Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, tiếng bước chân đã tới sát lều. Chu Hưng Vân chỉ nghe thấy có người đứng ngoài cửa hỏi: "A Y Sa, ta có tiện vào không?"
Dù sao A Y Sa cũng là thân con gái, người ngoài tới thăm thì phải xác nhận tình hình trong lều.
Dẫu sao, không phải ai cũng vô sỉ như Chu Hưng Vân, chẳng hỏi han gì đã xông thẳng vào nơi ở của nữ giới, chỉ mong chực chờ bắt gặp những cảnh không nên thấy.
Không còn cách nào khác, Chu Hưng Vân đành lẻ loi chui tọt vào trong thùng tắm để tránh bị người khác phát hiện.
"Bá bá mời vào." A Y Sa chủ động vén màn cửa, mời đối phương vào trong lều.
Thiếu nữ không hề lo lắng Chu Hưng Vân sẽ bại lộ, bởi người đến không giống như hắn, sẽ không làm trái quy củ mà tùy tiện lục lọi đồ đạc trong lều nàng.
"A Y Sa, thời gian gần đây võ công của con tiến bộ thần tốc, hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của chúng ta." Một người đàn ông trung niên chừng ba bốn mươi tuổi bước vào lều A Y Sa, đập vào mắt Chu Hưng Vân.
Chu Hưng Vân ngồi xổm trong thùng tắm, tựa như một con chuột chũi, tò mò ló ra nửa cái đầu để lén quan sát tình hình xung quanh.
Khoảnh khắc A Y Sa vén màn cửa quay đầu lại, vừa vặn trông thấy Chu Hưng Vân to gan lớn mật, đang cười hì hì vẫy tay với mình. Nàng sợ tới mức vội vàng ra hiệu, bảo hắn đừng có đắc ý vênh váo kẻo "lật thuyền trong mương".
"A Y Sa, tay con bị làm sao thế?" Người đàn ông trung niên tò mò nhìn A Y Sa.
"Tay con bị tê, vung vẩy một chút là ổn ạ." Hàng lông mi dài của A Y Sa chớp chớp, trong lòng thầm nguyền rủa Chu Hưng Vân, lại vì hắn mà nàng phải nói dối.
"A Y Sa, võ công của con tuy tiến bộ nhanh chóng, nhưng có vài điểm nhất định phải lưu ý, đặc biệt là sự thay đổi tâm cảnh khi theo đuổi võ đạo. Mấy ngày trước ai cũng nhìn ra con cả ngày hồn xiêu phách lạc, lòng đầy tâm sự, chớ nên vì nôn nóng cầu thành mà luyện công tẩu hỏa nhập ma."
"Vâng, con biết rồi ạ." A Y Sa ngoan ngoãn đáp. Gần đây võ công của nàng quả thực đột nhiên tiến triển vượt bậc, nhưng đó đều là nhờ phúc của Chu Hưng Vân cả.
Khi kế thừa một phần ký ức của thế giới dị năng, thiếu nữ đã học được công pháp "Toái Tinh Quyết" mà Chu Hưng Vân truyền thụ cho Tiên Nữ Quân, bởi vậy võ công của muội muội A Y Sa bây giờ đã cực kỳ lợi hại.
Còn về việc cả ngày hồn xiêu phách lạc, ủ rũ u sầu, đó cũng là vì Chu Hưng Vân mà ra. Thế nhưng...
"Kể từ mấy hôm trước khi con đi tản bộ ở Lâm Lam Thành về, ta thấy khí sắc con tốt hơn hẳn, tâm kết dường như cũng đã được tháo gỡ..." Người đàn ông trung niên dừng lại đôi chút, đoạn dò hỏi: "Có phải con đã gặp chuyện gì vui ở trong thành không?"
Chu Hưng Vân nghe vậy thì đắc ý trong lòng, thầm nghĩ muội muội A Y Sa đương nhiên là đã gặp chuyện tốt rồi.
"Không có gì đâu ạ, con chỉ ra ngoài giải khuây một chút, sau đó thì thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn." A Y Sa cảm thấy thật uất ức. Kể từ khi quen biết Chu Hưng Vân, nàng liên tục phải nói dối, tên này đúng là hại người không nhẹ!
"Nếu con không muốn nói thì ta cũng không ép. Thế nhưng... con ngàn vạn lần đừng động tình với nam tử Trung Nguyên. Hôn sự giữa con và A Đạt là do Khả Hãn đích thân chỉ định, tuyệt đối không được phép từ hôn."
"Vâng." A Y Sa khẽ gật đầu, đồng thời liên tục ra hiệu cho Chu Hưng Vân, ra dấu bảo hắn đừng có ló đầu ra.
Rõ ràng là Chu Hưng Vân đã nghe thấy việc A Y Sa có hôn ước nên đang bất bình, hắn ló đầu ra làm mặt quỷ, yêu cầu A Y Sa phải cho mình một lời giải thích.
Người đàn ông trung niên tới lều A Y Sa để dặn dò vài chuyện lặt vặt, sau đó cáo từ rời đi.
Chu Hưng Vân nhắm chừng người đàn ông trung niên đã đi xa, vội vàng trèo ra khỏi thùng tắm, vẻ mặt đầy đau xót than thở: "A Y Sa, nàng thay đổi rồi..."
"Ta thay đổi chỗ nào cơ chứ?" A Y Sa biết chắc Chu Hưng Vân sẽ truy hỏi nàng chuyện hôn sự, nhưng tên này vừa mở miệng đã nói nàng thay đổi, thế này là có ý gì?
"Trước đây nàng đâu có nói dối ta."
"Ta đâu có nói dối lừa chàng!"
"Nếu không thì sao nàng lại đồng ý đính hôn với người ta? Lại còn không nói cho ta biết. Chẳng lẽ nàng định 'bắt cá hai tay' à! Cái tên A Đạt kia là quỷ phương nào thế?"
"Ta không có!" A Y Sa hết sức vô tội giải thích. Mối hôn sự này là định ra từ khi nàng mới sáu tuổi, lúc đó nàng còn thơ ngây, căn bản chẳng hiểu tình yêu là gì.
Còn A Đạt là con trai của Đại tướng quân trong bộ lạc, vốn là thanh mai trúc mã với nàng. Khả Hãn thấy hai đứa nhỏ chơi thân với nhau nên đã kết thông gia với gia tộc của hắn, đích thân chỉ định hôn sự cho cả hai.
Lúc đó A Y Sa còn nhỏ, căn bản không biết kết làm vợ chồng có nghĩa là gì, cứ thế ngu ngơ bị cha mẹ lừa, mặc nhiên chấp nhận hôn ước này.
Về sau A Y Sa lớn lên, hiểu rõ thế nào là vợ chồng, nhưng vì vẫn chưa gặp được người nam tử nào mình ưng ý, nên nàng đành làm tròn đạo hiếu, nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ. Ai ngờ đâu...
Cuộc đời A Y Sa bỗng chốc rẽ hướng vào mười mấy ngày trước, khi một nam tử Trung Nguyên mà nàng chưa từng gặp mặt, đã không nói lý lẽ, bá đạo cực kỳ mà xông thẳng vào trái tim nàng.
"Nàng là con gái của Khả Hãn? Quận chúa điện hạ?" Chu Hưng Vân vô cùng bất ngờ, không ngờ mình lại vô duyên vô cớ "vớ" được một cành vàng lá ngọc.
"Không được sao?"
"Quận chúa thân kiều nhục quý, sao lại chạy tới tham gia võ đạo đại hội?" Chu Hưng Vân trăm mối không hiểu nổi, chẳng phải quận chúa nên ở nhà hưởng vinh hoa phú quý sao?
"Chúng ta không giống các ngươi. Bộ lạc của chúng ta sùng bái vũ lực, nên địa vị của phụ nữ trong bộ lạc rất thấp, bị coi là công cụ để duy trì nòi giống. Đôi khi còn chẳng bằng cả bò dê, bị đem ra làm vật trao đổi, dù là công chúa cũng không ngoại lệ. Không có thực lực thì sẽ không được tôn trọng, chỉ có nắm đấm mới giành được tôn nghiêm mà thôi."
A Y Sa giơ nắm tay xinh xắn lên, lắc lắc thị uy trước mắt Chu Hưng Vân. Chiếc chuông nhỏ treo trên cổ tay nàng lập tức phát ra những tiếng chuông trong trẻo.
"Thế nên nàng muốn dùng nắm đấm đánh bại võ lâm Trung Nguyên để giành lấy sự tôn trọng của người trong bộ lạc?"
"Ta thì cũng bình thường thôi." A Y Sa kiêu hãnh nói với Chu Hưng Vân. Nàng vốn thông minh lanh lợi, từ nhỏ đã giỏi cưỡi ngựa bắn cung nên trong bộ lạc khá có tiếng tăm, lại được cha mẹ hết mực cưng chiều.
"Tạm không nói chuyện đó nữa, hôn ước kia của nàng tính sao đây? Dù thế nào thì ta cũng cực lực phản đối." Chu Hưng Vân kéo chủ đề trở lại, hôn sự của A Y Sa mới là điểm hắn quan tâm nhất.
Suy cho cùng, người đàn ông trung niên kia cũng đã nói, hôn sự do Khả Hãn đích thân chỉ định, tuyệt đối không cho phép từ hôn.
"Thực ra ta biết ba cách có thể giải trừ hôn ước này." A Y Sa hơi ghé sát vào Chu Hưng Vân, thần bí thì thầm to nhỏ.
"Cách gì vậy?" Chu Hưng Vân rất tận hưởng bầu không khí thì thầm này, hai người trốn trong chiếc lều tối om, đầu kề đầu nhỏ to tâm sự.
Làn hương thiếu nữ tỏa ra khi muội muội A Y Sa nói chuyện, thật sự thanh tao dễ chịu, khiến Chu Hưng Vân đắm say ngây ngất.
"Bộ lạc chúng ta có quy định, nếu nữ tử không muốn gả cho nam tử thì có thể dùng chiến thiếp để từ hôn. Nói cách khác, chỉ cần ta đánh thắng A Đạt là có thể không gả cho hắn, bởi vì thực lực hắn không bằng ta, không xứng làm chồng ta."
"Nàng đánh thắng hắn không?" Chu Hưng Vân không biết A Đạt là ai, lại càng chẳng biết võ công hắn ra sao.
"Trước kia thì không thắng được, còn bây giờ thì ta không biết." Gần đây A Y Sa đã học được tâm pháp "Toái Tinh Quyết" cùng "Y Lan Quỷ Bộ", võ công đã lợi hại hơn trước rất nhiều, nên nàng cũng không chắc mình có thắng được đối phương hay không.
Tuy nhiên, bình tâm mà nói, A Đạt là một cao thủ Cực Phong, nàng chắc vẫn không đánh lại hắn.
"Đổi cách khác đi, cách thứ hai là gì?" Chu Hưng Vân không nỡ để A Y Sa chịu ấm ức, bèn bảo nàng đổi cách khác.
"Cách thứ hai là để người khác thay ta xuất chiến." A Y Sa giải thích đơn giản, nếu nàng gửi chiến thiếp cho A Đạt, thì có thể nhờ người đàn ông khác thay mình nghênh chiến.
Nếu Chu Hưng Vân thay nàng xuất chiến và thắng được A Đạt, thì theo quy định của bộ lạc, A Y Sa sẽ trở thành vật sở hữu của Chu Hưng Vân.
A Y Sa đầy tiếc nuối nói rằng đáng tiếc Chu Hưng Vân không phải người trong bộ lạc họ. Nếu là người bộ lạc thì đã không cần nàng phải gửi chiến thiếp rồi.
Bởi vì nam tử trong bộ lạc đều có quyền thách đấu để giành lấy mỹ nhân. A Y Sa và A Đạt có hôn ước, nên bất cứ nam tử nào trong bộ lạc, chỉ cần khiêu chiến thắng được A Đạt là có thể trở thành vị hôn phu của A Y Sa.
"Hai cách này có gì khác biệt sao?" Chu Hưng Vân rất tò mò. Việc hắn thay A Y Sa xuất chiến hay trực tiếp khiêu chiến A Đạt dường như chẳng khác gì nhau, đều là đánh với A Đạt một trận, kẻ thắng được cưới A Y Sa.
"Đương nhiên là khác biệt rồi! Chàng thay ta xuất chiến, ta sẽ mất hết tôn nghiêm." A Y Sa giải thích cho Chu Hưng Vân về văn hóa của bộ lạc mình. Trong bộ lạc, việc nữ tử thỉnh cầu nam tử khác thay mình xuất chiến đồng nghĩa với việc từ bỏ tôn nghiêm của bản thân, đem sinh tử vận mệnh giao phó hoàn toàn cho người nam tử đó.
Nói trắng ra là, dù kẻ thắng cuộc cuối cùng là ai, người nữ tử đó cũng sẽ mất hết tất cả, biến thành tài sản của kẻ thắng. Lưu ý là tài sản, chứ không phải vợ.
Nhưng nếu nam tử trong bộ lạc phát động khiêu chiến thì lại khác. Người thắng sẽ trở thành vị hôn phu của A Y Sa, khi đó cuộc đời và vận mệnh của nàng vẫn nằm trong tay chính mình, không đến mức phải trở thành vật sở hữu của kẻ khác.
"Ta cho rằng phương án thứ hai khả thi. A Y Sa à, nàng biết rõ con người ta mà, ta thay nàng xuất chiến, dù thắng thì cũng tuyệt đối không bắt nạt nàng." Chu Hưng Vân nở nụ cười như "sói đội lốt bà ngoại". Mọi người ngàn vạn lần đừng quên, trong tay hắn đang nắm giữ bán thân khế của Tiên Nữ Quân, A Y Sa từ lâu đã là tài sản của hắn rồi.
"Đồ bê con ngu ngốc, đáng tin nhất mới là lạ!" A Y Sa bất chợt vươn bàn tay nhỏ nhắn, dùng sức véo mũi Chu Hưng Vân.
"Muu... muu..." Chu Hưng Vân dứt khoát giả điên giả dại, chu cái mỏ to đùng húc đầu trâu, chui tọt vào lòng muội muội A Y Sa.
Cô gái thuần khiết chẳng hề nhận ra ý đồ xấu xa của Chu Hưng Vân, bị tên tiểu sắc lang này "ăn đậu hũ" mà cũng không hay biết, trái lại dáng vẻ ngốc nghếch của hắn còn làm nàng cười khúc khích không thôi.
Hai người đùa nghịch trong lều một lát, A Y Sa chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng đẩy cái đầu trâu của Chu Hưng Vân ra: "Đợi chút đã, ta còn cách thứ ba, cũng là cách tốt nhất."
"Cách tốt nhất gì cơ?"
"Chàng có biết là tại Tứ Hải Anh Kiệt Võ Đạo Hội, bên thắng có thể đưa ra yêu cầu đối với bên thua không? Nếu chàng thắng ta trong trận tỷ võ cấp Thiếu Hiệp, chàng có thể quang minh chính đại đưa ra yêu cầu, bắt ta phải gả cho chàng." A Y Sa dẫn chứng, ở vài kỳ Tứ Hải Võ Đạo Hội trước đây, từng có võ giả Trung Nguyên làm ra cái chuyện quái gở này.
Nghe đồn, có một võ giả Trung Nguyên nọ đã "nhất kiến chung tình" với một võ giả ngoại bang, thế nên sau khi đánh thắng đối phương, yêu cầu hắn đưa ra lại chính là bắt người kia phải gả cho mình.
Đối với võ giả ngoại bang mà nói, đó có thể coi là kỳ sỉ đại nhục. Kể từ đó, mỗi lần tổ chức Tứ Hải Võ Đạo Hội, các võ giả ngoại bang đều mang chuyện này ra rêu rao, để tất cả những người tham gia lấy đó làm bài học răn đe.
Tuy nhiên, thông thường mà nói thì những chuyện như trên rất khó xảy ra. Bởi vì nếu hiệp một thắng mà hiệp hai thua, đối phương hoàn toàn có thể đưa ra yêu cầu để triệt tiêu đề nghị trước đó.
Cho nên, nếu Chu Hưng Vân muốn tận dụng Võ Đạo Hội để cưới A Y Sa, thì phải liên chiến liên thắng, một hơi thắng đến cùng. Nếu không, đối phương chỉ cần thắng một trận là có thể "chuộc" A Y Sa về rồi.