“Ngươi hiểu rõ về người này bao nhiêu, Thiên Nhân Ngũ Suy?”
“Thụ Gia hỏi, có phải là kẻ mặt cam của Diêm Vương không?”
“Đúng.”
“Điều này thì ta biết, nhân vật lão làng của Diêm Vương rồi, Thiên Sát Cô Tinh mà, cũng là người Nam Vực.”
Lý Phú Quý cười đáp.
Nếu Thụ Gia hỏi về những đại nhân vật của bốn vực khác, có lẽ sự hiểu biết của hắn sẽ còn thiếu sót.
Nhưng người bước ra từ Nam Vực mà không nắm rõ gốc gác, Lý Phú Quý cũng chẳng đủ tư cách bước vào Hoa Thảo Các nửa bước.
Hoa Thảo Các của Bán Nguyệt Cư, vốn chỉ mười ba người tuyệt sắc mới được phép ra vào.
Lý Phú Quý lại có thể lấy thân nam nhi gia nhập trong đó, đủ hiểu năng lực mạnh đến nhường nào.
“Thiên Nhân Ngũ Suy của Diêm Vương, phát tích tại Nam Vực.”
“Tương truyền lúc sinh ra đã khắc chết mẹ ruột, cả nhà trên dưới, hàng xóm bạn bè, mấy chục nhân mạng, đều trong mấy ngày ngắn ngủi mà ly kỳ qua đời.”
“Hắn trưởng thành tới sáu tuổi, người trong cả thôn trấn kẻ chết kẻ chạy, gần như không để lại một người sống sót nào.”
“Thiên Nhân Ngũ Suy lang thang nơi rừng núi, săn bắn kiếm sống… ừm, nhặt xác thú săn.”
Lý Phú Quý khựng lại một chút, chỉnh lại cách dùng từ của mình.
Thiên Nhân Ngũ Suy không cần phải săn bắn!
Cho dù hắn chỉ mới sáu tuổi, tay không tấc sắt, chỉ cần đi dạo một vòng trong rừng, sau đó sẽ nhận được rất nhiều con mồi đã chết.
Chính nhờ điểm này, Thiên Nhân Ngũ Suy đã vượt qua cuộc sống bình thường thời kỳ đầu.
Từ Tiểu Thụ nghe vô cùng chăm chú, đối với tình báo về Thiên Nhân Ngũ Suy, hắn không dám bỏ sót bất cứ điều gì.
Người này, rất đáng sợ, hắn rất coi trọng.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó… ừm, cứ nói thế này đi.”
“Thiên Nhân Ngũ Suy nếu sinh ra ở bốn vực khác, có lẽ đã sớm chết rồi, vì sẽ có người kiêng dè năng lực này.”
“Nhưng hắn sinh ra ở Nam Vực, dị tượng này nhanh chóng thu hút vô số tà tu Nam Vực với tính cách kỳ quái, thủ đoạn quái đản tới thăm dò.”
“Họ hoặc là bắt giữ để nghiên cứu, hoặc là thu đồ truyền đạo… Luyện linh sư Nam Vực nào lại không thích nghiên cứu thứ năng lực kỳ lạ thế này chứ?”
Lý Phú Quý cười hì hì, lời lẽ cảm thán.
Từ Tiểu Thụ rất tán đồng, nhìn từ Tà Lão, Chu Nhất Khỏa, Phong Tiêu Sắt… dù là bán phần hay thuần túy là người Nam Vực.
Đã có thể thấy rõ đạo mà luyện linh sư Nam Vực tu tập, phần lớn đều không phải là chính đạo trong mắt luyện linh sư bình thường.
Tà môn ma đạo, cái gì cũng có!
“Đều chết hết rồi?” Từ Tiểu Thụ đã có thể đoán trước được kết cục của những kẻ cố gắng nghiên cứu suy bại chi thể kia.
“Đúng.” Lý Phú Quý gật đầu, tiếp tục nói:
“Kẻ nghiên cứu, kẻ thu đồ, dù quá trình thế nào, chỉ cần từng tiếp xúc với Thiên Nhân Ngũ Suy, không ngoại lệ, tất cả đều chết.”
“Nhưng luyện linh sư Nam Vực sẽ không bỏ cuộc, dị tượng này kéo dài một khoảng thời gian rất dài, cuối cùng cũng có đại thế lực ra tay.”
Giọng điệu Lý Phú Quý trở nên xao xuyến.
“Ở Nam Vực, từng có một thế lực rất lớn, tên là ‘Thuật Kim Môn’, địa vị chỉ dưới Tuất Nguyệt Hôi Cung, sức ảnh hưởng cực lớn.”
“Thuật Kim Môn thu thập rất nhiều truyền thừa còn sót lại của Thuật Tổ, trong sơn môn dung nạp đủ loại luyện linh sư, nghiên cứu đủ thứ năng lực kỳ quái.”
“Người của họ tìm tới Thiên Nhân Ngũ Suy, đưa vào môn hạ, trong khi dạy dỗ, lại cố gắng nắm giữ năng lực suy bại.”
“Mười ba năm sau, Thuật Kim Môn không còn nữa.”
Câu chuyện này vô cùng ngắn gọn, Từ Tiểu Thụ nghe mà ngẩn người.
Thiên Nhân Ngũ Suy, bằng sức của một người, tiêu diệt cả một thế lực lớn như vậy?
Lý Phú Quý nhìn ra sự hoài nghi của Thụ Gia, lắc đầu nói:
“Chúng ta từng phân tích Thiên Nhân Ngũ Suy, hắn không phải là kẻ cực kỳ hiếu sát, dù thuở nhỏ từng gặp phải nhiều đối xử bất công, nhưng bản chất hắn vẫn là người có tính cách lương thiện… ừm, trước đây.”
“Mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh khiến hắn càng muốn thân cận với người khác, kết giao bạn bè.”
“Đáng tiếc, Thuật Kim Môn to lớn như vậy, truyền thừa mấy ngàn năm, vì sự xuất hiện của suy bại chi thể, tông môn khí vận chỉ chống đỡ được mười ba năm, liền không trụ nổi.”
“Thiên Nhân Ngũ Suy không ra tay, nhưng Thuật Kim Môn lại vì hắn mà diệt vong.”
“Tinh thần, linh hồn, tạp đạo, thuật pháp… Thuật Kim Môn không còn nữa, Thiên Nhân Ngũ Suy thừa kế những thủ đoạn đa dạng mà Thuật Kim Môn thu thập được từ các phái Nam Vực.”
“Nhưng vì nhiều lý do, hắn không còn sử dụng những năng lực đó nữa, trở nên cô độc, cũng không thân cận với ai, chỉ một mình đi xa rời trần thế.”
“Đến khi bị người ta tìm ra lần nữa, Thụ Gia ngài chắc cũng biết rồi, hắn đã gia nhập Diêm Vương.”
Từ Tiểu Thụ trầm mặc.
Hóa ra Thiên Nhân Ngũ Suy còn có quá khứ thảm đạm thế này?
Vậy nên suy bại chi thể, đã định sẵn đúng là Thiên Sát Cô Tinh trong mệnh cách, không thể nào nghịch thiên cải mệnh, thân thiết với người khác sao?
Dù là chủ động, hay bị động…
Kẻ nào cố gắng thân cận với suy bại chi thể, kết cục chắc chắn sẽ không tốt.
Từ Tiểu Thụ càng kiên định suy nghĩ không được để tiểu sư muội… không! Là không được để Lệ Tịch Nhi đi theo tên quỷ dị đó.
“Người của Thánh Thần Điện Đường thì sao?”
Từ Tiểu Thụ chợt nghĩ đến việc này.
Suy bại chi thể có lẽ người khác không nhìn ra, nhưng động tĩnh lớn thế này, ngay cả cái Thuật Kim Môn kia cũng bị làm cho biến mất.
Thánh Thần Điện Đường, sao có thể dửng dưng?
Theo lời Lý Phú Quý, con Quỷ Thú có thôn phệ chi thể kia còn bị Thánh Đế Thế Gia bắt, dù chưa được xác thực, nhưng Thánh Thần Điện Đường chắc chắn sẽ động tâm với những sức mạnh này chứ?
“Thánh Thần Điện Đường đương nhiên từng ra mặt, cố gắng bắt giữ Thiên Nhân Ngũ Suy.”
“Nhưng một là tốc độ trưởng thành của năm đại tuyệt thể không thể dùng lẽ thường mà suy đoán, Thiên Nhân Ngũ Suy rất nhanh đã đạt tới cấp độ Thái Hư, thực lực bản thân không tầm thường.”
“Hắn không chủ động làm tổn thương người khác, nhưng cũng không ngu tới mức để người khác làm tổn thương mình.”
“Hai là hắn không giống với con Quỷ Thú có thôn phệ chi thể mà ta nhắc tới trước đó, rất khiêm tốn, ít khi ra tay.”
“Cho dù người xung quanh hắn chết một cách khó hiểu, nhưng về mặt thời gian, luôn không khớp với hắn, thuộc về cái chết bất ngờ sau khi tiếp xúc.”
“Ngay cả khi Thuật Kim Môn bị làm cho biến mất, chúng ta sau khi sự việc kết thúc có thể tổng kết lại là vì nguyên nhân suy bại chi thể.”
“Nhưng đặt vào lúc đó, Thuật Kim Môn là do nội ngoại hỗn loạn, cùng bị các thế lực tấn công, chia chác sạch sẽ, nhìn qua thì chẳng có chút liên quan nào tới Thiên Nhân Ngũ Suy!”
“Đây mới là ‘Thiên Sát Cô Tinh’ chân chính!”
Lý Phú Quý nhún vai, rất bất đắc dĩ nói:
“Chuyện này rõ ràng cũng không lớn tới mức có thể làm kinh động ngũ đại Thánh Đế Thế Gia, chỉ là một nhà suy bại, chúng phái phân chia ăn sạch – tình huống rất bình thường, trên Thánh Thần Đại Lục lúc nào chẳng diễn ra cảnh cá lớn nuốt cá bé như thế này.”
“Thiên Nhân Ngũ Suy cũng không phải Quỷ Thú, Thánh Thần Điện Đường lúc đó thậm chí không quá coi trọng, chỉ hạ lệnh bắt người.”
“Nhưng muốn nhắm vào suy bại chi thể…”
Lý Phú Quý cười nhạo, cười rất lâu mới dừng lại.
“Chưa kịp lại gần, các loại bất ngờ đã xảy ra.”
“Một khi đã thực sự lại gần, khó hiểu thay lại có người chết.”
“Hơn nữa những chuyện này đặt vào thời điểm đó nhìn nhận, đều có nguyên do riêng, không ai liên tưởng tới Thiên Nhân Ngũ Suy.”
“Nghe nói đại bộ đội của Thánh Thần Điện Đường đi mấy trăm người, khi thực sự nhìn thấy mục tiêu, chỉ còn lại chưa đầy ba năm mươi, hơn nữa phần lớn đều bị thương tàn.”
“Đừng nói là bắt Thiên Nhân Ngũ Suy, bắt một tên Thái Hư bình thường, ước chừng cũng hơi treo.”
Lý Phú Quý đàm tiếu phong vân kể xong cuộc đời Thiên Nhân Ngũ Suy, Từ Tiểu Thụ lại nghe ra chi tiết cực kỳ tởm lợm trong đó.
Thế này thì bắt kiểu gì?
Nếu không phải Bán Thánh nhận được mật lệnh, hoặc là Thánh Đế thực sự muốn người này, thì ai có thể bắt được Thiên Nhân Ngũ Suy chứ?
“Vô tình sẽ mang lại tai ương cho người khác, cùng với năng lực nguyền rủa.”
“Bản thân còn nắm giữ các loại tà thuật Nam Vực, không giống với thôn phệ chi thể kia, không người thân, không bạn bè, nên cũng chẳng có nhược điểm.”
“Thần thông quảng đại lại còn thần bí khó lường, nhưng lại chẳng phải Quỷ Thú, đội quân chính nghĩa Thánh Thần Điện Đường cũng không thể vô cớ bắt người công khai.”
“Làm lén, ít người không bắt được.”
“Người nhiều, thì lại biến thành làm công khai…”
Từ Tiểu Thụ tặc lưỡi lắc đầu, thở dài không ngớt.
Quái vật thế này, gia nhập Diêm Vương, có lẽ là nơi thuộc về tốt nhất của hắn rồi?
Chỉ có loại sinh vật trân quý sở hữu thuộc tính thời không như Hoàng Tuyền, mới trấn áp nổi suy bại chi thể thôi!
“Đúng rồi, Hoàng Tuyền đâu?” Từ Tiểu Thụ hỏi tới người này.
“Không biết.” Lần này, Lý Phú Quý lắc đầu rất dứt khoát, “Điều ta hiểu, chắc cũng không khác gì Thụ Gia hiểu, thuộc tính thời không, Thái Hư, Hồn Thiết, Thương Huyền Kiếm.”
Từ Tiểu Thụ: “…”
Bí ẩn thế sao?
Cũng ngang ngửa Không Dư Hận rồi!
Đều là thuộc tính thời không, liệu có phải là hóa thân của Bán Thánh gì đó không?
Liếc Lý Phú Quý một cái, Từ Tiểu Thụ mím môi, nhanh chóng im lặng không nói.
Nực cười, câu hỏi của hắn ngay cả Bát Tôn Ám cũng không có đáp án, một cơ quan tình báo nhỏ nhoi dưới trướng Thánh Nô, có thể hiểu được bao nhiêu?
Có thể tìm hiểu cặn kẽ cuộc đời Thiên Nhân Ngũ Suy đến mức này, đã là sự thể hiện thần thông quảng đại của Bán Nguyệt Cư, Hoa Thảo Các rồi.
“Đi ra thôi.”
Từ Tiểu Thụ tạm thời không còn gì muốn tìm hiểu thêm.
Quen biết Lý Phú Quý, khiến hắn thực sự hiểu rõ một cơ quan tình báo tốt, đối với cá nhân và thế lực giúp ích lớn đến mức nào!
Nhưng chỉ dựa vào bản thân bồi dưỡng, chắc chắn rất khó bồi dưỡng ra được cơ quan tình báo, nhân viên thế này.
Thời gian cũng không đợi được lâu như vậy.
Từ Tiểu Thụ quyết định tìm cơ hội, đợi tới khi gặp lại Bát Tôn Ám, sẽ đòi người Lý Phú Quý này.
Người dĩ nhiên không thể đòi trực tiếp…
Tới lúc đó cứ bảo là muốn thống lĩnh toàn bộ Bán Nguyệt Cư, dùng để làm việc.
Hoặc lấy được quyền chỉ huy cơ quan tình báo khổng lồ này, dù chỉ là chín phần trong đó, cũng được.
Bát Tôn Ám chắc chắn không cho.
Sau một hồi trả giá, hai bên mỗi bên nhượng bộ một bước.
Ê hế, tới lúc này, một tên Phú Quý nho nhỏ, lập tức trở nên không quan trọng lắm, muốn lấy lúc nào cũng được.
Lý lẽ này rất ổn… Từ Tiểu Thụ nghĩ thầm vô cùng mãn nguyện, âm thầm tán thưởng cái đầu thông minh của mình, nheo mắt gật đầu lia lịa.
“Thụ Gia sau khi ra ngoài, xin hãy khoan dung cho sự vô lễ trước đó của Phong Tiêu Sắt.”
Lý Phú Quý nhắc một câu, nói: “Ngài chỉ cần lộ ra Tham Thần, rồi điểm vài câu, hắn không ngốc, sẽ hiểu nên kết giao người bạn như Thụ Gia ngài.”
“Cái này ta hiểu.” Từ Tiểu Thụ ra vẻ, không vui phất phất tay.
Lý Phú Quý này vẫn đang coi thường người ta mà!
Hắn làm việc, còn cần hắn dạy sao? Bát Tôn Ám cũng không dám dạy!
Hắn chỉ cần chịu trách nhiệm nhắc nhở, đề xuất ý kiến, chỉ ra mình làm không ổn chỗ nào là được, còn làm thế nào để quậy phá, đâu cần người ngoài xía vào?
“Chít!”
Được ra lệnh, Hàn Gia nhanh chóng giải trừ sự ngăn cách của thế giới băng sương.
Hàn Gia vẫn luôn ở bên ngoài không hề thành thật, một mặt nép trong lòng Mộc Tử Tịch, một mặt dựng tai lên nghe lén.
Nó cũng không phải là con chồn ngu, chỉ là không bằng những kẻ thực sự thông minh như Tam Tổ, Bát Tôn Ám, v.v.
Nếu ngay cả năng lực tư duy cơ bản cũng không có thì sao có thể sống trong hòn đảo nội Hư Không Đảo tới giờ chứ?
Hàn Gia biết, dù sao mình nghe hay không, Trần… ừm, Thụ Gia chắc chắn cũng sẽ cho rằng mình đã nghe, vậy không nghe thì phí.
Nhưng nghe xong toàn bộ, ngoài không hiểu ra, nó chỉ thấy chấn động.
Cái gì Đế Vương thuật, chế độ pháp, cục này cục kia, nó không hiểu cái nào cả.
Cuối cùng chỉ nhớ được Thiên Nhân Ngũ Suy có suy bại chi thể, Thụ Gia hình như rất đề phòng gã này, tìm cơ hội tiêu diệt gã!
“Thụ Gia.”
Chu Nhất Khỏa chờ bên ngoài, thấy hai người cuối cùng cũng ra, vội vàng hành lễ.
Hắn bây giờ là người của Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu rồi, vẫn còn trong thời kỳ khảo nghiệm, tìm được cơ hội là phải thể hiện mình.
“Ừ.”
Từ Tiểu Thụ gật đầu, không để ý tới Chu Nhất Khỏa, nhìn sang Phong Tiêu Sắt.
Phong Tiêu Sắt với ánh mắt nghi hoặc quét qua lại giữa Từ Tiểu Thụ và Lý Phú Quý.
Hắn không biết hai người này nói chuyện gì trong Thánh Vực, nhưng sau khi ra, hai người không hề trở nên thân thiết, cũng không hề xa cách.
Trên người càng không có dấu vết đánh nhau, chỉ là bụi trên đầu gối Lý Phú Quý dày thêm chút ít.
Rõ ràng, hắn đã từng quỳ gối ở bên trong không chỉ một lần, không biết đã xảy ra chuyện bẩn thỉu gì.
Hai người này bây giờ duy trì, vẫn là trạng thái nửa sống nửa chín trước khi vào Thánh Vực.
“Chắc chắn đã nói chuyện gì đó!”
Phong Tiêu Sắt biết mình và Lý Phú Quý đã nghe quá nhiều thứ, không đưa ra được chút gì có giá trị để trao đổi, Lý Phú Quý không sống nổi.
Dĩ nhiên, bản thân hắn cũng vậy.
Chỉ là nếu Từ Tiểu Thụ thực sự muốn nhắm vào hắn, hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Đạo của Phong Tiêu Sắt, không chỉ là kiếm đạo, đây chỉ là một trong số đó của hắn.
“Ôi chao, Tiêu Sắt huynh!”
Từ Tiểu Thụ chỉ gồng mình một lát, liền lộ ra khuôn mặt tươi cười, bước tới khoác vai Phong Tiêu Sắt.
Phong Tiêu Sắt: ???
“Nhận được hoài nghi, giá trị bị động, +1.”
“Nhận được bài xích, giá trị bị động, +1.”
Giây phút này, Phong Tiêu Sắt suýt rút kiếm!
Nhưng Từ Tiểu Thụ mặt mày vô hại, trên mặt còn lộ ra vẻ nịnh nọt.
Dáng vẻ vênh váo trước đó, lúc này cũng biến thành biểu cảm giống như những kẻ nịnh hót mà mình từng thấy.
Thay đổi lớn thế này?
“Ngươi muốn làm gì?”
Phong Tiêu Sắt đẩy tay Từ Tiểu Thụ ra, kết quả phát hiện tay này nặng như ngàn cân, hắn vậy mà không đẩy ra nổi!
Lý Phú Quý…
Lý Phú Quý đáng chết!
Phong Tiêu Sắt lạnh lùng liếc nhìn kẻ không ra gì, mặt mày chết chóc kia.
Tên này, rốt cuộc đã nói gì với Từ Tiểu Thụ? Chẳng phải đã hứa là sẽ sử dụng cho mình, sau đó gia nhập Tuất Nguyệt Hôi Cung, giúp đỡ hiến kế sao?
“Tiêu Sắt huynh sao phải xa cách thế?”
Từ Tiểu Thụ cười hì hì, một tay ấn lên kiếm của Phong Tiêu Sắt, tay kia rảnh ra, liền nắm lấy cổ tay Phong Tiêu Sắt, như thể nhìn thấy người bạn thân quen biết bao năm, cực kỳ nhiệt tình.
“Trước đây không biết Tiêu Sắt huynh là người của Tuất Nguyệt Hôi Cung, vừa rồi Lý Phú Quý vì muốn sống, đã nói cho ta biết lai lịch của Tiêu Sắt huynh.”
“Bao gồm cả việc huynh đài ngươi che giấu Quỷ Thú chi lực, là kẻ phản bội nhà họ Phong, còn có tu đạo lý niệm của ngươi, là Linh, Kiếm, Thú ba thứ hợp nhất… tên này thủ đoạn vô biên, chỉ cầu sống sót.”
“Từ mỗ đây mới bừng tỉnh, hóa ra Tiêu Sắt huynh cùng đạo với ta, chúng ta nên trở thành bạn bè mới đúng!”
Từ Tiểu Thụ lắc đầu cảm thán, không ngừng vỗ lên mu bàn tay Phong Tiêu Sắt, không cẩn thận vỗ ra máu.
“Nhận được kinh nghi, giá trị bị động, +1.”
Phía sau Lý Phú Quý nghe vậy biểu cảm cứng đờ, đã hóa đá tại chỗ, chỉ còn mí mắt giật giật hai cái.
Thụ Gia…
Ngài không thể hố người kiểu này được!
Ta còn muốn sống, ngài đây là muốn dồn ép ta chạy khỏi Nam Vực, tới nơi khác sinh sống hay sao?
“Nhận được nguyền rủa, giá trị bị động, +1.”
Ánh mắt Phong Tiêu Sắt lạnh lẽo, liếc nhìn vết máu trên mu bàn tay, chuyển mắt nhìn Lý Phú Quý, lạnh lẽo như đang nhìn một người chết.
“Hừ, ngài là đường đường Thụ Gia cơ mà!”
“Phong mỗ không cao nổi, ngay cả việc giao lưu với ngài, cũng phải quỳ xuống dập đầu ba cái trước, không phải sao?”
Phong Tiêu Sắt cố gắng rút bàn tay đang chảy máu ra, kết quả Từ Tiểu Thụ không chịu buông.
Hắn dùng lực, tay trật khớp rồi!
Phong Tiêu Sắt: “…”
“Nhận được nguyền rủa, giá trị bị động, +1.”
“À, ngươi còn muốn dập đầu cho ta sao? Vậy ngươi bận trước đi… ừm, dập một cái trước đi!” Từ Tiểu Thụ thụ sủng nhược kinh, vội vàng buông tay.
Phong Tiêu Sắt vì quán tính dùng lực mà lùi lại hai bước, nghe vậy cả người rối loạn trong gió.
Ngươi bị bệnh à!
“Nhận được trừng mắt, giá trị bị động, +1.”
“Nhận được hoài nghi, giá trị bị động, +3.”
“Nhận được kính ngưỡng, giá trị bị động, +1.”
Chu Nhất Khỏa ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt, trầm ngâm một chút, lùi về phía sau, đi tới vị trí của Mộc Tử Tịch.
“Ngươi cũng là thuộc hạ của Thụ Gia? Hắn luôn như thế này sao?” Chu Nhất Khỏa lại gần một chút, thấp giọng hỏi.
“Không có mắt nhìn, ta là tỷ tỷ của Từ Tiểu Thụ!” Mộc Tử Tịch đảo mắt, nói năng kiểu Thụ.
“Hả?”
Chu Nhất Khỏa trợn to mắt, rõ ràng bị dọa sợ.
Hắn liếc mắt nhìn Hàn Gia, cả người run rẩy một cái, dường như hoàn toàn hiểu ra chuyện gì, vội vàng khom người nói: “Chào tỷ tỷ.”
“Ê hế”
Cô bé vừa nghe thấy tiếng “tỷ tỷ” này, lông mày lập tức cong thành vầng trăng khuyết, miệng nhỏ vểnh lên hai bên, răng khểnh sáng loáng, tỏa ra ánh sáng đắc ý.
Dưới chân nó mọc ra hai sợi dây leo, chống đỡ cả người lên cao hơn một chút, sau đó lại vươn tay vỗ vỗ đầu Chu Nhất Khỏa.
“Ngươi rất thú vị, sau này có việc tìm ta, tỷ tỷ bảo kê cho ngươi.”
Vui quá đi mất!
Mộc Tử Tịch đã lâu lắm không vui như thế này.
Nó không ngờ tên Thái Hư mà Từ Tiểu Thụ mới chiêu mộ lại dễ chơi như vậy, lại tin nó là tỷ tỷ của Từ Tiểu Thụ, thật ngu quá đi!
Cũng chưa từng có ai gọi mình là tỷ tỷ cả… Thế giới trong mắt Mộc Tử Tịch chỉ còn lại một đường chỉ, hồi lâu vẫn không thể ngừng vui.
“Vâng tỷ tỷ.”
Chu Nhất Khỏa gật đầu cũng cười.
Đây chính là sư muội của Thụ Gia, nhị đồ đệ của Vô Tụ tiền bối, thành viên biên chế ngoài của Thánh Nô Mộc Tử Tịch sao?
Quả nhiên giống như lời đồn, ngực không to, cũng không có não.
Chỉ cần dỗ dành được vị này, gia nhập Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu, chắc sẽ không có vấn đề gì.
Nghe nói quyền bính của cô ấy còn trên cả Thụ Gia…
Thánh Nô ngoại trừ Bát Tôn Ám đại nhân, những người khác có lẽ đều không hiệu lệnh nổi Thụ Gia, nhưng Mộc Tử Tịch nhất định có thể.
Đây mới là linh vật chính tông, là cô bà nội đích thực!
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?!”
Đôi tỷ đệ lệch tuổi kia đã kết nghĩa trong nửa mê nửa tỉnh, bên này Phong Tiêu Sắt hoàn toàn bị thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ, nhưng vẫn mang theo khiêu khích và châm chọc, không ngừng cố gắng kích giận mình mà Từ Tiểu Thụ làm cho nổi cáu.
“Ngươi muốn chiến, thì tới!”
“Ngươi muốn có ý đồ gì khác, thì nói!”
“Vòng vo tam quốc ta không thích, có chuyện một kiếm không giải quyết được, thì hai kiếm!”
Phong Tiêu Sắt mặt như sương lạnh, nhìn chằm chằm Từ Tiểu Thụ.
Hắn thực ra đã kiêng dè rồi, không muốn động thủ cũng không muốn động thủ, dù sao lúc này cũng không có một Lý Phú Quý nào tới kéo mình lại.
Nhưng Từ Tiểu Thụ vừa lấy lòng vừa châm chọc, giây trước còn nịnh hót thuần túy, giây sau đã chuyển thành âm dương quái khí.
Phong Tiêu Sắt thực sự không hiểu nổi cái gọi là Thụ Gia này!
“Tiêu Sắt huynh, ta mang theo thành ý, tới bàn với ngươi một phi vụ hợp tác.”
Từ Tiểu Thụ phát hiện tên này chịu đựng giỏi, vậy thì không kích nữa.
Hắn thực ra hơi ngứa tay.
Nếu Phong Tiêu Sắt chủ động ra tay, hắn có thể nếm thử sức mạnh đan xen giữa Quỷ Thú và Cổ Kiếm Tu.
Đây là lĩnh vực mà mình vẫn chưa từng lĩnh giáo qua.
Đánh có lại hay không thì tính sau, nhưng có Hàn Gia ở đây, mình chắc chắn không chết được, Phong Tiêu Sắt cuối cùng tất bại, nên Từ Tiểu Thụ cái gì cũng dám thử.
Nhưng dường như cũng vì Hàn Gia đã từng ra tay, Phong Tiêu Sắt không còn phóng túng như trước, chết sống không chịu xuất kiếm.
“Hợp tác gì?” Phong Tiêu Sắt không hề muốn bàn, nhưng phải nể mặt Bán Thánh.
“Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu, hợp tác với phái chủ chiến Tuất Nguyệt Hôi Cung của các ngươi.” Từ Tiểu Thụ trở nên nghiêm túc hơn, không đợi hắn từ chối, lại hỏi: “Ngươi quen Tiêu Đường Đường không?”
Phong Tiêu Sắt nhướng mày thật cao, khẽ gật đầu.
“Cô ấy trước đó đưa ta một con mèo…”
Từ Tiểu Thụ lời còn chưa dứt, Phong Tiêu Sắt chỉ sững sờ một chút, liền bừng tỉnh phản ứng lại cái gì đó.
“Tham Thần?”
“Tham Thần đại nhân ở trong tay ngươi?!”
Phong Tiêu Sắt lùi nửa bước, tay nắm lấy chuôi kiếm, trong mắt tràn đầy sát ý, trên người lắt nhắt còn bốc lên hắc khí của Quỷ Thú.
“Nhận được khóa mục tiêu, giá trị bị động, +1.”
Từ Tiểu Thụ không ngờ chỉ một câu ngắn ngủi lại có thể dẫn tới phản ứng kịch liệt như thế, xem ra địa vị của Tham Thần trong Tuất Nguyệt Hôi Cung thực sự rất cao.
Hơn nữa…
“Chớ nóng nảy.”
Từ Tiểu Thụ ấn tay xuống, sự điềm tĩnh trong mắt dưới ảnh hưởng của “Khí Thôn Sơn Hà”, chỉ một cái nhìn liền xóa tan chiến ý của Phong Tiêu Sắt.
Phong Tiêu Sắt bình tĩnh lại, đột nhiên lại nổi giận đùng đùng.
Bị ảnh hưởng rồi!
Thế của tên này, thực sự không thể phòng bị!
“Xem ra, mâu thuẫn Tuất Nguyệt Hôi Cung của các ngươi, lớn hơn ta nghĩ đấy, phái thủ cựu trộm mất mèo, phái chủ chiến các ngươi lại không biết?” Từ Tiểu Thụ mạnh dạn giả thuyết.
“Đó không phải là mèo!” Gân xanh trên trán Phong Tiêu Sắt nổi lên.
“Tham Thần, Tham Thần đại nhân…” Từ Tiểu Thụ cười hì hì tạ lỗi, trong lòng nghĩ không phải là một con mèo luyện đan thôi sao, nó hiện tại đang chơi cực kỳ hăng trong Nguyên Phủ của ta, ngươi mà nhìn thấy cảnh đó, có thể đột tử tại chỗ.
“Tiêu Sắt huynh, ngươi từng nghĩ, vì sao Tiêu Đường Đường lại có thể mang Tham Thần ra đưa cho ta?”
“Hừ!” Phong Tiêu Sắt hừ lạnh, nếu không phải ở đây có Bán Thánh, ngươi Từ Tiểu Thụ hiện đã mất đầu rồi.
“Đây là sự đồng ý của Lão Bạch!” Từ Tiểu Thụ nói năng trầm trọng.
Lão Bạch?
Tất cả mọi người tại hiện trường đều sững sờ một chút.
Lý Phú Quý phản ứng đầu tiên, nín cười vội vàng cúi đầu.
Phong Tiêu Sắt giật giật khóe mắt, hơi do dự nói: “Ngươi nói là… Bạch Vị cung chủ?”
“Ngoài lão ấy ra, còn ai nữa?” Từ Tiểu Thụ khịt mũi, nói:
“Hôm đó ta uống rượu cùng Lão Bát, Lão Bạch, trước mặt ta, Lão Bát không hề do dự đề nghị muốn hợp tác với Tuất Nguyệt Hôi Cung các ngươi.”
“Lão Bạch không chịu, từ chối nói mâu thuẫn nội bộ Tuất Nguyệt Hôi Cung các ngươi chưa giải quyết, tạm thời không thể đối ngoại.”
“Nhưng ta lại có thể dễ dàng nhìn ra, Lão Bạch không chịu đồng ý yêu cầu của Lão Bát, thực ra là vì nguyên nhân khác.” Từ Tiểu Thụ trong mắt mang theo hồi ức, cảm thán nói.
Hắn cứ một câu “Lão Bạch”, một câu “Lão Bát”, thực sự làm tất cả mọi người đều ngớ người.
Phong Tiêu Sắt nghe một nửa mới nhận ra, Lão Bạch là Bạch Vị cung chủ, Lão Bát là Bát Tôn Ám.
Từ Tiểu Thụ điên rồi?
Bịa chuyện dám bịa thế này?
Hắn còn từng uống rượu với Bát Tôn Ám, Bạch Vị cung chủ? Mơ thì có!
“Nhận được nguyền rủa, giá trị bị động, +1.”
“Nhận được khinh bỉ, giá trị bị động, +1.”
Lý Phú Quý một tay chống trán.
Câu chuyện Thụ Gia bịa, luôn không lọt tai như thế, không hề có chút độ tin cậy nào.
Nhưng Từ Tiểu Thụ dường như không để ý tới những điều này, hắn cười nhìn về phía Phong Tiêu Sắt, tiếp tục nói:
“Quá trình gì đó, không quan trọng.”
“Quan trọng là, Bạch Vị cung chủ đại nhân của các ngươi, dường như rất sợ bị Bát Tôn Ám lợi dụng a!”
Phong Tiêu Sắt nheo mắt, không chút cảm tình nói: “Chúng ta sẽ không hợp tác với Thánh Nô, chỉ có điểm này, ý kiến nội bộ chúng ta thống nhất.”
“Ngươi sai rồi.”
Từ Tiểu Thụ nhìn hắn đầy thâm ý, “Không lâu sau khi uống rượu xong, bên trong Bạch Quật, Tiêu Đường Đường đã mang theo mệnh lệnh của Bạch Vị cung chủ các ngươi, tới tìm ta.”
Lý Phú Quý đang cúi đầu nín cười đột nhiên biểu cảm cứng đờ.
Cảnh tượng này, những lời này, sao có cảm giác quen thuộc thế?
“Nhận được hoài nghi, giá trị bị động, +1.”
Tai Phong Tiêu Sắt động đậy.
Bên trong Tuất Nguyệt Hôi Cung phái chủ chiến và phái thủ cựu không hòa thuận, Bạch Vị cung chủ là người của phía sau, tuy nói thông thường sẽ cân nhắc sự việc từ đại cục, nhưng dù sao cũng có tư tâm.
Không phải chuyện gì, Bạch Vị cung chủ cũng đều thành thật công khai với đông đảo trưởng lão trong cung.
Giống như lần Tham Thần đại nhân mất tích đó, phái chủ chiến không một ai biết.
Đợi tới khi phát hiện ra, Tham Thần đại nhân đã theo Tiêu Đường Đường, Tân Cù Cù, ở tít Đông Vực rồi.
Từ Tiểu Thụ tìm hồi lâu, mới lôi ra một tấm khế ước Quỷ Thú từ trong đống bảo vật của Nguyên Phủ thế giới.
Hắn lấy nó ra, vung mở cho Phong Tiêu Sắt xem.
“Đây là thành ý của ta, Tham Thần đại nhân của các ngươi, đến tận giờ ta vẫn chưa ký kết.”
Ánh mắt Phong Tiêu Sắt cuối cùng cũng bình tĩnh lại, suy nghĩ nói: “Ngươi rốt cuộc có ý gì?”
“Rất đơn giản.”
“Bạch Vị cung chủ các ngươi coi trọng tài năng của ta, biết ta không cam tâm dưới quyền Bát Tôn Ám, muốn liên thủ với ta… hoặc nói là, liên thủ với Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu, hoàn thành mục đích của ông ta.”
“Ngươi?” Phong Tiêu Sắt suýt nữa bật cười.
“Ta!” Từ Tiểu Thụ lại bình tĩnh nhìn hắn, đột nhiên dưới chân áo nghĩa trận đồ, lóe lên rồi lại lóe.
Kiếm đạo bàn, Linh đạo bàn, Thuật đạo bàn.
Không nhiều, chỉ có ba tầng áo nghĩa trận đồ này lóe lên vụt qua, toàn trường lập tức yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề.
Từ Tiểu Thụ ngạo nghễ ưỡn ngực, ánh mắt coi thường.
Giây phút này, khí thế Khí Thôn Sơn Hà, được hắn vận dụng tới cực điểm, ánh mắt nhìn tới, thực sự có vài phần hương vị oai hùng thiên hạ.
“Bát Tôn Ám lúc ở Thiên Tang Linh Cung, liền nhìn thấy Từ Tiểu Thụ ta.”
“Bạch Vị cung chủ các ngươi kém hơn chút, lúc ở Bạch Quật, sau khi giao lưu với ta, mới nhìn thấy Từ Tiểu Thụ ta.”
“Bây giờ, Từ Tiểu Thụ ta đang đứng rõ ràng trước mặt Phong Tiêu Sắt ngươi… ngươi mắt sáng như đuốc, trong mắt lại không có một ai.”
“Cần Từ mỗ đây đạt tới mức độ nào, ngươi mới chịu bỏ xuống chút tự phụ đáng thương đó, ngẩng đầu lên, nhìn thấy trời ngoài có trời, người ngoài có người đây?”
Biểu cảm Lý Phú Quý đã hoàn toàn đông cứng, trong mắt đầy vẻ chấn động.
Chu Nhất Khỏa nhìn chằm chằm áo nghĩa trận đồ đã biến mất dưới chân Thụ Gia, trong con ngươi nhiều thêm sự nóng bỏng.
Phong Tiêu Sắt nắm chặt kiếm trong tay, tâm trạng vô cùng nặng nề.
Những lời này của Từ Tiểu Thụ, giống hệt như lúc mới gặp hắn, cuồng vọng tự phụ như công tử nhà giàu, cao cao tại thượng.
Thế nhưng, sau khi tận mắt nhìn thấy ba tầng áo nghĩa trận đồ bị cố tình lãng quên, vắt óc suy nghĩ cũng không rõ nguồn gốc kia một lần nữa.
Phong Tiêu Sắt không thể không suy nghĩ sâu xa.
Tuy nhiên…
Nghĩ kỹ càng thấy sợ!
Phong Tiêu Sắt đột nhiên phát hiện, có lẽ Bạch Vị cung chủ, thực sự có thể coi trọng Từ Tiểu Thụ, ngay từ lúc hắn còn nhỏ bé!
Nếu Từ Tiểu Thụ trước kia không xuất hiện với tư thái công tử bột đó, để lại ấn tượng xấu đầu tiên cho mình.
Đơn thuần mà nói về khách quan.
Tuổi tác cỡ này, ba tầng áo nghĩa chi lực, Cổ Kiếm Thuật nắm giữ không chỉ một tầng cảnh giới thứ nhất, dựa lưng Thánh Nô, sở hữu Bát Tự Lệnh, Bán Thánh đi theo…
Vừa xuất hiện, chưa hành động nhiều, nhìn như đang đùa giỡn, kết quả đội của mình kẻ chết, kẻ tán.
Mục đích của hắn, ngược lại đã hoàn thành!
Hai người còn lại trong đội, đều trở thành người đi theo sau lưng hắn.
Ngược lại bản thân mình, lại biến thành kẻ cô độc một mình!
Tâm trạng Phong Tiêu Sắt nặng nề như sắt, hắn vẫn luôn kìm nén bản thân không đi suy nghĩ tới tầng này.
Nhưng Từ Tiểu Thụ lại lộ ra cảnh giới áo nghĩa tầng thứ ba, còn nhắc tới Bạch Vị cung chủ, còn bàn tới phân lượng của hắn.
Phong Tiêu Sắt cuối cùng cũng không thể không coi trọng.
Nhưng những thiên tài như Từ Tiểu Thụ, thực sự phải suy nghĩ kỹ, có thể không đáng sợ sao?
“Thụ Gia muốn nói gì, ta bây giờ nghe vào tai rồi… xin lỗi, trước đó thần trí không rõ, nhìn cái gì cũng không hiểu, nghe cũng không thông.” Phong Tiêu Sắt đột nhiên ôm quyền khom người, khôi phục lại tất cả lý trí, tiên phong bỏ xuống thân phận.
Gạt bỏ sự kiêu ngạo của Từ Tiểu Thụ không bàn tới, người này, vốn dĩ xứng đáng để phái chủ chiến kết giao.
Huống chi, tuổi tác của hắn, đạt được thành tựu như thế này…
Phong Tiêu Sắt lấy mình làm đại diện, phát hiện mình nếu là Từ Tiểu Thụ, chỉ có thể cuồng hơn hắn, thậm chí không có lấy một nửa thu liễm.
Người chống đối ta thì chết, kẻ nghịch ý ta thì vong!
Bán Thánh trong tay, Thánh Nô làm chỗ dựa, quản ngươi là Tuất Nguyệt Hôi Cung, hậu nhân nhà họ Phong gì đó, hiện tại giết đi, sau này Từ Tiểu Thụ ta vẫn có thể đứng vững, không sợ bất kỳ ai trên thế giới!
Vốn đã sắp là một trong những kẻ thống trị trong bóng tối rồi, còn cần nể mặt ai nữa chứ?
Trong tình huống này, thực sự có thể nể mặt người khác, thì quả là quá không dễ dàng!
Phong Tiêu Sắt đổi vị trí suy nghĩ, sợ tới toát mồ hôi lạnh, mình bây giờ còn sống, thực sự là một chuyện khó tin.
Từ Tiểu Thụ nói rất đúng, Tuất Nguyệt Hôi Cung và Thánh Nô, chưa bao giờ là kẻ địch!
“Tình huống gì vậy…”
Mộc Tử Tịch ở phía sau vuốt ve con chồn nhỏ trắng, kinh ngạc nhìn Phong Tiêu Sắt cao ngạo này đột nhiên trở nên thuần phục như chồn, không khỏi lén nhìn Từ Tiểu Thụ thêm hai lần.
Thực sự lợi hại nha…
Nhưng Thụ Bảo trước kia cũng không có áo nghĩa trận đồ mà?
Sao chỉ một cái biến mất, đột phá Vương Tọa trở về, cái gì cũng biết rồi?
Thật thần kỳ!
Từ Tiểu Thụ thấy Phong Tiêu Sắt dưới sự kiêu ngạo của mình, cuối cùng cũng từ bỏ kiêu ngạo, trở thành một người bình thường.
Hắn liền biết, mình thành công rồi.
Bát Tôn Ám từng nói, tuổi trẻ thì nên nhẹ cuồng.
Có tư bản và sự tự tin, thì phải phô ra hết!
Trước kia Từ Tiểu Thụ đều thu lại, đó là vì hắn nhìn thấy quá nhiều đại nhân vật, phô ra sẽ chết.
Bây giờ khác rồi.
Bây giờ hắn bảo đảm có chiến lực của Thái Hư bình thường, điều này đã khiến hắn trong ván cờ ngũ vực của Đại Lục, đã có nhất định quyền phát ngôn, quyền tự chủ hành động.
Mà muốn thực sự xây dựng Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu, chỉ dựa vào những mưu mô quỷ quyệt và đánh lén ám hạ trước kia, hoàn toàn không đủ.
—— Biển hiệu!
Phải giống như ba chữ “Bát Tôn Ám”, làm ra một biển hiệu chỉ cần khiến người ta nghĩ tới cái tên, sẽ quỳ xuống thần phục.
Khi có một biển hiệu như vậy, hoặc nói là tín ngưỡng tồn tại.
Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu thậm chí không cần phải đi tìm người, người, sẽ tự động tìm tới cửa!
Ai có thể trở thành biển hiệu của Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu, thậm chí tín ngưỡng?
Bán Thánh cũng không đủ!
Nhưng một người trẻ tuổi có tiềm năng cực lớn, hắn cái gì cũng biết, thiên phú còn mạnh hơn cả Bát Tôn Ám năm đó, còn gọi là Từ Tiểu Thụ…
Vậy thì hắn có thể!
Từ Tiểu Thụ nhìn Phong Tiêu Sắt, trầm tĩnh nói:
“Bạch Vị cung chủ sợ Bát Tôn Ám, vì Bát Tôn Ám danh tiếng vang xa, ông ta sợ bị lợi dụng, sợ bị dùng làm súng, ta có thể hiểu.”
“Ông ta tìm tới ta, muốn liên minh với Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu của ta, nhắm vào chính là tiềm năng tương lai của ta, ta cũng có thể hiểu.”
“Nhưng ta sẽ không tùy tiện bị ràng buộc với Tham Thần đại nhân của các ngươi như vậy, bởi vì Tuất Nguyệt Hôi Cung ta mới chỉ tiếp xúc một nửa.”
“Một nửa còn lại, là các ngươi, những người của phái chủ chiến.”
Từ Tiểu Thụ thu lại khế ước Quỷ Thú, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người về phía bản thân, lại nói:
“Ta cũng muốn làm một phi vụ với người của phái chủ chiến các ngươi, quân bài là ta, là Từ Tiểu Thụ ta!”
“Giá trị của ta lớn tới mức nào… là lớn hơn trời, hay nhỏ hơn bụi, các ngươi tự cân nhắc.”
“Nhưng Bạch Vị cung chủ dám đặt cược vào ta, ta không tin phái chủ chiến các ngươi, không có gan dạ này.”
Khựng lại một chút, Từ Tiểu Thụ mỉm cười quét nhìn toàn trường, lanh lảnh mà nói:
“Bạch Vị cung chủ đang tìm một khả năng, ông ta trước tiên là người của Tuất Nguyệt Hôi Cung, sau đó mới là phái thủ cựu.”
“Ông ta không phải kẻ thù của phái chủ chiến, chỉ là muốn tìm một phương thức ôn hòa, để kéo dài lý niệm kiến cung của Tuất Nguyệt Hôi Cung các ngươi… lý niệm này là gì, nghĩ tới không cần ta phải nói nhiều.”
“Bát Tôn Ám là một khả năng, nhưng thanh kiếm này quá sắc bén, rất khó bị người khác sử dụng.”
“Ta không giống, ta vẫn còn ở trong vỏ kiếm.”
“Suy nghĩ, lựa chọn, phương hướng của Tuất Nguyệt Hôi Cung các ngươi, cũng là sự cân nhắc của Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu, bởi vì ta hiện tại còn thiếu hỏa hầu, cần gấp sự giúp đỡ.”
“Tuyết trung tống thán và cẩm thượng thiêm hoa, hoàn toàn khác biệt, ta tự tin Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu có thể dựa lưng Thánh Nô trưởng thành lên.”
“Bây giờ, chính là đang cho phái chủ chiến các ngươi một cơ hội nhập bọn, có hay không, muốn đồng minh là ta!”
Từ Tiểu Thụ đi tới chính diện phía trước Phong Tiêu Sắt, giọng điệu vẫn là cao cao tại thượng, chưa bao giờ buông xuống.
Hắn trân trối nhìn đôi mắt Phong Tiêu Sắt, với khẩu khí bình đạm nhất, nói những lời kiên quyết nhất.
“Không muốn, ta sẽ chọn Lão Bạch, chọn phái thủ cựu.”
“Vậy phái chủ chiến các ngươi bây giờ có thể tuyên chiến với ta, thậm chí giết ta ngay lúc này, bởi vì trễ chút nữa, các ngươi không ngày mà vong.”
“Mà muốn, ta liền giúp các ngươi một tay!”
“Bởi vì Hồng Y, cũng là mục tiêu của ta!”
Lời này dứt, toàn trường yên tĩnh, nghe thấy tiếng kim rơi.
Thực ra trước đó, khi mấy người tại chỗ nhận ra thân phận Thánh Nô Từ Tiểu Thụ, đã có thể đoán ra tên này đang làm bộ làm tịch, chỉ là ngụy trang.
Nhưng giây phút này, họ phát hiện, có lẽ Từ Tiểu Thụ có nghi vấn làm màu từ đầu tới cuối.
Nhưng hắn thực sự có năng lực làm màu như thế, cũng như tư bản!
Ít nhất, đơn thuần nói từ những lời này, Phong Tiêu Sắt đã bị đe dọa rất nghiêm trọng!
Hắn nhìn mắt Từ Tiểu Thụ, biết hôm nay không hợp tác với hắn, chỉ có thể giết hắn ở đây.
Nếu không ngày sau, tên này tuyệt đối sẽ trở thành viện trợ mạnh nhất của Bạch Vị cung chủ.
Thậm chí dẫn người Thánh Nô, tới đập tan phái chủ chiến.
Thế nhưng, giết được không…
Bát Tôn Ám, Bạch Vị cung chủ không dám dùng.
Nhưng lúc ở Bạch Quật, Bạch Vị cung chủ đã dùng Tiêu Đường Đường và Tham Thần, buộc Từ Tiểu Thụ lên chiến thuyền phái thủ cựu của ông ta.
Loại tình nghĩa được kết giao từ lúc còn rất sớm này, là phái chủ chiến bây giờ căn bản không thể đạt được.
Bởi vì Từ Tiểu Thụ hiện tại, đã đang trên đường quật khởi rồi, hắn không còn nhỏ bé nữa.
“Tuyết trung tống thán muộn màng sao…” Phong Tiêu Sắt lẩm bẩm.
“Nhưng than muộn màng cũng vẫn là than, nó không phải cẩm thượng thiêm hoa, bởi vì Từ Tiểu Thụ ta hiện tại, chính là cần phái cấp tiến như các ngươi, cần chiến lực của các ngươi.”
“Ta được các ngươi sử dụng, các ngươi cũng có thể được ta sở hữu, hợp thì hai bên cùng có lợi, phân thì một bên có hại.”
Từ Tiểu Thụ mỉm cười.
Phong Tiêu Sắt nghe mà khóe môi giật giật.
Một bên có hại…
Nói còn rất đúng đấy!
Dù thế nào, Từ Tiểu Thụ đã nắm chặt lá bài lớn, Bạch Vị cung chủ, ông ta vĩnh viễn sẽ không mất đi thứ gì.
Nhưng phái chủ chiến nếu mất đi đồng minh Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu này, khả năng rất cao sẽ chìm xuống đáy biển, lại bị quét sạch.
Phong Tiêu Sắt nhất thời có chút không hiểu nổi.
Rõ ràng Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu hắn cũng biết, chỉ là một tổ chức nhỏ, ngay cả xách giày cho Tuất Nguyệt Hôi Cung cũng không xứng.
Thế nhưng khi nhìn thấy Từ Tiểu Thụ, giá trị của tổ chức này đột nhiên trở nên lớn hơn, giới hạn thậm chí có thể cao tới độ cao của Thánh Nô đó.
Cược không?
Phong Tiêu Sắt đã động tâm.
“Ngươi không cần trả lời ta ngay bây giờ.”
Từ Tiểu Thụ lại đúng lúc lùi một bước, bày ra dáng vẻ cự tuyệt người ngoài ngàn dặm, và thờ ơ không mấy hứng thú.
“Nếu ngươi không có quyền lên tiếng, chỉ cần không chết trong chuyến Hư Không Đảo, thì sau khi trở về Tuất Nguyệt Hôi Cung, hãy nói những lời Từ mỗ đây nói bây giờ, với người chủ sự phái chủ chiến các ngươi nghe.”
“Họ, sẽ hiểu giá trị của Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu, dù sao ngươi mắt rỗng tuếch, trong mắt không có người.”
Phong Tiêu Sắt lại bị châm chọc.
Nhưng hắn không ngu, biết nếu bây giờ không đồng ý, đợi sau Hư Không Đảo, Từ Tiểu Thụ lại trưởng thành thêm một đợt, lại đi bàn hợp tác.
Thì quân bài phái chủ chiến phải bỏ ra, sẽ phải nhân lên không biết bao nhiêu lần!
“Ta có thể đại diện một phần người của Tuất Nguyệt Hôi Cung, chính là phái hệ của chúng ta, đồng ý liên minh với Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu các ngươi, ngay bây giờ, có thể luôn!”
Phong Tiêu Sắt vô cùng quyết đoán.
Nên nói là có thể trưởng thành tới cảnh giới này, còn có thể được phái lên Hư Không Đảo, còn là đơn thương độc mã… thì chẳng có ai là đơn giản cả!
“Rất có khí phách.” Từ Tiểu Thụ tán thưởng.
“Vậy chúng ta cần phải bỏ ra cái gì?” Phong Tiêu Sắt hỏi.
“Rất ít, rất ít…” Từ Tiểu Thụ cười lắc đầu, quay sang phía sau, vượt qua Lý Phú Quý, đi tới bên cạnh Mộc Tử Tịch, vừa đi vừa nói:
“Ta chỉ là một mối liên hệ giữa phái chủ chiến và phái thủ cựu Tuất Nguyệt Hôi Cung các ngươi.”
“Ta là thanh kiếm của các ngươi, các ngươi có thể sử dụng ta, hoàn thành mục tiêu mà các ngươi muốn hoàn thành.”
“Nếu cần thiết, ta có nhu cầu, cũng sẽ thông báo cho cả hai bên các ngươi, nhưng các ngươi là đại gia, đại thế lực, nhân lực, vật lực, tài lực mà ta cần các ngươi bỏ ra, tuyệt đối sẽ không vượt quá khả năng chịu đựng của các ngươi.”
“Hợp tác, đôi bên cùng có lợi… không phải sao?”
Từ Tiểu Thụ đứng bên cạnh tiểu sư muội, xòe hai tay, khuôn mặt mỉm cười.
“Mà nếu ngay cả sự tin tưởng cũng không có, ta sẽ không liên minh với các ngươi, bởi vì Bạch Vị cung chủ vô điều kiện ủng hộ ta.”
Mộc Tử Tịch dịch sang bên cạnh nửa bước, ngước mắt nhìn sư huynh đang tỏa sáng bên cạnh, đôi mắt to chớp lại chớp.
Phải nói rằng, Thụ Bảo lúc này, quá quyến rũ a!
Mộc Tử Tịch rất thích nhìn Từ Tiểu Thụ như thế này, đây mới là người nó thích.
Nó không chán ghét việc Từ Tiểu Thụ chơi những mưu mô quỷ quyệt mà nó không hiểu, vì cũng rất lợi hại.
Nhưng so với những thứ ám muội trong tối, loại nghiền ép công khai này – lấy một hậu bối, đạo cảnh Vương Tọa, khắp nơi đè đầu cưỡi cổ một Thái Hư xuất thân đại thế lực để đàm phán điều kiện, ai mà không thích chứ?
“Suỵt” Mộc Tử Tịch lau lau nước miếng.
Ánh mắt Lý Phú Quý cứ thế di động theo sự di chuyển của Thụ Gia.
Chỉ với phi vụ giao dịch trước mắt này, hắn hoàn toàn hiểu rõ giá trị của Thụ Gia, cũng hiểu rõ tầm nhìn xa của Bát Tôn Ám đại nhân.
—— Thụ Gia, vô giá chi bảo!
Rõ ràng trước khi trò chuyện với mình, Thụ Gia ngay cả cung chủ Tuất Nguyệt Hôi Cung là ai, cũng có thể nhầm.
Hắn rõ ràng cái gì cũng không biết!
Thế mà chỉ sau một hồi trò chuyện với mình…
Hắn rõ ràng chỉ sờ được một chút tình báo cá nhân thôi mà!
Ngay cả việc Phong Tiêu Sắt có thể sử dụng, cũng là đề nghị trong một đại phương hướng mà mình đưa ra.
Chỗ chi tiết, Lý Phú Quý thậm chí còn chưa nghĩ kỹ.
Thế mà hai người vừa ra khỏi Thánh Vực, Thụ Gia đã có thể đem tất cả tình báo đã hiểu được trước đó, dùng sạch sành sanh!
Hắn thậm chí đánh một trận chiến thông tin, mà Phong Tiêu Sắt, toàn diện thất bại!
Lý Phú Quý nhớ lại hai năm sau khi gia nhập Bán Nguyệt Cư, hắn nhận được “Hoa Thảo Lệnh”, được gặp Hắc Dạ Tử, Bạch Dạ Tử đại nhân, lời Hắc Dạ Tử đại nhân từng nói.
Bà nói…
“Trong mắt phần lớn người, giá trị của tình báo, chỉ là tình báo, là thông tin, là chuẩn bị trước, là tránh né rủi ro.”
“Nhưng trong mắt cực ít người, tình báo là kiếm, là thanh kiếm binh không huyết nhận, giết người trong vô hình.”
“Lợi dụng chênh lệch thông tin, người thông minh có thể dùng tình báo, đùa giỡn ngươi ta hắn ba bên trong lòng bàn tay, khu hổ thôn lang, cách ngạn quan hỏa.”
“Khiến người mất đi mà vẫn đắc ý, hao người tiền lương mà lại khiến người vui vẻ, mượn sức người khác, thực hiện điều ta nghĩ, tập hợp bảo vật các nhà, tay không bắt giặc – đây là cách vận dụng cao cấp nhất đối với tình báo.”
Trước kia Lý Phú Quý không hiểu loại chuyện này lắm.
Hắn cuối cùng phát hiện cảnh giới này, ngay cả Hắc Dạ Tử, Bạch Dạ Tử đại nhân, cũng rất khó đạt tới.
Nhưng trước mắt, Thụ Gia mới gặp mình lần đầu, tùy tay đã dùng ra rồi!
Cái này, tính là thiên phú sao?
Lý Phú Quý cúi đầu xuống, ánh mắt lấp lánh.
Hắn biết Thụ Gia không phải tay không bắt giặc, hắn đã bỏ ra.
Nhưng thứ hắn bỏ ra là tình báo, là một thứ không quá quan trọng, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Có lẽ còn quân bài, đó chính là bản thân hắn.
Nhưng chỉ cần người biết dùng như thế, ai không phải lão hồ ly thành tinh, ai không phải đại lão một phương?
Người như vậy, bản thân sao có thể không phải là quân bài lớn nhất?
Thụ Gia không giống, hắn còn nhỏ bé, hắn bàn đều là tương lai.
Thế mà chính những tương lai này, từ miệng hắn nói ra, cũng sở hữu năng lực khiến người ta tin phục.
Hắn bán giá trị bản thân, dưới hình thức trống rỗng, với giá trên trời!
Lý Phú Quý khó che giấu sự động tâm đối với Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu rồi.
Hắn vẫn luôn động tâm, vẫn luôn kìm nén, nếu không sẽ không thể hiện nhiều như vậy trước mặt Thụ Gia.
Nhưng cho tới bây giờ nghe xong lời Thụ Gia, hắn mới phát hiện, hóa ra sự động tâm của mình căn bản không kìm được, hóa ra Thiên Thượng Đệ Nhất Lâu, còn tốt hơn mình tưởng tượng.
Nếu không phải xuất thân Hoa Thảo Các, nếu ta cũng là lãng nhân một mình…
Lý Phú Quý nhìn về phía Chu Nhất Khỏa đang mắt đom đóm.
Tên này, thậm chí có tư cách ngay giây phút nhìn thấy Thụ Gia, xác nhận thân phận, đã mắt đom đóm rồi.
Lần đầu tiên, Lý Phú Quý hâm mộ một người như vậy, một người qua đường mà ban đầu hắn rất coi thường.
“Ta vô điều kiện đồng ý!”
Phong Tiêu Sắt cuối cùng cũng ngẩng cái đầu đang cúi xuống, mỉm cười đưa tay về phía Từ Tiểu Thụ.
“Phía Tuất Nguyệt Hôi Cung, người của chúng ta, ta sẽ đi nói, tuyệt đối có thể đạt được đáp án mà ngươi muốn, điểm này ta có thể đảm bảo.”
“Sau này ngươi muốn gì, Tuất Nguyệt Hôi Cung đều sẽ giúp ngươi, mà khi chúng ta cần ngươi, cũng sẽ không khách khí.”
Từ Tiểu Thụ ngoác miệng cười, cũng đưa tay ra.
Hắn cuối cùng cũng có quân bài, có thể đi đàm phán điều kiện với vị Bạch Vị cung chủ chưa từng gặp mặt đó rồi… ừm, cũng nên là vô điều kiện mới đúng chứ nhỉ?
“Hợp tác vui vẻ!”