Các chương trình con do Tiểu Hồ lưu lại có công dụng chống trộm, nhưng chỉ là hàng mã dọa người, coi như là một ngưỡng cửa mà thôi.
Điểm mấu chốt nhất là nếu có người muốn cưỡng ép bẻ khóa chương trình con, chương trình sẽ tự hủy, đồng thời phá hủy nhiều hệ thống điều khiển.
Người phát hiện muốn khởi động chiến hạm cấp doanh cũng không khó, điều này cũng tiện cho việc họ tìm kiếm đồ thất lạc.
Thế nhưng nếu ai dám đánh chủ ý lên trí tuệ nhân tạo, giá trị của chiếc chiến hạm cấp doanh này sẽ giảm đi rất nhiều.
Nói tóm lại, họ ở lại tinh thể này ba ngày, Khúc Giản Lỗi sống vô cùng phong phú.
Sau khi giấu kỹ chiến hạm cấp doanh, họ lên chiếc hạm 1314 đi theo phía sau, lần nữa tiến về phía vòng lõi.
Lần này 1314 đã đổi thông hành chứng mới, có thể đường hoàng đi theo kênh chính quy.
Thế là họ mất bảy ngày để đến tinh cầu Bàn Thạch, nhưng vẫn phải hạ cánh thông qua mâm trận truyền tống.
Sau khi hạ cánh, Khúc Giản Lỗi cũng không vội liên lạc với thiếu gia —— tính về thời gian, vị kia trở về chắc cũng chỉ mới bảy tám ngày.
Anh dẫn mọi người đi chơi ba ngày, sau đó tự mình nghiên cứu vẽ hai lá Hỏa Cầu Thuật.
Còn thiếu gia mỗi ngày đều dùng Tiên Hành Giả để kiểm tra xem người của Số Tư Mị Ảnh đã trở về hay chưa.
Chớp mắt một cái, đến tinh cầu Bàn Thạch đã được năm ngày, Khúc Giản Lỗi mới hồi âm.
Thiếu gia nhận được hồi âm, ngay lập tức chạy tới, sau khi gặp mặt liền vui mừng nói: "Sural muốn gặp mặt nói chuyện với các người!"
Khúc Giản Lỗi còn chưa lên tiếng, Mục Quang đã thản nhiên nói: "Biết ngay gã này có ý đồ khác mà."
Khúc Giản Lỗi bĩu môi, xét về khoản làm màu, tôi nể mỗi ông!
Nơi ở thường xuyên của Sural không phải ở Bàn Thạch, mà là ở tinh cầu Đống Lương, cũng là một trong tám ngôi sao của vòng lõi.
Tuy nhiên Khúc Giản Lỗi nói, muốn gặp mặt thì đến Bàn Thạch, đây là vấn đề ai cần thì người đó đến.
Sau khi Sural nhận được tin, cũng không thấy có gì không ổn.
Bởi vì gã đã xác nhận với thiếu gia tập đoàn Thủy thị, người muốn đàm phán với gã, thật sự đến từ Số Tư Mị Ảnh.
Với danh tiếng lẫy lừng của người ta, quả thực có tư cách bày ra cái vẻ này.
Gã thậm chí còn nghe nói, thời gian trước tập đoàn Thủy thị bị tài phiệt Dyson làm khó, dường như chính là Số Tư Mị Ảnh ra tay.
Không nói đâu xa, ngay cả người đứng đầu nhà Dyson cũng mất tích một thời gian.
Đợi đến khi Hồ Khắc xuất hiện trở lại trong tầm mắt mọi người, thế mà lại không đưa ra lời giải thích nào cho việc mất tích đó.
Sural biết rất rõ sự cường thế của Chí cao Hồ Khắc, người có thể khiến nhân vật này ngậm bồ hòn làm ngọt, liệu có đơn giản được sao?
Chưa kể còn có tin đồn nói rằng Hồ Khắc dường như đã phải trả một cái giá khá đắt mới thoát thân được.
Dù sao đi nữa, tài phiệt Dyson ngoại trừ ảnh hưởng trong quân đội kém hơn một chút, các phương diện khác đều thắng tài phiệt Sayer một bậc.
Cho nên Sural biết rất rõ, bản thân ở trước mặt người khác thì là một nhân vật, nhưng không có tư cách bày đặt thái độ với Số Tư Mị Ảnh.
Sau khi nhận được tin, gã chỉ mất năm ngày đã đến được tinh cầu Bàn Thạch, thái độ có thể nói là vô cùng đoan chính.
Dưới sự dẫn dắt của thiếu gia tập đoàn Thủy thị, cuối cùng gã cũng gặp được đám người Số Tư Mị Ảnh.
Đối với việc những người này ở trong lều trại ngoài hoang dã, gã không biểu hiện ra bất kỳ sự ngạc nhiên nào —— có thực lực thì có thể tùy ý làm theo ý mình.
Sural đã là A cấp đỉnh phong, gã có thể phán đoán ra, trong mười mấy người của đối phương, ít nhất có bảy người là Chí cao!
Trong đó có bao nhiêu Chí cao phía trên, gã không dám đoán bừa —— ít nhất phải có một người chứ nhỉ?
Trên thực tế, gã còn có thể cảm nhận được có ba nữ A cấp có tu vi gần ngang ngửa gã, khoảng cách đến Chí cao cũng chỉ còn một bước.
Thậm chí nữ A cấp có vóc dáng vô cùng thấp bé kia, khoảng cách tới Chí cao còn gần hơn gã, thấp thoáng đã có khí tức của Chí cao rồi.
Người mà Khúc Giản Lỗi sắp xếp đàm phán với đối phương, chính là Viên Viên và Hương Tuyết.
Hương Tuyết kinh doanh nhà nghỉ nhiều năm, kỹ năng đàm phán khá cao tay, liền trực tiếp đặt câu hỏi.
"Lần trước chúng tôi có người liên hệ với ông, ông từ chối vì mục đích gì?"
Câu hỏi đầu tiên đã khó xử thế này... Sural hơi bất đắc dĩ, nhưng gã không thể không trả lời.
Cho nên gã chỉ có thể bày tỏ, lúc đó nếu đồng ý, bản thân sẽ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan —— chính là như những gì Mục Quang đã phân tích.
Hương Tuyết am hiểu thuật tiến lui, dồn ép đối phương một chút, sau đó bản thân lại phải nhượng bộ một ít.
Cô bày tỏ rằng tình cảnh này có thể thấu hiểu —— "Người mạnh đến đâu, cũng có thể rơi vào tình thế bất đắc dĩ."
Thế nhưng ngay sau đó, cô lại tiến thêm một bước: Vậy tại sao bây giờ ông lại đổi ý?
Câu hỏi này vẫn rất tổn thương, nếu là người khác hỏi Sural như vậy, tám chín phần mười gã sẽ trả lời: Tôi chỉ đang cầu cứu, không phải đầu hàng!
Thế nhưng rất bất lực, đây là cơ hội duy nhất của gã.
Cho dù đối phương không phải là Số Tư Mị Ảnh, gã muốn nhận được sự giúp đỡ cũng phải đoan chính thái độ, đưa ra lời giải đáp tương ứng.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, tài phiệt Sayer đã định sẵn là đại thế đã mất, nhưng Dyson không hề nương tay, vẫn đang đuổi cùng giết tận.
Trong mắt Sural, cho dù bản thân có thể chống đỡ qua đợt quyên góp này, các đợt quyên góp tiếp theo sẽ cuồn cuộn kéo đến.
Có phải Dyson muốn truy sát đến cùng, triệt để phá hủy tài phiệt Sayer hay không? Không hẳn là vậy.
Nhị tỷ phu của tằng tổ phụ Sural đã nói, Dyson chỉ muốn vắt kiệt tài lực của phần lớn cổ đông Sayer, vả mặt thế lực phía sau bọn họ.
Chỉ là vả mặt mà thôi, thực sự làm quá mức, Sayer thực ra có đầy đủ thực lực để đồng quy vu tận với đối phương.
Quan phủ cũng không muốn tài phiệt Sayer tan rã, như vậy rất có thể sẽ gây ra mối hiểm họa lớn hơn.
Ví dụ như, ép cổ đông của Sayer vào trận doanh phản kháng, thậm chí có thể ép sang phía Liên bang hoặc Liên minh.
Bản chất của tư bản là trục lợi, là không có biên giới.
Quan phủ chèn ép tài phiệt Sayer, chỉ là hy vọng để quân đội hiểu rõ, ai mới là kẻ nắm quyền ở đế quốc.
Một Sayer yếu ớt phù hợp với ý muốn của quan phủ, nếu đánh sập hoàn toàn, hậu quả sẽ quá nghiêm trọng.
Xuất phát từ phán đoán này, nhị tỷ phu thậm chí không có cách nào giúp Sural mở lời.
Ông chỉ có thể thông qua quan hệ cá nhân, ám chỉ người khác nương tay.
Thế nhưng câu trả lời ông nhận được là đối phương hy vọng Sural nỗ lực phối hợp, chi ra gần hết gia sản thì mọi chuyện sẽ qua.
Dùng lời của đối phương mà nói chính là —— "Chúng tôi muốn xem thái độ của hắn, vắt kiệt là xong, chẳng lẽ còn có thể ép người ta tạo phản sao?"
Tất nhiên, sự vắt kiệt này chỉ là vắt kiệt tài sản cá nhân của Sural, cổ phần của tài phiệt Sayer vẫn còn đó.
Nhưng Sayer lúc đó chắc chắn đã vô cùng yếu ớt, bao giờ mới có thể phục hưng thì chỉ có trời mới biết.
Phía quan phương ngược lại đã bày tỏ, sẽ không làm suy yếu tài phiệt Sayer quá nhiều.
Chiến tranh đã cận kề, trong các thế lực trực thuộc tài phiệt Sayer cũng có không ít lực lượng trung kiên của đế quốc, đã rơi vào tình trạng vĩ đại bất điệu (không thể khống chế).
Chỉ là lời này... thôi được rồi, xác thực có khả năng là thật, nhưng suy yếu là tất nhiên, chừng mực thì chẳng ai nói rõ được.
Tóm lại, đại thế là như vậy, nhị tỷ phu và thầy của ông ấy —— vị nguyên lão ở Chính vụ viện đó, đều không giúp được gì nhiều.
Trong mắt họ, tiền tài là vật ngoài thân, chỉ cần người còn đó, mọi thứ đều có thể làm lại.
Nhị tỷ phu thậm chí còn nói, "Đợi cậu tiến giai Chí cao rồi, muốn bao nhiêu tiền mà chẳng có?"
—— Nếu không thể tiến giai Chí cao, thì đành nhận mệnh thôi.
Sural không phải không tin ông ấy, vấn đề là việc này... quá mức ấm ức!
Tất nhiên, dù trong lòng rất khó chịu, nhưng đối mặt với Số Tư Mị Ảnh đột nhiên xuất hiện, gã vẫn không dám dễ dàng tiếp xúc.
Nếu không thì gã chính là trái lệnh nhị tỷ phu, cắt đứt đường lui của chính mình, nhỡ đâu nội bộ lại có kẻ cắn xé, gã thực sự không gánh nổi.
Nói cho cùng, không thành Chí cao thì mãi là con kiến hôi.
Nhưng trên thực tế, rất nhiều cổ đông Chí cao cũng ngoan ngoãn xuất tiền, sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ dùng tiền tiêu tai, sẽ không bị vắt kiệt hoàn toàn.
Ban đầu gã cứ ngỡ sự tình là như vậy.
Nhưng không ngờ tới, thật sự có cổ đông mời được đại lão ra mặt, tiền vẫn đóng góp một phần, nhưng cũng chỉ là tượng trưng một chút.
Nội bộ có người cắn xé không? Thật sự có, ngay cả Sural cũng lại tìm đến Chí cao nhị tỷ phu, nói rằng có người đã được miễn.
Câu trả lời của nhị tỷ phu là: Người ta mời được nhân vật cỡ đó, là bản lĩnh của người ta! Nếu cậu mời được, vậy thì đi mời đi!
Dù sao ông cũng thản nhiên bày tỏ, bản thân không phải là đại lão cỡ đó!
Sự phát triển của tình thế cũng đúng như những gì nhị tỷ phu nói, mấy màn cắn xé nội bộ ở Sayer... vô dụng!
Đều không phải ngày đầu tiên làm ăn, từng người đều mắt sáng như tuyết, không mời được người đủ trọng lượng thì cứ ngoan ngoãn xuất tiền thôi.
Sural nhận được câu trả lời này, gã cũng hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng.
—— Là nhị tỷ phu bảo gã đi mời người, gã chỉ đi thực hiện, không hề phản bội hậu thuẫn của chính mình!
Nói cho cùng, gã và Số Tư Mị Ảnh chỉ là một cuộc giao dịch, nhị tỷ phu của tằng tổ phụ mới là hậu thuẫn thực sự của gã!
Cho dù gã có thể thành công tiến giai Chí cao, thầy của nhị tỷ phu vẫn là sự tồn tại mà gã phải ngước nhìn, Chí cao cũng phân ba bảy loại đấy!
Tất nhiên, nếu Số Tư Mị Ảnh có thể làm hậu thuẫn cho gã thì còn gì tốt bằng.
Thế nhưng điều này không thực tế, Sural rất rõ ràng, bản thân có thể tìm được một người Chí cao phía trên nói giúp một câu, chắc chắn là qua ải rồi.
Nhưng gã có với tới không? Cho dù có với tới, người ta dựa vào cái gì mà giúp đỡ?
Dựa vào đủ loại nhận thức trên, Sural quyết đoán đưa ra quyết định: Chủ động liên hệ với tập đoàn Thủy thị.
Chỉ tiếc là sau khi liên hệ, tuy xác định được thân phận của Số Tư Mị Ảnh, nhưng lại đợi mãi đến tận bây giờ mới có cơ hội tiếp xúc.
Những chi tiết này, gã không thể nào kể hết cho Hương Tuyết, nhưng giải thích rõ nguyên nhân đại khái thì vẫn không thành vấn đề.
Nội dung chính là: Trước kia tôi không biết Số Tư Mị Ảnh lợi hại đến mức nào, giờ thì biết rồi, hơn nữa đây là hy vọng duy nhất của tôi.
Hương Tuyết còn chưa kịp nói chuyện, Viên Viên đã lên tiếng.
"Tôi không cho rằng ông không biết rõ thực lực của chúng tôi, chẳng qua là do chần chừ do dự, làm việc thiếu bản lĩnh!"
Vị này nói chuyện còn khó nghe hơn! Sural có chút cạn lời.
Tuy nhiên, đây mới là phong cách hành sự của thế lực lớn nhỉ? Có thể tùy tâm sở dục, nói năng không kiêng nể.
Nghiêm túc mà nói, Sural tuy là thiên tài trong số các Giác tỉnh giả, nhưng trên người đã mang thuộc tính của một thương nhân.
Dù sao thì tu vi của người phụ nữ nhỏ nhắn này còn cao hơn gã một chút, gã cũng có thể chấp nhận câu nói đó.
Gã thở dài một hơi, lại mỉm cười nhẹ, "Ài, vị bằng hữu này cũng nói rồi, con người luôn có lúc bất đắc dĩ."
Hương Tuyết thấy sức chịu đựng của gã khá tốt, dứt khoát không nói nữa, mặc cho Viên Viên phát huy.
Viên Viên cũng thật sự không khách khí, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, "Chúng tôi giúp ông, chắc chắn là có mưu đồ... nhắm vào pháp khí của ông!"
"Pháp khí..." Sural nghe vậy, khóe miệng giật giật, lại khẽ thở dài một tiếng.