Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 4615 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2098
Có Tử Trọng Thu, Đạo hiệu Khiêm Ngọc

❊ ❊ ❊

Người đàn ông bước ra khỏi thế giới bí cảnh, nhẹ nhàng bước một bước.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã tới trên tinh không mênh mông. Hắn chắp tay đứng đó, lẳng lặng nhìn xuống thế giới đen tối khổng lồ đằng xa.

Từ rất lâu rất lâu trước kia, hắn đã biết, sức mạnh trật tự cấm kỵ đến từ bờ bên kia chỉ có thể bao phủ trên cổ đạo tinh không này, mà không cách nào thay thế được sức mạnh trật tự căn nguyên thuộc về cổ đạo tinh không.

Nơi chưa từng được khám phá ở thế giới Hồng Mông, chính là nơi tồn tại của sức mạnh trật tự căn nguyên, đây cũng là lý do tại sao bảo vật hỗn độn sinh ra trong đó lại có thể chống lại và hóa giải trật tự cấm kỵ.

Hắn cũng biết, hai lần "trầm luân chi kiếp" xuất hiện trong những năm tháng đã qua, đều đến từ sự dị biến của trật tự căn nguyên trên cổ đạo tinh không.

Mà lần "trầm luân chi kiếp" thứ ba sẽ xuất hiện sau một năm nữa, chính là sự lột xác cuối cùng của sức mạnh trật tự căn nguyên trên cổ đạo tinh không!

Loại lột xác này, không ai có thể ngăn cản, không ai có thể cản trở.

Dù là sức mạnh trật tự cấm kỵ do Thích Thiên Đế nắm giữ, cũng không thể can thiệp!

Bất hủ chí tôn lộ, Niết bàn tự tại thiên.

Vạn cổ trầm luân kiếp, Độc khai nhất đóa liên.

Đây là một bài đạo kệ lưu truyền đã lâu, gần như không ai biết lai lịch của nó.

Nhưng hắn thì biết.

Bài đạo kệ này, là do sư tôn của hắn - chủ nhân Phương Thốn Sơn - để lại vào thuở Thái Cổ sơ khai.

Đến tận bây giờ hắn vẫn còn nhớ rất rõ, sư tôn vì suy diễn dị biến sinh ra từ sức mạnh trật tự căn nguyên mà đã phải trả cái giá vô cùng thê thảm.

Nếu không, với đạo hạnh của sư tôn, chắc chắn sẽ không rời đi như thế...

Nghĩ tới đây, trong lòng người đàn ông dâng lên một nỗi bàng hoàng.

Trầm mặc rất lâu, hắn hít sâu một hơi, trong con ngươi trào dâng một chút kiên định.

Trong những năm tháng vô tận này, hắn trấn thủ thế giới đen tối, dù là khi cuộc đối dịch kinh thiên kia bùng nổ, hắn cũng chưa từng rời đi.

Mục đích chính là để chờ đợi "đóa sen độc khai" kia!

Đây là tâm nguyện của sư tôn.

"Chủ thượng." Một giọng nói trầm hùng như tiếng sấm nổ vang lên đột ngột, một gã đàn ông vạm vỡ cao cả trượng xuất hiện giữa không trung, toàn thân quấn quanh lôi đình màu đen đáng sợ, một hơi thở vào một hơi thở ra, cứ như gió sấm đang gầm rung.

"Nói."

Người đàn ông sắc mặt bình thản, đứng tùy ý, lại như thể di thế độc lập.

"Mọi việc tiến triển rất thuận lợi, Diệt Khung đã chặn được Thiên Tùng Kiếm Đế."

Gã đàn ông vạm vỡ cung kính nói, "Chỉ là... bên chỗ Đại Hoàng xảy ra chút phong ba." Nói đến cuối, thần sắc gã trở nên quái dị.

Người đàn ông dường như đã đoán trước được điều gì, nói: "Lại đang làm loạn?"

Gã đàn ông vạm vỡ gật đầu, cười khổ: "Đại Hoàng đuổi theo Thiên Đô Phật Đế kia suốt dọc đường, xông thẳng vào địa bàn của Địa Tạng Giới, trên đường đi cứ gào thét nói khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, nhất định phải làm thịt hết đám trọc đầu ở Địa Tạng Giới..."

Người đàn ông ngẩn ra, hiếm hoi nở nụ cười: "Xem ra, vẫn là Đại Hoàng hiểu lòng ta nhất, biết thứ ta chán ghét nhất chính là đám trọc đầu đó."

Gã đàn ông vạm vỡ lo lắng nói: "Chủ thượng, nghe nói bên Địa Tạng Giới muốn phái nhân vật Đế Tổ ra để đối phó Đại Hoàng, ta e rằng..."

Người đàn ông không cho là đúng, nói: "Đánh chó cũng phải nhìn chủ, chẳng lẽ bọn chúng còn dám giết Đại Hoàng sao?"

Gã đàn ông vạm vỡ nói: "Thế nhưng... bọn chúng đều nói chủ thượng ngài đã bị Thích Thiên Đế ghi hận, nên mới lén lút trốn đi, không dám xuất hiện ở thế giới đen tối nữa."

Người đàn ông im lặng một lúc, nói: "Bọn chúng nói không sai, trong một năm tới, ta đúng là sẽ không xuất hiện nữa, đi bảo Đại Hoàng, nếu dám làm hỏng việc lớn của ta, ta sẽ bảo người làm thịt nó hầm nhừ."

Hầm nhừ... Nghĩ đến vô số thiên tài địa bảo bị con chó Đại Hoàng kia ăn sạch suốt bao năm qua, nghĩ đến những thớ thịt bắp ngon lành béo ngậy của nó, nước miếng của gã đàn ông vạm vỡ suýt chút nữa chảy ra.

Từ khi Đại Hoàng xuất hiện ở Đồng Tước Lâu, những lão già như bọn họ trong Đồng Tước Lâu đã rất lâu rất lâu không được ăn thịt chó rồi... Nguyên nhân rất đơn giản, ai ăn thịt chó sẽ bị Đại Hoàng như phát điên lao vào cắn xé dữ dội, mà chiến lực của con Đại Hoàng này lại biến thái vô cùng, đám người già ở Đồng Tước Lâu đều có trải nghiệm đau thương từng bị chó đuổi cắn.

Gã đàn ông vạm vỡ nuốt nước miếng không dấu vết, nói: "Chủ thượng, ta nhất định sẽ mang nguyên văn lời của ngài truyền đạt lại."

Nói đoạn, gã xoa tay nắm quyền vội vã rời đi.

"Một năm nay, ta thay ngươi che gió chắn mưa, một năm sau, nếu ngươi không nhận được sự công nhận của ta..."

Người đàn ông nhìn chằm chằm thế giới đen tối,

"Thì không xứng làm tiểu sư đệ của Trọng Thu ta."

Thuở Thái Cổ.

Có Tử Trọng Thu, thiên sinh ngạo cốt, chủ nhân Phương Thốn Sơn thu nhận làm đồ đệ, xếp hạng thứ hai, ban đạo hiệu "Khiêm Ngọc".

Khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc.

Chỉ tiếc là, Trọng Thu hoàn toàn không liên quan gì đến quân tử, từ khi tu hành tới nay, căn bản cũng không biết khiêm tốn là gì.

Hắn quá kiêu ngạo, có người nói hắn mắt cao hơn đầu, có người nói hắn không coi ai ra gì, cũng có người nói hắn kiêu căng ngạo mạn, sớm muộn gì cũng gặp nạn...

Vì quá kiêu ngạo, chủ nhân Phương Thốn Sơn phá lệ thu hồi đạo hiệu của hắn, cười cảm thán: "Cái ngạo của Trọng Thu, đúng như tâm của hắn, đạo hạnh càng cao, tâm càng ngạo, không thể thay đổi, cũng không cần thay đổi..."

Từ đó về sau, trong đồng môn, hắn là người kiêu ngạo nhất Phương Thốn Sơn.

Trong mắt thế nhân, nhân vật lớn từ xưa tới nay chưa từng có ai kiêu ngạo hơn chủ nhân Đồng Tước Lâu ở thế giới đen tối.

Tóm lại, nếu không có gì bất ngờ, một chữ "ngạo" sẽ xuyên suốt cả cuộc đời Trọng Thu.

Thế giới đen tối có ba mươi ba vực, Hàn Không Vực chỉ là một trong số đó.

Sau khi trấn áp Ba Kỳ Đại Đế, Lâm Tầm đã rời khỏi Hàn Không Vực, dọc đường bôn ba, nửa tháng sau tới "Thanh Phong Vực".

Trong một thung lũng sát khí mù mịt.

Lâm Tầm ngồi xếp bằng đả tọa, xung quanh hắn, đạo văn cấm trận vận chuyển, ngăn cách sự ăn mòn của sát khí.

Nửa tháng thời gian, sau khi luyện hóa lượng lớn các loại thần dược và thiên tài địa bảo, đạo hạnh bị cấm thệ thần thông phản phệ của hắn đã sớm khôi phục, mái tóc trắng như tuyết lại trở nên đen nhánh, khí cơ toàn thân cũng khôi phục tới trạng thái đỉnh phong.

Diệp Tử bế quan trong kiếm hạp, Vật Khuyết cũng đã trở về Vô Đế Linh Cung, linh của đoạn nhận cũng tương tự như vậy.

Ba khí linh, trong trận chiến với Ba Kỳ Đại Đế đó, đã phát huy tác dụng vô cùng quan trọng, nhưng đồng thời cũng tiêu hao nghiêm trọng.

Nguyên khí của bọn chúng vốn chưa hồi phục hoàn toàn, trải qua trận chiến này, coi như lại đánh bọn chúng trở về nguyên hình.

Trong thời gian ngắn, chắc chắn không thể giúp gì cho Lâm Tầm được nữa.

Nhưng Lâm Tầm không lo lắng.

Nếu đối thủ lần này không phải là Ba Kỳ Đại Đế, mà đổi thành tồn tại Đế cảnh bát trọng khác, Lâm Tầm tuyệt đối không thể liều mạng như vậy.

Mà những trận chiến liều mạng như thế này, sau này chắc chắn sẽ rất khó xảy ra nữa.

Lâu sau, Lâm Tầm tỉnh lại từ đả tọa, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn quanh thân, cùng với khí cơ đang sôi trào gầm rú, không khỏi thở dài một hơi.

Cuối cùng cũng hồi phục hoàn toàn!

Không chần chừ thêm nữa, Lâm Tầm lấy Đại Đạo Vô Chung Tháp ra, tâm niệm vừa động.

Ba Kỳ Đại Đế bị giam cầm hoàn toàn lăn ra trên mặt đất, hắn thoi thóp, khí cơ toàn thân suy kiệt, tỉnh lại từ trạng thái hôn mê.

Khi tầm nhìn khôi phục tỉnh táo, nhìn Lâm Tầm đứng trước mặt, hắn không khỏi cất tiếng khàn khàn: "Tiểu súc sinh, cuối cùng nhịn không được, muốn ra tay bức cung hỏi sự thật năm xưa?"

"Bức cung?"

Lâm Tầm lắc đầu, "Không đâu, ta cũng chưa bao giờ tin vào những lời nói ra từ miệng kẻ như ngươi."

Nói đoạn, đầu ngón tay hắn vung lên, từng tia sáng xanh lam phiêu dật hư ảo, ánh sáng mông lung, cực kỳ tráng lệ.

Đồng tử Ba Kỳ co rút, trong lòng hoảng loạn không rõ lý do: "Nếu ngươi muốn sưu hồn bản tọa, thì đúng là si tâm vọng tưởng, đừng quên, ta là Đế cảnh bát trọng, một ý niệm là có thể nghiền nát mọi sức mạnh thần hồn của ngươi!"

Lâm Tầm không nói gì, coi như không nghe thấy, chỉ nhẹ nhàng điểm đầu ngón tay lên mi tâm Ba Kỳ.

Nếu thần hồn ý chí của Ba Kỳ còn đó, đương nhiên có thể giết Lâm Tầm trong một ý niệm.

Tiếc là, linh của đoạn nhận đã sớm chém nát thần hồn của hắn, đạo hạnh toàn thân đều bị hủy diệt, chỉ còn lại một đạo tàn hồn, còn bị giam cầm chặt chẽ.

Trong mắt Lâm Tầm, Ba Kỳ đã sớm không phải là tồn tại Đế cảnh bát trọng thủ đoạn thông thiên, mà là một con cừu chờ làm thịt.

"Tiểu súc sinh, cẩn thận trộm gà không được còn mất nắm gạo! Ý chí của Đế cảnh, sao là thứ hạng không ra gì như ngươi có thể lay chuyển?"

Ba Kỳ trợn mắt muốn nứt, dự cảm chẳng lành trong lòng càng ngày càng mạnh mẽ, không nhịn được gào thét lên.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt hắn đại biến: "Đây là sức mạnh gì? Tại sao lại có thể len lỏi vào tâm cảnh của bản tọa..."

"Không——!"

Giọng nói lộ vẻ kinh nộ, nhưng chưa nói hết câu, đầu Ba Kỳ đã nghiêng sang một bên, rơi vào một trạng thái hôn mê kỳ lạ.

Cứ như bị thôi miên vậy.

Lâm Tầm thu hồi đầu ngón tay ấn trên mi tâm Ba Kỳ, đây là một môn thần diệu bí pháp được ghi chép trong "Đại Nguyên Thủy Tâm Kinh" của Nhược Tố sư tỷ, tên là "Đại Mộng Nhất Thu".

Có thể khiến đối thủ rơi vào trạng thái hôn mê vô ý thức, từ đó mất đi mọi sức mạnh chống cự.

Lâm Tầm hít sâu một hơi, hai tay kết thành một đạo thủ ấn kỳ lạ, một sức mạnh vô hình cũng theo đó hiện ra, chui vào trong cơ thể Ba Kỳ.

Lập tức, trước thủ ấn Lâm Tầm ngưng kết, hiện lên vô số cảnh tượng rời rạc, như ngựa chạy xem hoa hiện ra.

Đây lại là một môn bí pháp, tên là "Nguyên Thủy Tâm Ấn", có thể đánh thức mọi ký ức và trải nghiệm trong thần hồn, tâm cảnh của đối phương, hóa thành từng màn hình ảnh hiện ra.

Cảnh tượng đang hiện lên trước mặt Lâm Tầm lúc này, chính là những hình ảnh trong ký ức của Ba Kỳ.

Tồn tại Đế cảnh bát trọng, sớm đã sống trên đời không biết bao nhiêu năm, trải qua bao nhiêu thế sự, ký ức không nghi ngờ gì là khổng lồ đến cực điểm.

Phải mất trọn một nén nhang, Lâm Tầm mới tìm thấy một vài "sự thật" mà mình muốn biết!

Hắn cuối cùng cũng biết, năm xưa Ba Kỳ phụng mệnh đến đây, mục đích là để hủy diệt Đế Quan Trường Thành.

Chiến trường chủ chốt của Thập Phương Đạo Chiến, chính là ở Đế Quan Trường Thành thuộc Cổ Hoang Vực – nơi mang danh hiệu "Vạn cổ đệ nhất thiên tiệm, nơi Đế cảnh dừng bước"...

Hủy diệt Đế Quan Trường Thành, thì có thể khống chế Cổ Hoang Vực, mà Cổ Hoang Vực lại có danh hiệu "Nơi khởi nguồn của vạn đạo".

Hắn cũng biết được, "Hạ Giới" mà hắn quen thuộc, lại chính là hóa thân từ một nguồn sức mạnh căn nguyên của Cổ Hoang Vực bị đánh nát trong Thập Phương Đạo Chiến...

Cho đến khi nhìn thấy hình ảnh Ba Kỳ mang theo Vân Khánh Bạch lẻn vào Hạ Giới, tới Tử Diệu Đế Quốc, hai tay Lâm Tầm khẽ siết chặt, trái tim vốn kiên cường không hiểu sao lại dâng lên một tia căng thẳng.

Sự thật về vụ thảm án Lâm gia năm xưa, hắn sớm đã suy đoán được bảy tám phần, nhưng dù sao cũng chỉ là suy đoán, chứ chưa tận mắt nhìn thấy những cảnh tượng máu me đó.

Mà bây giờ, từng màn từng màn đã xảy ra năm xưa, sẽ được tái hiện từ ký ức của Ba Kỳ, được chính mắt hắn nhìn thấy rõ ràng!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2075
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.