Lạc Bân, không nghi ngờ gì chính là nữ sinh kiêu ngạo nhất trường số 7. Dùng từ "mắt cao hơn đầu" để hình dung cô cũng chẳng hề quá đáng, bởi vì tất cả mọi người đều thừa nhận sự kiêu ngạo đó là điều đương nhiên. Cô hoàn toàn có tư cách để kiêu ngạo, đủ sức khiến cho rất nhiều nam sinh cảm thấy tự ti khi đứng trước mặt mình.
Cho dù là Thái Vệ Đông – Thái thiếu từng một thời phong quang vô đối, đứng trước mặt Lạc Bân cũng chỉ đành chịu lép vế.
Còn Giang Tuyết Tình thì sao? Mặc dù cô không hề cô độc, lạnh lùng như Lạc Bân, nhưng trong mắt đại đa số nam sinh trường số 7, cô cũng là một đóa hoa khó lòng chạm tới. Đừng thấy Giang Tuyết Tình có vẻ chủ động với Tần Lãng, chứ bình thường đối với rất nhiều người theo đuổi, cô đều không hề nể nang.
Bởi vì Giang Tuyết Tình cũng giống như Lạc Bân, đều có lý tưởng và theo đuổi của riêng mình, đó là thi đỗ vào Học viện Âm nhạc Trung ương, sau đó trở thành một vũ công thực thụ.
Vì mang trong mình hoài bão lớn lao, nên một mặt Giang Tuyết Tình ra sức học tập, mặt khác lại luôn tranh thủ thời gian để học múa. Có thể nói cô vô cùng khổ luyện, vì thế cô căn bản không hề muốn yêu đương gì cả, đối với những người theo đuổi cũng đều giữ thái độ ngó lơ.
Cho đến khi Tần Lãng xuất hiện, đã làm thay đổi quan niệm tình cảm của Giang Tuyết Tình.
Ngày đó tại quán nước ở ngoài trường nghệ thuật, Giang Tuyết Tình đã tận mắt chứng kiến Tần Lãng phát huy thần uy, sở hướng phi mỹ, thật sự có khí thế "một người giữ cửa, vạn người khó vào", lại còn thành công đưa cô thoát khỏi hang cọp. Tuy nhiên vào lúc đó, Giang Tuyết Tình cảm thấy mình đối với Tần Lãng chỉ là sự cảm kích mà thôi. Thế nhưng điều khiến cô không ngờ tới chính là, sau lần đó, Tần Lãng lại không chủ động xuất hiện trước mặt cô nữa, mà ngược lại, chính cô lại có chút không chịu nổi, thậm chí vì thế mà sinh giận. Có lẽ vì đã quen với việc được chúng tinh củng nguyệt, đây là lần đầu tiên cô bị người ta phớt lờ như vậy.
Sau đó, Giang Tuyết Tình không kìm được mà chủ động gặp Tần Lãng một lần, nhưng khi biết Tần Lãng và Lạc Bân quan hệ thân thiết, trong lòng Giang Tuyết Tình lại thấy buồn bã một cách khó hiểu. Lúc này cô mới nhận ra, có lẽ mình đã bắt đầu thích Tần Lãng rồi. Giang Tuyết Tình là một cô gái rất tự lập, cô biết cách theo đuổi ước mơ của mình, trong chuyện tình cảm, cô cũng biết cách tranh thủ cho bản thân.
Sự ra đi của Lạc Bân khiến Giang Tuyết Tình nhận ra mình có lẽ đã có cơ hội, nên cô bắt đầu tạo ra những dịp để ở bên Tần Lãng.
"Coca ướp lạnh... mình có không nhỉ?" Triệu Khản đùa giỡn hỏi Giang Tuyết Tình.
Giang Tuyết Tình hơi lúng túng lắc đầu, cô đang định nói lời xin lỗi với Triệu Khản thì không ngờ Tần Lãng lại cầm chai Coca ướp lạnh trong tay đưa cho Triệu Khản: "Cầm lấy mà uống đi, bớt lải nhải lại!"
"Cái này... không hay lắm đâu nhỉ?" Triệu Khản vốn dĩ cũng chỉ nói đùa thôi. Cậu ta dù có là kẻ mù cũng nhìn ra chai Coca này là Giang Tuyết Tình mua riêng cho Tần Lãng. Nếu Tần Lãng chuyển tay tặng lại cho Triệu Khản, chẳng phải có nghĩa là Tần Lãng không chấp nhận lòng tốt của Giang Tuyết Tình sao? Nếu thật sự là vậy, oán niệm của Giang Tuyết Tình chắc chắn sẽ giết chết Triệu Khản mất.
"Bảo cậu cầm thì cứ cầm lấy!" Tần Lãng trực tiếp nhét chai Coca vào tay Triệu Khản.
Triệu Khản đúng là cũng đang khát, hơn nữa lúc này tiệm tạp hóa đã xếp hàng dài, muốn mua được đồ uống ướp lạnh quả thực không dễ, nên cậu ta cũng không chối từ nữa, nói lời cảm ơn rồi chạy biến. Trên đường chạy, Triệu Khản còn cảm nhận được luồng oán niệm mạnh mẽ tỏa ra từ phía sau lưng.
"Tần Lãng—" Giang Tuyết Tình nhìn Tần Lãng đầy oán trách, trong lòng vừa giận vừa tức. Ý định ban đầu của cô là muốn đến an ủi Tần Lãng, không ngờ Tần Lãng lại chẳng hề nể mặt như vậy, ngay cả một chai Coca cũng không chịu nhận.
"À... mình uống chút nước đã!" Ngay khi cơn giận trong lòng Giang Tuyết Tình sắp bùng phát, Tần Lãng bỗng cầm chai Coca trên tay cô lên, ực ực uống một hơi cạn sạch.
"Chai Coca này... mình vừa mới uống mà." Giang Tuyết Tình vốn đang giận dữ, nhưng lúc này thấy Tần Lãng lại cầm chai nước cô đã uống vài ngụm lên uống cạn, chút giận dữ đó lập tức tan biến, thay vào đó là vài phần ngượng ngùng.
"Vậy sao? Không sao, nước bọt của cậu cũng đâu có bẩn." Tần Lãng nói một cách tùy ý, rồi tiện tay ném chai nước đi. Chiếc chai vẽ nên một đường parabol đẹp mắt, rơi thẳng vào thùng rác cách đó vài mét.
"Cậu ném chuẩn thật đấy!" Giang Tuyết Tình khẽ tán thưởng.
"Hì... vì bình thường lười quá nên mới luyện ra được thôi." Tần Lãng mỉm cười, vừa dùng chiếc khăn Giang Tuyết Tình đưa lau mồ hôi, vừa đi về phía bậc thang bên cạnh sân thể dục, "Đi ngồi một chút không?"
"Được chứ." Trong lòng Giang Tuyết Tình ngọt ngào vô cùng.
Hai người ngồi sóng vai trên bậc thang đá mọc vài cọng cỏ, Tần Lãng vắt chiếc khăn lên vai rồi nói với Giang Tuyết Tình: "Vì sức khỏe của cậu, sau này bớt uống Coca ướp lạnh lại đi."
"Chỉ Coca thôi sao?"
"Đồ uống ướp lạnh, đồ ăn lạnh đều nên bớt ăn lại." Vì tình cảm Giang Tuyết Tình tặng khăn và đồ uống, Tần Lãng cảm thấy cần phải nhắc nhở cô một chút.
Giang Tuyết Tình cứ ngỡ đây là sự quan tâm của Tần Lãng, liền gật đầu: "Vậy sau này mình sẽ cố gắng bớt ăn những thứ đó."
"Tốt nhất là không nên ăn những thứ lạnh lẽo đó. Ngoài ra, cậu phải chú ý đến dinh dưỡng nữa." Tần Lãng dùng giọng điệu của một bác sĩ để nhắc nhở Giang Tuyết Tình, nhưng trong lòng Giang Tuyết Tình lại cho rằng Tần Lãng đang quan tâm đến mình.
"Ừm, mình biết rồi." Giang Tuyết Tình dịu dàng gật đầu.
Tần Lãng nhận ra giọng điệu của Giang Tuyết Tình có chút không đúng, liền nói tiếp: "Khụ... ý mình là, cậu bị thiếu khí huyết, cơ thể hơi suy nhược, trong ăn uống phải đặc biệt chú ý, nếu không có thể sẽ sinh bệnh đấy."
"Hì, cậu còn biết cả y thuật sao?" Giang Tuyết Tình chớp đôi mắt sáng như sao nhìn chằm chằm vào Tần Lãng.
Đôi mắt Giang Tuyết Tình trong veo không chút bụi trần, dường như hội tụ rất nhiều vẻ đẹp của núi rừng trong đó. Vẻ đẹp ấy khiến Tần Lãng cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, rồi mới nói tiếp: "Ừm, biết một chút thôi. Mình từng học y thuật với một vị lão trung y rất lợi hại."
"Thật sao? Vậy cậu xem kỹ giúp mình xem có được không." Giang Tuyết Tình nhìn Tần Lãng với vài phần ngưỡng mộ, rồi đưa một bàn tay cho Tần Lãng, "Trung y, chắc là phải bắt mạch đúng không?"
Trong lòng Giang Tuyết Tình vẫn nghĩ rằng Tần Lãng muốn cố tình dùng cách bắt mạch để tiếp cận mình, nên vui vẻ đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra.
Bàn tay Giang Tuyết Tình trắng như ngọc. Tần Lãng vốn dĩ không cần bắt mạch cũng có thể nhìn ra bệnh trạng của cô, nhưng chẳng hiểu sao Tần Lãng lại đặt ngón tay lên cổ tay Giang Tuyết Tình, bắt đầu bắt mạch cho cô.
Một lát sau, Tần Lãng mới nói với Giang Tuyết Tình: "Vốn tưởng không cần bắt mạch, không ngờ vừa bắt đã thấy vấn đề rồi. Xem ra cơ thể cậu quả thực là khí huyết không đủ, cần phải điều dưỡng cho tốt. Đừng có không phục, nếu mình không nhìn nhầm thì bây giờ mỗi tháng kỳ kinh nguyệt của cậu đều hơi rối loạn rồi đúng không?"
Nghe Tần Lãng nói vậy, hai má Giang Tuyết Tình đỏ bừng lên, chẳng khác nào quả táo chín.
Chuyện riêng tư như vậy, sao cô có thể mở lời với Tần Lãng được chứ? Dù sao quan hệ của hai người hiện tại còn lâu mới đến mức thân mật như vậy.
"Bạn học Giang Tuyết Tình, cậu cứ coi như mình là bác sĩ đi, không có gì phải ngại cả." Tần Lãng bày ra bộ dạng chính nhân quân tử.
Còn Tần Lãng có phải là chính nhân quân tử hay không, e rằng chỉ có mình cậu mới rõ nhất.