Điền Xảo Hoa gật đầu: "Hai đứa bàn bạc xong xuôi là được rồi, mấy chuyện này của con, mẹ cũng chẳng quản được."
Cậu con út này từ nhỏ đã có chủ kiến, bà đúng là không quản nhiều.
Điền Xảo Hoa: "Đúng rồi, lần này con về định ở trên công xã hay ở trong thôn?"
Vương Nhất Thành: "Ở trong thôn đi ạ, dù sao cũng chỉ có con với Bảo Nha."
Điền Xảo Hoa: "Được."
Trước đây năm nào về cũng dẫn theo vợ, ở bên này không tiện lắm, về công xã vẫn hơn. Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Vương Nhất Thành: "Mẹ, con chẳng để lại chìa khóa nhà trên công xã cho mẹ rồi sao? Nếu mẹ không muốn ở trong thôn thì cứ lên chỗ con mà ở, dù sao nhà con để trống cũng là để trống. Thỉnh thoảng mẹ lên ở vài hôm, cũng coi như trông nhà giúp con."
Điền Xảo Hoa: "Được, mẹ biết rồi."
Bà cảm thán: "Hồng Nguyệt Tân người này đúng là trượng nghĩa, người đi rồi mà vẫn để lại nhà cho con, đúng là chưa từng thấy ai như vậy."
Vương Nhất Thành: "Con đối xử với hai mẹ con họ không tốt sao? Cao Tranh bây giờ suốt ngày ở chỗ con đấy."
Điền Xảo Hoa lườm nguýt: "Đừng có giở cái trò đó với mẹ. Mẹ nhìn Tiểu Tranh lớn lên, thằng bé là một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện. Cho dù nó có đến chỗ con ở thì cũng không ở không nhà con đâu. Hơn nữa, chẳng phải vì coi con là người một nhà nên mới ở chỗ con sao?"
Bảo Nha lúc này cũng lầm bầm hùa theo: "Đúng thế ạ, anh Tiểu Tranh thường xuyên mang cho bọn con bao nhiêu là đồ hiếm lạ."
Vương Nhất Thành véo má con gái một cái, nói: "Con gái lớn hướng ngoại."
Bảo Nha: "Vốn dĩ là thế mà. Bà nội, bà nói xem, anh Tiểu Tranh có phải rất tốt không?"
Điền Xảo Hoa: "Rất tốt."
Bà nhìn đứa trẻ đó lớn lên, làm sao mà tệ được.
Vương Nhất Thành: "Hai bà cháu nhà người."
Ba thế hệ quây quần bên nhau, nói chuyện nhà cửa rôm rả.
Vương Nhất Thành lầm bầm về Cao Tranh xong, lại nhớ đến người nhà mình, anh hỏi: "Thiệu Văn, Thiệu Võ năm nay tốt nghiệp được phân công đi đâu rồi mẹ?"
Nhắc đến chuyện này, Điền Xảo Hoa lại vui vẻ ra mặt, nói: "Thiệu Văn với Thiệu Võ đều vào ngành đường sắt, cực kỳ tốt luôn. Mẹ nghe bọn nó nói, bằng cấp cao, trường học tốt, cơ bản là làm một năm là được thăng chức làm lãnh đạo nhỏ rồi."
Vương Nhất Thành: "Thế thì tốt quá rồi."
Điền Xảo Hoa: "Chứ sao nữa? Bọn nó đều được phân công ở trên thành phố. Bên đó để giữ người, vừa làm thủ tục nhận việc xong là phân nhà ngay lập tức. Thế là để bọn nó yên tâm công tác, không phải lo lắng chuyện hậu phương."
Đây mới là điều khiến Điền Xảo Hoa vui nhất. Bà cũng coi như là một bà lão hiểu biết rộng, biết thừa không phải ai làm công nhân cũng được phân nhà ngay, nhiều khi phải đợi mấy năm trời. Không nói đâu xa, nhà bà chính là ví dụ điển hình, cũng phải đợi mấy năm mới được phân nhà.
Cho nên Thiệu Văn, Thiệu Võ vừa vào làm đã được phân nhà, đúng là chuyện vui tày đình.
"Bọn nó mỗi đứa được phân một căn nhà hơn năm mươi mét vuông, hai phòng ngủ một phòng khách. Cho dù có kết hôn sinh con cũng không chật chội, con nói xem có tốt không? Hai đứa nó ấy à, mẹ hoàn toàn không phải lo lắng gì nữa rồi. Đợi hôm nào bảo hai thằng nhóc dẫn con đi xem thử. Vị lãnh đạo phụ trách phân nhà cho bọn nó đúng là người tốt, còn cố tình sắp xếp cho hai anh em ở đối diện nhau, con xem người ta chu đáo chưa. Lãnh đạo như vậy, đúng là khiến người ta phải bán mạng làm việc cho ông ấy."
Vương Nhất Thành bật cười: "Bây giờ bọn nó vẫn đang đi làm chứ ạ?"
Điền Xảo Hoa gật đầu: "Ừ, đi làm rồi."
Vương Nhất Thành vì phải học nghiên cứu sinh nên vẫn được coi là sinh viên, bình thường đều có kỳ nghỉ. Còn như Thiệu Văn, Thiệu Võ bây giờ đã lấy được bằng tốt nghiệp, đã chính thức nhận việc rồi. Nhận việc rồi tức là công nhân chính thức, thời điểm này đương nhiên không thể được nghỉ phép sớm.
Cháu trai sống tốt, làm chú cũng thấy vui lây, anh nói: "Thế còn Đại Nha, Nhị Nha thì sao? Năm nay hai đứa nó cũng đi thực tập rồi nhỉ?"
Điền Xảo Hoa: "Hai đứa nó cũng đi thực tập, nhưng không ở cùng một trường. Một đứa ở trường số 1, một đứa ở trường số 2, cũng ở trên thành phố, đều là trường cấp hai. Nhà mình đều là người địa phương, thông thường phân công như vậy, không phạm lỗi lầm gì lớn thì đều được giữ lại."
Điền Xảo Hoa đúng là hiểu biết hơn người khác nhiều, mấy chuyện này bà đã nghe ngóng từ lâu rồi.
Vương Nhất Thành gật đầu, Bảo Nha cảm thán: "Chị cả, chị hai đều làm giáo viên rồi ạ? Thế thì tốt quá."
So với những người đã đi làm và đi thực tập, những người khác vẫn đang học đại học thì không có gì để nói nhiều. Còn Thiệu Kiệt và Lục Nha thì vẫn đang trong quá trình nỗ lực.
Vương Nhất Thành: "Thế Đại Nha, Nhị Nha nhận việc có được phân nhà không mẹ?"
Điền Xảo Hoa: "Mẹ nghe ý của bọn nó là có, nhưng thời gian đầu chắc chắn phải ở ký túc xá, nhà trường cũng sẽ cố gắng sắp xếp sớm. Bọn nó với Thiệu Văn, Thiệu Võ vẫn khác nhau. Không phải do trường học chênh lệch lớn, mà chủ yếu là trường học làm sao tài đại khí thô bằng ngành đường sắt được."
Vương Nhất Thành cười ha hả: "Mẹ. Mẹ rành rọt quá nhỉ."
Điền Xảo Hoa: "Đó là đương nhiên, mẹ là ai chứ."
Bà lầm bầm: "Dù sao thì bọn nó đều sống tốt là được."
Thời buổi này, đừng nói là sinh viên đại học, thi đỗ cao đẳng thôi là cuộc sống đã vững vàng rồi. Cho nên Điền Xảo Hoa thực sự không lo lắng gì cả, con cháu nhà bà đứa nào cũng có tiền đồ. Nhưng Điền Xảo Hoa cảm thấy, con cháu nhà bà có tiền đồ được như vậy, phần lớn là nhờ công lao của bà.
Nếu không có bà kiên quyết, chưa chắc đám trẻ đã được đi học hết.
"Được rồi, con cũng nghỉ ngơi đi. À, nhắc mới nhớ còn một chuyện nữa, ra Giêng thôn mình sẽ có điện đấy."
Vương Nhất Thành: "Thế thì tốt quá."
Điền Xảo Hoa: "Chứ sao nữa."
Bà cảm thán: "Cuộc sống đúng là ngày càng tốt đẹp hơn."
Vương Nhất Thành đột nhiên nói: "Mẹ, hay là mẹ lên Thủ đô sống với con đi? Chỗ con rộng rãi thoải mái lắm, mẹ biết đấy, con mua hẳn một cái vương phủ..."
Điền Xảo Hoa: "Không đi, mẹ không đi đâu."
Bà cực kỳ kiên định, liếc Vương Nhất Thành một cái, nói: "Bố con, ông ngoại con đều ở bên này, mẹ chắc chắn sẽ không đi đâu cả. Cho dù mấy đứa có đi hết, mẹ cũng phải ở lại."
Điền Xảo Hoa nghiêm túc nói: "Cái thằng như con căn bản không hiểu thế nào là tình yêu. Mẹ với bố con, đó là phải ở bên nhau cả đời. Bọn họ chôn ở đây, mẹ sẽ ở lại đây, sau này mẹ mất cũng sẽ hợp táng ở bên này. Mẹ lên Thủ đô làm gì? Chỗ đó có tốt đến mấy cũng không phải nhà mẹ. Bọn trẻ các con nên đi xông pha đó đây, đến thành phố lớn sống cuộc sống sung sướng, chứ mấy bà già như mẹ không chuộng mấy cái đó đâu."
Vương Nhất Thành nhìn mẹ ruột, im lặng một lát, không khuyên nhủ thêm nữa.
Nhưng anh lại nói: "Nếu mẹ muốn ở trong thôn cũng được, nhưng mấy đứa nhỏ nhà mình đều lớn cả rồi, căn nhà này cũng nhiều năm rồi, hay là xây nhà mới đi? Ở cho thoải mái một chút."
Điền Xảo Hoa đánh giá Vương Nhất Thành từ trên xuống dưới, nói: "Con nhiều tiền quá không có chỗ tiêu à? Xây nhà làm cái gì, con xây xong ở Thủ đô cũng có về ở được mấy ngày đâu. Nhà con chỉ có hai bố con, tiêu số tiền đó làm gì?"
Vương Nhất Thành cười: "Con làm thế chẳng phải vì mẹ sao?"
Điền Xảo Hoa: "Không cần, mẹ cứ ở đây thôi. Nhà này do bố con xây, mẹ ở thấy yên tâm."
Bà chân thành nói: "Con mà xót mẹ thì mua thêm cho mẹ ít đồ là được. Còn cái nhà này thì không cần động vào, mẹ vẫn luôn nhớ đến bố con. Đến lúc nào đó, đợi căn nhà này thực sự không trụ nổi nữa, bốn anh em tụi con cùng bỏ tiền ra xây. Mẹ không thể chỉ tiêu tiền của một mình con được. Mẹ biết con có tiền, nhưng tiền của con là tiền của con, cũng đâu phải gió thổi đến. Mẹ không thể chỉ bòn rút một mình con. Chuyện hiếu thuận này, phải là tất cả các con cùng làm."
Vương Nhất Thành: "Vâng."
Bảo Nha nhìn bà nội, cảm thấy bà nội quả nhiên là bà lão thông thái nhất thiên hạ.
Cô bé sấn tới, khoác tay bà nội, nói: "Bà nội, cảnh giới này của bà đúng là đỉnh của chóp."
Điền Xảo Hoa: "Chứ sao nữa, bà là người bình thường chắc? Cháu cứ nhìn xem bà bồi dưỡng ra bao nhiêu sinh viên đại học là biết bà lão này lợi hại cỡ nào rồi."
Bảo Nha cười khúc khích.
Điền Xảo Hoa: "Mấy đứa lo tốt cho bản thân là được, không cần lo cho mẹ nhiều đâu."
Bà nói: "Mẹ là người rất có chủ kiến đấy."
Vương Nhất Thành: "Vâng vâng vâng."
Tuy Vương Nhất Thành cảm thấy mẹ mình có thể sống tốt hơn một chút, nhưng bà đã thích ở đây thì anh đương nhiên cũng không nói nhiều. Dù sao thì tuổi tác cũng lớn rồi, cốt chỉ mong một chữ vui. Anh nói: "Mọi chuyện đều nghe theo mẹ."
Điền Xảo Hoa: "Nói hay nhỉ, con bảo nghe con, mẹ có chịu nghe không?"
Vương Nhất Thành bật cười.
Vương Nhất Thành vừa về, nhà họ Vương lập tức náo nhiệt hẳn lên. Ai cũng biết Vương Nhất Thành phát triển rất tốt, sách anh viết, hiệu sách ở địa phương bọn họ đều có bán đấy. Điền Xảo Hoa đã thổi phồng chuyện này vô số lần rồi.
Đây này, Điền Xảo Hoa lải nhải trong nhà chán chê xong là lập tức hùng dũng oai vệ bước ra ngoài đi khoe khoang.
Bà có quá nhiều thứ để khoe, con trai đối xử tốt với bà thế nào, mọi người xem nó mua bao nhiêu là đồ này.
Điền Xảo Hoa vừa ra khỏi cửa, Bảo Nha ở nhà tu ực một cốc trà gừng lớn rồi cũng vội vàng chạy ra ngoài. Cô bé còn có đám bạn nhỏ của mình nữa. Tuy mọi người xa cách ngàn dặm, ít nhiều cũng có chút xa lạ, nhưng cứ tụ tập lại là sẽ nhanh chóng nhiệt tình ngay.
Dù sao thì mọi người đều là sinh viên đại học, vẫn có tiếng nói chung.
Lúc Bảo Nha ra khỏi cửa thì chạm mặt Nhị Lư Tử ở nhà bên cạnh. Nhị Lư Tử đang dắt vợ, nữ đồng chí kia bụng mang dạ chửa, kiêu ngạo đắc ý liếc nhìn Bảo Nha một cái, làm như mình mang thai là chuyện gì ghê gớm lắm vậy.
Bảo Nha lười để ý đến loại người này. Nhị Lư Tử là bạn học của Bảo Nha, căn bản chưa đủ tuổi đăng ký kết hôn. Tuy ở nông thôn bày cỗ bàn ra thì ít nhiều cũng được coi là vợ chồng, nhưng chưa lĩnh chứng mà đã sinh con? Đúng là kỳ diệu.
Cô bé tò mò liếc nhìn hai vợ chồng này, cả hai ít nhiều đều có phần lôi thôi lếch thếch. Lúc Bảo Nha về vì sợ lạnh nên không ăn diện chải chuốt gì mấy, nhưng so với bọn họ thì vẫn hoàn toàn như người của hai thế giới.
Nhị Lư Tử lại nhìn Bảo Nha thêm vài lần, dù sao thì người ta cũng xinh đẹp mà.
Nhưng vợ gã đã nhanh chóng véo eo gã một cái, nói: "Nhìn cái gì mà nhìn, cứ như hồ ly tinh ấy."
Bảo Nha lười chấp nhặt với loại người này, tuy mụ ta tiện mồm tiện miệng, nhưng dù sao cũng là phụ nữ có thai.
Bảo Nha căn bản không thèm đáp lời, đi thẳng ra khỏi ngõ. Chưa đi được bao xa đã thấy Hoàng Đình Đình chạy tới. Từ xa đã nghe thấy cô nàng gọi lớn: "Bảo Nha!"
Hai cô gái lập tức nắm tay nhau nhảy nhót tung tăng. Hoàng Đình Đình vui vẻ nói: "Tớ vừa nghe tin cậu về là chạy ngay đến tìm cậu. A a, có phải cậu lại cao lên rồi không. Cậu sắp cao hơn tớ một cái đầu rồi đấy. Cậu ăn gì mà lớn nhanh thế."
Bảo Nha cười hì hì: "Ăn nhiều thôi. Cậu dạo này thế nào? Đi, chúng ta về nhà tớ ngồi."
Bên ngoài hơi lạnh, hai người lại đi thẳng về nhà họ Vương. Dọc đường Hoàng Đình Đình cứ ríu rít không ngừng: "Lần này cậu về định ở lại bao lâu? Bố cậu được phân công công tác chưa? Tớ nghe nói anh trai cậu được phân công tốt lắm, bố mẹ tớ hâm mộ lắm đấy."
Bảo Nha: "Bố tớ thi đỗ nghiên cứu sinh của trường rồi, sẽ tiếp tục đi học. Còn cậu thì sao, nghe nói cậu đang quen Chu Tráng Tráng, thế nào rồi?"
Hoàng Đình Đình: "Cũng tốt mà."
Cô nàng hào phóng nói: "Hai đứa tớ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, biết rõ gốc gác của nhau. Cậu biết đấy, tính tình cậu ấy cũng tốt, nên bọn tớ khá hợp nhau. Cậu ấy bây giờ đang học cao đẳng, tớ học đại học, cũng coi như môn đăng hộ đối."
Bảo Nha: "Cậu thấy vui là được rồi."
Chu Tráng Tráng người này đúng là như vậy, cậu ta không có nhiều tâm cơ, con người cũng không phức tạp. Tuy không phải kiểu người mạnh mẽ cứng rắn, nhưng cũng biết phân biệt tốt xấu. Cho nên cậu ta ở bên Hoàng Đình Đình đúng là rất hợp.
Bởi vì Hoàng Đình Đình vẫn là một cô gái có chút mạnh mẽ.
"Thế hai bên gia đình đều đồng ý rồi à?"
Hoàng Đình Đình: "Đồng ý rồi, có gì mà không đồng ý chứ? Hai nhà bọn tớ coi như môn đăng hộ đối, bọn tớ lại là thanh mai trúc mã. Bố mẹ tớ với bố mẹ cậu ấy đã bàn bạc xong xuôi rồi. Bọn tớ tốt nghiệp đại học xong là cưới."
Bảo Nha: "Ồ ồ!"
Cô bé nhớ mẹ của Chu Tráng Tráng đâu phải người dễ đối phó, hồi trước còn nói xấu cô bé cơ mà, không muốn cho Chu Tráng Tráng chơi với cô bé. Nhưng Chu Tráng Tráng chỉ bằng mặt không bằng lòng mà thôi.
Cô bé hạ giọng: "Mẹ của Chu Tráng Tráng..."
Hoàng Đình Đình: "Mẹ cậu ấy không thành vấn đề. Bà ấy còn sợ tớ không đồng ý ấy chứ. Tớ với anh trai tớ đều học đại học rồi. Nhà tớ đâu có kém. Chu Tráng Tráng học cao đẳng, xét về thực tế thì còn không bằng tớ. Mẹ cậu ấy là kiểu người nâng cao đạp thấp, nên bây giờ thái độ với tớ tốt lắm. Cậu cứ nói bà ấy đi, cậu còn nhớ hồi nhỏ không? Bà ấy còn nói xấu cậu, không muốn cho Chu Tráng Tráng chơi với cậu. Bây giờ hai bố con cậu đều có tiền đồ, bà ấy mở miệng ra là thanh mai trúc mã, ôi chao ôi, còn bảo từ nhỏ đã nhìn ra cậu là một đứa trẻ có tiền đồ."
,