Trảm tiên

Lượt đọc: 1380 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 522
Nghĩa huynh cường hãn (Thượng)

❊ ❊ ❊

Ảnh Mị hoàn toàn không biết rằng bản thân thực ra đã đi dạo một vòng trên cửa tử, bởi vì tâm tình Dương Thần lúc đó đang tốt, đặc biệt cảm thấy chuyến đi này có lợi nhuận, cho nên mới tha cho hắn một mạng. Lúc này, Ảnh Mị trong lòng đã quyết định, đang định thương lượng với mấy kẻ khác, nắm giữ trong tay Lý Thừa cùng mấy nữ tử có quan hệ với Dương Thần, thì không sợ Dương Thần không phục tùng.

Dương Thần ở bên này tiếp tục rèn luyện, còn phía bên Ảnh Mị đã bắt đầu hành động một cách khẩn trương. Phải nói rằng hiệu suất của bọn chúng thực sự rất cao, mới tách nhau ra chưa được hai tháng, Ảnh Mị đã lại xuất hiện trước mặt Dương Thần.

Cùng xuất hiện với Ảnh Mị, còn có người mà Ảnh Mị coi là bạn tốt của Dương Thần: Lý Thừa. Chỉ là, lần xuất hiện này, Ảnh Mị không còn hung hăng càn quấy như lần trước, mà có chút khúm núm đi theo sau Lý Thừa, trên mặt mang theo vẻ cẩn trọng, lấy lòng. Trong mắt Dương Thần, nhìn kiểu gì cũng giống như một tên nô tài đang dẫn đường.

“Dương lão đệ, chuyện lần này có chút thú vị, cùng đi xem thử đi!” Lý Thừa vừa gặp mặt cũng không khách sáo với Dương Thần, rất thẳng thắn nói.

“Được!” Dương Thần không hề bận tâm về lời mời của Lý Thừa, không cần suy nghĩ liền lập tức đồng ý.

Cách đó không xa, Ảnh Mị nhìn hai người trò chuyện ngắn gọn như vậy với vẻ kinh ngạc, từ đầu đến cuối không dám bước tới gần thêm một bước, cũng không dám nói thêm một lời.

Hiện tại trong đầu Ảnh Mị, chỉ còn lại sự hối hận. Sớm biết Lý Thừa nhìn có vẻ là Nguyên Anh sơ kỳ này lại là một nhân vật khủng bố như vậy, cho hắn mười lá gan, hắn cũng không dám đi trêu chọc vị đại gia này!

Cảnh tượng xảy ra ngày đó giống như ác mộng, không ngừng hiện lên trong tâm trí Ảnh Mị, khiến hắn đến chết cũng không thể quên.

Vốn tưởng rằng chỉ cần Ảnh Mị ra tay, một hậu bối Nguyên Anh sơ kỳ nho nhỏ chắc chắn có thể dễ dàng bắt gọn. Ôm suy nghĩ đó, Ảnh Mị thậm chí không hề thương lượng với người khác, chỉ dựa theo ám ký tìm thấy đồng bọn đang phụ trách theo dõi Lý Thừa, hai người không chuẩn bị gì cả, trực tiếp xuất hiện trước mặt Lý Thừa.

Hai cao thủ Đại Thừa kỳ muốn tìm phiền phức của một hậu bối Nguyên Anh, còn cần chuẩn bị gì nữa? Chặn Lý Thừa lại, trực tiếp uy hiếp, bắt Lý Thừa đi theo bọn chúng một chuyến, tiện thể thuyết phục Dương Thần.

Phản ứng của Lý Thừa cũng vô cùng dứt khoát, chỉ một kiếm chém bay đầu cao thủ Đại Thừa kỳ đang theo dõi mình, sau đó một quyền đánh cho Ảnh Mị toàn thân nhũn ra, không thể đứng dậy nổi, lúc này mới truy vấn đã xảy ra chuyện gì.

Ảnh Mị lúc này mới ý thức được sự lợi hại của Lý Thừa. Dưới mấy thủ đoạn nhỏ của Lý Thừa, Ảnh Mị cuối cùng cũng biết thế nào là sống không bằng chết. Đừng nói những câu Lý Thừa hỏi, ngay cả những điều Lý Thừa chưa hỏi, hắn cũng như trúc đổ hạt đậu, nhanh chóng khai hết ra.

Thế nào gọi là chỉ cầu được chết nhanh chóng? Ít nhất là trong tâm trí Ảnh Mị, mấy chiêu mà Lý Thừa dùng lên người hắn đã diễn giải đầy đủ ý nghĩa của mấy chữ này.

Vị cao thủ Ma đạo Đại Thừa kỳ cao cao tại thượng ngày xưa, kẻ luôn trong nháy mắt quyết định sinh tử của vô số người, trước mặt Lý Thừa lại giống như một con cừu chờ làm thịt, muốn hắn sống thì sống, muốn hắn chết thì chết.

Vốn tưởng rằng thủ đoạn của bản thân mình không dám nói là thiên hạ đệ nhất, ít nhất cũng là vô song chốn ma giới. Nhưng trước mặt Lý Thừa mới phát hiện, những thứ mình hiểu biết chẳng qua chỉ là trò người ta chơi chán rồi.

Nếu không phải Lý Thừa nể tình Ảnh Mị có thể nhanh chóng tìm ra tung tích Dương Thần, thì lúc này Ảnh Mị đã sớm trở thành máu thịt trong miệng con yêu thú ma hóa nào đó rồi.

Ảnh Mị cuối cùng cũng hiểu tại sao Dương Thần lại để Lý Thừa quyết định, có một cao thủ khủng bố như Lý Thừa ở đây, đừng nói là hố được Dương Thần, dù cho chia phần ít đi một chút, ước chừng Dương Thần cũng sẽ phủi tay bỏ mặc.

Vừa nghĩ đến cái giá trên trời mà Dương Thần đưa ra, Ảnh Mị đã thấy khổ không tả xiết. Sớm biết thế này, cứ trực tiếp đồng ý với Dương Thần cho xong, cũng không cần phải dẫn theo cái tai tinh Lý Thừa này đi.

Giờ thì hay rồi, cho dù hắn dẫn hai người đến đích, cũng không biết sẽ phải hứng chịu bao nhiêu oán trách, dù sao lúc hắn đồng ý với Dương Thần cũng chưa hề thương lượng với đám người kia. Một khi đám đồng bọn đó không đồng ý, hắn biết giải thích thế nào đây?

Nhưng tình hình trước mắt, liệu có cho phép hắn mặc cả với Dương Thần nữa không? Lý Thừa đã biết hết mọi chuyện, không một kiếm chém bay đầu hắn đã là nể tình hắn có thể dẫn đường rồi, nếu ngay cả việc này cũng không làm tốt, hắn còn có lý do gì để tồn tại nữa?

Ảnh Mị tuyệt đối chưa từng nghĩ đến việc dám bỏ chạy, vừa nghĩ đến những thủ đoạn mà Lý Thừa dùng để bức cung hắn lúc trước, hắn đã không nhịn được mà run rẩy. Mặc dù hắn tên là Ảnh Mị, nhưng hắn hoàn toàn tin rằng, trước mặt Lý Thừa, nếu hắn bỏ chạy, cho dù Lý Thừa để hắn chạy trước một canh giờ, hắn cũng chắc chắn không thoát khỏi kết cục mất đầu.

Có thể sống đến bây giờ, Ảnh Mị đột nhiên phát hiện, bản thân mình lại sợ chết hơn bất cứ ai. Cảm giác này khiến hắn vô cùng hoài nghi, tu hành của mình trước kia rốt cuộc là tu cái gì.

Sớm biết thế này, sao lúc trước lại làm vậy? Ngoài sự hối hận, Ảnh Mị không còn suy nghĩ nào khác, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của Lý Thừa, dù Lý Thừa chưa từng gieo bất kỳ cấm chế nào lên người hắn.

“Đi thôi!” Dương Thần không hề dây dưa, một chữ liền quyết định hành trình tiếp theo: “Đã Lý huynh cũng thấy không tệ, vậy thì cùng đi xem thử.”

Lý Thừa quay mặt lại, chỉ liếc nhìn Ảnh Mị một cái, Ảnh Mị lập tức ngoan ngoãn tiến tới hành lễ với Dương Thần, sau đó đi đầu, dẫn hai người bay về phía sâu trong rừng rậm.

Ban đầu, Ảnh Mị cũng không dám bay quá nhanh, sợ Dương Thần không theo kịp. Còn về phần Lý Thừa, hắn đã sớm lĩnh giáo sự lợi hại, cho dù hắn dùng tốc độ nhanh nhất, cũng không thể nào thoát khỏi Lý Thừa.

Nhưng rất nhanh, Ảnh Mị đã phát hiện, không chỉ Lý Thừa, mà ngay cả tốc độ của Dương Thần cũng tuyệt đối không chậm. Bất kể hắn tăng tốc độ lên nhanh đến mức nào, hai người Dương Thần và Lý Thừa luôn luôn ung dung theo sau hắn ở một khoảng cách nhất định.

Đến cuối cùng, Ảnh Mị đã dốc hết sức bình sinh, đẩy tốc độ lên đến cực hạn, nhưng Dương Thần và Lý Thừa vẫn cứ ung dung tự tại như vậy, không nhanh không chậm, thậm chí hai người còn dư sức vừa trò chuyện vừa bay nhanh về phía trước, hoàn toàn trái ngược với Ảnh Mị đang mệt đến mức gần như thè lưỡi ra trước mặt.

Dù Ảnh Mị có ngu ngốc đến đâu, lúc này cũng đã hoàn toàn hiểu ra, trong đầu lại một trận kinh hãi. Hai người trẻ tuổi nhìn như chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ này, tuyệt đối là hai tên khủng bố. Bản thân mình thật là mạng lớn, sau khi đắc tội một người rồi, còn chủ động đi trêu chọc người thứ hai, nói mới thấy, muốn chết cũng không cần phải gấp gáp đầu thai như vậy chứ?

Lúc này, Ảnh Mị đã không còn suy nghĩ nào khác, chỉ cầu có thể an an ổn ổn đưa hai người đến đích, hơn nữa còn phải dốc sức thuyết phục những kẻ khác, nếu không hai vị tai tinh này mà phát tác, đừng nói là bọn chúng đã chuẩn bị hàng trăm năm, dù có chuẩn bị thêm vài trăm năm nữa, những lợi ích đó cũng không còn phần của bọn chúng.

Mọi chuyện đều xem đám đồng bọn đó có biết điều, có hợp tác hay không mà thôi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1020
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.