at132 “Tại hạ là Thiên Hoàn Công Dã Tiểu Dung.” Công Dã Tiểu Dung vừa cười vừa thi lễ với Công Tôn Sai.
Độc Cô Bại Thiên, Ma Chủ nhìn các cổ thần và thiên giai cao thủ, hiểu rằng tuyệt đại đa số sẽ chết, bản thân họ còn sống hay không đều không nắm chắc, trận nghịch thiên chiến này có xác suất thành công lớn nhất cũng chỉ năm thành hy vọng.
Đồng thời, các Thái cổ thần cùng thiên giai cường giả quanh đó đều dốc sức, tập hợp sức mạnh mọi cường giả trên đại lục hắc ám mở ra thiên địa mới.
Cùng lúc, Thần ma đồ chầm chậm bay lại, xạ ra một đạo thần quang sáng chói, Tuyệt Đại quân vương Sở Tương Ngọc, mai tóc tung bay, sát khí xung thiên xuất hiện, gia nhập vào hàng ngũ.
Sau cùng, thân ảnh cao lớn của Thần Chiến chậm rãi bay xuống, ánh mắt thâm thúy như hải dương, khí thế như núi non. Quả thật có những người phong thái khác hẳn tất cả, dù đứng giữa ngàn vạn người cũng lập tức thu hút người ta nhận ra, đương nhiên Thần Chiến là người như vậy.
Lúc đó, Nhân vương xuất thủ.
Hồng Hoang Kỳ quét sạch tàn dư hỗn độn, Nhân vương mỹ lệ chấn động thiên hạ cực kỳ bình tĩnh, toàn thân phát ra từng đạo tinh thần chi quang, đoạn một thế giới mông lung xuất hiện, đó là nội thiên địa bị hủy một nửa của nàng, nhưng tinh quang còn lại đều là thật.
Nhân vương khẽ phất tay, lưu quang hướng về vô hạn thiên vũ, đó là một vì sao mỹ lệ, tinh thể chân chính.
Vô tận lưu quang rực rỡ từ ngón tay Nhân vương phiêu động về xa, ức vạn vì sao xuất hiện trong thiên địa, tinh cầu khiến thiên địa không còn lạnh lẽo mà cơ hồ trở lại lục đạo xa xưa.
Đợi tất cả bình tĩnh lại, Độc Cô Bại Thiên nhìn lên tinh không quát lớn: “Chiến tử là kết cục cuối cùng của tu giả.”
“Chết không hối hận.” Những cường giả bước lên Thông thiên chi lộ đều tâm chí kiên cường, chinh chiến Thiên đạo bắt đầu mở màn.
“Hỗn độn tộc giá đã bị trừ hậu hoạn, nhưng còn một sức mạnh trung gian cần chúng ta giải quyết, có lẽ không cần chiến đấu. Nhưng sớm muộn cũng phải bước lên đó.”
Qua đó, Thần Nam biết được một vài tin tức kinh nhân, có kẻ từ Thái cổ đã bắt đầu thu thập thiên giai chiến hồn, đương nhiên đều là những chiến hồn bị khinh ghét, kể cả chiến hồn của Tà Tổ bị phong ấn trong Đạm Đài thánh địa.
Thần Nam cho các hài tử quay về quang minh đại lục, đoạn cùng bọn Ma Chủ tiến về vùng tinh không sâu nhất.
“Ta cảm giác được, phiến tinh không chưa bị hủy là nơi y náu thân.” Nhân vương dùng Hồng Hoang Kỳ chỉ vào cổ tinh không trước mặt.
Y nhìn bảy người với vẻ phi thường bình tĩnh: “Vẫn bị các vị phát hiện.”
Ai nấy nhìn y chằm chằm bởi họ không biết lai lịch quái nhân này. Ma Chủ và Độc Cô Bại Thiên vẫn tưởng tượng rằng đó là người quen cũ nhưng họ đã lầm.
Tất cả nhìn hắn, không hiểu sao hắn lại nói thế.
Cự nhân khổng lồ tỏ vẻ ngạc nhiên, hơi ngẫm nghia liền hiểu ngọn ngành, gật gù: “Hóa ra là vậy, năm xưa là ảo ảnh của ta.”
“Ta là một tinh hồn, sinh mệnh do vô tận tinh quang ngưng tụ thành, các vị có thể gọi là tinh không chiến hồn.”
“Ta muốn tựa giữ mình, năm xưa ta thấy các vị đấu với Thiên đạo, mà so với Thiên đạo tất cả chỉ là sâu kiến, đệ tứ giới cũng bị Thiên đạo kích hủy khiến ta hoảng sợ, phải nghĩ cách cho mình mạnh lên.” Tinh không chiến hồn chầm chậm thu nhỏ, hóa thành dáng vẻ như thường nhân, bay đến trước mặt chúng nhân: “Ta không muốn đấu với các vị, muốn cùng chinh chiến Thiên đạo.”
Tất cả đều hơi biến sắc, tu vi của toàn bộ chiến hồn đều ở mức của các Thái cổ thần.
“Đây là…” Thời Không đại thần cả kinh, ông nhận ra trong đó có không ít nhân vật tà phải, có cả đại ác nhân, thậm chí cả cao thủ hỗn độn tộc.
“Ta biết họ đều là ác ma, tất cả đều bị ta nhân lúc hư nhược nhất mà ra tay, không hề dung tình, triệt để tẩy sạch linh thức kí ức, hiện tại họ đều là những con con rối, những công cụ chiến đấu hung cuồng nhất.”
Thời Không đại thần cùng tinh không cổ chiến hồn hướng về Thông thiên chi lộ.
Ma Chủ nói với Độc Cô Bại Thiên: “Ngươi cũng nên quay về thăm Nguyệt lượng, ta đi thăm đệ đệ và đệ tử.”
Lưỡng đại cao thủ nhanh chóng lướt đi.
Thần tổ hú vang rồi cũng lao mình lướt đi.
Nhân vương nhìn lên vô tận tinh không, mắt sâu thẳm như nước biển, tuyệt mỹ dung nhan bình tĩnh đến mức khiến Thần Nam hoảng sợ, sợ tất cả đều là trong mộng, đến cuối cùng lại tan đi như khói.
Lâu, lâu lắm. Vũ Hinh mới quay đầu lại nhìn hắn: “Huynh đã có thê tử, hài tử cũng có, nên đối đãi họ thật tốt.”
Vũ Hinh!
Nhân vương!
Nàng quay mình đi, chậm chậm độc hành trong tinh không, tuyệt thế phong tư lộ rõ vẻ cô đơn, trong sát na quay đi, Thần Nam nhận ra một tai mất mát trong mắt nàng, nhưng hắn há miệng rồi lại không biết nói gì? Còn tư cách nói gì?
Tất cả đều không thể quay lại nữa.
Ngoảnh đầu lại, tất cả phảng phất như hiện ra trước mắt.
“Muội tên Vũ Hinh, được sư phụ tìm thấy vào một đêm mưa trong bụi hoa…” Nụ cười thơ ngây xán lạn, đôi mắt linh động không hề vương vấn tục lụy, ánh lên nét thiện, mỹ thuần chân nhất.
“Lúc huynh… già đi, còn nhớ được một… cô bé tên Vũ Hinh…” Những lời thầm thì đó vang vọng bên tai hắn, khiến hắn xé lòng, tất cả lẽ nào trôi qua như thế? Vũ Hinh rõ ràng đã quay về nhưng… hắn cảm giác mình cách nàng ngày càng xa.
Hắn rảo bước lướt tới, nhanh nhẹn đuổi theo.
“Vũ Hinh…”
“Không.”
Ánh mắt Vũ Hinh thoáng hoang mang, nhưng nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, nhìn về tinh không xa xôi: “Ngay cả thế giới này cũng hủy diệt, nói gì đến những thứ khác, không gì là dài lâu, hãy để ký ức tươi đẹp lắng sâu trong lòng chúng ta không phải càng tốt hơn sao?”
Vũ Hinh cầm tay hắn, cố mỉm cười trong thương cảm: “Đi dạo một lần cuối nào…”
“Vũ Hinh…”
“Đừng nói gì cả. Muội là Nhân vương, huynh là thần mộ, vương nhất định vong, mộ vẫn là mộ, chúng ta đã có những gì, đừng hiềm không thể thiên trường địa cửu.”