Bế quan trong núi, cậu ấy tới thăm, đó là lần đầu gặp mặt, liền bị kéo đi chụp ảnh chung ngay.
Cậu ấy đeo một cặp kính, nho nhã thư sinh, cười lên như một cậu thiếu niên lớn xác, toát lên vẻ sạch sẽ kiểu Quảng Đông, đậm đà phong vị Quảng Đông.
Một người đàn ông nho nhã như thiếu niên lớn xác này, dường như còn mang chút thẹn thùng, thật khó để liên tưởng tới nghề nghiệp của cậu ấy.
Tiếp xúc lâu rồi, mới thấy được ánh nhìn sắc bén lóe lên sau cặp kính.
Trong núi có một chú Cao.
Tôi là người không uống lấy một giọt rượu, trước đó chú Cao cứ nói tôi không uống rượu thật chẳng thú vị gì, tôi hỏi Nhất Sinh Hà Cầu tửu lượng thế nào, cậu ấy hào khí ngất trời, nói không thể làm mất mặt lão đại.
Tôi nói với chú Cao, hôm nay dẫn cao thủ uống rượu tới hầu chú. Chú Cao tinh thần phấn chấn, ra vẻ trịnh trọng, tìm vài người dân trong núi tới cùng tọa trấn.
Vừa khai cuộc, giao phong sơ qua, cả bàn người đều bị cậu ấy trấn áp, rượu trắng cứ thế từng ly từng ly cạn sạch, chú Cao chớp chớp mắt, co rúm ở đó không dám lên tiếng nữa.
Kết quả về sau, cậu ấy lại là người gục trước, là tôi dìu về.
Khu vực cao nguyên, leo dốc dễ thở dốc mệt mỏi, lại thêm trời vừa mưa xong, đường đá dốc xuống rất trơn, dìu cậu ấy cứ chúi trước ngả sau, loạng choạng không ngừng thật là muốn mạng, khó khăn lắm mới ném cậu ấy về phòng rồi mặc kệ.
Ngày hôm sau, cậu ấy liên tục xin lỗi, nói làm mất mặt lão đại rồi. Chú Cao cười rất gian xảo, nói ban đầu thực sự bị cậu ấy dọa cho hoảng, một hồi chế giễu khiến cậu ấy không tìm được chỗ dung thân.
Sau mới biết cậu ấy tới đây trước đó chưa nghỉ ngơi tử tế, về sau phát huy khá tốt.
Thêm vào đó, phía tôi về sau cao thủ uống rượu nối đuôi nhau lên núi trả thù, cuối cùng cũng trấn giữ được cục diện.
Buổi tối tôi có thói quen thắp một cây nến, đặt trên bàn phòng khách biệt thự.
Đêm khuya thâm sơn rất tĩnh mịch, ngoài cửa kính sát đất bướm đêm vỗ cánh không ngừng, buổi tối thường trò chuyện cùng mọi người đến sau ba giờ sáng, mọi người thường tán gẫu đến mức không nỡ giải tán.
Nhất Sinh trong tay có vài quán bar đêm, chúng tôi rất hứng thú với những chuyện trong đó, cậu ấy lại luôn toát ra vẻ mệt mỏi, trong lúc trò chuyện luôn nói không muốn làm nữa, nói chuyện một hồi thì tối muộn cậu ấy vẫn phải cầm điện thoại vừa trò chuyện vừa xử lý công việc.
Một ngày nọ, luật sư chuyên nghiệp tới, người có chuyên môn tới giải quyết vấn đề.
Đề cập tới một khách sạn bị niêm phong của Nhất Sinh, nhắc tới phương pháp giải quyết, ý kiến bất đồng, hai người ở đó khẩu chiến kịch liệt, bàn tới rất muộn.
Luật sư quả không hổ là luật sư, răng nhọn mồm sắc, miệng lưỡi còn tinh quái, không biết thế nào lại tấn công vào lời nói, luật sư bảo Nhất Sinh nói câu kia: "Mỗi quốc gia đều có quốc ca của mỗi quốc gia."
Nhất Sinh bị kích tướng liền buột miệng thốt ra, đoạn tử trên mạng sống động hiện ra, mấy người vây quanh một bàn cười phun tại chỗ.
Vận khí của Nhất Sinh dường như khá tốt.
Cá trong núi cao nguyên không dễ câu, một người không biết câu cá như cậu ấy, thế mà lại câu được nhiều nhất.
Tôi tặng mỗi người một viên đá phỉ thúy nguyên khối làm quà, để họ chơi cá cược đá, Nhất Sinh cũng là người một đao cắt xuống đã thấy màu xanh.
Trù nghệ cũng không tệ, một lần tôi dụ cậu ấy vào bếp, không ngờ cậu ấy trước đó là khiêm tốn, tạp dề buộc vào, chui tọt vào bếp, đồ làm ra ai cũng khen ngon.
Cảnh cậu ấy vào bếp, tôi còn đặc biệt chụp ảnh làm kỷ niệm.
Mọi người trêu chọc, cô nàng phụ bếp trẻ tuổi quyến luyến không rời, không nỡ để cậu ấy rời đi...
Phụ lục lời tự bạch của Nhất Sinh:
Chỉ là một người làm công ty trang trí, dẫn theo một đám cai thầu, công nhân thường xuyên ăn chơi nhảy múa, trong cơ duyên xảo hợp đã thu mua quán bar đêm đầu tiên. Không biết đã làm ngành giải trí tám năm rồi, có được có mất.
Đọc sách của Dược đại cũng bắt đầu từ bản lậu, khi đó còn chưa phát gia, sau này vẫn luôn ủng hộ.
Vui vẻ nhất là lần tới vùng núi Vân Nam gặp Dược đại, bỏ lại tất cả công việc, một thân một mình, một cái ba lô chạy tới. Say rượu, làm mất mặt Dược đại, còn để anh ấy dìu tôi về biệt thự nghỉ ngơi. Cũng rất vui khi cùng thư đồng Béo đi hồ chứa nước câu cá, còn có vinh hạnh tự tay làm cho mọi người ăn.
Hồi tưởng lại, là ký ức tốt đẹp để lại trong nhân sinh. Chúc tác giả ngày càng đẹp trai.
Vòng quanh Trung Quốc, tôi đăng ký làm tài xế. Làm quán bar đêm, làm mệt rồi. Mong chờ chí sĩ cùng nhau du ngoạn.
(Tôi hỏi cậu ấy, cậu viết như vậy có thích hợp không? Cậu ấy nói không cần lo lắng, tôi đâu phải công chức.)