Tiểu Thế Giới Kỳ Lạc Vô Cùng

Lượt đọc: 5105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 383
Không biết tiết chế

❊ ❊ ❊

"Đừng miễn cưỡng bản thân."

Trong khoảnh khắc sắp ngã sấp mặt, Nhậm Tố cảm thấy vai và eo mình được đỡ lấy rất vững vàng.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Nhậm Tố quay đầu nhìn lại, nói: "Cảm ơn nhé, Thừa Linh."

Đông Thừa Linh hình như vẫn chưa tắm, mặc áo sơ mi trắng và quần jean bó, nhưng da mặt trắng như tuyết, dưới ánh đèn đường trắng của khu ký túc xá lại càng thêm trắng trẻo, giống như cả ngày không đổ mồ hôi hay tiết dầu vậy.

Tu sĩ, đặc biệt là nữ tu sĩ, dường như tu vi càng cao thì càng xinh đẹp — Kiều Mộc Y, Đông Thừa Linh và những người khác không ai là không như vậy.

Nhưng các nam tu sĩ mà Nhậm Tố quen biết, sao tu vi càng cao lại càng "sa điêu" thế nhỉ, gần thì có Triệu Hỏa, xa thì có Vu Khuông Đồ, chỉ có Bạch Kỵ là còn đỡ hơn một chút.

Sau này phải thận trọng khi kết giao bạn bè, Nhậm Tố thầm nghĩ.

Triệu Hỏa hơi kỳ lạ: "Lúc nãy lúc lái xe đến, không thấy cô Đông đâu cả."

"Tôi thấy hai người ở ban công, nên đã thuấn di xuống đây." Đông Thừa Linh nói.

"...Thật là tiện thật." Lúc này Triệu Hỏa nói: "Vậy thì vừa hay, tôi phải đi lái xe tới bãi đỗ, cô Đông cô dìu Nhậm Tố lên đi."

"Được."

Nhậm Tố miễn cưỡng đứng thẳng người, nói: "Thực ra tôi tự lên cũng được mà..."

"Đi thôi." Đông Thừa Linh nắm lấy tay Nhậm Tố, Nhậm Tố lập tức không dám động đậy, ngoan ngoãn để cô dìu đi.

Cảnh tượng Đông Thừa Linh dùng tay không cắt cổ họng, chưởng nát bàn trà, vẫn còn rành rành trước mắt đây này.

"Trưa nay lúc các người ở Bát Châu, gặp chuyện lớn rồi phải không?" Đông Thừa Linh nói: "Cậu bây giờ biến thành thế này, có liên quan tới những kẻ đó không?"

Nhậm Tố lắc đầu: "Mấy ngày nay tôi tu luyện quá gấp gáp, lúc diễn kịch sân khấu thi triển pháp thuật không chú ý nên tự làm bị thương mình, không sao, tôi đã tự chữa khỏi rồi."

Thi triển pháp thuật tự làm bị thương mình là chuyện rất thường thấy, Lâm Tiện Ngư chính vì thức tỉnh pháp thuật nên mới khiến hai tay đầy sẹo, Đông Thừa Linh cũng không nghi ngờ, hỏi: "Không cần đến bệnh viện sao? Bây giờ tôi đi cùng cậu cũng không vấn đề gì."

"Tôi dù sao cũng là tu sĩ hệ trị liệu mà." Nhậm Tố chuyển chủ đề: "Sao cô biết tôi và Triệu Hỏa đã tới Bát Châu?"

"Tiểu Kiều nói với tôi."

"Thảo nào, chúng tôi gặp cô ấy."

"Tiểu Kiều nói cậu muốn 'ăn vạ' cô ấy."

"Lúc đó đúng lúc ám thương pháp thuật của tôi phát tác, chuyện này không trách tôi được."

---❊ ❖ ❊---

Về tới nhà, Đông Thừa Linh giúp Nhậm Tố rót một ly nước, Nhậm Tố nhìn quanh nhà, hỏi: "Ơ, Tinh Mỹ vẫn chưa về sao?"

"Lớp khổ tu sắp xếp thời gian rất khẩn trương, lại còn liên tiếp hai ngày, chắc là em ấy về ký túc xá ở rồi." Đông Thừa Linh nói.

"À." Nhậm Tố nhớ ra, sáng sớm em gái nấu xong bữa sáng là đi tới lớp khổ tu ngay: "Phiền cô rồi, Thừa Linh."

"Đây vốn là chuyện trong phận sự của tôi mà." Đông Thừa Linh nói: "Phải rồi, Nhậm Tố, cậu có nhớ chuyện tôi bế quan tu luyện hồi đầu tháng này không?"

"Ừm? Tôi nhớ mà." Mấy ngày đó ngày nào cũng phái phân thân đi mua đồ ăn ngoài, Nhậm Tố nhớ rất rõ.

"Mấy ngày đó không biết tại sao, tu luyện vô cùng thuận lợi, vận chuyển tam trọng chu thiên cũng không hề có áp lực, nhưng sau mấy ngày đó thì không còn cảm giác đó nữa..." Đông Thừa Linh nói: "Dường như mấy ngày đó có người đang phù hộ tôi vậy."

Nhậm Tố tâm niệm khẽ động, nhớ lại màn cuối cùng trong 《Tiền Phương Cao Năng》: dân làng ném những món đồ mình trân quý vào đống lửa, cầu nguyện cho những người thân nơi thế giới thực...

Chẳng lẽ thực sự có hiệu quả?

"Vậy bố mẹ cô dạo này thế nào?" Nhậm Tố hỏi.

"Họ rất khỏe, tháng này còn xin nghỉ phép đi du lịch nữa..." Đông Thừa Linh nở nụ cười nhàn nhạt:

"Ngày nào cũng chụp ảnh gửi cho tôi xem, nói là hy vọng tôi mang theo... hy vọng tôi cũng có thể đi cùng."

Cứ vừa uống nước vừa tán gẫu như vậy, phần lớn đều là Đông Thừa Linh nói, Nhậm Tố phụ họa, không biết đã trôi qua một tiếng đồng hồ.

Nhậm Tố nhìn thời gian, thầm nghĩ sao hôm nay Đông Thừa Linh đột nhiên trở nên hoạt ngôn như vậy, liền nói: "Hôm nay làm mất thời gian của cô quá, giờ tôi không sao rồi, hay là cô về trước đi."

"Không có mất thời gian."

Hửm?

Sự đáp lại nhanh chóng của Đông Thừa Linh khiến Nhậm Tố hơi ngẩn người.

Đông Thừa Linh nghiêng đầu, nhìn ghế sofa, để tóc che khuất khuôn mặt mình, không để Nhậm Tố chú ý tới khuôn mặt đỏ ửng của cô: "Toàn thân cậu bây giờ vẫn còn đau đúng không? Nếu lúc đi lại va va chạm chạm, ngã xuống muốn kêu cứu mà không tìm được ai, thì phải làm sao?"

"Dù sao tôi cũng là tu sĩ mà..."

"Cậu bây giờ là một bệnh nhân đến việc đi lại cũng rất vất vả."

Đông Thừa Linh đã bình ổn tâm trạng nhìn Nhậm Tố, nghiêm túc nói: "Cậu như vậy quá nguy hiểm, tu sĩ cũng chỉ là phàm thai xác thịt, không cần thiết thì đừng mạo hiểm. Hoặc là, tôi đưa cậu tới bệnh viện, để y tá chăm sóc cậu."

Nhậm Tố lập tức lắc đầu — anh mới không muốn đi bệnh viện.

"Hoặc là tôi ở lại đây một đêm, thì đêm nay cậu có xảy ra chuyện gì, tôi cũng tiện chăm sóc."

"Hả!?" Nhậm Tố nhất thời không biết nên biểu cảm thế nào cho phải, nửa ngày sau mới đáp một câu: "Hay là tôi gọi Triệu Hỏa tới ở lại một đêm..."

Trong mắt Đông Thừa Linh thoáng qua một tia hàn quang mà Nhậm Tố không thấy, ngay lập tức quay đầu đi, khẽ thở dài một tiếng, thấp giọng nói: "Cũng được... Nếu cậu cảm thấy như vậy tốt hơn... Nhậm Tố, tôi chỉ là lo lắng cho cậu thôi."

Hồi vang của Đông Thừa Linh: 「Xa lánh」、「Giữ lại」.

Nhậm Tố nhất thời hối hận, anh nói như vậy, chẳng phải là cho rằng Đông Thừa Linh không đáng tin sao? Anh chỉ là theo bản năng từ chối cơ hội ở chung một phòng với con gái — bệnh chung của những người tốt nghiệp chuyên ngành "hòa thượng".

Hơn nữa Đông Thừa Linh có kình bán (dây dưa/quan hệ) cấp 4 với anh, còn là mộtcơ bạn rất hữu dụng, Nhậm Tố đương nhiên không muốn vì chuyện này mà xa lánh Đông Thừa Linh.

"...Nhưng cô không có quần áo thay giặt..." Nhậm Tố nói được nửa câu liền cảm thấy mình vừa nói một câu vô nghĩa.

"Tôi về lấy ngay đây." Đông Thừa Linh đứng dậy nói, đi thẳng ra cửa, để lại một Nhậm Tố mặt đầy ngơ ngác.

Đông Thừa Linh bước vào thang máy, dựa lưng vào tường khẽ thở hắt ra một hơi mềm nhũn.

"Tôi bị làm sao thế này..."

Đông Thừa Linh khẽ đỡ trán: "Mình đâu phải là người không biết tiết chế chứ..."

Cô trước nay vốn không phải là người hoạt ngôn, nhưng tối nay lại vô tri vô giác mà tán gẫu với Nhậm Tố rất lâu, nói chuyện tu luyện, nói chuyện gia đình, hơn nữa đều là cô nói, Nhậm Tố nghe.

Nhưng chỉ cần Nhậm Tố đáp lại một hai câu, Đông Thừa Linh liền cảm thấy trong lòng một trận vui sướng — đơn giản như thể vận chuyển thành công tứ trọng chu thiên vậy.

Hình như Nhậm Tố hôm nay trở nên rất khác biệt, trở nên rất... đáng yêu?

Lúc này Đông Thừa Linh nhớ ra điều gì, lấy điện thoại ra, kể lại chuyện vừa rồi cho Kiều Mộc Y.

Kiều Mộc Y là người sớm nhất biết chuyện Nhậm Tố đột nhiên tạm thời tàn phế, cô ấy lúc báo tin này cho Đông Thừa Linh, đã gợi ý Đông Thừa Linh chăm sóc Nhậm Tố một đêm. Dù là dưới góc độ bạn bè, việc này cũng không có gì đáng trách — người bệnh quả thực cần được chăm sóc.

Chẳng bao lâu sau, Tiểu Kiều đáp lại: 「Cố lên, mau chóng 'thu phục' con heo ngốc này đi, kéo dài lâu quá rồi đấy!」

Đông Thừa Linh: 「Không lâu lắm mà」

Tiểu Kiều: 「Tôi không đảm bảo sau này có xuất hiện khúc nhạc đệm nào khác không đâu... đêm dài lắm mộng」

Tiểu Kiều: 「Có xảy ra sự cố gì không?」

Sự cố? Đông Thừa Linh nhớ tới một cái tên, trả lời: 「Có, nhưng không sao.」

Lúc này, Triệu Hỏa đã tắm rửa xong ở nhà, đang hóng gió mát ở ban công, cầm máy tính bảng xem phim hoạt hình bỗng nhiên cảm thấy gáy lạnh toát.

"Hửm...?" Triệu Hỏa sờ sờ gáy, quay đầu nhìn ra ngoài một cái, không thấy gì cả.

Đột nhiên, anh dụi dụi mắt, vận "Ý Khí · Thị Lực Cường Hóa" lên đôi mắt, nhìn về phía ngọn núi bên kia Thiên Liên Học Viện.

Không thấy gì cả.

Anh vừa rồi dường như đã nhìn thấy bóng dáng chín cái đuôi nhảy vọt trong rừng cây... chắc là nhìn nhầm rồi.

Sao mà một ngày lại liên tiếp gặp nhiều sự kiện thần bí thế được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:372
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.