Vấn Thực chân quân lại tính toán giữa đường, trực giác nhắc nhở hắn: Có uy hiếp tiềm tàng cực lớn!
Chuyện này vốn chẳng có quan hệ gì với hắn, nảy sinh tò mò muốn tìm hiểu thì không sao, mạo hiểm thì hoàn toàn không cần thiết.
Khúc tiểu hữu cũng không phải là kẻ dễ nói chuyện, mạo hiểm lớn nhường này, lại còn có thể đắc tội đối phương, không đáng chút nào.
Khúc Giản Lỗi sau khi được biết tin tức, trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng, "Thế còn cỗ khí tức kia..."
"Mất rồi!" Sắc mặt Vấn Thực chân quân vô cùng khó coi, "Nhưng lúc đó, ta quả thật không thể tính toán tiếp được nữa."
"Cũng không có gì kỳ lạ," Khúc Giản Lỗi bày tỏ rằng bản thân có thể chấp nhận lời giải thích này.
Từ lúc bắt đầu vãn thiên khuynh, những chuyện khó tin mà hắn tiếp xúc thực sự nhiều không đếm xuể, thật sự đã sớm quen thành thợ rồi.
Không có khí tức liên quan, chẳng qua là không thể tính toán, không thể nhờ vào đó mà đưa ra phán đoán trước, không thể chuẩn bị có mục đích mà thôi.
Dù thế nào đi nữa, tới thì cũng đã tới, nửa đường bỏ dở có vẻ cũng không thích hợp lắm.
Sau đó hắn nhìn sang Hàn Lê, "Ta với cái thế giới kia, cũng sắp đoạn xá ly rồi, không phải trên đường ngươi nói có chuyện muốn hỏi sao?"
Trước đó hắn vẫn luôn muốn hỏi, nhưng nếu nôn nóng quá mức, cảm giác có lỗi với đạo lữ thuở xưa.
Bây giờ hắn có thể hỏi một câu rồi—— Phiền phức ít nhiều cũng phải cho ta một lời giải thích chứ?
Biểu cảm của thiếu niên anh tuấn vô cùng kỳ quái, "Thanh Hà tiền đạo nói, tin tức của ngưởi ấy có được từ trưởng bối nhà ta, thế nhưng..."
"Trưởng bối nhà ta không liên lạc được, nếu ngươi cảm thấy không thích hợp, chúng ta không đi nữa là được."
"Ngươi đã nói, ta nhất định tin tưởng," Khúc Giản Lỗi bình thản nói, "Chỉ là muốn tìm hiểu thêm một chút mà thôi."
Hàn Lê không thể lừa gạt mình, vậy hắn buộc phải đến hiện trường xem xét —— trừ phi có ai đưa ra lý do đầy đủ để ngăn cản.
Không liên quan quá nhiều đến tình cảm quê hương, bởi vì một loạt nghi vấn trong lòng hắn, cũng đang chờ đợi một đáp án.
Quan trọng là với nhiệm vụ vãn thiên khuynh hiện tại, biết đâu lại có chút liên quan.
Bằng không, hắn hoàn toàn có thể đợi đến khi vãn thiên khuynh thành công —— hoặc thậm chí là sau khi thất bại, rồi mới đến tinh vực thiếu nữ thám hiểm cho rõ ràng.
Thế nhưng, thật sự không đợi nổi nữa!
Bởi vì dựa theo phản ứng của đệ tử Lăng Vân, lại quy đổi thời gian cụ thể cho khớp, hắn phát hiện ra một điểm trùng hợp kỳ lạ.
Khi bản thân hoàn toàn tiêu hóa sạch sẽ vùng tĩnh mịch của tinh vực thiếu nữ, nơi đó bỗng nhiên trở nên cuồng bạo!
Trong hư không, khái niệm thời gian rất dễ bị bóp méo, tốc độ trôi qua thời gian của các đại thế giới cũng không hoàn toàn giống nhau.
Cho nên vốn không tồn tại một tiêu chuẩn thời gian nào để mọi người đều có thể tính toán chính xác, xấp xỉ là được rồi.
Trong trường hợp cực đoan, có sai số vài trăm năm, cũng có thể coi là "đồng thời"!
Vậy thì, vấn đề Khúc Giản Lỗi cân nhắc chính là, bản thân hắn đã tiêu hóa vùng tĩnh mịch này, tại sao tinh vực thiếu nữ lại có phản ứng lớn đến thế?
Có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng đã có thể liên quan đến vãn thiên khuynh, hắn sẽ không bỏ sót bất kỳ manh mối nào.
"Ngươi tin tưởng là tốt rồi," Hàn Lê cười gật gật đầu, ra vẻ vô cùng vui vẻ, "Vậy thì đi thôi?"
Không mất bao lâu, mọi người đã xuất hiện ở thế giới A Tu La.
Giai đoạn đuôi của việc khai phá dị thế giới thực sự không đáng nhắc tới, đến chân tôn cũng hầu như không thấy.
Mọi người không làm kinh động đến bất kỳ ai, thẳng thừng xuyên qua thế giới, đi tới tinh vực thiếu nữ của đế quốc.
Hàn Lê, Đóa Cam và Kim Qua đi cùng đều là những người từng nhìn thấy nguyên mạo nơi này.
Nhưng tinh vực thiếu nữ hiện tại, cuồng bạo đến mức căn bản không thể nhận ra nguyên mạo ban đầu nữa.
Toàn bộ một mảnh tinh vực, bao gồm cả bầu trời sao vượt xa phạm vi trước đó, đều bị ba màu vàng sậm, xám tối và đen kịt đan xen quấn lấy.
Tựa như một khoảng không vũ trụ đang bốc cháy.
Ngay cả Cảnh Nguyệt Hinh vốn cũng xuất thân từ thổ dân, nhìn mà cũng có chút ngẩn người, "Tọa độ này... không sai chứ?"
"Cao duy..." Hàn Lê nhạt nhẽo thốt ra hai chữ, thần sắc ngưng trọng.
Hắn cảm nhận được khí tức cao duy nồng đậm, nhưng Kình Không nghe vậy có chút nhịn không được, "Thế giới phàm tục, cũng sẽ có thiên khuynh sao?"
"Không phải thiên khuynh," Đóa Cam lắc lắc đầu, sư tôn của nàng không đến, nhưng nàng đã đi theo —— mấu chốt là ở lại Liên Tinh cũng chẳng ích gì.
"Nhưng có thể khẳng định, quả thực là... không mấy thân thiện với chân quân."
Bất thình lình, Thất Diệp chân quân lên tiếng, "Ta nhìn thấy sự suy yếu, Khúc tiểu hữu nhìn thế nào?"
"Ta cũng có cảm giác này," lông mày Khúc Giản Lỗi nhíu chặt, rõ ràng là đang suy ngẫm điều gì đó.
Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể hắn bắt đầu chậm rãi phình to, vươn cao lên.
Kình Không chân quân trầm giọng trả lời, "Thuận theo bản tâm là được."
Những gì hắn nói thực sự không sai, Khúc Giản Lỗi không phải là lỗ mãng đến mức không biết trời cao đất dày, mà là hoàn toàn dựa vào cảm giác.
Trên thực tế, hắn thậm chí đã lờ mờ đoán được có chuyện gì có thể xảy ra, trong lòng không chỉ không hoảng sợ, ngược lại còn có chút mong đợi.
Bóng người của hắn đang cao lên từng chút một: mười kilômét, một trăm kilômét, một nghìn kilômét... chậm rãi mà kiên định.
Khi bóng dáng hắn phình to đến độ cao hai vạn kilômét, mộtạm đội đế quốc từ đằng xa nhanh chóng chạy tới.
Biến động bất thường đột ngột xuất hiện này đại diện cho việc có thiên tượng mới đang được nảy nở, nhân viên tuần tra của đế quốc không thể phớt lờ.
Tuy nhiên Cảnh Nguyệt Hinh đã phóng ra hai chiến hạm cấp đoàn —— đó là chiến hạm đời cổ rồi, bên trên có huy hiệu của Số Tự Mị Ảnh.
Không chỉ chiến hạm cổ, tín hiệu liên lạc phát ra cũng là của đời thượng thượng thượng đại.
Cũng may chiến hạm tuần tra chạy tới cũng đã kịp thời phát hiện ra điểm bất thường, dứt khoát khởi động "chế độ tương thích ngược cận cổ".
Càng có người nói, "Bộ sưu tập hoài niệm Số Tự Mị Ảnh phiên bản tuyệt bản, cho dù không phải chính chủ, cũng là đại lão trên bảng Song Bách."
Bảng Song Bách, một bảng là top một trăm phú hào đế quốc, một bảng là top một trăm thế lực tài phú đế quốc, bảng Song Bách phải kiêm cả hai mới tính.
Lãnh thổ của đế quốc quá lớn, nhân vật hào hoành đếm không xuể, đương nhiên cũng không thiếu kẻ cố ý khiêm tốn.
Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, bảng Song Bách chính là kẻ mạnh nhất được mọi người công nhận, không chỉ thế lực khổng lồ, mà còn có nền tảng vô cùng thâm hậu.
Giống như cái gọi là "năm trăm gia tộc thuần huyết", phần lớn chẳng qua chỉ là giương oai giễu võ.
"Cắt, còn phải gánh chịu sự truy cứu của nhà họ Tần mới được," lại có người hừ lạnh một tiếng, "Nghĩ nhiều rồi, chín mươi chín phần trăm chính là chính chủ!"
Quả nhiên, giây tiếp theo, bọn họ liền nhận được thông tin từ đối phương, "Số Tự Mị Ảnh xử lý bất thường, không được đến gần!"
Quả thực chính là đội ngũ kia, chỉ nghe cách dùng từ bá đạo đó —— ra lệnh quân đội "không được đến gần", tuyệt đối không thể là hàng giả.
Quân nhân trên chiến hạm lập tức kích động hẳn lên, "Kính chào các vị tiền đạo, đại diện cho đế quốc, gửi lời cảm ơn chân thành!"
Kẻ đi đầu chỉ là một chiến hạm cấp đại liên, khả năng quan sát không mạnh lắm, cũng không dám tiếp tục đến gần.
Nhưng không mất bao lâu, bọn họ vẫn nhìn thấy một màn vô cùng chấn động, "Cái đó là cái gì... là một con người sao?"
Đế quốc tiếp xúc với người tu tiên, trước sau cũng có mấy trăm năm rồi.
Mặc dù tần số tiếp xúc rất thấp, thông tin thu được mỗi lần chỉ là một góc vảy, nhưng thông tin tích lũy lại cũng không ít.
Đế quốc đối với hệ thống tu tiên giả này cũng coi là hiểu rõ tương đối, đối với màn này cũng không tính là quá xa lạ.
Cho dù là trong hệ thống giác tỉnh giả, sau khi xuất hiện mấy vị chí cao vô thượng, mọi người cũng đều biết thủ đoạn ảo hóa cơ thể thành kích thước khổng lồ.
Thậm chí còn có vài lời đồn đại văng vẳng, nói rằng tu tiên giả trên Nguyên Anh có thể ảo hóa cơ thể đến vạn dư kilômét.
Thế nhưng bóng người ảo hóa mà mọi người nhìn thấy lúc này, chiều cao đâu chỉ vạn dư kilômét?
Mà bóng người ảo hóa lúc này, vẫn chưa dừng việc tiếp tục vươn cao, mà vẫn đang điên cuồng phình to.
“Là Khúc, Khúc, Khúc lão đại!” Cuối cùng cũng có người nhận ra gương mặt thật của bóng người.
Chiến hạm cách bóng người ít nhất mấy trăm triệu kilômét, nhưng chịu sao nổi bóng người thực sự quá cao, mà bản thân chiến hạm cũng có thủ đoạn trinh sát.
Khi Số Tự Mị Ảnh rời khỏi đế quốc, dung mạo của lão đại đội ngũ đó không được đế quốc biết đến cho lắm.
Thế nhưng, thời gian chính là cỗ máy giải mã tốt nhất, Tiêu nguyên soái đã qua đời cũng từng vô tình tiết lộ vài câu.
Cho nên quân nhân có thể nhận ra Khúc lão đại, cũng không có gì kỳ lạ.
Giây phút này, mọi người thực sự vô cùng phấn khích, trong chiến hạm cấp đại liên ban đầu là một mảnh tĩnh lặng, sau đó liền bùng nổ mãnh liệt.
Khoang thuyền không lớn, giống như nồi nước sôi sùng sục —— vị này chính là người đế quốc chính gốc đấy!
Khúc Giản Lỗi tự nhiên không có ý định quan tâm đến những chuyện này, toàn bộ giác quan của hắn đều đang cảm ứng phản ứng của tinh vực thiếu nữ.
Hắn có thể cảm nhận được, trong nguồn năng lượng cuồng bạo, quả thực tồn tại một số nguy hiểm, chỉ là đối với uy hiếp của hắn mà nói thì không tính là lớn.
Dù sao cũng đã trải qua sự oanh tạc của thiên khuynh rồi, cho dù chỉ là cấp độ trung thiên thế giới, nhưng so sánh mà nói, đây cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Tuy nhiên hắn cũng không thử đi vào tinh vực thiếu nữ, bởi vì rủi ro ở sâu trong tinh vực vẫn là không thể kiểm soát.
Trước tiên cứ ở vòng ngoài với hình thái mạnh nhất, cảm nhận nhiều hơn một chút, mới là lựa chọn thích hợp nhất.
Thế nhưng, khi đạo phân thân ảo của hắn vươn cao đến hơn hai mươi triệu kilômét, đột nhiên, tâm niệm hắn khẽ động.
Trong cõi u minh, hắn cảm giác được, bên trong vùng tinh vực hỗn loạn, dường như có thứ gì đó đang gọi mình.
Hắn vừa tăng cường năng lực cảm ứng, vừa thầm hỏi, "Tiểu Hồ, có cảm giác được thông tin gì không?"
Đối phương có thể cảm ứng được tiếng kêu cứu của trung thiên thế giới, vậy thì, biết đâu có thể cảm ứng được tiếng gọi của sự tồn tại khác.
Đại Đầu Hồ Điệp chậm rãi xoay chuyển, "Không có nha, lão đại ngươi chỉ phương hướng ra xem nào!"
"Không chắc là phương hướng nào," Khúc Giản Lỗi bất đắc dĩ đáp, "Đợi ta vươn cao thêm chút nữa."
"Ồ?" Khoảnh khắc tiếp theo, Thất Diệp chân quân khẽ ồ lên một tiếng, "Dường như có thứ gì đó ghê gớm lắm... Tiểu Khúc?"
"Hình như quả thực có," Khúc Giản Lỗi đáp lại, "Nhưng không cảm thấy... có gì là ghê gớm lắm nhỉ?"
Ngay trong quá trình hai người đối thoại, sâu trong tinh vực thiếu nữ, có biến động năng lượng khác thường truyền ra.
Biến động này có chút điên cuồng, nhưng lại có cảm giác... tạm ổn?
Chính là loại điên cuồng có trật tự đó, chứ không phải là sự cuồng bạo đâm bổ lung tung, tùy ý bùng nổ!
Cảm giác này vô cùng kỳ lạ, trong chốc lát, Khúc Giản Lỗi không nhịn được mà nghĩ đến cụm từ "hỗn loạn trung lập".
Biến động dần dần mạnh lên, không nhanh không chậm, giống như một con cự thú khổng lồ, đang nhàn nhã tản bộ rất tùy ý.