Thiên Thần Điện: Tiêu Thiên Sách, Cao Vi Vi

Lượt đọc: 1196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 711

❊ ❊ ❊

Mà lúc này tại sân huấn luyện siêu lớn ở hậu viện Đường gia, Tiêu Thiên Sách một cái tát đã vỗ bay Lục ra ngoài. Ừm, tuy rằng tên Lục này hiện tại đã là cao thủ Hoàng cấp hậu kỳ đỉnh phong, hơn nữa sức chiến đấu còn có thể so sánh với tồn tại bán bộ Đế cấp. Nhưng hắn dù mạnh đến đâu cũng không phải đối thủ của Tiêu Thiên Sách, trước mặt Tiêu Thiên Sách, hắn ngay cả sức phản kháng cũng không có, hơn nữa ừm, hắn cũng không dám.

Giây tiếp theo, Lục bị ngã đến bầm dập mặt mũi liền chạy đến trước mặt Tiêu Thiên Sách, hắn nhìn sắc mặt Tiêu Thiên Sách không mấy tốt đẹp. Thế là cẩn thận hỏi: "Ách, đại ca, cái đó, cái đó làm sao vậy ạ? Tại sao anh lại đánh em?"

Tiêu Thiên Sách nhìn Lục đang vẻ mặt ngây thơ vô số tội kia, khóe miệng không khỏi giật giật mạnh, nhìn chằm chằm Lục nói: "Mẹ kiếp, không phải chú nói cả đời này chú sẽ không tìm đàn bà sao? Hả? Vậy đêm qua chú đã làm gì Doãn Triều Ca? Cái đồ ngốc này, chú không biết cô ấy vừa mới tỉnh lại à? Lúc trước vì cứu chú, người ta đã hôn mê mấy tháng trời! Suýt chút nữa thì chết, kết quả bây giờ người ta vừa mới tỉnh, chú đã bắt nạt người ta cả đêm?"

Lục nghe vậy lập tức cảm thấy hơi lúng túng, ngượng ngùng nói với Tiêu Thiên Sách: "Cái đó, em kết hôn với cô ấy rồi mà. Hơn nữa đêm qua, đêm qua cô ấy hỏi em là có muốn một cô con gái giống Tiểu Tiểu không. Em liền nói là muốn, thế là cô ấy liền dạy em làm sao để có được..."

"Đệt!" Tiêu Thiên Sách lúc này lập tức kinh ngạc đến mức coi Lục và Doãn Triều Ca như thiên nhân. Mạch não của hai người này sao lại phát triển mạnh mẽ đến thế được nhỉ? Chuyện này, còn có thể thao tác như vậy sao?

Trong chốc lát, Tiêu Thiên Sách cảm thấy cả người không khỏe. Quá mạnh, quá cạn lời.

Một lúc lâu sau, Tiêu Thiên Sách mới hít sâu một hơi, sự tình đã rồi, gạo nấu thành cơm, à không, gạo mẹ kiếp đã nấu thành bỏng ngô rồi, biết đâu tháng sau trong bụng Doãn Triều Ca thật sự sẽ hoài thai một tiểu Doãn Triều Ca! Ừm, đây không phải là biết đâu, mà là cực kỳ cực kỳ có khả năng!!! Dù sao Doãn Triều Ca cũng là một người phụ nữ cực kỳ điên cuồng từ trong xương tủy! Còn là một nữ khoa học gia hàng đầu thế giới nữa!

Cho nên, Tiêu Thiên Sách vô cùng nghiêm túc nhìn Lục hỏi: "Cái đó, Lục, ta hỏi chú, trong lòng chú rốt cuộc có thích Doãn Triều Ca không? Nếu chú không thích cô ấy, chú thật sự sẽ làm tổn thương cô ấy cả đời đấy."

Lục nghe vậy, trầm mặc, sau khi trầm mặc rất lâu rất lâu, mới nặng nề gật đầu nói: "Ừm, đại ca, em không biết thích là gì, nhưng em cảm giác, cả đời này trong lòng em đều sẽ không quên được cô ấy."

Tiêu Thiên Sách gật đầu, nhìn sâu vào Lục một cái, nhân phẩm và tâm tính của huynh đệ mình, hắn hiểu rõ! Sau đó hắn hít sâu một hơi nói với Lục: "Đã như vậy... ừm, chú đã... ừm cái đó người ta rồi... vậy hôm nay đi làm giấy đăng ký kết hôn đi!"

"Ừm, được ạ đại ca! Làm giấy kết hôn là cái gì? Làm giấy gì ạ?" Lục vẻ mặt nghiêm túc hỏi Tiêu Thiên Sách.

"Bộp!" Giây tiếp theo, sau một tiếng nổ lớn, thân hình to lớn cao hai mét của Lục lại một lần nữa bay ngược ra ngoài, ngã mạnh xuống nơi xa. Tiêu Thiên Sách đau cả răng.

Nửa tiếng sau, Tiêu Thiên Sách dẫn theo Lục đang mặt mũi bầm dập, sau khi được hắn giáo dục cuối cùng cũng hiểu thế nào là giấy đăng ký kết hôn, cùng với Diệt và Ám, cùng đi hội họp với nhóm người Cao Vi Vi.

Mà ngay khi Tiêu Thiên Sách hội họp với Cao Vi Vi và những người khác, đang chuẩn bị áp giải Lục và Doãn Triều Ca đi đăng ký kết hôn. Ở cổng lớn Đường gia, Chiến cũng đang nắm tay Đông Phương Thiên Thiên, người mặc váy dài màu xanh lá, nhan sắc tuyệt mỹ đi tới.

"Thiên Thiên, chào Tiêu đại ca, Vi Vi tỷ." Đông Phương Thiên Thiên mỉm cười hành lễ với Tiêu Thiên Sách và Cao Vi Vi.

Chiến cũng cười nói với Tiêu Thiên Sách và Cao Vi Vi: "Đại ca, tẩu tử, đây là Thiên Thiên, là vị hôn thê đã được định ước từ nhỏ của em, cô ấy đã đợi em hơn mười năm, hôm nay chúng em cũng đi đăng ký kết hôn."

Trong chốc lát, cùng với sự trở về của Chiến và Đông Phương Thiên Thiên, mọi người đều viên mãn, trong chốc lát, ở cổng phủ Đường gia, một mảnh tiếng cười nói rộn ràng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:539
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.