Thập Niên 70: Quân Tẩu Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu

Lượt đọc: 1573 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 748

❊ ❊ ❊

Sau khi bàn bạc xong chuyện thuê nhà, Tô Nhiễm Nhiễm định bụng thu dọn bát đũa.

Cô còn chưa kịp động tay, Thẩm Hạ đã ngăn lại.

“Cứ để anh lo. Em dẫn Chiêu Chiêu và Diên Diên đi rửa mặt đi, có lẽ hai đứa đã thấm mệt rồi.”

Nghe vậy, Tô Nhiễm Nhiễm cảm thấy hơi kỳ lạ, cô nhìn sang hai đứa nhỏ thì thấy đôi mắt chúng vẫn long lanh nước, tràn đầy tinh thần, nào có dấu hiệu mệt mỏi chút nào?

Lúc này đã là sáu, bảy giờ tối, bên ngoài trời đã tối hẳn.

Nhưng mà thường ngày, hai đứa nhỏ cũng không ngủ sớm đến thế, thường thì chúng phải chơi đến tám, chín giờ mới chịu đi ngủ.

Tuy Tô Nhiễm Nhiễm cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cô cũng không phản bác, chỉ lặng lẽ ôm hai đứa nhỏ rời khỏi bàn ăn.

“Diên Diên, Chiêu Chiêu, hai đứa về phòng trước đi, mẹ đi chuẩn bị nước ấm, sẽ vào ngay thôi.”

Nhưng hai đứa nhỏ song sinh, khó khăn lắm mới được ở bên mẹ, nào chịu trở về phòng một mình?

“Không muốn đâu ạ! Con muốn mẹ cơ!” Tiểu Chiêu Chiêu lắc đầu nguầy nguậy từ chối.

Tiểu Diên Diên cũng kiên quyết không chịu đi.

Thấy vậy, Tô Nhiễm Nhiễm cũng không miễn cưỡng nữa, cô múc nước, và hai đứa nhỏ cứ như hai cái đuôi con, lẽo đẽo theo sau cô.

Đi từ phòng bếp ra ngoài phòng khách, rồi lại từ ngoài phòng khách về phòng bếp.

Tô Nhiễm Nhiễm xách chậu nước vào nhà, đặt hai chiếc ghế nhỏ ra để hai đứa nhỏ ngồi xuống.

Đang chuẩn bị vắt khô khăn lông để rửa mặt cho hai đứa nhỏ, thì cô thấy Tiểu Diên Diên nghiêng đầu.

Gà Mái Leo Núi

“Để con tự làm ạ.”

Nghe vậy, Tô Nhiễm Nhiễm hơi kinh ngạc nhướng mày.

Thế nhưng cô vẫn làm theo ý cậu bé, đưa chiếc khăn lông cho thằng bé.

Tiểu Diên Diên nhận lấy khăn mặt, hai bàn tay nhỏ xíu mở khăn ra, loay hoay rửa mặt cho mình. Tuy động tác không nhanh, nhưng cậu bé rửa vô cùng nghiêm túc!

“Mẹ, con cũng muốn!” Tiểu Chiêu Chiêu đứng bên cạnh, thấy mẹ còn chưa đưa khăn mặt cho mình, có chút sốt ruột. Cô bé muốn vươn tay giành lấy chiếc khăn của mình rồi nhúng vào chậu.

“Mẹ giúp con vắt khăn nhé.” Tô Nhiễm Nhiễm sợ con bé làm ướt áo, nên vắt khô khăn mặt mới đưa cho con.

Tiểu Chiêu Chiêu không đợi nổi nữa, vừa thấy mẹ đưa chiếc khăn khô ráo đã vội vươn tay nắm lấy. Con bé học theo dáng vẻ anh trai, tự mình lau mặt.

Nhưng rõ ràng là động tác của con bé không nhanh nhẹn bằng anh trai, chiếc khăn mặt đã nhăn dúm dó, vậy mà cũng đưa lên mặt lau. Rửa mặt cũng chẳng được cẩn thận như anh trai, chỉ quẹt qua loa là xong.

Tô Nhiễm Nhiễm: …

Rốt cuộc là em gái thô kệch từ đâu mà tới thế này? Tính nết đúng là quá qua loa rồi.

Tô Nhiễm Nhiễm không thể nhìn nổi, lại vắt khăn mặt muốn lau cho con bé lần nữa. Nào ngờ đứa bé không chịu, còn nghiêm túc nói: “Chuyện của con, con tự làm được ạ.”

Tô Nhiễm Nhiễm: …

Hóa ra một tuần qua, cha của bọn trẻ trông chúng như thế này sao? Tô Nhiễm Nhiễm vừa bực mình vừa thấy buồn cười.

Nhưng nghĩ kỹ lại, đây đúng là chuyện chồng mình có thể làm ra được. Anh vẫn luôn chủ trương trẻ con nên sớm học cách độc lập.

Tuy rằng…

Nhưng mà…

Chuyện này chẳng phải có hơi sớm quá sao?

Thế nhưng Tô Nhiễm Nhiễm vốn không thích so đo mấy chuyện nhỏ nhặt này, đàn ông có cách chăm con riêng của họ. Dù cảm thấy để con bé hơn hai tuổi học độc lập tự chủ còn hơi sớm, nhưng cô sẽ không đôi co với anh những chuyện này. Chỉ cần bọn nhỏ khỏe mạnh, bình an là được.

Đợi hai đứa bé ngâm chân xong, Tô Nhiễm Nhiễm đặt chúng lên giường. Nhét hai đứa trẻ vào trong chăn xong, cô lấy một quyển chuyện cổ tích ra kể cho chúng nghe.

Cũng không biết qua bao lâu, hai đứa bé đều ngủ say. Tô Nhiễm Nhiễm nhìn đồng hồ, đã là tám giờ tối.

Thẩm Hạ có lẽ là đi gọi điện thoại, vẫn chưa trở về. Tô Nhiễm Nhiễm cũng không bận tâm, đợi hai đứa bé ngủ say xong, cô lập tức vào không gian chuẩn bị tắm rửa.

Xả nước vào bồn tắm tạo thành một hồ nhỏ, cô cởi quần áo ra rồi ngâm mình trong bồn. Bồn tắm là do Thẩm Hạ tu sửa lại, trong căn nhà gỗ ban đầu còn thêm một gian giống như phòng dưới ánh mặt trời.

Ánh sáng xuyên qua cửa kính lớn chiếu vào, rọi lên mặt hồ trong veo, sâu thẳm. Dù biết không gian là nơi rất riêng tư, không thể có người khác tiến vào, cộng thêm bên ngoài cửa kính còn tràn đầy hoa tươi và cây xanh.

Nhưng Tô Nhiễm Nhiễm vẫn không hiểu sao lại có cảm giác ngượng ngùng. Bởi vì cảm thấy không đủ riêng tư, cô chỉ tắm ở nơi này một lần.

Mà lần đó còn không phải chỉ có một mình cô.

Không dám nghĩ tới hình ảnh khiến người ta đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch kia, Tô Nhiễm Nhiễm nhắm mắt lại ngâm mình trong bồn.

Cũng không biết là hồ nước quá ấm áp, hay là cô đã học tập cả tuần mệt mỏi, không lâu sau Tô Nhiễm Nhiễm mơ màng thiếp đi lúc nào không hayTrong mơ, vẫn là bóng hình cao lớn ấy. Chẳng qua lần này anh mặc quân trang chỉnh tề, cúc áo đều cài kín mít.

Phối với khuôn mặt góc cạnh, cương nghị, không hiểu sao lại toát thêm mấy phần hơi thở cấm dục. Bỗng nhiên Tô Nhiễm Nhiễm cảm thấy cổ họng hơi khô.

Ánh mắt ngây ngốc nhìn người đàn ông bên ngoài hồ nước, cô vươn tay về phía anh!

Dường như người đàn ông nín thở!

Chỉ nghe một tiếng "bùm", Tô Nhiễm Nhiễm còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị ôm vào trong cái ôm nóng bỏng!

Cúc áo trên áo của người đàn ông in hằn lên da thịt cô như vậy, xúc cảm chân thật đến vô cùng. Cho nên Tô Nhiễm Nhiễm có chút hoài nghi rốt cuộc mình có đang nằm mơ hay không?

Nhưng không đợi cô nghĩ nhiều, người đàn ông đã hôn lấy môi cô!

Trong mơ mơ màng màng, dường như Tô Nhiễm Nhiễm nghe được anh hỏi một câu.

“Đẹp không?”

Cái gì đẹp không? Đầu óc Tô Nhiễm Nhiễm đã trở nên hỗn độn, đâu biết anh đang nói gì?

Nhưng giây tiếp theo, tay cô bị kéo đặt lên cơ bụng rắn chắc cuồn cuộn kia.

“Bùm” một tiếng, mặt Tô Nhiễm Nhiễm đỏ bừng. Cô không phải đang nằm mơ!

Còn nữa, anh biết cô nhìn lén anh!

Cả đêm này, Tô Nhiễm Nhiễm đã thấm thía trên chính cơ thể mình cái gọi là “tự mình chuốc lấy hậu quả khó lường”!

Mà bên khu đại viện, cuối cùng Ngụy Trúc Hạ cũng đợi được đến khi anh họ cô về phép, lại nhắc đến chuyện về quê.

Cô ấy ra ngoài đã lâu, đã sớm nóng lòng muốn về nhà.

“Em bảy, em đừng vội về, anh đã hỏi thăm chị Kỳ rồi, tình huống giống như em không phải là không có cơ hội vào xưởng đâu.”

Tuy dựa theo nguyên tắc của nhà xưởng mà nói, nên ưu tiên các quân tẩu. Nhưng nếu dưới tiền đề đủ vị trí, em gái mình cũng không phải là không thể xin được một chỗ.

Thế nhưng Ngụy Trúc Hạ đã biết rõ mục đích Kim Hồng Anh điều cô đến bộ đội, đã sớm không còn lòng dạ nào với công việc.

“Anh, không cần đâu ạ, em đã nghĩ kỹ rồi, vẫn là quyết định về quê đi.”

Cô ấy đều đã sắp xếp đồ đạc xong xuôi. Thấy thật sự không khuyên được, cuối cùng Ngụy Trúc Hạ đành phải bỏ cuộc.

“Vậy được rồi, lát nữa anh đưa em đến nhà ga.”

Trải qua chuyện ngoài ý muốn lần trước, hiện giờ anh ta đâu dám để cô ấy đi một mình? Đây cũng là nguyên nhân vì sao Ngụy Trúc Hạ ở bộ đội lâu như thế còn chưa trở về.

“Vậy đành nhờ anh vậy ạ.”

Gà Mái Leo Núi

Ngụy Trúc Hạ vẫn rất cảm kích anh họ này, cho dù Kim Hồng Anh đối xử với cô ấy thế nào, ít nhất anh ấy đối xử với cô không hề tệ!

Thu dọn đồ xong, khi hai người đang chuẩn bị ra cửa thì gặp Kim Hồng Anh và Trịnh Liên Phong.

Nhìn thấy hai người, không biết sao trong lòng Ngụy Trúc Hạ đột nhiên có linh cảm chẳng lành.

“Ai da! Trúc Hạ này! Cháu đúng là dại dột mà, đã xảy ra chuyện lớn đến nhường ấy, sao không nói cho bác gái hai biết một tiếng?”

Nghe những lời này, làm sao Ngụy Trúc Hạ không hiểu chuyện mình suýt bị kẻ xấu làm nhục đã bị Kim Hồng Anh nắm rõ? Nhìn thấy Kim Hồng Anh đi cùng với Liên trưởng Trịnh, sắc mặt cô lập tức tối sầm.

“Bác gái hai, cháu không rõ bác đang nói gì? Bác về đây đúng lúc thật, cháu cũng định nói lời tạm biệt bác đây!”

Ngụy Trúc Hạ đã quyết, thà chết cũng không thừa nhận chuyện đó. Dù sao cô cũng chẳng định ở lại đây, chỉ cần rời khỏi khu đại viện này, núi cao hoàng đế xa, sau này cho dù có lời đàm tiếu cũng khó mà vọng đến tai cô.

“Trúc Hạ, cháu đừng giấu giếm bác nữa, bác biết tỏng cả rồi! Cháu xem, bác còn gọi cả Liên trưởng Trịnh qua đây, vậy chúng ta cũng nên nói rõ chuyện này với nhau cho minh bạch đi.”

Thực ra, Kim Hồng Anh căn bản chẳng hay biết chuyện gì đã xảy ra cả. Bà ta chỉ tình cờ nghe loáng thoáng được, có người nhìn thấy tuần trước Ngụy Trúc Hạ mặc chiếc áo khoác quân dụng của Trịnh Liên Phong mà về. Thoạt đầu bà ta cứ ngỡ đó là áo của con trai mình. Nhưng lúc này hồi tưởng lại, chiếc áo kia dài đến thế, rõ ràng không phải của con trai bà ta. Dù Kim Hồng Anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đối với bà ta, Ngụy Trúc Hạ chắc chắn đã gặp phải việc gì đó, nên mới mặc áo của Trịnh Liên Phong trở về. Hiện giờ bà ta chỉ lừa gạt bọn họ mà thôi. Trịnh Liên Phong thì đã bị bà ta điều tra kỹ càng, đến cả sắc mặt của Ngụy Trúc Hạ cũng lộ vẻ bất ổn. Nghĩ tới đây, trên mặt bà ta không giấu nổi vẻ hưng phấn.

Ngụy Hải Thắng không biết mẹ mình đang bày trò gì. Nhưng thấy vẻ mặt Trịnh Liên Phong vừa xấu hổ vừa áy náy, anh ta cũng mơ hồ đoán ra chút ít.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.