Tiền Nhiệm Vô Song

Lượt đọc: 3859 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 199
Hỷ sự tới cửa

❊ ❊ ❊

Hạng Đức Thành biết sự khác biệt, nhưng hắn càng muốn biết đối phương định nói gì.

Diêm Phù: "Người hành hiệp, có việc nên làm có việc không nên làm, chúng ta không phải loại tán tu không từ thủ đoạn vì tiền bạc. Chúng ta sở dĩ nguyện ý tới vì treo thưởng của Phan thị, là vì không những có thể kiếm tiền, mà còn có thể cứu người. Làm việc cũng không thể bỏ dở nửa chừng, nếu chúng ta từ bỏ, thì Phan Lăng Nguyệt thật sự không còn cứu được nữa."

Hạng Đức Thành mấp máy môi, nhưng không phát ra tiếng. Kỳ thực hắn muốn nói, chẳng phải lúc đầu chúng ta nhắm vào khoản tiền thưởng lớn sao? Chẳng phải nói có được khoản tiền thưởng này thì cả đời không cần phải mạo hiểm nữa sao?

Diêm Phù: "Cứu Phan Lăng Nguyệt, vừa là cầu nhân, vừa là cầu tài. Dựa vào gia sản của Phan gia, ta không tin dưới tay Phan Lăng Nguyệt không có chút vốn liếng nào. Chỉ cần có thể cứu được Phan Lăng Nguyệt, cho dù Phan thị không còn, chẳng lẽ Phan Lăng Nguyệt còn không lấy ra được chút thù lao?"

Hạng Đức Thành do dự nói: "Đại ca anh minh, nói rất có lý, chỉ là... đại ca, Phan gia không còn, kẻ bắt giữ Phan Lăng Nguyệt còn cần thiết giữ lại nàng ta sao? Liệu có diệt khẩu Phan Lăng Nguyệt không?"

Diêm Phù: "Nếu thật sự chết rồi, đến lúc đó từ bỏ cũng chưa muộn. Bỏ dở nửa chừng không phải tác phong của chúng ta, muốn làm nên việc lớn phải có tinh thần kiên trì không ngừng nghỉ."

Hạng Đức Thành gật đầu: "Vậy tiếp theo phải làm sao?"

Diêm Phù: "Chúng ta đã có khởi đầu tốt đẹp, và đã ngày càng quen thuộc với vị Lục cô nương kia. Tin rằng không bao lâu nữa, chúng ta có thể hòa nhập với Nhất Lưu Quán, đến lúc đó tùy cơ ứng biến cũng chưa muộn. Đi thôi, mở cửa làm ăn."

"Được." Hạng Đức Thành đáp lời, xoay người xuống lầu.

Hắn vừa đi, hai vai Diêm Phù rõ ràng chùng xuống, dáng vẻ thở dài rõ rệt, cũng chậm rãi ra khỏi phòng...

Màn hình yên tĩnh trở lại, Lâm Uyên hỏi: "Hết rồi à?"

"Hết rồi." Lục Hồng Yên ừ một tiếng, đi tắt màn sáng.

Lâm Uyên: "Hai tên này nói nhảm cái quỷ gì vậy?" Hắn có chút không hiểu nổi, không biết hai tên kia đang suy tính gì.

Lục Hồng Yên xoay người lại, mỉm cười nói: "Suy nghĩ cũng khá kiên trì đấy chứ."

Lâm Uyên: "Nàng cho rằng những lời chúng nói là thật?"

Lục Hồng Yên hỏi ngược lại: "Vương gia cho rằng là giả?"

Lâm Uyên trầm ngâm không nói. Nói thật lòng thì hắn rất không hiểu, nhưng nếu nói là giả, thì kỹ năng diễn xuất này cũng quá vụng về rồi. Có ai làm giả như vậy không? Cái lý lẽ hỗn loạn đầy lỗ hổng gì thế kia, logic vô căn cứ, không giống như đang lừa người ngoài, mà ngược lại như đang lừa chính mình.

Lục Hồng Yên lại hỏi: "Vương gia còn nhớ khoảng chừng lúc nào chúng bắt đầu để mắt tới ngài không?"

Lâm Uyên hiểu ý nàng, sau khi hồi tưởng một lát liền hơi gật đầu: "Đúng là xuất hiện sau khi Phan Lăng Nguyệt mất tích, Phan thị phát ra treo thưởng... Hai tên này đúng là khá kiên nhẫn, có sự kiên nhẫn này sao không đi làm việc gì khác."

Lục Hồng Yên mím môi cười: "Người ta đã nói rồi, người hành hiệp, có việc nên làm có việc không nên làm mà."

Lâm Uyên: "Ở đâu ra hai kẻ khác người như vậy, hai tên đó tên gì?"

Lục Hồng Yên: "Không biết, cái tên dùng công khai bây giờ chắc chắn là giả. Nếu thật sự là du hiệp, chắc hẳn là người từng thề ước ghi danh tại Vụ Thị, chỉ cần lấy ảnh của chúng sang bên Vụ Thị nghe ngóng, chắc rất nhanh sẽ biết thôi. Không tốn bao nhiêu công sức, có cần điều tra một chút không?"

Lâm Uyên ừ một tiếng, coi như đồng ý.

Đúng lúc này, hai người đồng loạt quay đầu nhìn về phía sân, chỉ nghe trong sân dường như truyền đến một giọng phụ nữ sảng khoái.

"Giờ cơm, đang lúc bận rộn, sao bà ta lại tới vào giờ này?" Lâm Uyên lẩm bẩm một tiếng, rõ ràng vừa nghe giọng là biết ngay đó là ai.

Lục Hồng Yên lập tức hỏi: "Ai?"

Lâm Uyên: "Chủ quán tửu lầu 'Mãn Khẩu Hương' ở đầu đường, tên là Quan Hà Nương. Thần thúc trước kia thỉnh thoảng sẽ tới chỗ bà ta gọi chút đồ nhắm, uống chút rượu nhỏ, lúc nhỏ ta từng làm giúp việc ở đó, người cũng khá tốt. Bà ta là quả phụ, trước kia từng có người tác hợp bà ta và Thần thúc, Thần thúc không vừa mắt nên không thành."

Lục Hồng Yên ồ một tiếng, dáng vẻ đầy hứng thú đi mở cửa, rõ ràng muốn xem là người thế nào.

Lâm Uyên cũng đi theo ra ngoài.

Hai người ra cửa nhìn thấy Trương Liệt Thần đang dẫn một phụ nữ đi vào, hai người nói nói cười cười.

Người phụ nữ diện mạo cũng tạm được, ăn mặc phấn son lòe loẹt, lúc đi đường còn thích lắc hông, chỉ là nhìn tuổi tác hơi lớn một chút, giọng nói cười giòn tan.

Quan Hà Nương cũng thoáng cái nhìn thấy Lâm Uyên và Lục Hồng Yên, lập tức kêu lên: "Tiểu Lâm tử, cuối cùng cũng gặp được cậu."

Hai bên tụ lại với nhau, Lâm Uyên gật đầu chào hỏi: "Bà chủ."

Quan Hà Nương tặc lưỡi đánh giá từ trên xuống dưới: "Tiểu Lâm tử, ta nghe nói rồi, cậu bây giờ có tiền đồ rồi, trở thành học viên Linh Sơn, còn trở thành trợ thủ của Phó hội trưởng Tần thị. Cũng nghe nói đã trở về một thời gian, nhưng chưa bao giờ tới thăm ta. Mấy người hàng xóm cũ đều đang bàn tán kìa, nói cậu bây giờ có tiền đồ rồi, lười để ý tới mấy người hàng xóm chúng ta nữa." Miệng thì nói vậy, nhưng đôi mắt lại đang tò mò đánh giá Lục Hồng Yên.

Lâm Uyên sau khi trở về cũng thực sự không còn qua lại với mọi người nữa, cũng thực sự là không nói chuyện được với nhau, hắn cũng không muốn ứng phó với kiểu xã giao giả tạo không dứt, mỉm cười nói: "Không có chuyện đó, bận, không có thời gian."

Quan Hà Nương kéo tay áo Lâm Uyên, hất cằm về phía Lục Hồng Yên: "Dáng dấp đẹp như tiên nữ, là ai vậy, không giới thiệu một chút sao?"

Trương Liệt Thần ở bên cạnh hừ lạnh: "Cái kiểu thích hóng hớt như bà, chuyện đầu đường cuối phố nào bà mà không biết? Đừng có không có chuyện gì để nói lại bày đặt hỏi nữa."

Quan Hà Nương trừng mắt nhìn ông: "Trương lão keo, hỏi chút không được à?"

Lục Hồng Yên đã mỉm cười hành lễ: "Lục Hồng Yên bái kiến bà chủ."

"Ôi chao, nhìn dáng vẻ hiểu lễ nghĩa này đi, đừng khách khí, đừng khách khí." Quan Hà Nương vội vàng tiến tới dùng cả hai tay đỡ, tự nhiên khoác tay Lục Hồng Yên, "Nhìn người xinh đẹp này đi, vừa nhìn là biết con gái nhà quyền quý. Nghe nói là từ Tiên Đô tới, có thể vừa mắt Tiểu Lâm tử nhà chúng ta, đúng là phúc của Tiểu Lâm tử. Tửu lầu 'Mãn Khẩu Hương' ở đầu đường chính là ta mở, có thời gian tới chơi..." Nói một tràng không dứt.

Trương Liệt Thần nhìn mà lắc đầu, quay lại ngồi bên cạnh lò nhỏ nấu cháo. Lâm Uyên cũng biết cái miệng của Quan Hà Nương một khi đã mở ra thì không dứt, cũng không tiện giục gì, cũng đi tới ngồi bên cạnh lò.

Lục Hồng Yên ngược lại một mặt kiên nhẫn, mỉm cười phụ họa ở đó.

Lải nhải một hồi lâu sau, Quan Hà Nương mới khoác tay Lục Hồng Yên qua đây. Lục Hồng Yên rất biết ý, vội vàng sang một bên dọn thêm một cái ghế tới.

Sau khi Quan Hà Nương ngồi xuống, cánh mũi phập phồng, ngửi ngửi mùi hương, liếc nhìn nồi cháo: "Trương lão keo, hiếm khi ta tới một chuyến, ông lại mời ta ăn cái này?"

Trương Liệt Thần lập tức hầm hừ nói: "Quỷ mới biết bà sẽ tới? Hơn nữa, tửu lầu nhà bà tự mở, chạy tới chỗ ta ăn chực uống chực mà không biết ngượng à?"

"Hừ, nhắc tới chuyện ăn chực, Hồng Yên à, ta phải nói về lão keo kiệt này." Quan Hà Nương lập tức quay sang Lục Hồng Yên, cái miệng lanh lảnh như súng liên thanh: "Trước kia ấy, lão keo kiệt này chạy tới tửu lầu của ta ăn uống không chịu trả tiền, bảo là ghi sổ, nói cuối năm tính sổ một thể. Ta nghĩ là người cùng phố, Nhất Lưu Quán ở đây cũng chẳng chạy đâu được, nên mới đồng ý với ông ta. Ai ngờ đến cuối năm thanh toán, ông ta đánh cược với ta một ván, ta mắc mưu của ông ta, nhưng cũng chẳng còn lời nào để nói, ta chịu đánh chịu thua, số tiền ăn uống cả năm coi như tiền cược xóa bỏ. Sau đó, ông ta ăn uống vẫn cứ đòi ghi sổ, ta không chịu nữa. Cô đoán xem ông ta thế nào, bảo ông ta móc tiền ra là ông ta dứt khoát không tới nữa."

Lục Hồng Yên cười nói: "Còn có chuyện như vậy sao?"

Trương Liệt Thần lầm bầm: "Chuyện cũ rích từ đời nào rồi, có gì hay mà nhắc, cứ lắm chuyện."

Quan Hà Nương lập tức hỏi Lâm Uyên: "Tiểu Lâm tử, cậu tự nói đi, ông ta có phải là loại người như vậy không?"

Lâm Uyên mỉm cười: "Thần thúc là người khá tiết kiệm."

Trương Liệt Thần lập tức phun Quan Hà Nương: "Nghe thấy chưa, ta đây là tiết kiệm!"

Quan Hà Nương vỗ vào cánh tay Lâm Uyên: "Ông ta đã thanh toán tiền công còn thiếu cho cậu chưa?"

Trương Liệt Thần lập tức cắt ngang: "Đừng có nói nhảm, giờ cơm, tửu lầu bà đang bận rộn, chạy tới đây làm gì?"

Quan Hà Nương: "Nghỉ rồi, ống khói không tốt, khói bay loạn xạ, khói xông vào đại sảnh, khách chửi bới, đang bảo người dỡ ống khói sửa lại, tạm nghỉ một ngày."

Trương Liệt Thần: "Nghỉ đến chỗ ta đây, trong lòng không có quỷ mới là lạ."

Quan Hà Nương trừng mắt: "Ông nói chuyện kiểu gì thế?" Nhưng ngay lập tức lại cười hì hì: "Tuy nhiên, cũng đừng nói là không có, Trương lão keo, có chuyện tốt tìm ông đây."

Trương Liệt Thần liếc nhìn: "Chuyện tốt? Bà mà có chuyện tốt tìm ta?"

Quan Hà Nương cũng không kiêng dè, kéo cái ghế dưới mông, di chuyển đến cạnh Trương Liệt Thần ngồi sát vào: "Tìm cho ông một người phụ nữ để sống qua ngày, có muốn không?"

Trương Liệt Thần dứt khoát từ chối: "Không muốn!"

Quan Hà Nương giơ chân đá vào chân ông một cái: "Nghiêm túc đấy, không đùa với ông đâu. Một người em họ xa của ta tới cậy nhờ ta, chồng ở nhà mất sớm, bây giờ cô độc không nơi nương tựa, diện mạo cũng không tệ, quan trọng nhất là tính tình ôn hòa. Phụ nữ bình thường không chịu nổi cái tính tình này của ông, nhưng tính cách của cô ấy chắc chắn chịu được."

Lâm Uyên và Lục Hồng Yên nhìn nhau ngơ ngác.

Trương Liệt Thần: "Có hàng ngon, bà mà nghĩ tới ta à? Không muốn!"

Quan Hà Nương: "Ông có thể có lương tâm một chút không? Ta nói thật lòng đi, cô ấy không phải kiểu người đã từng lấy chồng rồi thì không thể gả lại đâu, tuổi tác cũng không nhỏ, điều kiện tốt thì không vừa mắt cô ấy. Điều kiện không tốt, ta cũng không nỡ ủy khuất cô ấy cùng người ta chen chúc trong hang núi hay một căn nhà nhỏ mà sống qua ngày. Ta hy vọng cô ấy ít nhất cũng có thể tử tế một chút. Ông tuy có chút keo kiệt, nhưng dù sao điều kiện cũng tạm được. Nhất Lưu Quán này cũng có cửa có nẻo, còn có sân, hơn nữa phòng ốc nhiều, để không cũng là để không, thêm một người cùng ông sống qua ngày, còn có thể giúp ông quét dọn, chẳng phải rất tốt sao?"

Trương Liệt Thần vẫn câu đó: "Không muốn!"

Quan Hà Nương vừa định trừng mắt, không ngờ Lâm Uyên đột nhiên lên tiếng chen vào một câu: "Thần thúc, đừng vội từ chối, hay là xem người trước rồi tính đi."

Đối với lời này, Quan Hà Nương tỏ vẻ tán thưởng: "Nhìn đi, vẫn là Tiểu Lâm tử hiểu chuyện."

Lục Hồng Yên cũng lên tiếng khuyên: "Thần thúc, con và Lâm tử không thể ở đây bầu bạn với thúc cả đời được. Nếu thực sự có thể gặp được người phù hợp, cũng là chuyện tốt, có thể xem trước một chút."

"Đúng vậy!" Quan Hà Nương vỗ tay, "Trương lão keo, nói thế này đi, em họ ta, ta chắc chắn sẽ không để nó chịu thiệt. Bình thường giúp đỡ ở tửu lầu của ta, ta có trả công cho nó, tửu lầu cũng không thiếu đồ ăn, nó có thể ăn ở tửu lầu, ông không cần phải tốn kém gì thêm. Hơn nữa, tính cách nó ôn hòa, chỉ cần ông mở miệng, nó chắc chắn sẽ giao tiền công cho ông quản lý. Trong nhà thêm một người giúp ông kiếm tiền, còn có thể thêm một người giúp ông quét dọn, chuyện tốt cỡ nào, muốn cầu cũng không được."

Trương Liệt Thần nhìn phản ứng của Lâm Uyên và Lục Hồng Yên, thấy hai người hơi có vẻ mong đợi, nhất thời im lặng, dường như thật sự bị Quan Hà Nương thuyết phục đến động lòng, ấp úng nói: "Thật sự diện mạo không tệ, mà lại vừa mắt ta?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:184
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.