Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 2596 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1242
Năm thứ tư bị giam cầm

❊ ❊ ❊

Lâm Tầm đã chết.

Vân Khánh Bạch có chút tiếc nuối, trong ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên hắn nảy sinh sát niệm kiên định như thế, nhưng còn chưa kịp ra tay thì đối thủ đã chết.

Điều này khiến Vân Khánh Bạch cũng không khỏi cảm khái tạo hóa trêu ngươi.

"Đi thôi."

Vân Khánh Bạch lắc đầu, chắp tay sau lưng, phiêu nhiên rời đi.

Đám người truyền nhân Thông Thiên Kiếm Tông theo sát phía sau, trong lòng đều thấy tiếc nuối. Lâm Tầm đã chết, đáng tiếc lại không phải chết trong tay họ...

Cảm giác này khiến họ vừa vui mừng, nhưng lại chẳng thể vui một cách trọn vẹn.

Kể từ ngày đó, ở Thượng Cửu Cảnh, những bàn luận về Lâm Tầm ngày càng ít đi, cho đến tận sau này, đã chẳng còn ai đoái hoài tới nữa.

Suy cho cùng, một người chết, dù khi còn sống có kinh tài tuyệt diễm đến đâu, thì sau khi chết cũng chỉ là một nắm đất vàng, một đống xương khô, tan biến giữa gió mây mà thôi!

Bên ngoài cấm địa Minh Hà có một khu rừng rậm rạp.

Một năm sau khi tin tức Lâm Tầm tử trận truyền ra, trong rừng xuất hiện một túp lều tranh. Bên ngoài túp lều xây dựng vườn hoa, ruộng thuốc, cây cối tốt tươi.

Mỗi ngày, đều có một nữ tử y phục trắng muốt cần mẫn làm việc trong vườn hoa ruộng thuốc. Thỉnh thoảng, nàng ngồi trên ghế gỗ dưới hiên nhà, mân mê một tôn bảo đỉnh trong tay, ngẩn người xuất thần.

Nữ tử ấy thanh khiết mà xinh đẹp, tựa như trăng sáng, dung mạo thục tĩnh, chỉ là so với trước kia có chút gầy gò hơn.

"Cảnh Huyên sư muội, hắn đã chết rồi, nàng còn muốn thủ hộ ở đây đến bao giờ?"

Cứ cách một khoảng thời gian, Yến Trảm Thu lại xuất hiện ở đây, thần sắc mỗi lúc một phức tạp, tâm cảnh mỗi lúc một phẫn hận.

Vì một Lâm Tầm mà phải đến mức này sao?

Hắn không hiểu. Cũng không muốn hiểu!

"Thượng Cửu Cảnh cơ duyên vô số, nàng thủ hộ ở đây, chẳng khác nào đang lãng phí cơ duyên tu hành của chính mình, hoang phế đạo đồ của mình!"

"Cảnh Huyên sư muội, đi cùng ta đi, nàng còn có tiền đồ rộng mở, hà tất vì một người chết mà phụ lòng thanh xuân tốt đẹp của mình?"

Lần nào Yến Trảm Thu cũng hết lời khuyên nhủ, nhưng lần nào cũng ra về tay trắng.

Điều này khiến hắn dần mất kiên nhẫn, cũng dần dần ít đến thăm hỏi hơn.

Đối với những điều này, Triệu Cảnh Huyên hoàn toàn không để tâm.

Nàng chưa bao giờ tin rằng hắn sẽ chết như vậy.

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ.

Năm thứ hai bị giam cầm dưới đáy Minh Hà, cũng là năm thứ ba Tuyệt Đỉnh Chi Vực giáng lâm Cổ Hoang Vực.

Lâm Tầm tỉnh lại từ trạng thái đả tọa.

Ngọn Vô Cữu Đăng vàng vọt lay động, trong hư không, bên trong lò đỉnh do Chúng Diệu Đạo Hỏa diễn hóa, ánh sáng hư ảo chảy xuôi như thủy triều.

Loáng thoáng có thể thấy một thanh đoạn nhận đang nổi chìm trong đó, thần bí mà thánh khiết.

Trên mặt đất, những thần liệu vốn như đống núi nhỏ trước kia đã sớm dùng hết sạch, trống trơn.

Chỉ dựa vào cảm nhận, Lâm Tầm đã biết uy lực của đoạn nhận lại tăng thêm chừng một thành.

Nhìn thì có vẻ không tăng mạnh bằng lần đầu, nhưng Lâm Tầm hiểu rõ, sự tăng tiến uy lực của đoạn nhận càng về sau càng gian nan, cũng như tu hành, càng lên cao càng khó trèo.

Có thể tăng thêm một thành uy năng đã là rất khá rồi.

Lâm Tầm vươn tay triệu hồi, thu đoạn nhận về.

So với trước khi bế quan dưới đáy Minh Hà này, đoạn nhận đã trở nên trong suốt, hư ảo, thánh khiết hơn, nhưng lại mang theo một thứ tuyệt thế phong mang cực hạn nội liễm!

Nhìn qua, nó như một khúc lưu quang trắng muốt, nhẹ tựa lông hồng, nhưng khí tức của nó đã hoàn toàn khác biệt so với trước đây.

Đáng tiếc là, đoạn nhận vẫn chưa lột xác thành hình thái hoàn chỉnh.

Điều này khiến Lâm Tầm ý thức được, trong khoảng thời gian rất dài từ nay về sau, nếu muốn khiến đoạn nhận lột xác, những thần liệu thông thường đã không thể làm được nữa.

Lâm Tầm cầm đoạn nhận, đâm sâu vào cổ tay đến tận xương, máu tươi như suối trào ra.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, vết thương đã hồi phục như ban đầu, hoàn toàn không nhìn thấy một vết sẹo nào!

Đây chính là sức mạnh hồi phục khi Bất Tử Đại Đạo thăng cấp lên "Đạo Đế".

Sau đó, theo tâm niệm Lâm Tầm khẽ động, một tiếng long ngâm vang lên du dương từ trong cơ thể hắn, tức thì, thân xác hắn tỏa ra một luồng long uy thương mang, uy nghiêm, hùng vĩ.

Trong thoáng chốc, người đang ngồi xếp bằng ở đó không còn là một con người, mà là một con Thương Long đang cuộn mình ngẩng đầu!

Người như rồng!

Áo nghĩa chung cực của Kiếp Long Cửu Biến chính là "thoát long", hóa chín đầu Long Tử với hình thái khác nhau thành Chân Long, khiến cho bộ truyền thừa này cũng theo đó mà sản sinh sự lột xác hoàn toàn mới.

Lâm Tầm lúc này, nếu bị những tu đạo giả khác nhìn thấy, e rằng đều sẽ cho rằng hắn là một hậu duệ thuần huyết của Chân Long nhất mạch!

"Tu vi cũng đã đạt đến mức viên mãn, giờ chỉ còn thiếu một cơ duyên để thăng cấp phá cảnh, dẫn động kiếp lôi..."

Lâm Tầm cảm nhận sự lột xác của sức mạnh quanh thân, trong lòng thầm suy tư.

Bị giam cầm dưới đáy Minh Hà này đã là năm thứ hai, dù là về võ đạo, ngộ đạo, hay là trên phương diện tu hành, đều có sự nâng cao rõ rệt.

Ngay cả uy năng đoạn nhận cũng có tiến bộ.

Sự thay đổi này, không nghi ngờ gì là rất kinh người, nhưng đối với Lâm Tầm mà nói, lại là chuyện thuận lý thành chương.

Nguyên thần của hắn chia một hóa ba, có thể đồng thời tiến hành tu luyện võ đạo, ngộ đạo và tu vi, điều này tiết kiệm cho hắn rất nhiều thời gian quý báu.

Đồng thời, pháp "Ngự Tâm Khế Đạo" của Tù Ngưu Chi Tâm cảm ngộ đại đạo, khiến hắn cũng tiến triển vượt bậc trên con đường tu hành đại đạo!

Ngay cả tu luyện tu vi cũng có nhiều vương dược và thần dược cung cấp chống đỡ, hiệu quả so với tu hành trong động thiên phúc địa thì chỉ có hơn chứ không kém!

Phiền phức duy nhất có lẽ chính là, bị nhốt ở đây khiến Lâm Tầm hoàn toàn cách biệt với thế giới, không cách nào nắm bắt được tin tức bên ngoài.

"Nghĩ tới nghĩ lui, thế nhân chắc đều cho rằng ta đã qua đời rồi..."

Nghĩ đến đây, Lâm Tầm không khỏi thở dài trong lòng.

Điều duy nhất có thể giải quyết cục diện khó khăn trước mắt, có lẽ chính là sớm ngày phá cảnh!

Xuân đi thu lại, chẳng mấy chốc, lại hai năm nữa trôi qua.

Thượng Cửu Cảnh, trải qua mấy năm chém giết và tranh đấu kịch liệt ban đầu, cục diện thế lực đã dần ổn định, phàm là những nơi có cơ duyên xuất thế, đều đã được các vị cường giả từ khắp nơi ghé thăm.

Một số nơi có cơ duyên vẫn chưa xuất thế, cũng có người luôn luôn theo dõi.

Cục diện toàn bộ Thượng Cửu Cảnh bước vào một thời kỳ trập phục tương đối yên tĩnh.

Những năm gần đây, phàm là những cường giả giành được cơ duyên và bảo vật trong cuộc cạnh tranh và chém giết khốc liệt, không nghi ngờ gì đều là những kẻ may mắn.

Đến nay, những cường giả này đều lần lượt chọn bế quan, tiêu hóa cơ duyên giành được, lấy đó để rèn giũa tu vi, tất cả đều là để bản thân trở nên cường đại!

Chỉ khi tu vi nâng cao, chiến lực cường đại mới có thể sinh tồn trong cuộc cạnh tranh những năm sau này, cũng mới có thể cười ngạo quần hùng trong cuộc tranh bá Tuyệt Đỉnh!

"Cảnh Huyên sư muội, nàng có biết không, ở Thượng Cửu Cảnh hiện nay, đã có người bước vào cảnh giới Trường Sinh Ngũ Kiếp."

Ngày hôm nay, Yến Trảm Thu lại tới, nhìn Triệu Cảnh Huyên đang ngồi lặng lẽ dưới hiên túp lều tranh, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng.

Ngay sau đó, hắn cố vực dậy tinh thần, cười nói, "Đáng tiếc là, kẻ bước vào cảnh giới Trường Sinh Ngũ Kiếp kia, cũng không phải là Tuyệt Đỉnh Thành Vương, không đáng lo ngại."

Triệu Cảnh Huyên vẫn lặng im không nói.

Nàng đã đợi ở đây ba năm, túp lều tranh, ruộng thuốc, vườn hoa... đã được nàng tỉ mỉ sửa sang, nay đã là một khung cảnh điềm tĩnh thanh u.

Chỉ là, người nàng cần chờ thì vẫn chưa từng xuất hiện.

"Cảnh Huyên sư muội, nàng đã lỡ dở ở đây hai năm thời gian rồi, nàng có biết nàng đã bỏ lỡ những gì không?"

Yến Trảm Thu hít sâu một hơi, nói, "Hiện tại, như Vân Khánh Bạch, Xích Linh Tiêu, Bạch Long Đình, Lẫm Tuyết, Diệp Ma Ha cùng những nhân vật tuyệt đỉnh chói lọi nhất, đều đã bước vào cảnh giới Trường Sinh Tam Kiếp! Còn nàng thì sao, trong ba năm này, tu vi vẫn cứ dậm chân tại chỗ ở Vương Cảnh, nếu cứ lỡ dở như vậy tiếp, sau này chỉ sẽ ngày càng bị tụt hậu lại phía sau!"

Hắn rất đau lòng.

Với nội tình và thiên phú của Triệu Cảnh Huyên, nếu không phải lỡ dở ba năm thời gian này, dù không thể bước vào cảnh giới Trường Sinh Tam Kiếp, nhưng ít nhất cũng có thể bước vào bậc Trường Sinh Nhị Kiếp!

Triệu Cảnh Huyên như không nghe thấy, không hề thốt lên một lời.

Điều này khiến sắc mặt Yến Trảm Thu lúc xanh lúc trắng, hồi lâu sau mới nghiến răng, phẫn nộ nói: "Cảnh Huyên sư muội, không ngại nói cho nàng biết, dù cho Lâm Tầm còn sống, ta cũng sẽ tự tay giết hắn, người mà nàng thủ hộ, đã định sẵn sẽ là một người chết!"

Nói xong, hắn phất tay áo rời đi.

Triệu Cảnh Huyên khẽ ngẩng đầu, nhìn bóng lưng Yến Trảm Thu rời đi, không kìm được khẽ thở dài một tiếng.

Nếu hắn còn sống, ngươi lấy tư cách gì để đối địch với hắn?

"Đã bị nhốt ở đây bốn năm rồi..."

Dưới đáy Minh Hà, râu tóc Lâm Tầm bù xù, chỉ có đôi mắt vẫn sáng ngời và sâu thẳm.

Hắn ngồi xếp bằng ở đó, trong lòng thoáng chốc ngẩn ngơ.

Bốn năm, cô độc một mình bế quan tại đây, nhìn ra xung quanh, chỉ toàn là dòng nước sông đen ngòm, chỉ có một ngọn Vô Cữu Đăng vàng vọt bầu bạn.

Mùi vị trong đó, không ai có thể hiểu nổi.

Điều khiến Lâm Tầm bất lực là, tia cơ duyên thăng cấp mà hắn khổ công chờ đợi, đến nay vẫn chưa từng tới.

Kể từ lần đưa tu vi đạt đến mức viên mãn tới nay, hắn đã chờ đợi hai năm rồi!

Hai năm nay, hắn đã đưa Tinh Diệt Thôn Khung Đạo và Bất Tử Đại Đạo đạt đến mức "Đạo Tắc", hơn nữa còn luyện hóa một gốc Lưỡng Nghi Thần Liên, nắm giữ áo nghĩa Âm Dương Đại Đạo.

Đến nay, hắn đã dung hợp Âm Dương Đại Đạo, hóa thành Thái Cực Đại Đạo, và đã đạt đến mức "Đạo Đế"!

Ngoài ra, sự lĩnh ngộ đối với "Vô Thường Trảm", cũng đã đạt đến mức đại thành, uy năng cũng sản sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Ít nhất thực lực đã sớm sản sinh biến hóa hoàn toàn khác biệt, xa không phải là bốn năm trước khi bị nhốt có thể so sánh.

Thế nhưng... cơ duyên để thăng cấp phá cảnh vẫn chưa từng tới!

Ngược lại là Tiểu Ngân, không lâu trước đó đã đón nhận kiếp nạn lột xác thành vương, một cú vọt tiến hóa thành một con Phệ Thần Trùng Vương thực thụ.

Nhắc đến Tiểu Ngân, không thể không nhắc, năm đó tại Tuyệt Đỉnh Chi Lâu ở Phần Tiên Giới, Tiểu Ngân cũng từng một mình xông qua Đại Đạo Thiên Thê, và giành được hạng thứ 39.

Cũng chính vì vậy, nó mới có thể cùng Lâm Tầm tiến vào Thượng Cửu Cảnh.

Tuy nhiên, Tiểu Ngân lúc đó vì để thành vương, đã chọn trầm tịch, giống như ngủ đông, đang tiến hành chuẩn bị trước khi thành vương.

Cũng mới cách đây không lâu, vừa mới tỉnh lại, liền dẫn động Tuyệt Đỉnh Vương Kiếp, phù dao thẳng lên!

Nhưng kiếp nạn này lại không thay đổi được tình cảnh của Lâm Tầm, điều khiến Lâm Tầm bất lực lại cảm động nhất chính là, Tiểu Ngân vốn có hy vọng rời khỏi Minh Hà, nhưng nhóc con này lại không chút do dự lựa chọn ở lại, bầu bạn với mình.

Điều này sao Lâm Tầm có thể không cảm động?

Nhưng so với cảm động, thực ra hắn thà rằng Tiểu Ngân rời đi thì hơn!

"Vương dược đã cạn kiệt, thần dược cũng chỉ còn lại bốn gốc, nếu cứ tiếp tục như thế này, không quá ba tháng nữa, sẽ không còn lực lượng bổ sung để tu hành nữa..."

Lâm Tầm cau mày lại.

Bốn năm nay, tuy thực lực xảy ra biến hóa vượt bậc, nhưng tiêu hao cũng cực kỳ lớn.

Nhất là dưới dòng Minh Hà này, căn bản không thể hấp thu được bất kỳ linh khí nào, chỉ có thể dựa vào thần dược và vương dược thu thập được trên người để duy trì.

Nếu ngay cả những tài nguyên tu hành này cũng cạn kiệt, tình cảnh của hắn tuyệt đối sẽ không lạc quan.

"Phải thay đổi một chút thôi!"

Hồi lâu sau, Lâm Tầm hít sâu một hơi, trong đôi mắt đen láy lóe lên một tia kiên định, đưa ra quyết đoán.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1116
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.