Thiên Thần Điện: Tiêu Thiên Sách, Cao Vi Vi

Lượt đọc: 629 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 301
Sự cường thế của Đạo Nhất

❊ ❊ ❊

Nửa tiếng sau, bên trong một gian phòng yên tĩnh tại đạo trường của Hắc Đế, Hắc Đế đang nằm lặng lẽ trên một chiếc giường vô cùng đơn giản. Đúng vậy, không ai có thể ngờ được, đường đường là Hắc Đế, kẻ chinh chiến bốn phương, chiến lực áp đảo toàn bộ chiến trường vực ngoại, nơi ở của cô lại đơn sơ đến mức đó. Nó thực sự chỉ có một chiếc giường trơ trọi cùng vài món bàn ghế. Rất cô đơn...

Lúc này hơi thở của Hắc Đế đã ổn định lại, nhưng vẫn vô cùng suy yếu, may là sức sống đã hồi phục. Bên cạnh giường Hắc Đế, Tiêu Thiên Sách nắm chặt tay cô: "Chị, chị nhất định phải trụ vững, chị nhất định sẽ tỉnh lại, chị đã hứa với em rồi, phải giúp em chinh chiến thiên hạ, giờ mới được đến đâu chứ, chị, kẻ địch của em còn rất nhiều rất nhiều, em... vẫn cần sự giúp đỡ của chị..."

Trong mắt Tiêu Thiên Sách lúc này đã khôi phục lại chút sắc thái bình thường, nhưng vẫn tràn đầy tơ máu. Không ai có thể hiểu được tình cảm giữa hắn và Hắc Đế sâu đậm đến nhường nào. Lúc này sắc mặt Tiêu Thiên Sách cũng tái nhợt cực độ, khí tức cũng vô cùng suy yếu. Vừa rồi vì muốn cưỡng sát Giới Tam, hắn đã cưỡng ép triệu hồi Đế Kiếm, tuy giờ phút này Tiêu Thiên Sách vẫn còn tỉnh táo, nhưng cũng chỉ là đang gồng mình chịu đựng mà thôi. Thương thế trong cơ thể hắn đã vô cùng nặng, nhưng hắn cũng chỉ hôn mê nửa tiếng là đã tự mình cưỡng ép tỉnh lại. Bởi vì... hắn phải ở bên cạnh Hắc Đế...

"Ông..." Ngay khoảnh khắc tiếp theo, khi Tiêu Thiên Sách đang nói chuyện với Hắc Đế bên cạnh giường, không gian ngoài cửa chấn động một trận. Ngay sau đó, Đạo Trần toàn thân chật vật, dính đầy máu tươi đã quay trở về. Lúc này trong tay Đạo Trần còn nắm nửa khung xương kim thân tỏa ra ánh vàng rực rỡ.

Đại trưởng lão khi nhìn thấy khung xương kim thân trong tay Đạo Trần, đồng tử co rút mạnh, bởi vì đó là nửa cỗ đạo thể của Người bảo vệ quy tắc! Không ai có thể tưởng tượng được, Đạo Trần lại mạnh mẽ đến mức này. Khoảnh khắc này, trong lòng Đại trưởng lão đột nhiên nhớ ra một chuyện. Đó là hơn nửa tháng trước, khi ông vội vã đến chiến trường vực ngoại cứu Tiêu Thiên Sách, ngay khoảnh khắc ông định ra tay, ông từng cảm nhận được một luồng khí tức khiến mình vô cùng kinh hãi. Chỉ là lúc đó tình thế nguy cấp nên ông không nghĩ nhiều mà thôi.

Mà giờ nghĩ lại, ông chợt hiểu ra, luồng khí tức đáng sợ mà ông cảm nhận được ở chiến trường vực ngoại lúc trước, hẳn chính là của Đạo Trần trước mắt này. Đại trưởng lão cũng hiểu ra, ngay cả khi ông không kịp đến vào phút cuối, thì e rằng Đạo Trần cũng sẽ giải phong, ra tay cứu Tiêu Thiên Sách...

"Đạo Trần... tiền bối..." Đại trưởng lão cúi đầu nói nhỏ với Đạo Trần một câu.

Đạo Trần gật đầu hừ một tiếng xem như chào hỏi Đại trưởng lão, sau đó vội vàng đi tới trước mặt Hắc Đế đang hôn mê. Ông nhíu chặt mày.

"Đạo Trần tiền bối, nhất định phải cứu chị em... cầu xin người..." Tiêu Thiên Sách nhìn Đạo Trần bằng ánh mắt rực cháy. Hắc Đế hiện giờ xem như đã phế rồi, dù cho sau này cô có thể tỉnh lại, thì cũng sẽ không còn bất kỳ chiến lực nào nữa.

Đạo Trần gật đầu, sau đó hàng mày càng nhíu chặt hơn. Ngay lúc ông đang định nghiền nát nửa cỗ đạo thể cốt giá của Mộ Nhất, Đại trưởng lão dường như đột nhiên nhớ ra điều gì, vội đi tới trước mặt Đạo Trần, từ trong ngực lấy ra hai viên tinh thể tràn đầy năng lượng đưa cho Đạo Trần nói: "Đạo Trần tiền bối, đây là hai quả Pháp Tướng Đạo Quả, người xem liệu có ích cho thương thế của Hắc Đế tiểu thư không?"

Hai viên Pháp Tướng Đạo Quả trong tay Đại trưởng lão là thứ mà Đạo Nhất đã bồi thường cho Chiến bộ Long Quốc tại tổng bộ Chiến bộ Đại Bồ trước đó. Ý định ban đầu của Đạo Nhất là muốn để Đại trưởng lão hấp thụ, tranh thủ nâng cao chiến lực thêm một bậc. Nhưng lúc này Đại trưởng lão lại không chút do dự lấy nó ra. Mà Tiêu Thiên Sách lúc này cũng vội vàng lấy nửa khối thể ngưng kết quốc vận của Chiến bộ Đại Bồ trong ngực ra, đưa cho Đạo Trần. Dù là Đại trưởng lão hay Tiêu Thiên Sách, đều không chút giữ lại.

Chỉ là Đạo Trần hít sâu một hơi, nhíu mày lắc đầu nói: "Các ngươi đều thu lại đi, thương thế của Hắc Đế có năng lượng của nửa cỗ đạo thể cốt giá này là đủ rồi, hơn nữa đây là nguồn năng lượng thuần khiết hơn."

Sau đó Đạo Trần không nói thêm gì nữa, mà là nắm chặt bàn tay to, ngay lập tức nửa cỗ đạo thể cốt giá trong tay ông liền vỡ vụn, hóa thành một luồng kim quang, rải lên người Hắc Đế.

Dần dần, hơi thở của Hắc Đế, sau khi những bụi kim quang đó dung nhập vào, bắt đầu chậm rãi mạnh lên. Mà đợi đến khi vô số bụi kim quang đó hoàn toàn dung nhập vào cơ thể Hắc Đế, hơi thở của Hắc Đế đã khôi phục lại mức độ người bình thường. Chỉ là trận đại chiến trước đó, thứ mà Hắc Đế tiêu hao không chỉ là cơ thể, mà còn là tâm thần, cùng với võ đạo của chính cô. Vì vậy, lúc này ngay cả khi thương thế trên người Hắc Đế đã hồi phục gần như hoàn toàn, nhưng cô vẫn chưa tỉnh lại, vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ say...

Sau đó Đạo Trần khựng lại một chút, lại từ trong ngực lấy ra ba cây Sinh Hồn Thảo màu xanh biếc, chính là loại Sinh Hồn Thảo từng cứu Doãn Triều Ca tỉnh lại. Đạo Trần lại một lần nữa nghiền nát ba cây Sinh Hồn Thảo trong tay, dung nhập vào trán Hắc Đế.

Khoảnh khắc này, Hắc Đế vẫn đang hôn mê trên mặt thoáng qua vẻ thoải mái, rồi chìm sâu vào giấc ngủ...

Chỉ là lúc này, thương thế của Hắc Đế dù là trên cơ thể hay trong tâm thần, đều đã được Đạo Trần chữa trị gần như hoàn hảo, nhưng duy chỉ có võ đạo của Hắc Đế là hoàn toàn bay màu. Trước đó khi Hắc Đế một mình đại chiến với năm vị cường giả cấp Đế giai chín của đối phương, cô đã thiêu đốt võ đạo của mình, gần như vào lúc đó, cô đã tự tay đoạn tuyệt tương lai của chính mình. Mà sau đó Hắc Đế lại bị Giới Tam sống sớn rút mất kim thân. Cho nên võ đạo của Hắc Đế đã bị hủy hoại hoàn toàn!

Nhưng lúc này hàng mày của Đạo Trần càng nhíu chặt hơn, sâu trong ánh mắt tràn đầy vẻ phức tạp. Ông nhìn thật sâu Hắc Đế đang hôn mê trên giường một cái, chậm rãi nói:

"Không nên như vậy mới phải, theo suy diễn năm năm trước của ta, tương lai của ngươi là không thể đo lường, sẽ vượt qua cả ta, ngươi sẽ chinh chiến cả thiên hạ, theo lý mà nói, ngươi không nên bị hủy hoại võ đạo mới đúng chứ..."

Đạo Trần nhíu mày lẩm bẩm, đúng vậy, đối với cường giả đạt đến trình độ và tầng thứ như ông, họ đã ít nhiều có thể nhìn thấu một số thiên cơ, suy tính ra một số điều. Và Đạo Trần năm năm trước, khi ông gặp Hắc Đế, đã lờ mờ cảm nhận được một chút khác biệt trên người cô. Cho nên lúc đó, Đạo Trần đã cố ý hoặc vô ý bồi dưỡng Hắc Đế. Và quả nhiên, cùng với sự bồi dưỡng giúp đỡ trong bóng tối của Đạo Trần, Hắc Đế chinh chiến khắp chiến trường vực ngoại, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã trực tiếp đột phá đến cấp Đế cao giai. Trở thành chí cường giả cấp Đế bảy giai!

Cho nên lúc đó, Đạo Trần vô cùng chắc chắn về suy tính ban đầu của chính mình. Nhưng cảnh tượng hôm nay lại khiến Đạo Trần chìm sâu vào sự tự nghi hoặc. Võ đạo của Hắc Đế hoàn toàn phế rồi? Loại thương thế này, ngay cả ông cũng không chữa nổi.

Mà lúc này, điều mà Đạo Trần và Đại trưởng lão cùng những người khác không biết chính là, ngay khi Đạo Trần đang lẩm bẩm một mình, Tiêu Thiên Sách ngồi bên giường Hắc Đế, cúi đầu lại khẽ động tâm tư, khoảnh khắc tiếp theo, một suy nghĩ đột ngột xuất hiện trong đầu hắn. Giây sau đó, Tiêu Thiên Sách bắt đầu âm thầm tính toán tính khả thi...

Mà lúc này, cùng thời điểm đó, ngay khi Đạo Trần vội vã quay về đạo trường Hắc Đế, cứu viện Hắc Đế. Ở phía đường bờ biển ven chiến trường vực ngoại, Mộ Nhất bị thương nặng, máu me đầy mình, tay cầm cánh tay bị Đạo Trần chém đứt, sâu trong ánh mắt tràn đầy vẻ sợ hãi, sau đó hắn không dừng lại chút nào, thân hình thoáng cái đã rời khỏi chiến trường vực ngoại, vội vã chạy về phía đạo trường của mình.

"Đạo Trần... Đạo Trần! Ngươi rất được, rất được! Giấu kỹ thật đấy! Nhưng mối thù này, bản tọa ghi nhớ rồi, thù hôm nay, ngày khác ta mười lần hoàn trả!" Mộ Nhất thầm nghĩ trong lòng vô cùng u ám, đúng vậy, trận chiến vừa rồi, chiến đến cuối cùng, hắn hoàn toàn bị Đạo Trần áp chế đánh. Mà nếu không phải phút cuối, hắn cưỡng ép nổ tung nửa cỗ đạo thể, e rằng ngay cả việc chạy thoát cũng sẽ rất rất khó khăn...

Lúc này, Mộ Nhất đã quyết định, bây giờ phải chạy về đạo trường, sau đó phong tỏa toàn bộ đạo trường, liều mạng tu luyện tấn cấp, không tấn cấp đến tầng thứ cao hơn thì tuyệt đối không ra ngoài! Hoặc ít nhất cũng phải nhanh chóng dưỡng thương, hồi phục đạo thể. Nếu không khoảnh khắc tiếp theo, e rằng vài vị người bảo vệ Thiên giai vây giết hắn, hắn cũng không trụ nổi. Hắn hiện tại bị thương cực nặng! Đã tổn thương đến căn bản.

Lại nửa tiếng nữa trôi qua, tại đạo trường của Mộ Nhất trên hòn đảo hoang sâu trong đại dương bên bờ chiến trường vực ngoại, Mộ Nhất lê cái thân xác tàn tạ bị thương cực nặng quay trở về.

Chỉ là sau khi Mộ Nhất quay về đạo trường của mình, cả người hắn hoàn toàn ngây dại, đứng ngẩn ngơ tại chỗ, vì lúc này đạo trường của hắn đã hoàn toàn bị san phẳng, tất cả kiến trúc đều đổ sụp. Hơn nữa, nhân thủ hắn để lại trong đạo trường, ba vị người bảo vệ quy tắc Thiên giai cấp Đế giai chín đỉnh phong, lúc này cũng đều bỏ mạng tại đây. Ba vị người bảo vệ quy tắc Thiên giai mạnh hơn cả Đế giai chín đỉnh phong thông thường, tất cả... đều chết rồi!!!"

"Tất... tất cả đều chết rồi..." Mộ Nhất không dám tin lẩm bẩm, khoảnh khắc này trong tâm thần Mộ Nhất lan tỏa một nỗi sợ hãi lớn. Nhưng Mộ Nhất lại không dám chạy, bởi vì lúc này bóng dáng của một đám người đã xuất hiện trước mặt hắn. Người đứng đầu ngồi trên một chiếc ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn. Và phía sau người đó còn có năm vị người bảo vệ quy tắc Thiên giai khí tức mạnh mẽ. Hơn nữa lúc này mũi kiếm của năm vị người bảo vệ quy tắc Thiên giai đó vẫn thỉnh thoảng có từng giọt máu tươi đỏ thẫm nhỏ xuống...

Rõ ràng đối phương vừa mới san phẳng đạo trường của hắn không lâu. Mà lúc này, ngay đối diện Mộ Nhất, trên chiếc ghế trước mặt năm vị người bảo vệ quy tắc Thiên giai đang tỏa ra sát khí ngút trời kia, Đạo Nhất mặc trường bào trắng vàng, ánh mắt lạnh lùng, đang ngồi ở đó.

"Đạo... Đạo Nhất..." Đạo chủ Mộ Nhất lúc này tâm thần chấn động dữ dội, bởi vì nếu như đối mặt với Đạo Trần đang ẩn thế trên chiến trường vực ngoại, hắn còn dám ra tay chiến một trận với Đạo Trần. Thì đối mặt với sư huynh năm xưa của Đạo Trần là Đạo Nhất, hắn lại ngay cả dũng khí chiến đấu cũng không có, thậm chí... trực tiếp chính là... không dám!!!"

Lúc này, Đạo Nhất ngồi trên ghế, thân người nghiêng về phía trước, cười lạnh nhìn Mộ Nhất một cái, vô cùng châm chọc nói: "Chạy à? Sao ngươi không chạy nữa?"

Sắc mặt Mộ Nhất đắng chát cực độ, lúc này Đạo Nhất chỉ ngồi đối diện hắn thôi cũng đã tạo cho hắn áp lực vô cùng lớn. Nhưng giờ phút này hắn cũng hiểu rõ, đừng nói là hắn đang bị thương nặng, dù là hắn không bị thương, đối mặt với Đạo Nhất, hắn cũng không chạy thoát được. Chiến lực của Đạo Nhất chính là người mạnh nhất trong đám cấp Đạo chủ của những người bảo vệ quy tắc bọn họ.

"Đạo... Đạo Nhất, ta là một trong những Đạo chủ trấn thủ tổng bộ đại bản doanh, ngươi... ngươi không thể giết ta...!" Đạo chủ Mộ Nhất nuốt nước bọt vô cùng khó khăn, giọng nói có chút run rẩy.

"Hừ... sợ rồi? Ngươi trước kia đến chiến trường vực ngoại ra tay với sư đệ ta, chẳng phải rất cuồng sao? Đến đây, bây giờ ngươi cuồng thêm lần nữa cho ta xem nào? Đến... bắt đầu đi, ra tay đi..." Đạo Nhất cười lạnh, ánh mắt vô cùng khinh bỉ nhìn Mộ Nhất, châm chọc nói.

"Đạo Nhất! Ngươi tàn sát người bảo vệ quy tắc Thiên giai dưới trướng ta, tổng bộ... sẽ không, sẽ không tha cho ngươi!" Mộ Nhất lúc này chỉ có thể nghiến răng, lấy danh nghĩa tổng bộ người bảo vệ quy tắc ra để áp chế Đạo Nhất.

Khoảnh khắc tiếp theo, Đạo Nhất gật đầu như đã hiểu, nói: "Ồ... ngươi không nói ta còn quên mất, nhưng tổng bộ lại đâu biết chuyện ở đây, cũng không biết là do ta làm nhỉ, hoặc là, Đạo chủ Mộ Nhất, ngươi muốn đi tổng bộ tố cáo sao? Tố cáo ta?"

Đạo chủ Mộ Nhất lúc này cả người bắt đầu run rẩy không tự chủ được, nỗi sợ trong lòng càng đậm. Bởi vì lúc này, hắn đã cảm nhận được một tia sát cơ lạnh băng từ trên người Đạo Nhất đối diện. Lúc này hắn hiểu ra, Đạo Nhất thực sự đã động sát tâm với hắn rồi!

Sau đó Mộ Nhất hiểu ra, hít sâu một hơi, cưỡng ép đè nén sự uất ức vô tận trong lòng, cúi đầu nói với Đạo Nhất: "Là thế lực không rõ lai lịch tấn công khiến Giới Nhị bọn họ tử trận... không liên quan gì đến Đạo chủ Đạo Nhất! Đạo chủ Đạo Nhất là đến cứu viện ta..."

Khoảnh khắc tiếp theo, Đạo Nhất gật đầu, tiếp tục nhìn Mộ Nhất nói: "Ừm, vậy còn những người dưới trướng ngươi chết ở bên chiến trường vực ngoại thì sao, cái tên Giới Tam đó chẳng hạn? Họ cũng là trên đường vội vã đến chiến trường vực ngoại, gặp phải sự tập kích của thế lực ẩn giấu không rõ lai lịch, dẫn đến bị tiêu diệt sao?"

Thân thể Mộ Nhất run rẩy dữ dội hơn, cảm giác uất ức trong lòng càng sâu. Hắn có ý muốn rút kiếm chém về phía Đạo Nhất. Nhưng... suy cho cùng, hắn không dám. Thực sự không có cái gan đó.

Sau đó Mộ Nhất gật đầu đầy vô tận nhục nhã nói: "Đúng, là như vậy, cả... cảm ơn sự cứu viện của Đạo Nhất huynh..."

"Ừm... được, vậy ngươi cứ báo cáo với tổng bộ như thế đi..." Khoảnh khắc tiếp theo, Đạo Nhất hài lòng gật đầu, sau đó đứng dậy, nhưng ngay khi Đạo Nhất định đi, đột nhiên hắn quay đầu lại nhìn cánh tay bị đứt trong tay Đạo chủ Mộ Nhất một cái rồi nói: "Ồ, đúng rồi, Mộ Nhất huynh, cánh tay đó của ngươi, ta cũng giúp ngươi nối lại nhé..."

"Xoẹt... Bùm!" Và ngay sau khi Đạo Nhất nói xong, Đạo Nhất mạnh mẽ vươn tay điểm vào cánh tay bị đứt trong tay Mộ Nhất, khoảnh khắc tiếp theo, theo một tiếng nổ lớn truyền ra, cánh tay bị đứt trong tay Mộ Nhất lập tức nổ tung thành màn sương máu đầy trời. Bao phủ lấy cả người Mộ Nhất...

Đạo Nhất ngoảnh đầu nhìn Mộ Nhất hỏi: "Ha ha... Mộ Nhất huynh, sao vậy? Ngươi không cảm ơn ta một câu à?"

Mộ Nhất lúc này tức đến mức răng cũng run cầm cập, ngay khoảnh khắc Đạo Nhất ra tay vừa rồi, hắn thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã bị Đạo Nhất làm nổ tung cánh tay bị đứt trong tay mình!!! Nhưng so với nỗi sợ hãi, lúc này nỗi nhục nhã trong lòng Mộ Nhất đã leo lên đến cực điểm. Đạo Nhất quá bá đạo, hơn nữa lại ngay trước mặt ngươi, trực tiếp nói dối trắng trợn.

"Cảm... cảm ơn Đạo Nhất huynh..." Mộ Nhất cúi đầu, thân thể run rẩy, nghiến răng nói ra.

"Ồ? Ngươi nói gì cơ? Tiếng nhỏ quá, không nghe thấy..." Đạo Nhất tiếp tục cười lạnh nhìn Đạo chủ Mộ Nhất đang cúi đầu đứng đằng xa.

"Mộ Nhất cảm ơn Đạo Nhất huynh, cứu giúp!" Khoảnh khắc tiếp theo, Mộ Nhất nói với Đạo Nhất bằng giọng rất lớn.

"Ha ha... không cần cảm ơn, đồ rác rưởi, nghe cho kỹ đây, còn dám đến chiến trường vực ngoại làm phiền sư đệ ta thanh tu, ta diệt cả tộc ngươi!" Đạo Nhất lạnh lùng nói một câu xong, thân hình thoáng cái đã biến mất cùng với năm vị người bảo vệ Thiên giai mạnh mẽ tột cùng phía sau.

"A a a......!!!!" Rất lâu sau khi Đạo Nhất rời đi, trong đạo trường của Mộ Nhất, Mộ Nhất ngửa mặt lên trời gào thét, vì tức giận, đạo trường của hắn bị san phẳng, người dưới trướng đều bị giết... Đành chịu, hắn còn phải nuốt tất cả vào trong bụng... Hơn nữa nếu hắn không có thân phận Đạo chủ của người bảo vệ quy tắc để Đạo Nhất kiêng dè một chút, thì rất có khả năng, hôm nay hắn... đã chết rồi... đã chết rồi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:272
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.