Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính

Lượt đọc: 5690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 802

❊ ❊ ❊

Vương Nhất Thành và Lam Lăng liếc nhìn nhau, đồng thanh lên tiếng: "Có trộm!"

"Bắt trộm a! Có trộm!"

Hai người lập tức kêu lên, bây giờ thời gian vẫn chưa tính là muộn, rất nhiều người chưa chắc đã ngủ, quả nhiên rất nhanh đã có người lao ra. Vương Nhất Thành: "Vừa nãy có hai người nhảy tường vào nhà này."

Anh quyết đoán chỉ tay một cái.

Nhưng vừa chỉ xong, đã nghe thấy cổng lớn nhà này mở ra, một người đàn ông bước ra, nói: "Chư vị chư vị, mọi người sống ở quanh đây chắc hẳn đã từng gặp tôi, tôi chính là người nhà này, không sai chứ? Mọi người hiểu lầm rồi, không có trộm, không có trộm đâu, đây là em trai tôi, nó ra ngoài chạy lung tung về muộn, sợ tôi đánh nó, cho nên không đi cửa chính mà nhảy tường. Gây ra hiểu lầm cho mọi người rồi, xin lỗi, thật sự xin lỗi nhé."

Người đàn ông quay đầu xách ra một tên lùn tịt, giơ chân đá một cái, nói: "Còn không mau xin lỗi mọi người đi, mày xem mày đã gây ra bao nhiêu phiền phức cho mọi người, sau này bớt mẹ nó ra ngoài xem phim đi. Suốt ngày chỉ biết chơi."

"Xin lỗi~"

Tên lùn ấp úng nói ra.

Người đàn ông lại nói: "Nói to lên."

"Xin lỗi!"

Mọi người nhìn thấy màn này, đều nói: "Bỏ đi bỏ đi, không sao, không có trộm là tốt rồi."

"Đúng vậy. Chỉ cần không có trộm là tốt rồi, sau này đừng nhảy tường nữa, cậu cũng đừng hung dữ quá, lớn thế này rồi đánh không hay đâu."

"Đúng vậy a."

Mọi người bàn tán xôn xao, ngược lại rất nhanh đã bỏ qua. Nhưng Vương Nhất Thành lại không nghĩ như vậy, anh nhìn thấy rõ ràng lúc đó là hai người, nhưng người đàn ông bước ra này quả thực không phải là tên cao kều kia, mặc dù là buổi tối, nhưng có thể nhìn ra người đó rất gầy.

Tuy nhiên Vương Nhất Thành cũng không dây dưa, liên quan cái rắm gì đến anh, người nhà này xảy ra chuyện gì, không liên quan đến anh.

Quan trọng nhất là, anh cũng nhận ra người đang nói chuyện này rồi, người này vậy mà lại là nhân tình của Vu Chiêu Đệ tên Tường ca kia.

Ừm, cũng coi như là nhân tình đi.

Dù sao thì cũng có quan hệ không tầm thường với Vu Chiêu Đệ.

Vương Nhất Thành thầm cảm thán trong lòng: Những người trong thôn bọn họ a, đúng là không có ai là ngọn đèn cạn dầu, cho dù là rời khỏi quê nhà, đến nơi đất khách quê người vẫn như vậy. Nhưng tên Tường ca này không phải là hạng người hiền lành gì, lúc trước là kẻ dám đầu cơ trục lợi mở trang trại chăn nuôi a.

Vương Nhất Thành không thích lo chuyện bao đồng, thấy mọi người đều giải tán, cũng thuận thế kéo Lam Lăng nhanh chóng rời đi.

May mà, trời tối đen như mực, bọn họ lại đông người, Tường ca chắc hẳn cũng sẽ không chú ý đến anh.

Quan trọng nhất là, Tường ca cũng không quen biết anh.

Hai người nhanh chóng rời đi. Đi đường vòng về nhà, Vương Nhất Thành cảm thán: "Không ngờ bọn họ lại sống ở gần đây, cách chỗ chúng ta không xa."

Lam Lăng: "Anh quen biết sao?"

Cô chân thành cảm thán: "Sao anh quen biết ai cũng quen vậy!"

Vương Nhất Thành: "Duyên phận a!"

Lam Lăng phì cười một tiếng.

Vương Nhất Thành bổ sung: "Nghiệt duyên."

Lam Lăng cười càng dữ dội hơn, hỏi: "Ai vậy."

Vương Nhất Thành: "Không phải người tốt lành gì."

Anh ngược lại có chút tò mò, đám người Tường ca lại muốn làm gì.

Mặc dù không muốn rước họa vào thân, nhưng vẫn có chút tò mò.

Vương Nhất Thành nghĩ, có lẽ mình suy nghĩ một chút, cũng có thể viết một đề tài tội phạm?

Haiz, mọi người nói xem bây giờ, anh đúng là không bỏ qua bất kỳ một mầm non câu chuyện nào...

Ừm, vì để chuẩn bị xây dựng "trang trại chăn nuôi" dưỡng lão trước thời hạn, vì trang trại chăn nuôi mà không ngừng quan sát "tư liệu mầm non".

Anh, Vương Nhất Thành tinh ranh.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt bọn họ đến Thủ đô cũng được một năm rồi, học kỳ đầu tiên của Vương Nhất Thành đã trôi qua, đến cuối năm, anh sắm sửa chút đồ tết, chuẩn bị về quê ăn tết. Đi xa nhà cả năm trời, anh thật sự có chút nhớ nhà.

Thành phố lớn đương nhiên là tiện lợi và tốt hơn, nhưng đại đội Thanh Thủy của bọn họ cũng có cái náo nhiệt riêng, quan trọng là, biết cách làm trò cơ. Chuyện đó còn hay hơn cả xem phim truyền hình.

Lần này Lam Lăng định đi cùng anh, dù sao cũng là năm đầu tiên kết hôn. Đây cũng là lần đầu tiên cô xa nhà ăn tết, tò mò gặng hỏi: "Chúng ta nên chuẩn bị gì đây? Đông Bắc có lạnh không? Em có cần chuẩn bị thêm quần bông áo bông dày hơn không? Ngồi tàu hỏa có lâu không? Em có cần mang theo thứ gì không?"

Cô tiếp tục hỏi: "Người nhà anh bên đó có dễ sống chung không?"

Vương Nhất Thành: "Em không cần lo đâu, có anh ở đây thì không thành vấn đề."

Tuy nói là lần đầu tiên xa bố mẹ đi ăn tết, nhưng Lam Lăng vẫn khá phấn khích, dù sao đây cũng là lần đầu cô đi xa, nhưng sau khi phấn khích xong, cô lại nói: "Bố mẹ em ở nhà chắc sẽ buồn lắm."

Vương Nhất Thành: "Năm sau chúng ta có thể tách ra ăn tết."

Lam Lăng: "Như vậy cũng được sao?"

Vương Nhất Thành hỏi ngược lại: "Sao lại không được? Mình thích thế nào thì làm thế ấy thôi."

Lam Lăng mỉm cười gật đầu, ừ một tiếng, thực ra bây giờ mọi người đều quen với việc tết đến là phải về nhà chồng, nhưng nếu Vương Nhất Thành đã nói không sao, vậy năm sau cô thật sự định ở lại bồi bạn với bố mẹ, dù sao ông bà cũng chỉ có mình cô là con gái.

Lam Lăng: "Năm nay cứ đi đi, thực ra em cũng khá muốn đến xem thử."

Vương Nhất Thành: "Được."

Anh không bận tâm mấy chuyện nhỏ nhặt này, mấy thứ này cũng chẳng quan trọng đến thế.

Vương Nhất Thành chuẩn bị không ít đồ đạc, cảm thán nói: "Lần này về quê ăn tết cứ như dọn nhà vậy."

Lam Lăng: "Chẳng phải anh đã một năm không về rồi sao? Lúc nào cũng phải mang chút quà chứ."

Vương Nhất Thành gật đầu, nói: "Cũng đúng."

Bảo Nha từ bên ngoài lao vào, giọng lanh lảnh: "Ba, chúng ta đi rồi, Tiểu Hắc Tiểu Bạch tính sao đây?"

Vương Nhất Thành: "Ba đã bàn với Sấu Tử rồi, cậu ấy mỗi ngày sẽ qua cho ăn hai lần."

Bảo Nha yên tâm lại, nói: "Vậy thì tốt, vừa hay để Tiểu Hắc Tiểu Bạch trông nhà."

Vương Nhất Thành gật đầu.

Anh nói: "À đúng rồi, ba còn phải báo với ủy ban khu phố và hàng xóm xung quanh một tiếng."

Vương Nhất Thành sống ở bên này, vì bận đi học nên ít tiếp xúc với người xung quanh, không tính là thân thiết lắm, nhưng gặp mặt cũng đều chào hỏi, giống như nhà hàng xóm chính là họ hàng của Lam Lăng. Cho nên quan hệ cũng khá tốt.

Vương Nhất Thành mua chút đậu phộng hạt dưa, xách đến ủy ban khu phố, bên đó nghe nói nhà anh tết không có ai, cũng cẩn thận nói lúc đi tuần tra khu vực này sẽ lưu ý. Vương Nhất Thành vô cùng hài lòng, nhà anh có không ít đồ điện gia dụng. Nếu mà bị trộm viếng thăm thì phiền phức lắm.

Thế nên, đội tuần tra để ý bên này nhiều hơn, Vương Nhất Thành đã rất vui rồi.

Anh từ ủy ban khu phố đi ra, đút tay vào túi đi về nhà. Chưa đi được bao xa, đã nhìn thấy Vu Chiêu Đệ.

Ây da, thật là, anh cứ luôn đụng mặt mấy người này, nói xem có phải nghiệt duyên không chứ.

Nhưng Vu Chiêu Đệ không nhìn thấy Vương Nhất Thành, cô ta đi lại vội vã, Vương Nhất Thành kể từ lần trước gặp Tường ca trong sự kiện nghi ngờ là kẻ trộm, đã biết Tường ca và Vu Chiêu Đệ cũng sống ở khu này. Bọn họ cũng không phải lần đầu chạm mặt.

Nghe nói lần mẹ anh lên đây cũng đã gặp Vu Chiêu Đệ rồi.

Vương Nhất Thành đứng từ xa nhìn Vu Chiêu Đệ, do dự không biết có nên bám theo xem thử không, nhưng nghĩ lại thôi bỏ đi, lỡ bị người ta coi là kẻ xấu bám đuôi thì được không bù mất. Anh đút tay vào túi đi về nhà, nhưng lại đi cùng hướng với Vu Chiêu Đệ, Vu Chiêu Đệ còn càng đi càng chậm, suýt nữa đâm sầm vào cột điện, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Vương Nhất Thành: "?"

Cái cô Vu Chiêu Đệ này, lúc nào cũng kỳ kỳ quái quái.

Cô ta đang nghĩ gì vậy?

Vương Nhất Thành có chút không hiểu nổi, nhưng cũng không lại gần.

Vu Chiêu Đệ cũng hoàn toàn không nhìn thấy Vương Nhất Thành, dạo này cô ta lại nhớ ra một chuyện quan trọng, mặc dù đã xuyên không đến đây nhiều năm, bản thân cô ta thậm chí còn không nhớ rõ kiếp trước mình trông như thế nào nữa. Nhưng vẫn thường xuyên cẩn thận nhớ lại nội dung trong sách.

Đặc biệt là sau khi Cố Lẫm không thể dựa dẫm được nữa, lúc rảnh rỗi cô ta lại cẩn thận nhớ lại câu chuyện đó, đồng thời viết ra những điểm chính của cốt truyện. Muốn xem thử có chỗ nào có thể giúp mình phát tài không. Không dựa được vào người khác thì phải dựa vào chính mình thôi.

Chắc là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, thỉnh thoảng buổi tối đi ngủ cô ta cũng mơ thấy mấy chuyện đâu đâu này.

Đừng nói chứ, dạo này cô ta cuối cùng cũng nhớ ra một chuyện, cô ta nhớ lúc đọc sách, vợ chồng Cố Lẫm từng đến Thủ đô một lần, lần đó là con trai của Cố Lẫm và Từ Tiểu Điệp bị bệnh, lúc đó nói là bệnh tình không khả quan lắm, hai vợ chồng liền đưa đứa bé lên Thủ đô khám bệnh.

Nhưng cuối cùng chứng minh chỉ là một phen bóng gió.

Lúc bọn họ ở Thủ đô, không ở nhà khách, mà thuê một cái sân nhỏ, kết quả trong bức tường của cái sân nhỏ đó lại giấu một đống tiền đồng, có đồng Viên Đại Đầu, còn có Khang Hy Thông Bảo, nghe nói những thứ này giá trị không cao, nhưng trong đó có những đồng giá trị rất cao, thậm chí có tiền xu thời Đường, còn có thời Tống, đều cực kỳ đáng tiền. Không biết là ai giấu, nhưng số lượng không hề nhỏ. Tuy nhiên lúc đó trong tay vợ chồng Cố Lẫm cũng có tiền, cho nên khoản tiền này không tính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, mà là dệt hoa trên gấm. Nhưng sau này lúc làm ăn cần vốn xoay vòng, đống tiền cổ này đã bán được một cái giá rất cao trên trời, lập tức vực dậy việc buôn bán của bọn họ, giúp công việc làm ăn ngày càng lớn mạnh.

Có thể nói, nếu không có khoản tiền này đắp vào, nhà bọn họ sẽ không phất lên nhanh như vậy.

Vốn dĩ Vu Chiêu Đệ không nhớ ra, dù sao thì, lúc đó cô ta đều ở trong thôn, chỉ nghĩ xem trong thôn có cơ duyên gì, làm sao mà nghĩ ra bên ngoài được, nhưng giờ ra ngoài rồi, cô ta thật sự đã nhớ ra. Đây chính là một cơ duyên lớn.

Cô ta mặc kệ Cố Lẫm và Từ Tiểu Điệp, cô ta nhất định phải nhặt nhạnh món hời này.

Vu Chiêu Đệ nhớ là ở ngay gần đây, nhưng vì không có miêu tả cụ thể cái sân đó trông như thế nào, chỉ biết vị trí đại khái, cho nên cô ta đành phải thuê nhà ở gần đây, từ từ tìm kiếm.

May mà, Tường ca đối với cô ta thật sự là nói gì nghe nấy, cô ta muốn thuê nhà ở bên này, gã liền đồng ý. Cô ta nói nghe được tin tức bên này có giấu tiền cổ, gã cũng không hề nghi ngờ.

Quả nhiên là yêu cô ta say đắm rồi.

Vu Chiêu Đệ vui vẻ nghĩ thầm, thảo nào có rất nhiều người sẽ chọn "người yêu mình" giữa "người mình yêu" và "người yêu mình", hóa ra được người khác yêu thương lại thoải mái như vậy. Tường ca thật sự bảo vệ cô ta vô điều kiện.

Cô ta tùy tiện bịa ra một lý do, gã vậy mà lại tin tưởng không chút nghi ngờ, hơn nữa còn sắp xếp người đi tìm.

Cô ta nghĩ đến đây, càng thêm vui sướng.

Chưa từng có ai tin tưởng cô ta như vậy.

Nhưng mà, bọn họ cũng tìm một thời gian rồi, lại vẫn luôn không tìm thấy, xem ra món tài lộc này cũng không dễ phát. Nhưng Vu Chiêu Đệ một chút cũng không sốt ruột, cô ta vững tin mình có thể phát tài. Trước kia cô ta đơn thương độc mã, bây giờ Tường ca đã thu nạp được người rồi, có thêm người giúp đỡ, vậy còn gì phải lo lắng nữa?

Nếu một mình cô ta tìm rất khó khăn, bây giờ Tường ca tìm người cùng tìm, vậy chẳng phải sẽ nhanh hơn nhiều sao?

Còn về phần sau khi tìm thấy thứ này, cô ta rất tin tưởng Tường ca, gã nói có cách qua mặt những người khác, vậy thì cô ta không có gì phải không yên tâm cả.

Vu Chiêu Đệ dọc đường vừa đi vừa suy nghĩ, lại nhớ tới sắp ăn tết rồi, tết năm nay, cô ta định về quê một chuyến, nhưng không phải vì cô ta có tình cảm gì với nhà họ Vu, bọn họ đã cắt đứt quan hệ rồi, không có tình cảm gì để nói cả.

Bây giờ cô ta về, là muốn lên núi tìm lại một chút, xem có thể tìm thấy đồ tốt không.

Lúc trước Ma Cán Nhi giấu đồ trên núi rồi biến mất, Vu Chiêu Đệ và Tường ca đều vẫn rất để tâm. Bởi vì đồ vẫn luôn không tìm thấy, những năm nay Vu Chiêu Đệ thực ra thường xuyên lên núi sục sạo, nhưng đều không phát hiện ra.

Nhưng cô ta cũng không nản lòng, cô ta không tin, bao nhiêu năm như vậy rồi, mà vẫn không tìm thấy.

Nếu bị người ta lấy đi rồi, vậy thời gian dài như vậy, người đó cũng nên thả lỏng mà lộ ra sơ hở rồi chứ?

Tóm lại, Vu Chiêu Đệ vẫn muốn về dò la một chút. Đây cũng là ý của Tường ca.

Dù sao thì lô đồ đó cũng khá nhiều, nếu có thể tìm thấy, vậy thì tiền vốn làm ăn của bọn họ đều có rồi. Vu Chiêu Đệ biết tầm quan trọng của nó, cho nên mới muốn về, cô ta cũng biết không dễ tìm như vậy, nhưng không muốn bỏ cuộc.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.