Lâm Tầm ngẩn người.
Nội tâm sóng trào cuồn cuộn, hoàn toàn không thể bình tĩnh.
Hạ Chí!!
Dáng người thon dài trôi nổi trong thế giới hắc ám bên trong quan tài kia, diện mạo giống hệt Hạ Chí, cho dù có mơ hồ và mông lung, nhưng sao Lâm Tầm có thể không nhận ra?
Sao lại như vậy?
Hắn cố gắng để bản thân bình tĩnh, mở to mắt nhìn qua.
Thật lâu sau, hắn mới nhìn rõ, trong bóng tối tựa vĩnh dạ kia, dáng người thon dài, thướt tha kia đang lẳng lặng trôi nổi, không chút nhúc nhích.
Nàng mặc y phục màu đen kiểu dáng cổ điển, đầu đội một chiếc vương miện đen, hai tay đan chéo nơi vị trí bụng, trong bàn tay phải trắng nõn thon dài, nắm một cây thần trượng như được mài giũa từ hắc ngọc.
Trong thần trượng lan tỏa ra làn sương mù tối nghĩa, bao phủ lấy toàn bộ dáng người nàng.
Nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy, đôi mắt nàng khép hờ, trên khuôn mặt xinh đẹp đủ khiến trời đất cũng phải ảm đạm kia, tràn đầy vẻ an tường.
Tựa như đang say ngủ.
Dáng vẻ đó, thực sự giống như Hạ Chí, đẹp đến mức khiến lòng người run rẩy, không giống như thứ mà thế gian có thể sở hữu.
Sao có thể như vậy?
Lâm Tầm thẫn thờ một lúc.
Nếu đây là Hạ Chí, vậy người trong Vô Uyên Kiếm Đỉnh là ai?
Giây phút này, Lâm Tầm bỗng cảm thấy một nỗi kinh hoảng không thể diễn tả bằng lời, chẳng lẽ, Hạ Chí từ nhỏ sớm chiều ở bên cạnh hắn, lại là một đạo... phân thân của nữ tử trong quan tài này?
Hay là một tôn đạo thể của nàng?
Lâm Tầm cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.
Nữ tử trong quan tài này, đầu đội vương miện, tay cầm thần trượng, hơn nữa kiểu dáng y phục trên người cực kỳ cổ điển, tản ra khí tức tôn quý.
Từ đây có thể phán đoán, thân phận nữ tử này hẳn là cực kỳ không tầm thường.
Ngoài ra, Lâm Tầm nhạy bén chú ý tới, bên hông nữ tử treo một miếng ngọc bội màu đen, trên đó lan tỏa ra cơn mưa thời gian.
Đó là khí tức thời gian nguyên thủy nhất, vây quanh thân thể nàng.
Ngoài ra, trên vương miện, trên thần trượng, không nơi nào không lan tỏa ra sức mạnh đại đạo tối nghĩa khiến Lâm Tầm căn bản không cách nào lý giải, quá mức đáng sợ.
Tất cả những vật ngoài thân này, càng làm nổi bật sự bất phàm của nữ tử này.
Nhưng càng như vậy, trong lòng Lâm Tầm càng kinh nghi, nữ tử trong quan tài này rốt cuộc có quan hệ gì với Hạ Chí?
Đúng lúc này, giọng nói của Thái Huyền vang lên, lộ rõ vẻ ngưng trọng và gấp gáp: "Tiểu hữu, mau đóng quan tài này lại!"
Lâm Tầm lập tức bừng tỉnh khỏi trầm tư, lúc này mới thấy, trên khuôn mặt thanh dật tuyệt tục của Thái Huyền, vậy mà thoáng hiện sắc trắng bệch.
Mà sức mạnh kiếm đạo bao phủ trên quan tài vĩnh hằng, đã cận kề bên bờ vực sụp đổ!
Gần như không chút do dự, Lâm Tầm ngay lập tức ra tay, đóng nắp quan tài lại.
Trong chốc lát, mọi khí tức đáng sợ đều biến mất không dấu vết.
Còn Thái Huyền thì như trút được gánh nặng, thở phào một hơi trọc khí, vung tay thu hồi mọi sức mạnh, khi ánh mắt nhìn lại quan tài vĩnh hằng, đã mang theo vẻ kinh nghi.
"Sức mạnh thật đáng sợ."
Huyền Phi Lăng vẫn luôn ở một bên đề phòng, lúc này thần sắc cũng vô cùng ngưng trọng.
Những màn vừa rồi, đều được hắn thu vào đáy mắt, đều không thể tưởng tượng nổi, một chiếc quan tài bằng đồng như vậy, sao có thể quỷ dị và đáng sợ đến thế.
Còn chưa mở ra hoàn toàn, đã khiến Thái Huyền sắp không chống đỡ nổi, phải quả quyết từ bỏ, sức mạnh trong quan tài kia, lại đáng kinh ngạc đến mức nào?
Mà thần sắc của Lâm Tầm thì lúc sáng lúc tối, lòng rối như tơ vò.
Hắn không biết, có nên kể lại những gì đã thấy cho Hạ Chí hay không.
Cũng không biết, khi Hạ Chí biết được những chuyện này, sẽ phản ứng ra sao.
Một nỗi phiền não không thể nói thành lời vây quanh tâm trí Lâm Tầm.
Đúng lúc này, Thái Huyền nói: "Quan tài vĩnh hằng này quả thực rất đáng sợ, thần trượng người trong quan tài kia cầm, lan tỏa ra sức mạnh đại đạo liên quan đến sức mạnh nhân quả, vương miện nàng đội, vậy mà ẩn ẩn có sự dao động khí tức của vận mệnh đại đạo, điều này quả thực là không thể tin nổi."
"Nhân quả và vận mệnh!?"
Huyền Phi Lăng cũng bị kinh hãi, hít khí lạnh, "Đây đều là những đại đạo vô thượng mà chỉ nhân vật cảnh giới Vĩnh Hằng mới có thể lĩnh ngộ."
"Không, bước chân vào Vĩnh Hằng cảnh, quả thực có thể lĩnh ngộ một chút da lông của vận mệnh, cũng có thể trong cõi u minh quan sát được huyền cơ của nhân quả, nhưng muốn nắm giữ... thì lại không dễ dàng như vậy."
Thái Huyền lắc đầu nói, "Trong những người ta quen biết, cũng chỉ có Nguyên Giáo chi chủ nắm giữ một chút thủ đoạn vận dụng quy tắc vận mệnh, còn về sức mạnh nhân quả, Thiền Giáo chi chủ ngược lại rất có thể đã sớm lĩnh ngộ được."
"Nhưng người trong quan tài này không giống, bảo vật nàng đeo và chưởng khống, lại có thể in dấu khí tức nhân quả, vận mệnh, điều này quá mức không tầm thường."
Nói đến cuối, trong thần sắc Thái Huyền thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Hắn là đạo hạnh Vĩnh Hằng cảnh, cũng chỉ có hắn hiểu rõ nhất, vận mệnh, nhân quả những đại đạo vô thượng này, là cấm kỵ và đáng sợ đến mức nào.
Chỉ cần nắm giữ một loại, cũng đủ để thụ dụng vô cùng trong Vĩnh Hằng cảnh!
Nhưng người trong quan tài kia, thực sự khác biệt.
"Nàng là ai?"
Lời vừa nói ra, Huyền Phi Lăng liền không nhịn được nhìn về phía Lâm Tầm ở một bên, hắn phát giác ra sự bất thường của Lâm Tầm, không khỏi hoài nghi, Lâm Tầm rất có thể đã nhận ra điều gì đó.
"Ngoài vận mệnh và nhân quả, còn có sức mạnh thời gian."
Đúng lúc này, Lâm Tầm lên tiếng, "Bên hông nàng, trên miếng ngọc bội màu đen treo kia, tràn ngập khí tức thời quang huyền diệu khó tả."
Thái Huyền và Huyền Phi Lăng nhìn nhau, trong lòng càng thêm chấn động.
Nhân quả, vận mệnh, thời gian?
Nữ tử trong quan tài rốt cuộc là ai? Sao có thể một mình nắm giữ ba loại đạo vô thượng?
Thần sắc Lâm Tầm biến hóa hồi lâu, giọng khổ sở nói: "Hai vị tiền bối, nàng... rất có thể chính là bản tôn của người mà con để tâm nhất..."
"Cái gì!?"
Thái Huyền, Huyền Phi Lăng đều sững sờ, bị kinh hãi.
Liền thấy Lâm Tầm thu hồi quan tài vĩnh hằng trước, nói: "Tiền bối, nơi này có thể chống lại sự tra xét của trật tự Nguyên Giáo không?"
"Có thể."
Thái Huyền búng ngón tay một cái, trong nháy mắt phiến tinh không này không ngừng cuộn trào, vô số tinh tú lay động, bay tán loạn thanh huy, ẩn ẩn trong đó, toàn bộ tinh không vũ trụ tựa như hóa thành một tòa cấm trận thần bí khó lường.
Cùng lúc đó, Lâm Tầm cảm nhận được, trật tự Nguyên Giáo vô sở bất tại kia đã biến mất.
Không chút do dự, hắn lấy Vô Uyên Kiếm Đỉnh ra, theo một trận mưa ánh sáng bay tán loạn, một thân hắc bào, vành nón che mặt, dáng người thon dài của Hạ Chí xuất hiện.
Nàng lập tức nắm lấy tay Lâm Tầm, nói: "Lâm Tầm, vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta chỉ cảm thấy nỗi kinh hoảng và sợ hãi không thể nói thành lời..."
Giọng nói trong trẻo tựa như thiên lai của nàng lộ rõ vẻ thấp thỏm và ngơ ngác khó che giấu, bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy tay Lâm Tầm, tựa như sợ chỉ cần nới lỏng một chút, sẽ đánh mất đi vậy.
"Không sao rồi, đừng sợ."
Lâm Tầm khẽ nói, trong lòng dâng lên nỗi thương xót không thể nói thành lời.
Hạ Chí lúc này, giống như một đứa trẻ đang rất cần được che chở và vỗ về.
"Hai vị tiền bối, đây là Hạ Chí."
Lâm Tầm nói, nhẹ nhàng vén vành nón che giấu dung nhan của Hạ Chí lên, lập tức khuôn mặt thanh lệ được xưng là hoàn mỹ kia lộ ra...
Thái Huyền và Huyền Phi Lăng dù sớm đã có chuẩn bị, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của Hạ Chí, cũng đều không thể bình tĩnh, đều sững sờ một chút, thần sắc đều thay đổi.
Ngoài y sức không giống nhau, dung nhan và dáng người kia tuyệt đối không phải là tương tự, cũng không phải là thần tựa, mà là giống hệt nhau!
"Đây..."
Huyền Phi Lăng nhất thời cũng không nói nên lời.
Nữ tử trong quan tài, vậy mà lại là dung mạo người mà Lâm Tầm để tâm nhất, sự thật này quả thực quá mức không thể tin nổi.
Thái Huyền rơi vào trầm mặc, dường như đang suy tư điều gì.
Hạ Chí không để ý tới những điều này, nàng vẫn luôn nắm chặt tay Lâm Tầm, điều này khiến nàng cảm thấy an tâm, còn những chuyện khác, nàng chưa từng bận tâm.
Chỉ cần Lâm Tầm ở đó là tốt rồi.
"Tiền bối, ngài có nhìn ra điều gì không?"
Nhìn Thái Huyền đang trầm mặc, Lâm Tầm nhịn không được hỏi.
"Phiền cô nương bên cạnh ngươi tạm thời tránh đi một chút." Thái Huyền nói.
Lâm Tầm gật đầu, nhìn Hạ Chí khẽ nói: "Về Vô Uyên Kiếm Đỉnh trước đi, lát nữa ta sẽ nói những chuyện này cho nàng."
Hạ Chí rõ ràng do dự một chút, dường như là không nỡ, nhưng vẫn đồng ý: "Ừm."
Cho đến khi nhìn thấy dáng người Hạ Chí biến mất trong Vô Uyên Kiếm Đỉnh, Thái Huyền lúc này mới nói: "Vị Hạ Chí cô nương này, rất có thể là mệnh hồn của người trong quan tài, cũng chính là 'nguyên thai' trong mắt người tu đạo chúng ta."
Mệnh hồn!
Đầu Lâm Tầm kêu oang một tiếng, sao hắn lại không hiểu mệnh hồn là vật gì?
Người tu đạo, đều có mệnh hồn, một khi phá diệt, không còn khả năng tái sinh.
Chỉ là, kết quả này lại khiến Lâm Tầm càng trở tay không kịp, không phải đạo thân phân thân, mà là mệnh hồn!
Điều này chẳng phải có nghĩa là, người trong quan tài nếu muốn thức tỉnh, thì phải tiếp dẫn Hạ Chí về lại trong cơ thể, dung hợp làm một với nàng?
Nhưng đến lúc đó, Hạ Chí còn là Hạ Chí không?
"Hãy yên tâm, đây không phải là chuyện xấu, nếu để vị Hạ Chí cô nương này tìm lại bản thể trước kia của mình, có lẽ cũng có thể tìm lại ký ức và trải nghiệm trước kia của nàng, đối với nàng mà nói, nên là một chuyện tốt mới đúng."
Huyền Phi Lăng bước lên trước, vỗ vỗ vai Lâm Tầm, hắn nhìn ra Lâm Tầm tâm thần không yên.
Nhưng nghe những lời này, trong lòng Lâm Tầm lại càng thêm nặng nề, không kìm được nói, "Nhưng đến lúc đó, người con để tâm nhất, đã hoàn toàn biến thành một người khác rồi..."
Huyền Phi Lăng sửng sốt, lúc này mới hiểu được cảm nhận của Lâm Tầm, trong lòng cũng không khỏi dâng lên một nỗi cảm xúc phức tạp, đây... quả thực là một nan đề!
Nếu không để Hạ Chí quay về bản thể, vậy tương lai nàng định mệnh không thể biết thân thế của mình, cũng không biết rốt cuộc nàng là ai.
Nhưng nếu nàng và bản thể dung hợp, tất sẽ thức tỉnh ký ức quá khứ, kế thừa trí tuệ quá khứ, đến lúc đó, nàng còn nhận Lâm Tầm không?
Thật là xoắn xuýt!
Huyền Phi Lăng cũng thấy đau đầu.
Lại thấy Thái Huyền lên tiếng, "Các ngươi bây giờ lo lắng những điều này, rõ ràng là có chút dư thừa. Ta trước đó đã cảm nhận được, trong cơ thể Hạ Chí cô nương, phong ấn sức mạnh của vận mệnh, loại phong ấn này không được giải trừ triệt để, nàng tuyệt đối không thể có cơ hội dung hợp làm một với bản thể của mình."
"Nếu ta đoán không sai, phong ấn này rất có thể cũng là do bản thể của nàng lưu lại!"
"Nếu vị Hạ Chí cô nương này đời này không có bản lĩnh giải khai phong ấn trong cơ thể, vậy đời này nàng chính là Hạ Chí, không thể nào lại nảy sinh bất kỳ một tia giao tập nào với người trong quan tài, theo suy nghĩ của ta, đây có lẽ chính là chuyện mà người trong quan tài đã sớm cân nhắc rõ ràng."
"Nói cách khác, đây là một sự an bài của nàng đối với mệnh hồn của chính mình."
Nghe xong, Lâm Tầm ngẩn người nói: "Nhưng tại sao lúc đầu nàng lại làm như vậy?"
Thái Huyền ánh mắt sâu thẳm, nói: "Không ngoài hai khả năng, một là vì đột phá đạo hạnh của bản thân, quyết định tìm lối đi riêng, tách mệnh hồn ra, tu luyện lại đại đạo, giống như chuyển thế luân hồi vậy, cuối cùng để thực hiện sự đột phá về đạo hạnh."
"Loại thứ hai, thì rất có thể là gặp phải tai họa không thể kháng cự, buộc phải tách mệnh hồn ra, để đổi lấy cơ hội thức tỉnh lại lần nữa trong tương lai!"
Lâm Tầm không khỏi thẫn thờ một lúc.
Tất cả những điều này, rốt cuộc có thực sự giống như Thái Huyền tiền bối nói không?
Đúng lúc này, Huyền Phi Lăng lên tiếng nói: "Ta hoài nghi, người trong quan tài lúc đầu làm như vậy, hẳn là để tránh tai họa!"