Tên tuổi đính kèm chút tiếng Anh, có chút thời thượng, mọi người thường gọi tắt là Khang Thúc.
Cái tên nửa thời thượng nửa cũ kỹ, cũng không biết ông ấy nghĩ thế nào, tuổi tác hình như cũng không lớn lắm.
Ông ấy ủng hộ tôi rất lớn, mọi người bảo tôi viết về ông ấy, tôi thấy hơi ngượng, thật ra là muốn xếp ông ấy xuống viết sau.
Thực ra lúc nào cũng thấy ngượng, những nhân vật mọi người bảo tôi viết đều khiến nhiều người có ấn tượng rằng tôi chỉ viết về người giàu. Có phải người giàu hay không tôi không rõ, gia sản của người được viết lớn bao nhiêu tôi cũng chẳng tường tận, nhưng quả thực vì sự ủng hộ lớn lao nên ấn tượng rất sâu sắc, tôi ngượng là vì mang máng nhớ có người oán trách rằng viết những cái này chẳng liên quan gì tới người không có tiền cả.
Viết về ông ấy, tôi cũng hơi không biết nên bắt đầu từ đâu, một phần là vì lý do này, phần khác là do dịp Tết và dịch bệnh, khiến bài này cứ trì hoãn mãi tới tận bây giờ mới bắt đầu viết. Lý do lớn nhất có lẽ vẫn là vì lười.
Đã từng xem ảnh đại diện của ông ấy, mày rậm mắt sắc, không biết có phải là người thật hay không.
Từ những lời đối thoại ít ỏi, ấn tượng đại khái là một chàng trai Hồ Nam, sau đó nam hạ Thâm Quyến bôn ba lập nghiệp, sau khi an gia tại Thâm Quyến thì hoạt động lâu dài ở khu vực Đông Nam Á, cảm giác mang lại có chút vị thế của kẻ "bôn ba nơi đầu sóng ngọn gió".
Ấn tượng lớn nhất mà ông ấy để lại, cũng là điều nhắc đến nhiều nhất khi trò chuyện, chính là thường xuyên nói muốn gặp mặt tôi.
Ông ấy có thời gian biểu của ông ấy, tôi lại có nỗi bất tiện của riêng mình, thời gian cứ mãi không trùng khớp.
Năm ngoái có hai chuyến đi Singapore, một lần là salon của Duyệt Văn, một lần là hành trình cá nhân, biết ông ấy hoạt động lâu dài ở Đông Nam Á, có một lần vốn đã hẹn ngày gặp mặt, đến ngày rồi lại không nhận được tin tức gì từ ông ấy, tôi cũng không làm phiền, sau khi lên máy bay mới gửi một định vị và nhắn rằng tôi đã về nước.
Ông ấy lập tức gửi tin nhắn oán trách một trận, ý đại loại là đoạn đường ông ấy qua chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ!
Cũng có vài lần ông ấy khuyên tôi đi theo ông ấy làm, đãi ngộ đưa ra rất cao.
Lão huynh đệ này có lẽ đã hiểu lầm sau khi đọc truyện, tôi là người viết, cốt truyện có thể tùy ý thiết kế sắp đặt, không cao siêu như anh nghĩ đâu, thật sự không giúp được gì cho anh cả, thế nên đành từ chối.
Lần trước khi gửi quà đáp lễ, mới biết cuộc sống của ông ấy có chút biến động, đã không còn định cư trong nước, di cư sang Cyprus, xem ra là muốn dần tiến vào Tây Âu, đối với lý do ông ấy di cư dường như có chút ngộ ra, thực chất lại chẳng biết nguyên do thế nào. Mang máng nhớ có một tác giả cũng di cư sang Cyprus từ những năm trước, biết đại khái chi phí, hỏi Khang Thúc mới biết nay đã khác xưa, chi phí đã tăng lên gấp nhiều lần.
Ấn tượng về ông ấy không quá rõ ràng, công việc và sản nghiệp của ông ấy tôi cũng không tiện công khai nói nhiều, chi tiết hơn nữa thì tôi cũng chẳng biết viết gì.
Dường như là một người rất có khí thế, dùng một câu ông ấy thường nói, nhân sinh nằm ở chỗ không ngừng bôn ba!
Và thường xuyên rủ tôi cùng bôn ba, tôi thì khí thế đã mất, chỉ ham an nhàn, chỉ mong anh tiền đồ xán lạn.
Cuối cùng xin đính kèm một đoạn tự bạch của Khang Thúc để kết thúc:
Những nơi sắp đặt chân đến, đều là cố hương chưa từng gặp mặt.
Luôn giữ lòng nhiệt huyết, lao về phía núi non biển cả tiếp theo!