Cùng ngày, Diệp Tiểu Thất hạ lệnh, phong tỏa mọi tin tức có liên quan tới Lâm Tầm.
Diệp Tiểu Thất và Lâm Tầm đều hiểu rõ, chuyện xảy ra trên Phi Vân Linh Đảo, đã định sẵn là không thể che giấu mãi được.
Thế nhưng, chỉ cần tạm thời không có ai biết đó là do Lâm Tầm làm, thì đã là đủ rồi.
Ngay trong ngày hôm đó, Lâm Tầm khởi hành, tiến về Tử Cấm Thành của Tử Diệu Đế Quốc.
Trong tầng mây sâu thẳm mà người đời không thể phát hiện, một đạo lưu quang mờ nhạt đến mức gần như không có bóng dáng đang bay với tốc độ cực cao.
Mặc dù thiên địa này tạo ra sự áp chế cực lớn đối với Lâm Tầm, khiến tu vi Đế Cảnh tứ trọng viên mãn của hắn bị áp chế xuống cấp độ Đế Cảnh nhất trọng.
Thế nhưng tốc độ của Lâm Tầm vẫn ngày càng nhanh, xa không phải thứ mà người thường có thể so sánh.
Đến cuối cùng, hắn tựa như một đốm sáng lúc ẩn lúc hiện, mỗi lần di chuyển chỉ lóe lên trong hư không một cái, là đã biến mất ở cách đó vạn trượng.
"Lệ!"
Trên thiên khung, có rất nhiều hung cầm chiếm giữ, có những con hung cầm dài tới mấy ngàn trượng, từng bầy bay lượn trên không trung, thấy có nhân tộc xông vào lãnh địa của tộc chúng, còn có chút bất mãn, muốn dạy dỗ đối phương một phen. Nhưng trong khoảnh khắc đã bị Lâm Tầm bỏ lại phía sau rất xa.
Kẻ nào dám cản đường, mặc cho có tu vi và sức mạnh kinh khủng tới mức nào, cũng đều trong nháy mắt bị tông thành thịt nát.
Lòng Lâm Tầm như một ngọn lửa đang hừng hực cháy.
Kể từ khi biết tin người nhà họ Lâm và người của hoàng thất Đế quốc mất tích kỳ lạ, lòng Lâm Tầm đã trầm xuống.
Mà tin tức về việc Thanh Lộc Học Viện, Linh Văn Sư Công Xã, Kim Ngọc Đường và các thế lực khác gặp nạn, càng khiến sát ý trong lòng Lâm Tầm bùng nổ.
Nhớ lại năm xưa, hắn một mình hành tẩu ở Cổ Hoang Vực, hoàn cảnh gian nan, cả thế giới đều là địch, một đường quật khởi trong máu tanh và chém giết, cũng vì vậy mà kết thù với rất nhiều đạo thống cổ xưa.
Khi Cửu Vực Chi Tranh hạ màn, khi hắn giành được thắng lợi to lớn nhất từ trước đến nay cho Cổ Hoang Vực, toàn bộ Cổ Hoang Vực, không còn ai dám coi thường Lâm Tầm hắn nữa.
Dẫu là các đại đạo thống như Thông Thiên Kiếm Tông, Thiên Xu Thánh Địa cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, không dám đè nén và nhắm vào hắn như trước nữa.
Thế nhưng Lâm Tầm vẫn không ngờ tới, những thế lực cừu địch năm xưa này, sau khi đặt chân đến hạ giới, lại vì một mình hắn mà hủy diệt Thanh Lộc Học Viện cùng các thế lực khác!
"Thật sự cho rằng Lâm Tầm ta đã biến mất rồi sao..." Sát ý trong lòng Lâm Tầm bốc hơi nghi ngút, ánh mắt thì càng trở nên bình tĩnh và đạm mạc hơn.
Từ Đông Hải Diệp gia đến Tử Cấm Thành, nếu đặt ở trước kia, cũng chỉ là quãng đường mấy vạn dặm mà thôi.
Thế nhưng sau khi linh khí khôi phục, cương vực toàn bộ Tử Diệu Đế Quốc đã mở rộng gấp mười, gấp trăm lần, trở nên hoàn toàn khác biệt so với trước kia.
Với tốc độ hiện tại của Lâm Tầm, cũng phải mất vài canh giờ dịch chuyển, mới miễn cưỡng tiếp cận khu vực vốn là Tử Cấm Thành.
Trên con đường này, hắn đi ngang qua rất nhiều thành trì, cảm nhận được trong những thành trì đó, có rất nhiều khí tức đang ẩn giấu, nhân vật Thánh Cảnh không ít, kẻ mạnh nhất thậm chí còn có cả Chuẩn Đế.
Mà trong hoang dã, thì càng thêm hung hiểm, hiện ra cảnh tượng nguyên thủy, hồng hoang, những dãy núi trùng điệp nhấp nhô, khắp nơi đều có thể thấy hung cầm yêu thú.
Giữa non sông đó, vượn hót chim kêu, hổ gầm chấn thiên. Lâm Tầm thậm chí còn nhìn thấy một con rết xanh dài mấy ngàn trượng, thân thể cuộn quanh như một dãy núi, đang hưởng hà ẩm lộ, bảo tướng trang nghiêm.
Cũng có những đại yêu khí thế ngút trời đang chém giết và chiến đấu giữa hoang dã, làm đảo lộn phong vân, mục đích là để tranh giành địa bàn.
Ngoài ra, còn có rất nhiều yêu tộc khác, mỗi tộc chiếm cứ một phương non sông làm bá chủ, hệt như chiếm núi làm vua, thế lực vô cùng hung hãn.
Những thủ lĩnh yêu thú chiếm cứ một phương non sông này, tu vi hầu như đều ở cấp độ Chuẩn Đế, kẻ kém cỏi nhất cũng có trình độ Thánh Cảnh!
Từng cảnh tượng như thế, ở Tử Diệu Đế Quốc trước đây, căn bản là không hề tồn tại.
Tuy nhiên, dọc đường quan sát, một kẻ đạt tới Đế Cảnh thực sự thì hắn chưa thấy một ai.
"Linh khí khôi phục, đang lật đổ và thay đổi mọi thứ trên thế gian này..."
Lâm Tầm thầm than.
Trước kia, vương giả Trường Sinh Kiếp Cảnh ở Tử Diệu Đế Quốc đều được coi là những tồn tại cấp bá chủ, nay, tùy tiện một con đại yêu thôi cũng có thể địch lại Thánh Nhân!
Khi đang suy tư, Lâm Tầm đã nhìn thấy Tử Cấm Thành từ xa!
Năm mươi năm, đối với hoàng thành lớn nhất của Tử Diệu Đế Quốc này mà nói, đã là một khoảng thời gian cực kỳ dài đằng đẵng. Sự thay đổi của Tử Cấm Thành ngày nay vượt xa khỏi trí tưởng tượng của Lâm Tầm.
Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, liền thấy từng ngọn thần sơn cao mấy vạn trượng mọc lên từ mặt đất. Quan Tinh Đài cao nhất trong Tử Cấm Thành nguyên bản, giờ đây đứng trước những thần sơn cao chót vót tận mây xanh này, lại trở nên nhỏ bé vô cùng.
Toàn bộ tòa thành, giờ đây tựa như một tiểu thế giới vậy, cương vực rộng lớn vô cùng.
Giữa trời đất bốc hơi những tia thụy quang rực rỡ, từng luồng khí đại đạo tựa như những thác nước thần hy rủ xuống, hiện ra và cuồn cuộn trên không trung Tử Cấm Thành.
Nhìn từ xa, hệt như nơi ở của chư thần, thần thánh và mênh mông.
Dẫu là Lâm Tầm, cũng không khỏi kinh ngạc, những năm qua hắn hành tẩu khắp các tinh không chư thiên, đã thấy qua không biết bao nhiêu thành trì và thế giới thần tú siêu phàm.
Nhưng nơi có thể sở hữu khí tượng như Tử Cấm Thành thì lại không thấy nhiều!
Từ đó có thể thấy được, vì sao Tử Cấm Thành lại được xem là "Vạn Đạo Thánh Địa", sự lột xác trong năm mươi năm đã khiến tòa hoàng đô đế quốc ngày xưa này trở nên hoàn toàn khác biệt.
Trong lúc Lâm Tầm đang suy nghĩ, độn quang chuyển hướng, bay xuống, tiến về phía Tử Cấm Thành.
Tẩy Tâm Phong là tổ địa của nhà họ Lâm, đứng trong hàng ngũ "Thế gia môn phiệt thất thập nhị phong", trước khi linh khí khôi phục, cũng được coi là bảo địa nổi tiếng trên thế gian.
Chỉ là không biết, hiện giờ đã biến thành bộ dạng gì rồi.
Trong Tử Cấm Thành, phồn hoa tột bậc, từng ngọn thần sơn đứng sừng sững như chống trời, dưới thần sơn thì khai mở những con đường chằng chịt như mạng nhện, hai bên đường phố, các kiến trúc san sát nối đuôi nhau, dòng người tấp nập qua lại, giống như dòng nước đang cuồn cuộn chảy vậy.
Nói đây là một tòa thành, chi bằng nói đây là một phương thế giới thì đúng hơn, bởi vì cương vực quá mức bao la.
Khi Lâm Tầm bước vào trong đó, suýt chút nữa hắn đã nghi ngờ mình đi nhầm chỗ, cảnh tượng quen thuộc ngày xưa, nay đã chẳng thể thấy đâu nữa.
Hắn hít sâu một hơi, nén lại cảm xúc đang trào dâng trong lòng, sắc mặt bình tĩnh bước tiếp, thần thức khuếch tán, không ngừng tiến hành cảm ứng.
Tử Cấm Thành ngày nay, không còn là nơi hắn quen thuộc nữa, trở nên vô cùng lạ lẫm, hắn cần phải tìm hiểu tình hình một chút trước đã.
Dọc đường bước đi.
Khắp nơi đều là bóng dáng của những kẻ tu đạo, tu vi từ hạ ngũ cảnh, Vương Cảnh, đến Thánh Cảnh... mỗi người mỗi khác, thậm chí còn có rất nhiều khí tức Chuẩn Đế đang ẩn nấp.
Trong số những kẻ tu đạo đó, có yêu thú đã hóa thành hình người, cũng có sinh linh từ biển cả đến từ Yểm Hồn Hải, nghênh ngang qua lại trong thành.
Trên đường phố, các loại hội đấu giá, cửa hàng đan dược, đạo tràng, trân bảo các... có thể thấy khắp nơi, và quy mô đều cực kỳ kinh người.
Tử Cấm Thành ngày nay, dẫu là phàm phu tục tử không thể tu luyện, cũng đều sở hữu tinh khí thần đầy mình, thọ nguyên kéo dài, hoàn toàn khác biệt với trước kia.
Năm mươi năm linh khí khôi phục, năm mươi năm thương hải tang điền!
Mà trong sự cảm ứng thần thức của Lâm Tầm, thông qua đủ loại tiếng trò chuyện, bàn luận, cuối cùng hắn đã sàng lọc ra được một số tin tức cần thiết.
Tử Cấm Thành ngày nay, chủ nhân thực sự là hơn mười đại thế lực của Cổ Hoang Vực như Thông Thiên Kiếm Tông, Thiên Xu Thánh Địa, Linh Bảo Thánh Địa, Huyền Đô Đạo Tông...
Sau nhiều năm tranh giành và đối kháng, vào mười năm trước, những đại thế lực này đã đạt được thỏa thuận với nhau, trong phạm vi Tử Cấm Thành, không được phép tiếp tục chém giết và đối kháng.
Làm như vậy là để tránh xung đột lẫn nhau, khiến mỗi bên đều bị tổn hao lực lượng, được không bù nổi mất.
Dẫu sao thì ngày nay thiên hạ linh khí khôi phục, theo thời gian trôi qua, sẽ có càng nhiều cơ duyên xuất thế.
Nếu bây giờ vì tranh giành lãnh địa mà liều mạng sống chết với nhau, thì rõ ràng là không đáng.
Cũng chính vì cái thỏa thuận giống như "đình chiến" này, đã khiến Tử Cấm Thành trong mười năm nay trở nên vô cùng thịnh vượng và phồn hoa.
Mà giữa các đạo thống lớn của Cổ Hoang Vực, không phải là sống hòa bình với nhau, mà vẫn đang dốc toàn lực để tranh giành địa bàn.
Chỉ là phương thức tranh giành địa bàn đã thay đổi, đổi thành mỗi bên chọn ra một nhóm cường giả trẻ tuổi, tiến hành luận đạo so tài.
Kẻ thắng cuộc, có thể giành được một số địa bàn cho tông môn phía sau mình.
Như vậy, liền tránh được những xung đột đổ máu quy mô lớn xảy ra giữa các đại thế lực này.
Ví dụ như, trong Tử Cấm Thành xuất hiện một "Chiết Điệp Bí Cảnh" mới, vậy thì để tranh giành quyền kiểm soát "Chiết Điệp Bí Cảnh" này, các đạo thống Cổ Hoang Vực sẽ chọn ra một nhóm tinh nhuệ thế hệ trẻ để luận đạo tranh phong, kẻ thắng cuộc cuối cùng sẽ có thể giành được "Chiết Điệp Bí Cảnh" này cho tông môn.
Cần phải nhắc đến là, người ngoài cũng có thể tham gia luận đạo, nhưng điều kiện lại vô cùng khắc nghiệt, đó chính là phải đánh bại đối thủ do mỗi đạo thống của Cổ Hoang Vực chọn ra!
Phương thức khiêu chiến như vậy, không nghi ngờ gì là đã bóp chết hy vọng của những cường giả khác.
Thử nghĩ xem, trên đời này kẻ tu đạo nào có thể lần lượt đánh bại những đối thủ được các đại thế lực Cổ Hoang Vực tuyển chọn kỹ lưỡng?
Lùi mười ngàn bước mà nói, dù có thắng thật, đoạt được mật cảnh động phủ nào đó, thì dưới mí mắt của đám đạo thống Cổ Hoang Vực, thử hỏi ai còn có thể an tâm hưởng thụ loại phúc duyên này?
"Thật là ăn trông nồi ngồi trông hướng, dáng vẻ xấu xí."
Lâm Tầm thầm cười lạnh trong lòng.
Linh khí khôi phục, vốn là đại cơ duyên thuộc về chúng sinh hạ giới để thay đổi vận mệnh.
Nhưng hiện giờ, lại bị những đạo thống thế lực của Cổ Hoang Vực xâm chiếm và khống chế, hơn nữa thủ đoạn còn bá đạo, không cho phép kẻ khác nhúng chàm, lối hành xử này rõ ràng là căn bản không hề coi chúng sinh hạ giới ra gì.
"Trước tiên đừng quản mấy chuyện này, đi tới Tẩy Tâm Phong."
Lắc đầu, Lâm Tầm thẳng tiến về phía trước.
Trông hắn có vẻ như đang thong dong dạo bước, thực chất tốc độ lại cực kỳ nhanh, chẳng quá một khắc đồng hồ, Lâm Tầm đã đến khu vực Tẩy Tâm Phong năm xưa tọa lạc.
Chỉ là, khi nhìn thấy bộ dạng của Tẩy Tâm Phong, thần tình hắn lập tức thay đổi dữ dội, hàn mang trong mắt bắn ra như muốn đâm thủng cả thiên khung.
"Đáng chết, sao lại thành ra thế này?"
Từng là nơi thu hút sự chú ý của cả thế giới, hào quang chói lọi Tẩy Tâm Phong, nay núi đổ vách sập, cỏ dại mọc đầy, hóa thành một vùng đất phế tích.
Quan sát kỹ lại, khắp nơi là những bức tường đổ vách nát, tựa như từng bị oanh kích khủng khiếp.
Phải biết rằng, nơi này năm xưa từng được Lâm Tầm bố trí rất nhiều cấm chế pháp trận, tạo nên như tường đồng vách sắt, nhưng rõ ràng là trong những năm linh khí khôi phục, Tẩy Tâm Phong đã bị kẻ khác phá hủy!
Lâm Tầm đi đến gần, lặng lẽ quan sát.
So với những nơi khác trong Tử Cấm Thành, Tẩy Tâm Phong đổ nát như phế tích trông đặc biệt hoang vu và tàn tạ, tiêu điều xơ xác.
Lâm Tầm mặt lạnh như băng đứng đó, thần thức như thủy triều khuếch tán, cẩn thận thăm dò.
Đáng tiếc lại chẳng thu hoạch được gì.
Chỉ có vài kẻ tu đạo nhàn rỗi đang đi lại ở khu vực lân cận, chỉ trỏ vào vùng phế tích này.