Sau khi Chu Phàm dạy dỗ Tiểu Quyến một trận, hắn không thèm để ý đến nàng nữa, mà lấy truyền âm khí cụ ra, nói với Đỗ Nê một tiếng, thông báo cho đối phương biết Sát Nhân Y đã được giải quyết.
Làm xong việc này, hắn lại lấy ra một lá truyền âm ngọc phù, sau khi kích hoạt thì kiên nhẫn chờ đợi.
Hắn quyết định cho mình nghỉ một ngày, chuyện thu thập Đại Khôi Trùng để mai tính tiếp.
“Chu huynh.” Bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng dễ nghe của Trùng Nương, nàng vẫn giữ thói quen xưng hô với Chu Phàm như vậy.
“Trùng Nương, ta muốn đi thăm Mộng Mộng.” Chu Phàm cười nói.
“Vậy huynh qua đây đi, Mộng Mộng cũng rất nhớ huynh.” Giọng nói của Lý Trùng Nương mang theo tiếng cười vui vẻ.
Hai người nói chuyện vài câu mới ngắt liên lạc.
Tiểu Quyến đang nằm sấp trên đầu chó của Tiểu Muội, ỉu xìu nhìn nụ cười còn vương trên mặt Chu Phàm: “Chủ nhân, ngài cười thật là đê tiện.”
Nụ cười trên mặt Chu Phàm cứng đờ: “Nhóc con này, trừ ngươi năm trăm cái chân vịt.”
Tiểu Quyến oà một tiếng khóc nức nở, chân vịt lại bay mất rồi, đúng là hoạ vô đơn chí, mình thật quá khổ mà.
Ngày hôm sau, Chu Phàm tâm trạng sảng khoái cáo biệt Trùng Nương cùng Mộng Mộng, mang theo Tiểu Muội xuyên qua Gian Vực trở về Hàn Bắc Đạo.
Phải nói rằng, dắt trẻ con chơi thật sự là một chuyện vô cùng mệt mỏi, hắn mới trông một ngày thôi mà đã đau lưng mỏi gối rồi.
Mộng Mộng đã gần một tuổi, ba thiên phú của Dị Nhân của con bé đều đã thức tỉnh thuận lợi, không hề ảnh hưởng đến sự tăng trưởng.
Tất nhiên, Mộng Mộng vẫn chưa biết nói rành rọt, đối với chuyện lúc nhỏ từng vào không gian Khôi Hà, con bé chắc chắn không có bất kỳ ký ức gì. Chu Phàm cũng không định nói cho con bé biết, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, nếu lỡ miệng nói ra chuyện chiếc thuyền thì sẽ rất phiền phức.
Sau khi về đến Hàn Bắc Đạo, hắn liên lạc với Phủ Hàn Bắc Đạo Chủ, bảo Nghi Loan Ty của ba châu một phủ gửi hết thông tin về các quái dị đang gây hoạ cho hắn, hắn sẽ chọn đi xử lý.
Dấu hiệu của Đại Kiếp xuất hiện, quái dị trở nên cuồng bạo hơn, tấn công các khu vực tập trung con người thường xuyên hơn trước.
Mười ngày trôi qua, số lượng Đại Khôi Trùng của Chu Phàm tăng vọt trong quá trình hắn càn quét quái dị ở Hàn Bắc Đạo. Chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, số Đại Khôi Trùng của hắn đã tăng lên đến ba triệu con.
Điều này trước kia là chuyện không dám tưởng tượng. Sở dĩ có thể thu được nhiều Đại Khôi Trùng đến vậy, thứ nhất là do hắn ưu tiên tiêu diệt các đàn quái dị hoặc các quái dị mạnh cấp cao, cả đàn quái dị lẫn quái dị cấp cao đều có thể chuyển hoá thành rất nhiều Đại Khôi Trùng.
Thứ hai là hắn lợi dụng Toái Không Cốt của Tiểu Muội, tiêu diệt một con hoặc một bầy quái dị xong là có thể nhanh chóng xuyên không đến đích đến mới, dùng linh niệm quét qua là có thể nhanh chóng phát hiện mục tiêu.
Hiệu suất như vậy tất nhiên là cao đến đáng sợ. Những quái dị hoặc đàn quái dị đang gây hoạ ở Hàn Bắc Đạo có thể nói là đã bị hắn càn quét không ít. Tất nhiên cũng có những con chạy nhanh thì đã trốn thoát, nhưng hắn cũng không để tâm, đuổi được thì đuổi, không đuổi được thì thôi.
Có hắn - vị Hàn Bắc Đạo Chủ cần mẫn càn quét quái dị như vậy, Phủ Hàn Bắc Đạo Chủ cùng các Nghi Loan Ty của ba châu một phủ đều giảm bớt được không ít áp lực.
Hôm nay tận đến khi hoàng hôn, Chu Phàm mới dừng lại nghỉ ngơi. Mặc dù chân nguyên có thể nhanh chóng hồi phục, nhưng sự mệt mỏi về mặt nhân hồn thì cần hắn phải tĩnh dưỡng một hồi.
Tiểu Quyến sau khi bị ép nhận lấy Sát Nhân Y, phát hiện ra giết quái dị không cần mình ra tay nữa, đã sớm khôi phục lại từ trạng thái chán đời. Hiện tại nàng đang rất vui vẻ khoác huyết y chạy tới chạy lui, phía sau nàng còn có một đám Tiểu Tiểu Quyến mặc huyết y đi theo.
Sát Nhân Y - loại sinh dị khí cụ tràn đầy sát khí này, vậy mà lại bị các nàng mặc ra phong cách đáng yêu.
“Ta mặc Sát Nhân Y, giết dị không để lại dấu vết, đi đường còn mang theo gió.”
Tiểu Quyến vui vẻ hô vang, đám Tiểu Tiểu Quyến cũng bắt chước giọng non nớt hô theo khẩu hiệu mà Tiểu Quyến bịa ra.
Ngươi đến một con quái dị cũng chẳng giúp ta giết, vậy mà còn dám hô như thế... Chu Phàm cố nén ý định che mặt, đúng là lãng phí một sinh dị khí cụ lợi hại như vậy vào tay con dở hơi này.
Thực lực của Tiểu Tiểu Quyến phụ thuộc vào Tiểu Quyến, Tiểu Quyến mạnh thì tất nhiên bọn chúng cũng mạnh lên.
Chu Phàm không thèm để ý đến Tiểu Quyến dở hơi, hắn nhắm mắt dưỡng thần. Thời gian ban đêm hắn dùng để tu luyện và nghỉ ngơi, ban ngày thì bận rộn càn quét quái dị. Cứ tích luỹ như thế này, Đại Khôi Trùng của hắn chẳng mấy chốc sẽ đạt đến mười triệu con. Hắn chỉ mới đạt được số lượng Đại Khôi Trùng như vậy vào lần chiếc thuyền giúp hắn giết chết Vân Yên Chủ mà thôi.
Nếu Hàn Bắc Đạo càn quét gần xong rồi, vậy có thể cân nhắc giúp đỡ sáu đạo còn lại, chỉ là cần họ phải đưa ra chút thù lao mới được...
Trong lúc Chu Phàm đang nhắm mắt dưỡng thần, truyền âm khí cụ của hắn phát ra ánh sáng nhạt. Hắn mở mắt, cầm truyền âm khí cụ lên, vội vã kích hoạt: “Đại tiên sinh, chuyện gì vậy?”
“Chu Phàm, Thánh thượng nói vị Hàn đại nhân kia đã hoàn toàn tỉnh lại.” Giọng của Đoan Mộc Tiểu Hồng truyền ra từ truyền âm khí cụ.
Sắc mặt Chu Phàm hơi ngưng trọng. Với địa vị hiện tại của hắn, hắn lờ mờ biết được một số chuyện về vị Hàn đại nhân kia. Vị Hàn đại nhân này không biết là quái dị hay yêu tộc, hai ngàn năm trước đã đến Đại Nguỵ, từng có cuộc trao đổi với vị hoàng đế Đại Nguỵ lúc bấy giờ, cuối cùng vị hoàng đế Đại Nguỵ đó không biết vì lý do gì đã cho phép Hàn đại nhân trú ngụ tại đầu nguồn sông Nguỵ Thương ở Hàn Bắc Đạo.
Hàn đại nhân từng hứa với Đại Nguỵ rằng nó sẽ giúp đỡ Đại Nguỵ. Trong hai ngàn năm qua, nó chỉ ra tay hai lần, một lần giúp Đại Nguỵ giết chết một con quái dị cấp Hắc Tai, một lần giúp Đại Nguỵ giết chết một con quái dị cấp Huyết Tai.
Theo ghi chép của quan gia, vị Hàn đại nhân này luôn ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Nó có thể giao tiếp với Kính Cung, nếu quan gia yêu cầu thì nó sẽ tỉnh lại giúp đỡ, nhưng chỉ giới hạn trong việc đối phó quái dị, những chuyện khác nó hoàn toàn không quan tâm.
Quan gia rất kiêng dè vị Hàn đại nhân lai lịch bất minh này nên hiếm khi nhờ vả. Lần trước với Vân Yên Chủ, vốn dĩ muốn nhờ Hàn đại nhân giúp, nhưng Hàn đại nhân không quá muốn tỉnh lại hoàn toàn, quan gia cũng không dám miễn cưỡng.
“Là nó chủ động liên lạc với chúng ta nói rằng nó đã tỉnh, hay là Thánh thượng cảm ứng được?” Chu Phàm hỏi.
Đại Nguỵ thiên tử nhờ vào Thông Thiên Kính nên sinh linh hoặc quái dị càng mạnh thì càng có thể cảm ứng rõ ràng. Còn về việc là chủ động hay bị động, Chu Phàm cũng không rõ.
“Nó không liên lạc với chúng ta, là Thánh thượng cảm ứng được.” Đoan Mộc Tiểu Hồng nói: “Nếu không phải chúng ta gọi nó giúp thì nó chưa bao giờ tỉnh lại, nên Thánh thượng mới có chút lo lắng. Kính Cung bên này đã thử giao tiếp với nó nhưng nó không phản hồi.”
Sắc mặt Chu Phàm thay đổi nhẹ. Thực lực của Hàn đại nhân rất mạnh, quan gia nghi ngờ nếu nó là quái dị thì cấp độ hẳn đã đạt đến cấp Bất Khả Tri.
Quái dị mạnh mẽ như vậy, nếu làm loạn thì chỉ có Đại Nguỵ thiên tử dùng Thông Thiên Kính mới có khả năng trấn áp.
Nhưng vị hoàng đế Đại Nguỵ năm xưa không dùng Thông Thiên Kính để giết nó, điều đó phần nào chứng minh rằng có lẽ Hàn đại nhân không dễ giết đến thế.
“Thánh thượng hy vọng ngươi đi xem tình hình thế nào.” Đoan Mộc Tiểu Hồng nói lên mục đích liên lạc với Chu Phàm lần này.
Chu Phàm suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Nếu vị Hàn đại nhân kia thực sự có vấn đề thì nơi xui xẻo chính là Hàn Bắc Đạo của hắn, hắn không có lý do gì để từ chối.
Hắn kết thúc đối thoại với Đoan Mộc Tiểu Hồng rồi cất truyền âm khí cụ, thấy vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới tối, liền lợi dụng Toái Không Cốt của Tiểu Muội bắt đầu xuyên qua Gian Vực, rất nhanh đã đến đầu nguồn sông Nguỵ Thương.