Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 641 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 357
Thật khó quản giáo

❊ ❊ ❊

"Công tử xin bớt giận." Hứa Lạc Sắt ân cần bưng trà nước tới, nhẹ nhàng giúp hắn xoa ngực. Vừa rồi Chu Hưng Vân tại khách sảnh đại phát lôi đình, làm bọn họ ở ngoài phòng sợ hãi vô cùng.

"Ai... Đội ngũ này thật khó quản quá." Chu Hưng Vân cảm thán. Y Toa Bội Nhĩ, Nam Cung Linh, Nhiêu Nguyệt, Đường Uyển, Tiêu Nhạc, đều là những kẻ không chịu phục quản giáo. Hắn nói cũng không được, mắng cũng không xong, cuối cùng rơi vào tình cảnh này, thật là có khổ khó nói.

Tuy nhiên, Chu Hưng Vân không phải thực sự tức giận. Hắn sở dĩ nổi giận đập bàn, trông có vẻ hung dữ quát tháo bảy vị mỹ nữ, chẳng qua chỉ là làm bộ mà thôi.

Thứ nhất, để cho các thiếu nữ hiểu rằng, tại nhà hắn mà gây phá phôi, hắn thực sự sẽ tức giận, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Thứ hai, che đậy hành vi không kiểm điểm của hắn đối với Ninh Hương Di khi nãy. Hắn hùng hổ phát cáu, đến cả Duy Túc Dao vốn đang lạnh nhạt với hắn, lúc này cũng muốn khuyên hắn bớt giận, đừng vì chuyện nhỏ mà động can qua.

"Này, ta tìm thấy cái này trong phòng ngươi, giờ dùng được không?" Vô Song tiểu muội muội cầm theo một sợi Đả Thần Tiên, hưng trí bừng bừng chạy đến trước mặt Chu Hưng Vân. Hôm qua nàng đã dùng thứ này dọa hắn, may mà có nương thân hộ giá, nếu không mông sẽ nở hoa...

"Khụ hèm, đó là chấp pháp hình cụ của Chu gia gia pháp, không thể tùy ý sử dụng với người ngoài." Chu Hưng Vân vội vàng đoạt lại Đả Thần Tiên từ tay Vô Song tiểu muội muội. Thứ này là đằng điều tiên mà bá nương tặng hắn để điều giáo Đường Viễn Doanh, có thể lấy ra làm đạo cụ điều tình. Chu Hưng Vân giấu nó dưới gầm giường, lòng nghĩ sau này lừa Hứa Chỉ Thiên, Duy Túc Dao, Đường Viễn Doanh cùng các mỹ nữ khác lên giường lớn, rồi mới lôi ra mà quất quất quất...

"Kỷ Lệ An không hiểu quy củ, mới đến đã gây chuyện, còn phá hỏng vật quý trong phủ, thật sự tội đáng vạn chết, xin Chu công tử nghiêm trị Kỷ Lệ An." Kỷ Lệ An chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, mặt không cảm xúc nói.

"......" Chu Hưng Vân há miệng, nhất thời không biết nên nói gì. Kỷ Lệ An muội tử vừa nãy còn cẩn thận từng chút một, vừa nghe tới Chu gia gia pháp, lập tức đứng dậy chịu tội, xem ra nàng khao khát được nếm thử sự lợi hại của gia côn Chu gia đến mức nào?

"Hôm nay Kỷ Lệ An cô nương mới tới hàn xá, không biết quy củ Chu gia, nên tiểu trừng đại giới. Chờ chút ta sẽ bảo Chỉ Thiên dán quy định ra, nhớ kỹ đừng có tái phạm gia quy, nếu không ta thật sự sẽ nghiêm trị ngươi đấy."

Nói xong, Chu Hưng Vân vòng ra sau lưng Kỷ Lệ An, làm bộ giơ Đả Thần Tiên lên, nhẹ nhàng "quất" một cái vào xương tỏa của mỹ nữ, coi như thỏa mãn tâm nguyện thầm kín của thiếu nữ, cảm thụ một chút hình phạt tiên sách của Chu gia gia pháp.

Chỉ có điều, Chu Hưng Vân vô cùng khốn nạn, dùng đằng điều gia pháp điểm vào huyệt vị của Kỷ Lệ An muội tử, khiến thiếu nữ không kìm được, phát ra tiếng rên rỉ vũ mị khiến người ta xấu hổ.

"A ân..." Kỷ Lệ An hoảng hốt che miệng lại, vì nàng không giữ được sự kiềm chế của thiếu nữ, phát ra thứ âm thanh xấu hổ. Không xong! Kỷ Lệ An lại làm mất mặt trước mặt Chu công tử! Làm sao đây! Chu công tử nhất định cho rằng Kỷ Lệ An thật là một người phụ nữ không biết giữ thể thống...

"Đừng hoảng, ta biết Kỷ Lệ An là một cô nương tốt, đi theo ta, ta sắp xếp phòng cho ngươi." Chu Hưng Vân vì sợ thiếu nữ suy nghĩ lung tung, vội vàng vỗ vai nàng, rồi đưa nàng đến khách phòng.

Lúc Chu Hưng Vân phát cáu ở khách sảnh, Kỷ Lệ An muội tử thực sự sợ hãi, vì nàng nhận ra, phủ đệ bị phá hoại là do sự không hiểu chuyện của nàng mà thành.

Ban đầu Kỷ Lệ An cho rằng, Chu Hưng Vân nhất định sẽ đuổi nàng ra khỏi phủ, nào ngờ, Chu Hưng Vân không những không kế tiền hiềm tha thứ cho nàng, còn lấy đức báo oán, sắp xếp cho nàng một sương phòng nhỏ thoải mái, thu lưu nàng ở lại phủ đệ.

Chu Hưng Vân dịu dàng bảo với Kỷ Lệ An rằng hắn còn việc cần làm, dặn dò thiếu nữ nghỉ ngơi cho tốt, tối hắn sẽ đích thân gọi nàng đi ăn cơm, sau đó liền rời khỏi sương phòng của thiếu nữ.

Thế là, Kỷ Lệ An vô cùng hạnh phúc ôm con búp bê vải hình Chu Hưng Vân, nằm trên giường thủ thỉ trò chuyện...

Thành thật mà nói, Chu Hưng Vân khá muốn ôn chuyện cũ với Kỷ Lệ An muội tử, dù sao thiếu nữ rất xinh đẹp, rất điềm đạm, rất ưu nhã, đáng tiếc... hắn thực sự rất bận.

Vốn dĩ Chu Hưng Vân rất nhàn nhã, nhưng phủ đệ bị bảy vị cao thủ đánh phá thành ổ chó, hắn bắt buộc phải kiểm kê tổn thất.

Khi Chu Hưng Vân trở lại đại đình viện thảm không nỡ nhìn, chỉ thấy Tiêu Tinh đang rất tự giác trồng cây, tranh thủ lúc hắn đưa Kỷ Lệ An đến sương phòng, đem cây nho yêu thích nhất của hắn dựng thẳng lại.

Cây này cũng thật tội nghiệp, trong nhà bị phá hai lần, nó cũng đổ hai lần, hy vọng nó có thể trụ được đến mùa xuân khai hoa kết quả, nho khá là ngon...

Ngọa phòng, đình viện, hậu hoa viên, sư tử đá trước cửa đều cần tu sửa, hy vọng vị Phụng Ngự đại nhân ở nhà trên có thể giúp một tay, để bao công đầu cho hắn cái giá bạch kim VIP quý khách, còn có dịch vụ hậu mãi. Ví dụ như trả hàng trong bảy ngày, bảo hành một năm, như vậy hắn sẽ không bao giờ phải lo lắng nhà bị phá nữa. Chu Hưng Vân tin rằng bao công đầu đại nhân là người thông minh, tuyệt đối sẽ không nói với hắn vì hư hỏng không nằm trong phạm vi bảo hành...

Cần biết rằng, đình viện phủ đệ mới trang tu xong, chưa đầy nửa tháng, lại bị các cao thủ phá hủy. Nếu không có bảo hiểm bảo hành và các dịch vụ hậu mãi khác, cuộc sống tiểu tử của hắn thật không thể sống nổi...

Hơn nữa, tối hắn bắt buộc phải đi giải thích với Y Toa Bội Nhĩ, tại sao Đường Uyển lại ở trong phủ hắn. Tuy rằng Huyền Nữ tỷ tỷ giả ý tức giận rời đi, nhưng hắn dù sao cũng phải giải thích một phen, tránh cho hai bên nảy sinh hiểu lầm. Đã lâu hắn không được ở riêng với Y Toa Bội Nhĩ, chỉ nghĩ thôi đã khiến người ta nôn nóng không chờ được...

"Hai ngày nay ngươi đi đâu?" Chu Hưng Vân vừa chỉnh lý phòng, vừa hỏi Nhiêu Nguyệt.

"Ngươi đoán xem." Nhiêu Nguyệt mỉm cười, nhất quyết không nói cho Chu Hưng Vân biết, mấy ngày nay nàng đều theo dõi hắn.

Vì Y Toa Bội Nhĩ dẫn chiến hỏa vào phòng ngủ của Chu Hưng Vân, kết quả đồ đạc trong phòng hắn đều loạn cả lên.

Chu Hưng Vân có quyền nghi ngờ, Y Toa Bội Nhĩ là cố ý lật tung tủ rương, muốn tìm ra bí mật không thể cáo nhân trong phòng ngủ của hắn, hoặc là... trực tiếp tìm thấy Toái Tinh Quyết.

Mặc dù Đường Uyển ở nhà hắn, khiến Y Toa Bội Nhĩ nghi ngờ, cảm thấy hắn có liên hệ với Huyết Long Lăng Mộ, thế nhưng, tại Đại hội Thiếu niên Anh hùng 16 cường, hắn giao chiến với đệ tử tà môn, cũng không phải đánh giả, dựa theo nhãn quang của Y Toa Bội Nhĩ, khẳng định nhìn ra được hai bên đều đã dốc hết toàn lực.

Nói cách khác, Toái Tinh Quyết kiếm pháp là một môn bí võ có thể khiến võ giả nhất lưu chiến thắng cao thủ tuyệt đỉnh, với tính cách của Huyền Nữ tỷ tỷ, khẳng định rất muốn chiếm được.

Hơn nữa, Y Toa Bội Nhĩ mười phần tám chín đã phát giác Nhiêu Nguyệt trốn trong sương phòng hắn, nếu không Huyền Nữ tỷ tỷ sẽ không tùy tiện như vậy.

"Nhắc mới nhớ, đại đông thiên đến rồi, ngươi mặc mỏng manh như vậy, không thấy lạnh sao?" Chu Hưng Vân ánh mắt không tự chủ được mà lướt qua thân thể Nhiêu Nguyệt, tiểu hồ ly vẫn cứ phong tao như vậy, mặc một chiếc y phục đỏ bằng lụa mỏng chạy loạn khắp nơi, cần phong độ không cần nhiệt độ.

"Không tốt sao? Lạnh thì có thể để ngươi ôm ta." Nhiêu Nguyệt chủ động chui vào lòng Chu Hưng Vân, nhỏ giọng bảo hắn tối nay đừng ngủ sớm, nàng muốn dùng thân thể giúp hắn liệu thương.

"Cái này thì được."

"Nhớ ta không?"

"Nhớ chứ! Mấy ngày không thấy bóng dáng, ta nhớ ngươi muốn chết." Chu Hưng Vân nói thật lòng, về kinh mấy ngày không thấy Nhiêu Nguyệt, hắn cứ cảm thấy đáy lòng trống rỗng, may mà bị oa luôn thơm phức, khiến hắn hiểu Nhiêu Nguyệt muội tử không ít lần lảng vảng trong phòng hắn.

"Ta cũng vậy." Nhiêu Nguyệt rất không khách khí, ngẩng đầu liền hôn Chu Hưng Vân một cái, làm hắn cứ vẹo miệng cười ngây ngô.

"Khụ hèm! Khụ hèm!" Duy Túc Dao không thể không phô trương tồn tại cảm, ngăn chặn Nhiêu Nguyệt tiến thêm bước nữa dụ dỗ tiểu sắc lang.

Hiện tại các thiếu nữ đều bận rộn giúp Chu Hưng Vân thu dọn phòng, cửa, cửa sổ, bàn, giường trong phòng ngủ của hắn đều tàn phá không chịu nổi, hiển nhiên không cách nào tiếp tục ở. Tuy nhiên, vì sương phòng của nàng là phong thủy bảo địa, trước sau trái phải đối diện đều ở mỹ nữ, cho nên Chu Hưng Vân kiên quyết không chịu đổi phòng ngủ.

"Thật ra... tối nay ngươi có thể đến phòng chúng ta ngủ. Đương nhiên, ta không có ý gì khác, chỉ là cửa sổ phòng ngươi đều hỏng rồi, buổi tối gió lớn, ta sợ ngươi trúng gió." Duy Túc Dao ấp a ấp úng nói, vừa rồi nàng nghe thấy Nhiêu Nguyệt nói thầm với Chu Hưng Vân, bảo hắn tối nay đừng ngủ sớm, dường như muốn làm mấy chuyện mờ ám. Duy Túc Dao đành quyết định để Chu Hưng Vân đến chỗ nàng ở, tránh cho tiểu hồ ly nửa đêm tập kích tiểu sắc lang, làm mấy chuyện khiến nàng ghen tị hờn dỗi.

"Ta phản đối! Ngươi là vừa ăn cướp vừa la làng!" Mạc Niệm Tịch liếc mắt đã nhìn thấu tính toán nhỏ nhen của Duy Túc Dao, bề ngoài trông có vẻ như dự phòng Nhiêu Nguyệt câu dẫn Chu Hưng Vân, thực tế thì, chính nàng muốn ở cùng Chu Hưng Vân.

"Đừng tranh, đừng tranh, các ngươi còn chê nhà chưa đủ loạn à? Tiểu Nguyệt bảo ta đừng ngủ sớm là để vận công giúp ta liệu thương, trợ giúp ta hồi phục nội lực, đâu có như các ngươi nghĩ ác độc vậy."

"Ta không có, là cô ta ác độc." Mạc Niệm Tịch chỉ vào Duy Túc Dao, nói là cô ta nghĩ sai lệch, tưởng rằng Nhiêu Nguyệt tối nay muốn cùng Chu Hưng Vân lang tình thiếp ý.

"Tại sao cứ phải đợi tối mới liệu thương, bây giờ không được sao?" Duy Túc Dao não bộ vẫn khá tốt, Chu Hưng Vân và Nhiêu Nguyệt hẹn nhau tối nay, không có quỷ mới lạ.

"Liệt, cô ta tuy ác độc, nhưng cô ta nói rất có đạo lý nha." Mạc Niệm Tịch rất đồng tình với Duy Túc Dao, liệu thương tại sao phải đợi tối? Ban ngày không được sao?

"Ngươi khi nói chuyện, đừng dùng ngón tay chỉ người có được không." Duy Túc Dao anh tư lãnh diễm nhìn chằm chằm thiếu nữ tóc đen, Mạc Niệm Tịch và Nhiêu Nguyệt một phường đức hạnh, nàng chỉ cần sơ ý một chút, hai người phụ nữ này sẽ dính lấy Chu Hưng Vân.

"Được rồi được rồi, nếu các ngươi đều nghi ngờ ta, vậy ta nghe theo các ngươi hết, tối nay mọi người đều đến phòng ta, trải thảm nằm chen chúc ngủ cùng nhau." Chu Hưng Vân đột nhiên phát hiện mình thật thông minh, có thể nghĩ ra kế sách lưỡng toàn kỳ mỹ như vậy, chỉ cần các thiếu nữ đều ngủ cùng hắn, vậy thì giai đại hoan hỉ vạn sự như ý rồi.

"Không được!"

"Được nha!"

Duy Túc Dao quả quyết phủ định, Mạc Niệm Tịch thì giơ cả hai tay tán thành.

"Ta thấy đề nghị này được..."

"Không được là không được, nam nữ thụ thụ bất thân, nhiều người chen chúc như vậy, thành ra thể thống gì." Duy Túc Dao ra vẻ đạo mạo nói.

"Không được thì ngươi đừng đến, đừng tưởng ta không biết, ngươi lúc ở riêng với chàng, ngươi còn nghe lời chàng hơn bất kỳ ai." Mạc Niệm Tịch nghiêm khắc phê phán thiếu nữ tóc vàng, chê Duy Túc Dao tiêu chuẩn kép không hợp tình lý, thậm chí còn nêu ví dụ, Đại hội Thiếu niên Anh hùng cô bị thương lạc bại, cùng Chu Hưng Vân ở doanh địa Thủy Tiên Các quấn quýt bên nhau, mọi người đều nhìn thấy cả. Cô bây giờ nói với chàng về thể thống, một chút sức thuyết phục cũng không có.

"Lúc đó không giống... Ta, bị thương, cần an ủi..." Duy Túc Dao bị Mạc Niệm Tịch nắm thóp, kết quả mặt đỏ tai hồng, nói càng lúc càng nhỏ, cuối cùng nói gì, chắc ngay cả bản thân cô cũng không nghe thấy.

"Phốc... Thân thân tiểu Túc Dao, sao hôm nay ngươi lại thẳng thắn như vậy?" Chu Hưng Vân nhịn không được cười, bộ dáng tu sáp không chỗ dung thân của thiếu nữ tóc vàng thật đáng yêu, Chu Hưng Vân suýt chút nữa không nhịn được ôm lấy nàng trêu chọc một phen.

Duy Túc Dao công phu trên tay lợi hại, nhưng công phu miệng lưỡi lại không xong, đấu mồm hiển nhiên không phải đối thủ của Mạc Niệm Tịch, kết quả tự nhiên không chiếm được tiện nghi. May mắn là, đúng lúc nàng đang bó tay không biết phản kích thế nào, Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết cùng nhau trở về phủ...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:357
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.