Tiệm thu mua phế liệu nằm ngay bên vệ đường phía dưới cùng, là một cửa động rộng rãi được khai phá, phía trên tấm biển đề rõ bốn chữ lớn "Quan thị thu mua".
Không cần nhìn biển hiệu cũng có thể nhận ra đây là nơi nào, trước cửa chất đống đủ loại phế liệu.
Hai thanh niên đang ngồi trước cửa chém gió, thấy Quan Tiểu Bạch tới, lập tức đứng dậy chào hỏi: "Quan ca."
Quan Tiểu Bạch phất tay ra hiệu không liên quan tới họ, rồi dẫn Lâm Uyên đi vào. Sau khi vào trong, hắn giải thích: "Hai người này coi như là người tôi thuê, chuyên giúp tôi trông coi kho hàng vào buổi tối, tôi cũng ngủ ở đây luôn. Mấy năm trước, luôn có người trong nghề đến gây sự, phá hoại, trộm cắp đồ đạc các thứ, vì chuyện này mà từng xảy ra vài lần xung đột.
Sau đó Tiểu Thanh vào làm ở Tần thị, Tần thị vì muốn nhân viên yên tâm làm việc nên có bộ phận chuyên giải quyết rắc rối cho nhân viên, chỉ cần hợp tình hợp lý đều sẽ giúp đỡ giải quyết. Sau khi gặp chuyện, Tiểu Thanh tìm người của Tần thị ra mặt, Tần thị đánh tiếng với đám người Thành Vệ, bọn chúng bị Thành Vệ thu thập một trận, sau khi nhận cảnh cáo thì không dám tới gây phiền phức cho tôi nữa. Trước đó Tiểu Thanh biện giải cũng có phần đúng, nói ra thì cô ấy vào Tần thị, tôi cũng được thơm lây đôi chút."
Lâm Uyên hơi trầm ngâm, đối với chuyện của Tiểu Thanh coi như thêm vài phần coi trọng. Cậu đảo mắt nhìn quanh đống phế liệu đổ nát kia, hiếu kỳ hỏi: "Chỉ vì đống phế liệu này mà còn có đối thủ cạnh tranh dùng thủ đoạn bất chấp?"
Quan Tiểu Bạch cười hì hì: "Nhìn là biết cậu chưa từng tiếp xúc qua, xem thường rồi phải không?" Hắn đi tới trước một cánh cửa sắt lớn, nắm lấy khung cửa, trong tiếng ầm ầm đẩy mở cửa sắt lớn ra.
Một nhà kho khổng lồ hiện ra trước mắt, chỉ thấy chất đầy vô số phế liệu, thậm chí còn có cả vài chiếc xe hơi.
Quan Tiểu Bạch giơ tay chỉ một lượt, hỏi: "Cậu thấy chỗ đồ ở đây đáng giá bao nhiêu tiền?"
Lâm Uyên ước lượng bằng mắt xong thì lắc đầu, cậu không có kinh nghiệm nên không đánh giá được.
Quan Tiểu Bạch đi sang một bên, xách một chiếc máy quang ảnh dùng để phát video, đem tới cái bàn ở giữa sân, cầm công cụ lên, loáng cái đã tháo rời chiếc máy quang ảnh kia. Rất nhanh, hắn cạy ra một viên năng lượng linh thạch bằng đầu ngón tay cái, ném cho Lâm Uyên: "Xem xem phẩm chất thế nào."
Lâm Uyên đón lấy, nhìn độ màu, màu tím nhạt: "Chắc vẫn còn một nửa năng lượng."
"Không phải ai cũng dùng được đồ mới, người muốn tiết kiệm thì có đầy ra." Quan Tiểu Bạch ném công cụ, chỉ xung quanh: "Có cái sửa lại vẫn dùng được, những thứ này qua tay xử lý một chút, bán ra đều là tiền. Tôi ước chừng, sau khi bán hết toàn bộ, phải được con số này." Hắn làm dấu số 'tám' với Lâm Uyên, nháy mắt nói: "Tám triệu!"
Lâm Uyên cười: "Lợi hại. Thảo nào đối thủ muốn chơi xấu cậu, hèn gì có thể trả cho Tiểu Thanh mức lương tám ngàn một tháng."
Quan Tiểu Bạch: "Đúng vậy, lúc trước tôi là lính mới, đột ngột chen chân vào ngành này, coi như là cướp bát cơm của người ta, người ta chắc chắn không vui. Trước kia bị người ta chèn ép, làm ăn không ra sao, vẫn là mấy năm trước sau khi Tiểu Thanh vào Tần thị, đám người kia không dám tới gây sự nữa, tôi mới dần dần gây dựng được quy mô như thế này."
Lâm Uyên: "Có tiền rồi, không tính chuyện dọn nhà ra khỏi sơn động sao?"
Quan Tiểu Bạch: "Tất nhiên là có cân nhắc, không cần nhà cây, chỉ cần một tòa đình viện như của Thần thúc, nằm trong sân nhà mình là có thể ngắm sao, còn có thể trồng vài loài hoa cỏ trong nhà."
Lâm Uyên có thể hiểu suy nghĩ của hắn, dù sao cũng đã sống trong sơn động ngột ngạt bao nhiêu năm rồi.
Ai ngờ Quan Tiểu Bạch xòe hai tay ra: "Muốn thì muốn thật, nhưng tiền mặt trong tay thực ra cũng chẳng có bao nhiêu. Tôi cũng không biết Tiểu Thanh có thể ở lại Tần thị bao lâu, nhân cơ hội này, có thể tích trữ thêm được hàng thì cứ tích trữ thêm, tiền cơ bản đều đọng cả vào hàng hóa. Dù có biến thành tiền mặt, hai triệu của Hứa Hùng kia tôi vẫn phải chuẩn bị sẵn cả gốc lẫn lãi, quay đầu gặp người thì tiện trả lại cho cậu ta."
Lâm Uyên mỉm cười, đi dạo cùng hắn trong nhà kho, nói một câu: "Chỉ e Hứa Hùng chưa chắc đã muốn lấy."
Quan Tiểu Bạch: "Cậu ta có lấy hay không là chuyện của cậu ta, tôi có trả hay không là chuyện của tôi. Sau khi trả hết tiền... cha không còn nữa, tiền hồi môn cho Tiểu Thanh gả chồng sau này, tôi là anh trai ít nhiều phải chuẩn bị cho con bé một chút chứ. Tóm lại tôi sẽ cố gắng, tranh thủ trước khi mẫu thân qua đời, để bà cũng được ở trong nhà tốt mà hưởng phúc."
Lâm Uyên cũng giơ tay vỗ vỗ vai hắn: "Khi chúng ta còn nhỏ, cậu chính là người hiểu chuyện nhất trong ba người chúng ta."
Quan Tiểu Bạch: "Đều là bị ép ra cả thôi, tôi mà giống như cậu với Hứa Hùng, một người ăn no cả nhà không đói, tôi cũng chẳng quan tâm. Haizz, hai người các cậu đấy, Hứa Hùng đi rồi, không liên lạc với tôi nữa, cậu đi rồi cũng không liên lạc với tôi, tôi thấy lạ lắm, tình hình của Hứa Hùng thì tôi không biết, nhưng cậu ở Tiên Đô Linh Sơn tại sao không liên lạc với tôi? Sợ tôi là dân quê mùa này chạy đến Tiên Đô làm cậu mất mặt à?"
Lâm Uyên im lặng một chút, không biết phải trả lời thế nào, cuối cùng chỉ nói một câu: "Có lẽ, tôi và Hứa Hùng có cùng nỗi bất đắc dĩ."
Quan Tiểu Bạch dừng bước, lặng lẽ nhìn cậu.
Lâm Uyên phát hiện hắn không đi theo, xoay người lại, đối mặt, nở nụ cười đáp lại.
Quan Tiểu Bạch dường như lúc này mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt trên người cậu, từ vẻ điềm tĩnh ung dung của đối phương, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Hứa Hùng dám diệt môn cả một gia đình ngay trong thành Bất Khuyết mà không gây ra tiếng động, chỉ riêng bản lĩnh này, chắc chắn là đã đi vào con đường làm chuyện phi pháp, lời nói của vị này hình như đang ám chỉ điều gì đó.
Hắn bỗng nhiên kéo cửa xe bên cạnh, ngồi vào ghế lái, khởi động xe, bất thình lình lao về phía trước.
Lâm Uyên đang không hiểu ý định của hắn, chiếc xe bỗng lại lùi về, dừng lại bên cạnh cậu.
Quan Tiểu Bạch xuống xe, đóng cửa xe, quay người dựa vào xe hỏi: "Chiếc xe lừa nhỏ kia nhìn quen mắt, là của Thần thúc đúng không?"
Lâm Uyên: "Mượn tạm để đi lại thôi."
Quan Tiểu Bạch vung tay ném một vật qua.
Lâm Uyên chộp lấy nhìn, là chìa khóa xe, ánh mắt dán chặt vào chiếc xe đó.
Quan Tiểu Bạch vỗ vỗ chiếc xe: "Phế phẩm thu về, nguyên bản đẳng cấp chắc cũng không tệ, còn có trận pháp phòng bạo gia trì, có thể chống đỡ một phần công kích. Sửa xong sơn lại, nhìn vẫn được, cũng còn dùng tốt, chỉ là trận pháp phòng bạo đó đã hỏng rồi, tôi cũng không có bản lĩnh sửa lại, nhưng dùng để đi lại trong thành thì không vấn đề gì. Thần thúc người đó nhỏ mọn keo kiệt, cậu cứ dùng xe của lão, lão chắc chắn sẽ lải nhải rất nhiều, chiếc xe này cứ cầm lấy mà dùng."
Lâm Uyên vung tay ném trả chìa khóa lại: "Không cần, cậu tự giữ lấy mà dùng."
Quan Tiểu Bạch chỉ về phía chiếc xe khác bên cạnh: "Tôi có. Tôi cũng biết có thể cậu chê loại phế liệu này, cứ dùng tạm đi, khi nào cậu đổi xe mới thì trả lại cho tôi."
Thấy đối phương còn có thể tiếp tục ở chỗ lão già keo kiệt Thần thúc kia, đoán chừng trong tay đối phương cũng không mấy dư dả, hắn có lòng muốn giúp một tay.
"Tiểu Bạch." Lâm Uyên ngăn hắn ném chìa khóa lại lần nữa: "Lần này tôi tới, thực ra là muốn nói cho cậu biết, sau này chúng ta đừng qua lại nữa."
"..." Quan Tiểu Bạch nhất thời nghẹn lời, ngây người nhìn cậu, trong mắt dần dâng lên giận dữ, cuối cùng trầm giọng nói: "Cậu có ý gì? Chê tôi là người thu mua phế liệu, coi thường sao?"
Lâm Uyên lắc đầu: "Nghĩ nhiều rồi. Là tốt cho cậu, cũng là tốt cho cả nhà cậu, đây cũng là lý do sau khi rời đi tôi vẫn luôn không liên lạc với cậu. Lần này trở về, vốn đã chuẩn bị sẵn tâm thế lá rụng về cội, nhưng lại xảy ra chút ngoài ý muốn, hiện tại xem ra là chết không được, người còn sống chứa đầy những điều không chắc chắn."
Quan Tiểu Bạch tan biến cơn giận, nhớ tới sự ám chỉ trước đó của đối phương, trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc là sao?"
Lâm Uyên: "Tiểu Bạch, đừng hỏi, có hỏi tôi cũng sẽ không nói." Cậu giơ tay, chìa ra viên năng lượng tinh thạch vừa lấy ra lúc nãy, hai ngón tay bóp mạnh, 'rắc' một tiếng, nó gãy làm đôi.
Khóe miệng Quan Tiểu Bạch giật giật, phát hiện đúng là không hổ là tu sĩ, thứ cứng rắn như vậy mà tùy tiện cũng có thể bóp nát.
Lâm Uyên vung tay ném một nửa qua.
Quan Tiểu Bạch chộp lấy, mở lòng bàn tay ra nhìn, hơi khó hiểu ngẩng đầu nhìn lên.
Lâm Uyên: "Tôi cũng không biết có liên lụy tới các cậu không, hãy chuẩn bị sẵn phương án phòng khi bất trắc. Cất kỹ nó đi. Nếu có một ngày, có người cầm nửa kia đến tìm cậu, đừng bận tâm đối phương là người thế nào, hãy tin tôi, cái gì cũng đừng nói, cái gì cũng đừng hỏi, lập tức đi theo đối phương, sẽ có người sắp xếp thỏa đáng cho cả nhà cậu. Những điều tôi không muốn nói bây giờ, có lẽ sau này cậu sẽ biết câu trả lời."
Quan Tiểu Bạch thần tình phức tạp, dùng sức nắm chặt nửa mảnh tinh thạch trong lòng bàn tay, yết hầu chuyển động: "Chuyện của Tiểu Thanh, nếu thực sự khó xử, cậu đừng bận tâm nữa, tránh gây thêm phiền phức cho cậu, trong nhà tôi sẽ an ổn tốt, cậu không cần lo lắng."
Lâm Uyên: "Không sao, có việc cũng chẳng thiếu chút này. Quan trọng là, cuộc đối thoại hôm nay của cậu và tôi, đừng để bá mẫu và Tiểu Thanh biết."
Quan Tiểu Bạch: "Tôi hiểu, cậu yên tâm, sẽ không để họ gây thêm phiền phức đâu."
Lâm Uyên mỉm cười: "Tiểu Bạch, đi đây." Chùm tóc đuôi ngựa sau gáy lay động theo hướng xoay người, hai tay đút vào túi áo, cất kỹ nửa mảnh tinh thạch kia rồi rời đi, để lại một bóng lưng bước đi trầm ổn, không nhanh không chậm.
Quan Tiểu Bạch đang lặng lẽ tiễn đưa bỗng gọi lớn: "Xe của cậu vẫn còn ở trên kia, dù sao cũng phải lên đó, ăn cơm rồi hãy đi, tránh cho mẫu thân tôi và họ nghĩ nhiều."
Lâm Uyên dừng bước, xoay người nhìn hắn, lặng lẽ nở nụ cười: "Được! Có chút hoài niệm trù nghệ của bá mẫu, đã lâu rồi chưa được nếm thử."
Đợi Quan Tiểu Bạch đi tới, bóng dáng hai người sánh vai rời đi tựa như năm nào, cửa lớn nhà kho lại ầm ầm đóng lại...
Đào Hoa đang bày mâm tức thì chào hỏi bảo Lâm Uyên mau ngồi xuống, Lâm Uyên mời bà cũng ngồi.
Quan Tiểu Thanh bưng món cuối cùng lên bàn, mặt mày cười hớn hở, dường như tâm trạng rất tốt, lại chẳng hề hay biết mình đang bị Quan Tiểu Bạch nhìn chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lùng.
Đợi cô bé đặt đĩa thức ăn xuống, Quan Tiểu Bạch lập tức phát tác, bất thình lình đứng dậy túm lấy tóc Quan Tiểu Thanh.
"Anh, anh làm gì vậy? Anh làm em đau đấy." Quan Tiểu Thanh kêu oai oái.
Quan Tiểu Bạch kéo con bé sang một bên: "Tuổi còn trẻ không học cái tốt, tôi cho cái đồ lẳng lơ này đi lêu lổng khắp nơi!" Hắn vớ lấy cái chổi bên cạnh định trừng trị.
Đào Hoa đã chạy tới níu lấy cánh tay con trai: "Con nổi điên cái gì thế?"
Lâm Uyên nghiêng đầu nhìn, mỉm cười, có vẻ như đang hóng chuyện.
Trước đó thì khuyên giải, nhưng thực ra cậu cũng cảm thấy nha đầu Tiểu Thanh này cần phải bị dạy dỗ một chút, bằng không ngày nào đó lỡ đụng phải kẻ xấu thì người xui xẻo chính là con bé.
"Mẹ, mẹ đừng cản, mẹ có biết trước đó nó đã làm chuyện tốt gì không? Suốt ngày đi khắp nơi uốn éo, lẳng lơ đưa tình, mặt mũi nhà họ Quan bị nó làm cho mất sạch cả rồi..." Quan Tiểu Bạch đem chuyện nghe được từ Lâm Uyên thuật lại.
Đào Hoa sững sờ một chút, sau đó giơ tay đánh xuống, nhưng người bị đánh không phải con gái, mà là con trai.
Quan Tiểu Bạch lại không dám đánh trả, bị đánh đến mức ôm đầu chạy tán loạn sang một bên, trong nhà loạn như gà bay chó sủa.
Đào Hoa chống nạnh, quát mắng Quan Tiểu Bạch: "Con có biết nói năng không đấy? Đồng nghiệp cùng nhau ăn bữa cơm, sao lại thành uốn éo, lẳng lơ đưa tình rồi? Có người anh nào lại nói em gái mình như thế không? Là mẹ dặn em gái con, ở Tần thị gặp được người thích hợp, người tốt thì phải chủ động một chút, sao, mẹ dạy sai à? Con còn muốn đánh cả mẹ nữa phải không?"