Lý Danh Dương thu lại toàn bộ Kim Đan, mày hơi nhíu lại.
“Cái đó... mặc dù viên Kim Đan kia không phải là chủ Kim Đan của ta, nhưng dù sao cũng là một viên Thần cấp, Ma Đế đại nhân, ngươi có thể trả lại cho ta không?”
Ma Đế: “...Ngươi nằm mơ!”
Lý Danh Dương lắc đầu, thở dài nói: “Tiếc thật, đáng tiếc thật... mất bao nhiêu tiền để bán đây...”
Mã Văn: “...Mẹ kiếp, Kim Đan của ngươi là hàng bán sỉ à?!”
“Nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc một viên bao nhiêu tiền? Ta có thể mua một viên Thần cấp Kim Đan không?”
Lý Danh Dương: “...Ngươi là võ giả Nhất phẩm thì cần Kim Đan làm cái quái gì! Tự lo tu luyện cho tốt đi!”
Mã Văn: “...”
Lâm Thái Thượng râu trắng bay phấp phới...
Khoảnh khắc tiếp theo.
Thân ảnh bỗng nhiên biến mất.
Sau đó, đất trời rung chuyển dữ dội, mọi người có cảm giác như tivi bị giật, trong phút chốc thấy choáng váng mơ hồ.
Một phần vạn sát na sau.
Lâm Thái Thượng và tôn Ma Đế kia đâm sầm vào nhau.
Mọi người cảm thấy, tivi không chỉ là giật nữa, mà là mất hẳn tín hiệu, bắt đầu xuất hiện hột mè (nhiễu)...
Trong đầu ong ong cả lên.
Lý Danh Dương: “Chiến đấu của Thiên Địa Bá Chủ, đáng sợ đến mức này sao!”
Ầm ầm!
Hai tôn Thiên Địa Bá Chủ đánh nhau bất phân thắng bại, nhất thời trời đất tối tăm, nhật nguyệt vô quang...
Đột nhiên, trời đất bỗng chốc quang đãng trở lại.
Một cánh tay của Lâm Thái Thượng bị gãy, nhưng lại bị cánh tay còn lại nắm chặt lấy.
Mà ở phía trước cánh tay đứt lìa đó, trong lòng bàn tay, đang nắm chặt lấy viên Thần phẩm Kim Đan kia.
Lý Danh Dương trợn tròn mắt.
Mọi người cũng không ai là không kinh hãi.
Lâm Thái Thượng ha ha cười: “Nhân tộc ta khó khăn lắm mới sinh ra được một viên Thần phẩm Kim Đan, sao có thể chắp tay dâng cho kẻ khác?”
“Cầm lấy!”
Ông mạnh mẽ ném ra ngoài, cả cánh tay bị đứt rời của chính mình cùng viên Kim Đan kia.
Lý Danh Dương đón lấy trong tay, trong lòng không khỏi vô cùng chấn động.
“Thái, Thái Thượng trưởng lão... thật ra, Kim Đan của con cũng có khá nhiều, không cần thiết vì viên này mà ngài phải đứt một cánh tay đâu...”
Lâm Thái Thượng hừ một tiếng: “Nói nhảm! Một cánh tay đổi một viên Thần phẩm Kim Đan? Làm ăn lãi thế này tìm đâu ra? Nếu còn nữa, ta lập tức đổi cả cánh tay kia, hai cái chân, còn cả cái đó... đổi hết!”
Lý Danh Dương vô cùng cảm động, vội vã xua tay nói: “Cái đó thì thôi đi...”
Ma Đế cười lạnh một tiếng: “Ngươi hiện tại đứt một cánh tay, lẽ nào còn có thể là đối thủ của ta?”
Lâm Thái Thượng: “Ngươi hù ta đấy à... tới cảnh giới như chúng ta, cũng đâu phải là đánh nhau kiểu nắm đấm chạm da thịt, bớt một cánh tay hay thêm một cánh tay thì đã sao!”
Ma Đế: “...”
“Được, đã như vậy, ta trước tiên giết ngươi, rồi lại đi giết tên nhãi đó!”
Hai tôn Thiên Địa Bá Chủ lập tức lại triển khai kịch chiến.
Mà Lý Danh Dương lúc này, không còn sự đe dọa của Thiên Địa Bá Chủ, trong lòng cũng trút được một gánh nặng lớn.
Cậu nghĩ nghĩ, cung kính giao cánh tay của Lâm Thái Thượng cho Lâm Động Thiên, còn viên Kim Đan của mình thì cất đi, nhẹ nhàng xoay chuyển trong lòng bàn tay.
Không Hư Ma Hoàng lập tức tiến lên nghênh chiến.
Lý Danh Dương cười ha hả: “Đến, đánh tiếp đi!”
Không Hư Ma Hoàng hừ lạnh một tiếng, một chưởng vỗ ra, không gian trùng trùng điệp điệp vỡ vụn.
Lý Danh Dương búng ngón tay, phá kích ra, một đạo hố sâu thẳng tắp xuyên thủng hư không.
“Chút tài mọn!”
Không Hư Ma Hoàng nhẹ nhàng vung tay, không gian lại khôi phục, lỗ hổng của Lý Danh Dương cũng lập tức bị san phẳng.
Tuy nhiên.
Ở phía cuối lỗ hổng đó, lại có một viên Kim Đan bị văng ra.
Vốn dĩ được giấu dưới thế công không gian của hắn, một khi bị đối phương san bằng, viên Kim Đan này tự nhiên không còn chỗ ẩn nấp, xuất hiện trước mặt Không Hư Ma Hoàng.
“Hửm?!”
Không Hư Ma Hoàng cũng không khỏi biến sắc trắng bệch.
“Ngươi có phải tưởng là ta sẽ tự bạo Kim Đan không?”
“Ngươi sẽ sao?”
Lý Danh Dương: “Sẽ.”
Tâm niệm cậu vừa động, một viên Nhất phẩm Kim Đan, lập tức nổ tung!
Giữa đất trời, phạm vi hàng trăm dặm, đều nghe thấy tiếng nổ kinh thiên động địa này!
Âm thanh chấn động cửu tiêu, vang khắp bốn phương!
Mà ở chính giữa phạm vi vụ nổ, toàn bộ hư không đều lập tức sụp đổ xuống, sau đó trong một phần trăm triệu sát na, bỗng nhiên giãn nở bùng nổ ra!
Ánh sáng vô tận, giống như mặt trời gay gắt xuất hiện trong hư không, chiếu rọi bốn phương sáu cõi, bắn mạnh ra ngoài.
Ở vị trí tiền tuyến của vụ nổ, trước mặt Không Hư Ma Hoàng, năng lượng mà Kim Đan bộc phát ra, giống như cái nóng thiêu đốt mọi thứ, ngọn lửa làm tan chảy mọi thứ, ánh sáng tiêu diệt mọi thứ, lập tức bùng phát ra.
Không Hư Ma Hoàng kinh nộ tột cùng, nhưng vẫn ở sát na cuối cùng, mãnh liệt phát động phòng ngự chí cao ở cảnh giới Thánh Nhân của mình.
Không gian trước người chấn động một trận, như gợn sóng nước, hóa thành hư vô, cố gắng ngăn cản uy lực tự bạo Kim Đan của Lý Danh Dương.
Tuy nhiên, vẫn thiếu một chút.
Dư chấn của vụ nổ thẩm thấu vào, chỉ trong một sát na, một nửa thân thể của Không Hư Ma Hoàng đều bị sức mạnh của vụ nổ hủy diệt.
Nửa thân thể, lập tức tiêu tan.
Mà xung quanh hắn, vô số chiến sĩ Ma tộc, càng là như cỏ rác bị phá hủy, nổ tung, hóa thành hư vô.
Một viên Nhất phẩm Kim Đan!
Đó là viên Kim Đan trăm phần trăm có thể tu luyện thành cao thủ cấp Thiên Địa Bá Chủ!
Đặt vào trong Nhân - Yêu - Ma tam giới, đây đều là hàng cực phẩm Kim Đan đứng trên vạn người, chỉ dưới một người, tuyệt đỉnh cao quý!
Lý Danh Dương cứ như vậy nhẹ nhàng bâng quơ mà để nó tự bạo.
Phạm vi hàng trăm mét, hư không đều vỡ vụn cả ra.
Trong phạm vi này, ngoại trừ nửa thân thể còn sót lại của Không Hư Ma Hoàng, tất cả Ma Vương, Ma Tôn, Ma Quân, Thiên Ma, Ma Thú, không biết là bao nhiêu, hàng trăm hàng nghìn, không thể đếm xuể, đều hóa thành hư vô tuyệt đối.
Trên chiến trường, tất cả mọi người đều chấn động kinh hãi, nhất thời, thậm chí đều ngừng cả chiến đấu.
Ngay cả tôn Ma Đế và Lâm Thái Thượng kia, cũng đều nhíu chặt mày nhìn về phía Lý Danh Dương.
Nửa thân thể của Không Hư Ma Hoàng bị hủy hoại, nhưng lại vẫn chưa chết.
Hắn dùng sức lực còn sót lại điên cuồng gào thét: “Lý Danh Dương, hôm nay cho dù là ta chết, cũng phải kéo ngươi cùng xuống đường!”
Thân thể Không Hư Ma Hoàng chấn động mạnh, đột nhiên, không gian bắt đầu chấn động dữ dội.
Trước kia như gợn sóng lăn tăn, nay lại giống như nước sôi sùng sục, cuồn cuộn dâng trào, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ tung ra.
Đi kèm với đó, chính là sự vẫn lạc của bản thân hắn, và kết cục là không biết bao nhiêu phạm vi không gian xung quanh đều bị hủy diệt hoàn toàn!
Kim Đan của Lý Danh Dương dù có phẩm chất siêu việt thế nào, nhưng dù sao vẫn chỉ là một viên Kim Đan.
Mà Không Hư Ma Hoàng dù có bị thương nặng thế nào, nhưng hắn vẫn là một tôn Ma Hoàng, tương đương với Thánh Nhân cảnh giới Nhập Thánh!
Cảnh giới như vậy, một khi tự bạo thân thể, tự bạo chân nguyên pháp lực, thậm chí cả pháp tắc, thì sức phá hoại đó tuyệt đối là không thể tưởng tượng nổi!
Cú này, ngay cả tôn Ma Đế kia cũng không khỏi biến sắc.
“Không Hư! Ngươi muốn làm gì! Đừng có làm chuyện ngu xuẩn!”
Không Hư Ma Hoàng một khi tự bạo, e rằng trên toàn bộ chiến trường này, ngoại trừ hắn và Lâm Thái Thượng ra, không ai sống sót.
Thế lực chiến sĩ Ma tộc của hắn trên chiến trường đông gấp mười gấp trăm lần Nhân tộc, sao có thể cho phép Không Hư Ma Hoàng thi triển thủ đoạn “ngọc nát đá tan” như thế này?
Thế là, tôn Ma Đế này tạm thời từ bỏ kịch chiến với Lâm Thái Thượng, vươn tay chộp lấy, chộp về phía Không Hư Ma Hoàng.
Lý Danh Dương...
Cùng tất cả mọi người của Nhân tộc, lại là những người đầu tiên rút lui nhanh chóng.
Ma tộc cũng điên cuồng rút lui về hướng khác.
Chiến trường, trong một sát na phân tách ra.
Trong hư không bị ngăn cách giữa hai bên, Ma Đế mạnh mẽ vươn móng vuốt chụp về phía Không Hư Ma Hoàng đang chuẩn bị tự bạo.