Tối Cường Trừu Thưởng Hệ Thống

Lượt đọc: 1749 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 379
Tiến vào (Canh ba)

❊ ❊ ❊

"Hai tên khốn kiếp các người!" Trên vách đá, một bóng người thở hổn hển tức giận nói với hai bóng người kia.

"Là chính cô bảo tăng tốc đấy chứ!" Dương Vũ không nói nên lời.

"Hừ!" Tiểu Y Tiên mặt đỏ bừng, hừ lạnh một tiếng.

"Đã không còn gì để nói thì chúng ta bắt đầu thôi!" Dương Vũ bĩu môi, thản nhiên nói.

"Bắt đầu!" Tiêu Viêm gật đầu nói, lấy dây thừng từ trong nạp giới ra, cố định vào một gốc cây lớn.

"Cậu xuống trước đi, chúng ta đến ngay!" Dương Vũ gật đầu nói.

"Được!" Tiêu Viêm gật đầu, hai tay nắm chặt dây thừng, thân hình đột ngột nhảy xuống vách đá, thân hình trong nháy mắt biến mất trước mặt hai người.

"Lại đây, ôm lấy ta, ta đưa cô xuống. Trên vách đá trước mắt quá nguy hiểm, một mình cô không an toàn đâu!" Dương Vũ nói với Tiểu Y Tiên một tiếng rồi đi về phía sợi dây thừng.

"Tay anh không được táy máy đấy!" Tiểu Y Tiên mặt đỏ ửng, như cảnh cáo nói với Dương Vũ.

"Biết rồi!" Dương Vũ cạn lời nói.

Theo một làn hương thơm ập vào mặt Dương Vũ. Ngay sau đó, một thân hình mềm mại, thơm tho đã đâm sầm vào lòng Dương Vũ.

Thân hình mềm mại đâm vào lòng ngực, giống như va chạm vào tận đáy tim Dương Vũ, khiến tim hắn run lên bần bật.

Hít sâu một hơi, đè xuống tà hỏa đang rục rịch, Dương Vũ vươn tay ôm lấy vòng eo liễu mảnh mai từng được hắn khen ngợi là cực phẩm, hai cánh tay siết chặt lấy vòng eo mềm mại kia.

"Hô... sẵn sàng rồi!" Dương Vũ thở hắt ra một hơi, đè nén hỏa khí trong lòng, thân hình tựa như một tảng đá lớn rơi xuống, mang theo một hồi âm thanh xé gió dữ dội, lao xuống đáy vực.

Tiếng gió rít dữ dội truyền vào tai, thổi quần áo dán chặt vào bề mặt da thịt. Dương Vũ dùng tay trái ôm lấy Tiểu Y Tiên, tay phải giật mạnh sợi dây đã quấn vài vòng, thân hình đang rơi nhanh liền chậm lại, lơ lửng giữa lưng chừng vách đá.

"Tiêu Viêm, sơn động đại khái ở vị trí đó, cậu qua đó trước đi, chúng ta tới ngay đây." Dương Vũ bảo Tiểu Y Tiên chỉ cho Tiêu Viêm một hướng, rồi đưa chỉ dẫn cho Tiêu Viêm.

"Anh soi vị trí cho tôi trước đã, để tôi dễ đáp xuống!" Tiêu Viêm gật đầu nói.

"Được!" Dương Vũ gật đầu, một đạo lôi điện màu vàng tuôn ra từ trong cơ thể, quấn quanh chân phải Dương Vũ.

Vút! Dương Vũ đá mạnh chân phải, lôi điện màu vàng giống như mũi tên bắn về phía vùng đất tối đen.

Ánh sáng màu vàng soi sáng xung quanh, sau khi đi ngang qua cửa động màu đen, vừa vặn chiếu sáng cửa động tối tăm.

"Hai người đợi đó, tôi qua đây!" Tiêu Viêm nhìn rõ vị trí, thân hình lập tức phóng vụt về phía cửa động.

Sau một hồi loay hoay, ba người Dương Vũ, Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên đã đến được ngoài cửa động.

Nham Xà trú ngụ bên ngoài cửa động, dưới một đòn hợp kích của Dương Vũ và Tiêu Viêm, đã rơi từ trên thềm đá cửa động xuống đáy vực tối đen như mực.

"Đi thôi, phiền toái giải quyết xong rồi!" Dương Vũ phủi phủi quần áo, nói với Tiểu Y Tiên.

Ba người chậm rãi đi về phía sơn động, nhìn cửa động trước mặt, cửa động không rộng, chỉ vừa đủ cho hai ba người đi qua, bên trong tối om, nhưng lại thấp thoáng toả ra hào quang nhàn nhạt, trông có vẻ khá huyền bí.

Xung quanh cửa động có không ít vết tích tựa như dao khắc, nhưng có lẽ do thời gian đã lâu khiến những vết khắc này trở nên cực kỳ mờ nhạt, nếu không phải tầm mắt mấy người sắc bén thì có lẽ thật sự không phát hiện ra.

"Đi thôi!" Dương Vũ gật đầu, dẫn đầu bước vào trong thạch động.

Đi trong sơn động u tĩnh và tối tăm, hơi lạnh nhàn nhạt bao quanh thân thể, trong đường hầm yên tĩnh chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng của hai người.

Môi trường âm u xung quanh khiến Tiểu Y Tiên không tự chủ được mà ôm lấy hai cánh tay mình, ngẩng đầu nhìn về phía Dương Vũ đang chậm rãi đi phía trước, hơi chần chừ rồi nhanh bước theo sát phía sau hắn. Trong môi trường như thế này, chỉ có thiếu niên trước mặt mới có thể cho cô thêm vài phần cảm giác an toàn.

Đi trong bầu không khí yên tĩnh như vậy suốt hơn mười phút, ngay khi Tiểu Y Tiên thực sự không thể chịu đựng nổi sự tĩnh mịch đến mức khiến người ta phát điên của bóng tối này, thiếu niên phía trước đột nhiên dừng bước.

"Sao vậy?" Tiểu Y Tiên và Tiêu Viêm phía sau nhìn thấy Dương Vũ đột ngột dừng lại, nghi hoặc hỏi.

Dương Vũ thở hắt ra một hơi, hắng giọng một tiếng, chỉ vào cánh cửa đá đang tỏa ra ánh sáng vàng nhạt phía trước, bất lực nói: "Hết đường rồi."

Nghe vậy, Tiểu Y Tiên cau mày, bước lên hai bước, nhìn cánh cửa đá, trầm ngâm nói: "Sau cánh cửa đá này hẳn là đích đến của chúng ta. Đã là tiền nhân xây dựng sơn động ở đây, ta nghĩ, ông ấy hẳn sẽ không tạo ra cục diện không có đường vào đâu."

"Tìm cơ quan thôi, hạng cường giả này ăn no rửng mỡ, cứ thích dùng loại cửa vào phải tìm cơ quan mở này, đúng là có bệnh!" Dương Vũ bĩu môi, đi về phía cửa đá.

Sau đó, Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên cũng bất lực đi theo bắt đầu tìm kiếm cơ quan!

"Tìm thấy rồi!" Ngay khi Dương Vũ và Tiêu Viêm đang quan sát vách đá, tiếng kêu khẽ đầy vui mừng của Tiểu Y Tiên khiến cả hai vội vàng dời ánh mắt qua.

Bên cạnh cửa đá, Tiểu Y Tiên đã ngồi xổm xuống, một bàn tay mảnh khảnh chạm vào một điểm lồi nhỏ dưới cửa đá, ngón tay khẽ ấn xuống, một hồi âm thanh cọt kẹt chậm rãi vang lên trong sơn động.

Theo cánh cửa đá dịch lên trên, hào quang nhàn nhạt tỏa ra từ bên trong cửa đá, xua tan hoàn toàn bóng tối xung quanh.

"Con gái đúng là chu đáo!" Dương Vũ khen ngợi Tiểu Y Tiên một tiếng rồi bước vào trong thạch động.

Ba người bước vào cửa đá, tầm nhìn trước mắt đột nhiên trở nên rộng rãi.

Bên trong cửa đá là một thạch thất khổng lồ, thạch thất trông có vẻ hơi giản dị và trống trải, trên vách tường khảm những viên Nguyệt Quang Thạch dùng để chiếu sáng. Ở vị trí trung tâm thạch thất có một chiếc ghế, trên ghế ngồi một bộ khô cốt, hộp sọ lún sâu rơi xuống xương đùi trắng bệch. Dáng vẻ này, trong bầu không khí yên tĩnh này, trông có chút âm u.

Phía trước ghế ngồi bày một chiếc bàn đá xanh khá rộng dài, trên bàn đá xanh, ba cái hộp đá bị khóa đang được đặt ngay ngắn.

Ngoài ra, ở ba góc của thạch thất còn chất đống không ít tiền vàng sáng loáng cùng những tài vật trân quý khác, số lượng tiền vàng lớn đến mức này, e rằng không dưới mấy chục vạn.

"Chậc chậc chậc, cường giả đúng là khác biệt!" Dương Vũ nhìn đầy đất tiền vàng, tặc lưỡi cười nói.

Nhưng Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên lại trực tiếp đi về phía nơi chứa dược liệu!

"Hai người các cậu cứ phân chia cho tốt đi, tôi ở đây đợi!" Dương Vũ tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, ánh mắt nhìn về phía cửa động.

Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên cũng đã phân chia xong dược liệu, bây giờ đã cầm lấy chìa khóa, chuẩn bị bắt đầu mở hộp đá.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:370
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.