Một đám cường giả Bắc Minh cổ vực, có năm vị Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân dẫn đầu, ngoài ra còn có hơn ba mươi cường giả cảnh giới Trường Sinh Kiếp.
Lực lượng bực này, ở các thế lực của tám vực khác, chỉ có thể coi là "quy mô nhỏ" mà thôi.
Nhưng đối với phe Cổ Hoang vực mà nói, đây đã là một lực lượng đáng sợ khiến bọn họ chỉ có thể nhẫn nhịn, không dám ra thành chém giết.
Thiếu Hạo và Nhược Vũ tự nhiên không sợ, nhưng hai người cố kỵ nếu bản thân rời đi, trong thành thiếu lực lượng tọa trấn, sẽ bị kẻ địch thừa cơ xâm nhập, hậu quả đó sẽ rất nghiêm trọng.
Cho nên, các cường giả Cổ Hoang vực không ai là không uất ức, phẫn nộ.
Mà đám cường giả Bắc Minh cổ vực này, thì kẻ nào kẻ nấy đều cậy thế không sợ, vô cùng càn rỡ, binh lâm dưới thành mà không ai dám ra nghênh chiến, điều này khiến trong lòng bọn họ cũng có một loại đắc ý và khinh thường không nói nên lời.
"Ai, thật đáng thất vọng, khi nào đám người các ngươi ở Cổ Hoang vực mới dám phái người ra đánh một trận, có lẽ còn khiến bọn ta nhìn bằng con mắt khác, còn bây giờ... hì hì, chỉ có thể nói, các ngươi là một lũ phế vật!"
Một gã thanh niên lắc đầu thở dài.
"Phế vật mắng ai?"
Đúng lúc này, bỗng nhiên có một giọng nói vang lên.
"Đương nhiên là mắng đám người các ngươi ở Cổ Hoang vực..."
Gã thanh niên theo bản năng thốt ra, vừa nói được một nửa thì hiểu ra, lập tức giận tím mặt, ánh mắt chợt nhìn sang.
Chỉ thấy không biết tự bao giờ, một nam tử thanh tú vận áo màu trắng ánh trăng đã xuất hiện ở không xa, thần thái ung dung bình tĩnh.
Gã thanh niên đang giận dữ đùng đùng lập tức sững sờ, sau đó cười "hả" một tiếng: "Không ngờ lại thực sự có phế vật dám ra khỏi thành!"
Hắn cười lớn, lộ ra vẻ hưng phấn.
Hét hò khiêu khích nửa ngày, nhưng mãi chẳng có ai dám ra nghênh chiến, giờ phút này cuối cùng cũng có kẻ nhảy ra, khiến hắn có một cảm giác mừng rỡ khôn xiết.
Chỉ có điều, gã thanh niên hoàn toàn không nhận ra, năm vị Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân ở gần hắn đều đã biến sắc.
"Có cốt khí!"
Gã thanh niên giơ ngón tay cái lên, cười híp mắt nói, "Lại đây lại đây, nói xem ngươi muốn chết như thế nào, ta đều thỏa mãn ngươi hết."
Một câu nói khiến khóe miệng những Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân bên cạnh hắn không khỏi co giật một cái.
Một lão giả béo ú tát một cái vào má gã thanh niên: "Câm miệng!"
Gã thanh niên lập tức ngẩn người, ôm lấy má mặt đầy ngơ ngác.
Ngay sau đó, hắn nhận ra, một đám đồng bọn xung quanh đều biến sắc, vô cùng ngưng trọng, ngay cả năm vị Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân kia, kẻ nào kẻ nấy đều như lâm đại địch, khí cơ toàn thân oanh minh.
"Ngươi... ngươi chẳng lẽ là..."
Trong đầu gã thanh niên lóe lên một tia sáng, đột ngột thất thanh kêu lên.
"Lâm Tầm!"
"Ha ha ha, Lâm huynh trở lại rồi!"
"Nhìn tên kia xem, ngu xuẩn biết bao, tu vi cảnh giới Trường Sinh Kiếp mà còn dám bảo Lâm Tầm chọn một cách chết, cái thứ này mẹ nó là não bị úng nước rồi sao?"
Ở Hộ Đạo Chi Thành đằng xa, vang lên một trận hoan hô, cười lớn rung trời chuyển đất.
Thiếu Hạo và Nhược Vũ đều thầm thở phào nhẹ nhõm, lòng cảm thấy vững dạ.
Mấy tháng không gặp, Lâm Tầm cuối cùng đã trở lại!
Khoảnh khắc này, Thiếu Hạo cùng mọi người đều nhạy bén nhận ra, theo sự trở về của Lâm Tầm, ai nấy đều có một cảm giác an tâm trút được gánh nặng.
Dường như dù là chuyện tày trời, chỉ cần có Lâm Tầm ở đó, cũng đều không còn quan trọng nữa!
Gã thanh niên như bị sét đánh, mặt trắng bệch, tròng mắt suýt chút nữa rơi ra ngoài, không ngờ lại thực sự là tên này, chẳng phải hắn đã mấy tháng không xuất hiện sao, tại sao giờ khắc này lại đột nhiên xuất hiện?
Những cường giả Bắc Minh cổ vực kia càng là từng người cơ thể cứng đờ, căng thẳng tột độ, không còn vẻ tự phụ, đắc ý và khinh thường như trước nữa.
Ngay cả những Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân kia, sắc mặt cũng đã âm trầm bất định, giữa hàng chân mày toàn là vẻ kiêng kỵ, kinh sợ, ngưng trọng.
Hung danh của Lâm Tầm, khắp Cửu Vực chiến trường này ai mà không biết?
"Đi!"
Hầu như không có chút do dự nào, những Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân này lựa chọn rút lui, tay áo vung lên, dẫn theo mọi người muốn na di hư không trốn chạy.
Ầm ầm!
Thấy Lâm Tầm phất tay áo, hư không phụ cận đột ngột sụp đổ, thần huy rực rỡ cuồn cuộn, chấn lui đám Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân kia ra khỏi hư không.
Vài đòn đơn giản, đã thể hiện rõ tư thế bễ nghễ!
"Để ta tới."
Tuy nhiên, khi Lâm Tầm vừa định hạ sát thủ, thấy Triệu Cảnh Huyên chợt tới, áo tím lay động, tóc xanh bay múa, tựa như tiên tử giáng trần.
"Được, ta giúp nàng áp trận."
Lâm Tầm thấy vậy, mỉm cười nhường chỗ.
Triệu Cảnh Huyên vừa mới bước chân vào Tuyệt Đỉnh Thánh Cảnh, hắn cũng muốn xem thử, sau khi nàng thức tỉnh thiên phú lực lượng trong huyết mạch Chân Long, chiến lực sẽ mạnh mẽ đến mức nào.
Trận chiến bùng nổ không chút bất ngờ, trời rung đất chuyển, thần huy cuồn cuộn như thủy triều quét sạch.
Vốn dĩ nếu đối đầu với Lâm Tầm, đám Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân Bắc Minh cổ vực kia một chút nắm chắc cũng không có. Nhưng khi đối thủ biến thành Triệu Cảnh Huyên, bọn họ lại chẳng có nhiều sợ hãi như vậy nữa.
Đánh không lại Lâm Tầm, lẽ nào còn đánh không lại một nữ thánh không biết chui ra từ đâu sao?
Chỉ là, theo trận chiến diễn ra, sắc mặt của năm vị Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân này đều không khỏi thay đổi, áp lực dần dần tăng lên!
Đối phương tựa như tiên tử, cơ thể vung vãi quang vũ, khuôn mặt ngọc thanh tú toát lên vẻ thánh khiết, thế nhưng khi động thủ, lực lượng lại như núi lở sóng cuộn, kinh khủng tột cùng.
Trong thoáng chốc, dường như có từng đạo hư ảnh Chân Long quấn quanh bên người nàng, ngẩng đầu gầm thét, uy thế chấn thiên, mỗi một đòn đánh đều có lực lượng hủy diệt như đốt núi nấu biển, khiến vạn vật băng hoại.
"Là thiên phú lực lượng của Chân Long nhất mạch — Chân Long Chi Giới! Thần thông này nếu tu luyện tới cực hạn, thần thông lực lượng có thể khai mở ra một phương Long Giới, quần long tiềm phục bên trong, một khi kẻ địch bị nhốt vào đó, tuyệt đối là chết không có đường sống."
Nhược Vũ mắt sao sáng rực, giữa hàng chân mày lóe lên một tia kinh ngạc, "Thần thông bực này, và Đại Đạo Lĩnh Vực mà Thánh Nhân Vương có thể chưởng khống có sự tương đồng kỳ diệu!"
"Không ngờ, hồng nhan tri kỷ này của Lâm huynh lại là hậu duệ của Chân Long nhất mạch, theo ta được biết, ở Tinh Không Cổ Đạo kia, Chân Long nhất mạch đều là thế lực tộc quần cao cao tại thượng, nội tình hùng hậu, vượt xa chư thiên vạn tộc."
Thiếu Hạo cũng không khỏi cảm thán.
Chân Long, cũng như Tiên Hoàng vậy, đều là tộc quần gần như truyền thuyết, cực kỳ hiếm khi xuất hiện trên thế gian, nhưng dù là ai, cũng không thể phủ nhận sự mạnh mẽ của tộc quần bực này!
Còn về những cường giả Cổ Hoang vực khác trên đầu thành, đều đã nhìn đến ngẩn người.
Triệu Cảnh Huyên bước chân vào Tuyệt Đỉnh Thánh Cảnh vốn đã khiến họ ngạc nhiên, mà bây giờ, nàng lại có thể lấy một địch năm, chiến lực thể hiện ra còn khiến họ run rẩy hơn.
Chỉ có Lâm Tầm là tương đối bình tĩnh hơn nhiều, hắn rất rõ ràng, phụ thân của Triệu Cảnh Huyên đã sớm là một nhân vật Đế Cảnh thực sự, mà mẫu thân cũng là một vị tồn tại Chuẩn Đế Cảnh, nay đều đã theo Kim Thiền tiền bối tiến về Tinh Không Cổ Đạo.
Có một đôi cha mẹ mạnh mẽ tột cùng như vậy, nội tình và thiên phú của Triệu Cảnh Huyên sao có thể kém được?
Tuy nhiên, Lâm Tầm vẫn có thể nhìn ra, Triệu Cảnh Huyên vẫn chưa thể hoàn toàn chưởng khống triệt để lực lượng Thánh Cảnh, dẫn đến trong chiến đấu đã bỏ lỡ nhiều cơ hội tốt để giết địch.
Điều này cũng bình thường, Thánh Cảnh và Vương Cảnh là hai cảnh giới hoàn toàn khác biệt, Triệu Cảnh Huyên có thể làm được đến bước này đã là cực kỳ ghê gớm rồi.
Kết cục chiến đấu không xuất hiện bất ngờ, ba tên Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân bị Triệu Cảnh Huyên tự tay trấn sát, hai tên còn lại khi trốn chạy, đều bị Lâm Tầm vẫn luôn áp trận bên cạnh ra tay giải quyết.
Còn những cường giả cảnh giới Trường Sinh Kiếp kia, đều giống như con kiến, bị búng tay xóa sổ.
Tối hôm đó, sự trở về của Lâm Tầm và Triệu Cảnh Huyên đã nhận được sự chào đón của một đám hảo hữu, tụ họp cùng nhau, uống rượu đàm đạo, vô cùng vui vẻ hòa thuận.
Trên bàn tiệc, Lâm Tầm cũng tìm hiểu được các sự việc xảy ra tại Cổ Hoang Giới trong khoảng thời gian gần đây.
"Lần trước Tuyệt Ngục bí cảnh giáng lâm, thế lực tám vực sát nhập Cổ Hoang Giới, đem cơ duyên Tuyệt Đỉnh Thành Thánh phân chia sạch sẽ, lần này, Nguyên Từ bí cảnh sắp sửa giáng lâm, nếu bọn họ còn muốn giống như lần trước, ngăn trở cơ hội Tuyệt Đỉnh Thành Thánh của cường giả Cổ Hoang vực chúng ta, thì đó là sai lầm lớn rồi."
Lâm Tầm thản nhiên lên tiếng.
Hắn đã sớm hứa, sẽ giúp cường giả Cổ Hoang vực tranh thủ cơ hội Tuyệt Đỉnh Thành Thánh, há có thể dung túng Nguyên Từ bí cảnh cũng bị ngoại địch tám vực khống chế?
"Lâm huynh, đối với việc Nguyên Từ bí cảnh này, huynh có sắp xếp gì không?"
Tiếu Thương Thiên hỏi.
Hắn cùng Dạ Thần, Nhạc Kiếm Minh, Nễ Hành Chân, Diệp Ma Ha cùng một đám nhân vật Tuyệt Đỉnh, điều quan tâm nhất chính là cơ hội Tuyệt Đỉnh Thành Thánh.
"Đến lúc đó, xin Thiếu Hạo huynh và Nhược Vũ cô nương cùng nhau tọa trấn Hộ Đạo Chi Thành, để tránh việc sau khi Nguyên Từ bí cảnh giáng lâm, bị kẻ địch thừa cơ xâm nhập."
Lâm Tầm trầm ngâm nói, "Còn về phía Nguyên Từ bí cảnh, ta sẽ đích thân tọa trấn, dù thế nào đi nữa, cũng phải để cho tất cả đồng đạo có tư cách tranh thủ cơ hội Tuyệt Đỉnh Thành Thánh của Cổ Hoang vực chúng ta đều tiến vào được Nguyên Từ bí cảnh."
Một câu nói, mọi người ngồi đây đều tinh thần chấn động.
Thiếu Hạo lại cau mày, nói: "Sau khi Nguyên Từ bí cảnh giáng lâm, ngoại địch tám vực tất nhiên sẽ xuất động đại quân Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân, chỉ dựa vào một mình huynh thì quá nguy hiểm."
"Còn có ta."
Triệu Cảnh Huyên mỉm cười nói.
"Nhưng nàng và hắn cộng lại, chung quy cũng chỉ là hai người."
Nhược Vũ không nhịn được nói, "Nên biết rằng, lần này không có nhiều thời gian cho Lâm huynh có cơ hội bố trận, vạn nhất bị kẻ địch cùng nhau liên thủ vây công..."
Không đợi nàng nói xong, Lâm Tầm mỉm cười ngắt lời: "Ta đã dám làm như vậy, trong lòng tự nhiên đã có cân nhắc, hơn nữa, dù có nguy hiểm, lần này cũng không thể bỏ lỡ cơ hội tiến vào Nguyên Từ bí cảnh."
Lời hắn bình đạm, nhưng mọi người ngồi đây không ai là không cảm động, trong lòng xúc động.
Sở dĩ Lâm Tầm biết nguy hiểm mà vẫn kiên trì làm như vậy, hoàn toàn là vì cân nhắc cho những nhân vật Tuyệt Đỉnh như bọn họ ở Cổ Hoang vực, vì sự cân nhắc cho toàn bộ phe Cổ Hoang vực!
Tấm lòng, khí phách và sự hy sinh nhường này, khiến ai mà không lay động?
Chỉ có Triệu Cảnh Huyên là trong lòng rất bình tĩnh, ngay cả Kiếm Thanh Trần còn bị Lâm Tầm đánh giết, những Tuyệt Đỉnh Thánh Nhân tầm thường, sớm đã không lọt vào mắt Lâm Tầm!
Trong vài ngày tiếp theo, tin tức về việc Lâm Tầm trở về Hộ Đạo Chi Thành của Cổ Hoang Giới cũng dần dần được ngoại địch tám vực biết đến.
Trong nhất thời, kẻ địch đến trước Hộ Đạo Chi Thành khiêu khích đều giảm mạnh không ít.
Tất nhiên, cũng có những cường giả không tin tà, muốn tới thăm dò hư thực của Lâm Tầm, kết quả không ngoại lệ, đều bị tru sát ngoài thành, không một ai sống sót.
Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua, Cổ Hoang Giới lờ mờ đã trở thành một vùng đất bão tố, phe tám vực, lần lượt có từng đợt cường giả ùn ùn kéo đến.
Ngay cả Huyết Ma cổ vực, cũng dưới sự thụ ý của Huyết Thanh Y, phái ra một đợt lực lượng tinh nhuệ.
Mục đích của bọn họ rất đơn giản, vì Nguyên Từ bí cảnh sắp giáng lâm mà tới!
Đối với những biến hóa này, Lâm Tầm đều thu vào tầm mắt, nhưng cũng không thực hiện bất kỳ phản kích kịch liệt nào, vẫn luôn lưu lại Hộ Đạo Chi Thành, ngồi xem phong vân nổi lên.
Khi Nguyên Từ bí cảnh giáng lâm, chính là ngày hắn xuất kích!
(Kim Ngư vội vã cả ngày đường, chập tối mới về đến nhà, gió tuyết giăng lối, mệt mỏi không chịu nổi, từ ngày mai, Kim Ngư sẽ bù lại chương thiếu!)