Trảm tiên

Lượt đọc: 1656 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 627
Cái gì cũng biết (Thượng)

❊ ❊ ❊

[NỘI DUNG]:

Cần phải sau khi phi thăng mới có khả năng làm được sao? Dương Thần cũng bị những lời Lý Thừa nói làm cho hứng thú, sau khi phi thăng thì có ưu thế gì hơn bây giờ? Chẳng lẽ nhất định phải có linh áp của Linh giới hoặc Tiên giới mới luyện chế được?

"Ta phát hiện trong những điển tịch tổ tiên truyền lại, có một thứ hư ảo có thể trói buộc đám hắc trấp kia." Lý Thừa không hề thừa nước đục thả câu, liền giải thích ngay: "Công đức của Thiên Đình. Có lẽ hiện tại ngươi chưa hiểu, nhưng sau này nhất định sẽ hiểu."

Công đức? Trong lòng Dương Thần lập tức trút được một hơi. Hắn sao có thể không biết công đức chứ? Chuyện khác không dám nói, chứ nếu nói đến công đức, Dương Thần tuyệt đối không bao giờ thiếu. Chỉ riêng việc trảm sát Ngọc Đế và Vương Mẫu, đã có công đức gấp mấy lần vô lượng.

"Tuy nghe có vẻ hư ảo, nhưng thứ như công đức này, nếu dùng vào chỗ thực tế, cũng là thứ khiến người ta không thể phòng bị." Lý Thừa vẫn đang ung dung đàm luận ở đối diện: "Điển tịch tiên tổ để lại có ghi chép, nhưng hiện tại muốn thực hiện thì không thực tế."

Vừa nói, Lý Thừa vừa đưa một mảnh ngọc giản tới. Dương Thần đưa tay đón lấy, thần thức quét qua, lập tử nhìn thấy nội dung bên trong. Dĩ nhiên, chỉ là liếc qua một chút mà thôi, nội dung cụ thể, Dương Thần còn phải để dành ngày sau từ từ nghiên cứu, chứ không phải bây giờ.

"Đa tạ đại ca!" Dương Thần chân thành cảm ơn. Đây là điển tịch tổ tiên Lý Thừa truyền lại, nói lời không hay nghe, chắc chắn là gia tộc Lý Thừa đã phải trả giá cực lớn mới truyền xuống được bí tân gia tộc từ Tiên giới, vậy mà cứ thế đưa cho Dương Thần, không hề có chút do dự nào, sao không khiến Dương Thần cảm kích cho được?

"Huynh đệ ngươi ta, không cần phải nói mấy lời này." Lý Thừa xua tay, nâng bình rượu trước mặt chạm nhẹ với bình của Dương Thần, uống một hơi cạn sạch. Dương Thần dĩ nhiên cũng bồi tiếp đến cùng, rất nhanh một vò mỹ tửu đã cạn đáy.

"Ta lại hơi tò mò, một thân Nhân Hoàng chi khí này của ngươi, rốt cuộc từ đâu mà có?" Lý Thừa cũng uống cạn vò rượu một hơi, vươn tay bốc một miếng thịt vỏ sò ném vào miệng, nhai mấy cái nuốt xuống rồi mới tò mò hỏi.

Liên quan đến Nhân Hoàng chi khí, Dương Thần cũng không giấu giếm nhiều, lập tức kể lại chuyện mình dẫn bốn người vợ phong ấn tu vi rèn luyện tâm cảnh tại Tê Hà Trấn, ngay cả chuyện cuối cùng giả chết mấy chục năm trong mộ huyệt cũng kể lại trọn vẹn.

"Thì ra là thế!" Lý Thừa nói một câu như bừng tỉnh đại ngộ, nhưng không hỏi nhiều xem Dương Thần làm thế nào biết Nhân Hoàng chi khí sẽ xuất hiện vào thời điểm đó, địa điểm đó. Mỗi người đều có bí mật riêng, cũng giống như việc Dương Thần tuyệt đối sẽ không hỏi Lý Thừa vì sao lại có tu vi khủng bố như vậy.

Tiếp theo, Dương Thần vẫn không giấu giếm, đem chuyện chỉ điểm Tôn Khinh Tuyết hấp thu Chung Cực Ma Hóa Yêu Đằng, chỉ điểm Thạch San San hấp thu Vô Thượng Thuần Dương Kiếm Khí do Lữ Tổ để lại, chỉ điểm Thạch San San dùng nhân thung bố trận kể ra từng li từng tí. Những trải nghiệm này, suýt chút nữa khiến Lý Thừa nghe xong sững sờ tại chỗ, không thể tin nổi.

Chung Cực Ma Hóa Yêu Đằng còn dễ nói, dù sao cũng chỉ là thi thể, Dương Thần chỉ cần có thể hấp thu ma khí phía trên là hoàn toàn không vấn đề gì. Tương tự, có sự giúp đỡ của Sơn Hà Địa Lý Đồ của Long tộc, thu phục mấy chục, cả trăm cao thủ Đại Thừa Kỳ cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.

Thế nhưng, có thể tìm được Vô Thượng Thuần Dương Kiếm Khí do Lữ Tổ để lại, đây lại không phải chuyện người thường có thể làm được.

"Khí vận này của ngươi, quả thật khiến người ta không còn gì để nói!" Lý Thừa cũng không khỏi cảm thán cơ duyên của Dương Thần: "Nghe đồn tên đó chỉ để lại một đạo kiếm khí cho một người bạn cũ thần bí, trông cậy vào việc người nọ có thể nhờ đạo kiếm khí này mà bay cao bay xa, kết quả người bạn của hắn cũng cứng cỏi, kiên quyết không dùng, dựa vào tu hành của chính mình để độ kiếp phi thăng. Không ngờ thứ để lại cuối cùng lại rẻ cho ngươi."

"Không phải rẻ cho đệ, là rẻ cho đệ muội của huynh!" Dương Thần cười hì hì sửa lại lỗi nhỏ trong miệng Lý Thừa, mặt đầy vui vẻ. Có thể khiến Lý Thừa lộ ra biểu cảm như vậy không nhiều, gặp được một lần hay một lần.

"Ngươi thì không chiếm được lợi à?" Lý Thừa trực tiếp lườm Dương Thần một cái: "Đừng nói với ta là cái vỏ kiếm kia ngươi tùy tay vứt đi rồi nhé. Sau này chỉ cần tu vi ngươi tăng lên, tiếp tục luyện chế, còn có kiếm khí nào có thể làm bị thương ngươi?"

Lời này cũng không phải Lý Thừa nói khoác, cái vỏ kiếm do Lữ Tổ để lại kia, nhìn thì không bắt mắt, nhưng lại là thứ tốt có thể chịu đựng được Vô Thượng Thuần Dương Kiếm Khí, những kiếm khí khác, chỉ cần không hung hãn bằng kiếm khí của Lữ Tổ, thì tuyệt đối không thể phá hỏng, tương đương với việc Dương Thần dễ như trở bàn tay mà có thêm một món pháp bảo phòng ngự cực hạn.

"Hắc hắc!" Dương Thần cười ra tiếng, vẻ mặt đắc ý: "Đại ca thấy đệ là loại ngốc nghếch không biết hàng sao?" Ý trong lời nói, đã là thừa nhận lời của Lý Thừa.

"Tiểu Tuyết, San San và A Linh đều được chỉ điểm, còn A Nguyệt thì sao?" Lý Thừa liếc mắt nhìn Dương Thần: "Chẳng phải ngươi nói muốn một bát nước bưng cho phẳng sao? A Nguyệt ngươi sắp xếp thế nào?"

"Long Giác phi kiếm do A Nguyệt tự luyện chế, cộng thêm Nhân Hoàng chi khí, hẳn là miễn cưỡng tính là có thể tự bảo vệ mình." Dương Thần vẫn cười hì hì nói, trước mặt Lý Thừa, Dương Thần hoàn toàn không cần che giấu suy nghĩ trong lòng mình: "Đệ cũng nhất thời không nghĩ ra cách gì hay, chỉ đành để A Nguyệt chiếu theo cũ. Này không phải, còn trông cậy đại ca có thể chỉ điểm A Nguyệt một chút mà."

"Đưa tay không đánh người mặt cười", Lý Thừa nhìn bộ dáng vô lại này của Dương Thần, nhịn không được lại lườm hắn một cái. Tuy nhiên, hắn cũng đã mắt đối mắt với Dương Thần, nói cười không kiêng dè, Dương Thần đã cầu đến cửa như vậy, nói không chừng Lý Thừa cũng phải động não thật sự một phen.

Thấy Lý Thừa bắt đầu trầm tư, Dương Thần rất ân cần mở thêm một vò rượu nữa cho Lý Thừa, đưa đến trước mặt hắn, rồi chậm rãi chờ đợi. Hắn tin rằng, Lý Thừa nhất định có cách khiến tu vi Cao Nguyệt tiến thêm một tầng lầu.

Vì quá để tâm, nên Dương Thần ngược lại có chút không dám can thiệp quá nhiều vào việc tu hành của Cao Nguyệt, đặc biệt là trong tình huống không có ký ức tu hành kiếp trước của Cao Nguyệt, Dương Thần lại càng cẩn trọng. Tâm tình này, đại khái cũng giống như đạo lý "thầy thuốc không chữa được bệnh cho chính mình", người càng coi trọng, càng không dễ dàng ra tay. Không nghi ngờ gì nữa, Cao Nguyệt chính là người quan trọng nhất trong lòng Dương Thần.

Lý Thừa trầm tư một cái, chính là gần nửa canh giờ. Dương Thần cũng không thúc giục, cứ ngồi đối diện chậm rãi từng ngụm từng ngụm uống rượu, yên lặng chờ đợi. Cuối cùng, Lý Thừa trút một hơi dài, vươn tay chộp lấy vò rượu trước mắt, uống một ngụm lớn. Dương Thần biết, Lý Thừa chắc chắn là có cách rồi.

"Tên nhóc nhà ngươi, chắc chắn là không biết từ đâu nghe ngóng được việc ta vừa mới kiếm được chút đồ tốt." Lý Thừa nhìn dáng vẻ mong chờ của Dương Thần, nhịn không được cười mắng: "Thôi được, xem ra thứ này cuối cùng vẫn không giữ được, dứt khoát thành toàn cho đệ muội vậy!"

Vừa nói, tay Lý Thừa lướt trên mặt bàn, trên mặt bàn liền xuất hiện ba cái bình đồng cổ phác. Nhìn kiểu dáng bình, không thể đoán ra là niên đại nào, thế nhưng, hoa văn và trận pháp phức tạp phía trên, không một cái nào là không hiển lộ sự trân quý của vật phẩm trong bình này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1246
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.