật là muốn hành hạ người ta đến phát điên mà.

"Nhưng tốt nhất là muội nên đi vào buổi sáng có sương mù. Sau khi ra khỏi mật đạo, hãy tìm một ch* k*n đáo trốn đi. Đợi đến tối, bắn một quả pháo hiệu." Nói đoạn, nàng ta rút từ trong ngực ra một ống tre nhỏ đưa cho Trần Thanh Sư, dặn thêm: "Ta thấy tín hiệu sẽ đến tiếp ứng."

Trần Thanh Sư vẫn như mọi ngày, thức dậy từ sớm tinh mơ để lên Tử Phong luyện võ. Không ngờ trong rừng ngoài Mạc Lâu Trì còn có Liên Hiệt, Trầm Cờ, cùng với Tô Trác và Lộ Minh của Tây Lung phái. Lần lượt chào hỏi xong, nàng lặng lẽ lùi lại đứng yên một góc.

Tô Trác lén lút làm mặt quỷ trêu ghẹo nàng. Trần Thanh Sư chỉ nâng nhẹ mí mắt, không thèm để ý.

"Nghe đồn lần này cung chủ Thúc Hà Cung đã luyện thành tà công, rêu rao sẽ sát hại những người trong chính phái từng tham gia vào chiến dịch vây quét bọn chúng lần trước. Liệu điều này có thật không?" Mạc Lâu Trì ghé sát Tô Trác, nhẹ nhàng cất tiếng hỏi, thái độ vô cùng gần gũi.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Tô Trác tất nhiên hiểu rõ ý đồ của hắn, trong lòng không khỏi thấy xót xa thay cho hắn. Sáng hôm qua nàng ta đã nhận ra Trần Thanh Sư hoàn toàn thờ ơ với cục cưng của Thiên Trì phái này, đặc biệt là khi biết rõ thân phận của Trần Thanh Sư vào đêm qua, lại cộng thêm tính khí của nàng, vị tiểu sư đệ này e là đa tình để rồi phải chuốc lấy hận sầu.

"Đương nhiên là thật. Tuy nhiên cung chủ vẫn chưa đích thân ra mặt, chỉ phái con trai hắn đi hoành hành ngang ngược trên giang hồ, hiện tại đã giếc hại không ít nhân sĩ chính phái rồi." Vừa nói, Tô Trác vừa kín đáo nhích người tạo khoảng cách với hắn.

"Vị tiểu công tử tà giáo này tên là Thúc Hà, võ công cực kỳ thâm hậu. Nhiều cao thủ đều mất mạng dưới tay hắn chỉ bằng một nhát đao." Tô Trác ngập ngừng một lát, rồi nói tiếp: "Có điều, hắn cũng đã tiêu diệt không ít giang hồ sâu mọt, ví dụ như Tần Tam Đao và Hà Bình."

"A..." Mạc Lâu Trì kinh hô, vội vã chạy đến trước mặt Trần Thanh Sư, sốt sắng hỏi han: "Tiểu sư muội, hai kẻ đó chẳng phải là kẻ thù giếc mẹ muội sao?"

Nghe vậy, Tô Trác suýt nữa thì phì cười. Nàng ta thầm bật cười vì tài bịa chuyện của Trần Thanh Sư, ngay cả cái cớ trả thù cho mẹ cũng có thể mang ra làm bia đỡ đạn. Khuôn mặt Trần Thanh Sư cứng đờ, khóc dở mếu dở, không ngờ cái cớ này lại hết giá trị lợi dụng nhanh đến thế. Nhưng chợt nghĩ lại, hóa ra nam tử cứu nàng đêm đó lại chính là tiểu công tử của tà giáo.

Liên Hiệt hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: "Tiểu sư muội nghe tin kẻ thù giếc mẹ gặp báo ứng, sao trông chẳng có vẻ gì là vui mừng thế."

Trần Thanh Sư đành nén bực dọc trong lòng, cố nặn ra vẻ mặt thiểu não, chua xót nói: "Đại sư tỷ không biết đâu. Nghe tin hai kẻ đó đã đền tội, ta cũng có chút khuây khỏa, nhưng vì không thể tự tay đâm chết kẻ thù, không thể tự mình báo thù cho mẹ, nên trong lòng vẫn chẳng vui nổi. An Sư bất tài, việc lớn nhường này lại phải mượn tay tà giáo, thật không còn mặt mũi nào nhìn mặt cha mẹ nơi suối vàng."

Thấy nàng nói năng thấm thía, ai nấy đều bùi ngùi xúc động. Lộ Minh đi tiên phong an ủi: "Muội mới nhập môn luyện võ chưa đầy nửa tháng, chưa kịp tự tay báo thù cũng là điều dễ hiểu. Cha mẹ muội chắc chắn sẽ không trách cứ muội đâu. Sau này muội dốc lòng luyện võ, giữ vững lòng hiệp nghĩa, trừ bạo an dân, tiêu diệt những kẻ ác ôn như Tần Tam Đao và Hà Bình, thì coi như muội cũng đã báo thù rồi."

"Cảm ơn Lộ sư huynh." Lắng nghe những lời an ủi, Trần Thanh Sư dường như cũng được xoa dịu đôi chút, nhưng tâm trạng vẫn trĩu nặng. Nàng gục đầu xuống, hai tay siết chặt như muốn tìm thứ gì đó trút giận mới hả dạ.

Tô Trác âm thầm lườm Lộ Minh một cái. Cái màn thuyết giáo về nhân nghĩa đại đạo của hắn mà nói cho Trần Thanh Sư nghe thì đúng là nực cười. Một kẻ tay nhuốm đầy máu tươi như Trần Thanh Sư, phương châm sống luôn là thuận ta thì sống nghịch ta thì chết. Nàng rảnh rỗi đâu mà quan tâm đến sống chết của kẻ khác. Nàng không gieo rắc tai họa cho võ lâm đã là phúc đức lắm rồi, đằng này hắn còn mong nàng đứng ra bảo vệ an nguy võ lâm nữa chứ.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.