Dương Thần nói là mạo phạm, thực ra cũng chỉ nhắm vào một mình Sở Ngọc Long của Tứ Hải Minh mà thôi, hơn nữa còn là do Sở Ngọc Long chủ động nhảy ra khiêu khích. Đã từng chứng kiến sự cường hãn của Hầu Vân, lại còn tính toán những lợi ích to lớn mà phe mình đạt được, thì còn ai quan tâm đến tình cảnh của Sở Ngọc Long nữa?
Cho dù là người trong nội bộ Tứ Hải Minh, đối với Sở Ngọc Long cũng tràn đầy bất mãn. Nói thật, ngay cả Ma Môn Âm Dương Ma Tông và Vô Cực Ma Tông vốn nổi danh là lật lọng, bội tín nhất cũng đều tuân thủ ước định, ngược lại Tứ Hải Minh bọn họ lại xuất hiện một kẻ tiểu nhân muốn bội ước, Sở Ngọc Long thật sự khiến cho bọn họ không ngẩng đầu lên nổi.
Không ai quan tâm đến chuyện mạo phạm mà Dương Thần nói nữa, bây giờ tất cả mọi người đều đã bắt đầu hướng về địa bàn hoàn toàn mới của phe mình rồi. Nói thật, quá nhiều người ở trong một nơi nhỏ bé thế này, Đạo - Ma - Yêu trước kia lại là oan gia, không xảy ra đại chiến quy mô lớn đã là vạn hạnh. Ma sát nhỏ không biết đã xảy ra bao nhiêu lần, cũng may tất cả đều kiềm chế tốt, không gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Bây giờ cuối cùng cũng có thể giải tán, người chủ sự các phương cũng trút bỏ được tảng đá trong lòng. Chỉ cần đến được địa bàn của mình, mọi chuyện đều dễ nói. Cho dù là huyết hải thâm thù, thì trước miếng bánh lớn là Yêu Ma Đại Lục này, cũng hoàn toàn có thể vứt bỏ hết, chút ma sát nhỏ nhặt thì tính là gì?
Đặc biệt là cho đến tận bây giờ, mọi thứ đều đang tiến hành theo kế hoạch mà Dương Thần đề ra năm xưa, nghĩ tới thì sự phát triển phía sau cũng sẽ không có gì ngoài ý muốn. Đây mới là điều quan trọng nhất, mấy vị chủ sự đã không thể chờ đợi thêm được nữa, muốn nhìn thấy địa bàn to lớn hoàn toàn mới của tông môn mình rồi.
"Nếu ma khí biến mất, vậy đại trận Yêu Ma Đại Lục này phải phá giải thế nào?" Người lên tiếng là vị chủ sự của Tứ Hải Minh, trước khi mọi người chia tay nhau, ông ta đã hỏi ra vấn đề mà rất nhiều người quan tâm này.
Trận pháp Yêu Ma Đại Lục không chỉ ngăn cách ma khí và ma hóa yêu thú với thế giới bên ngoài, mà còn đóng vai trò như một cánh cổng lớn. Tu sĩ đi lịch lãm khi rời đi đều phải thề tâm ma, nếu đến lúc đó ma khí biến mất mà vẫn còn phải thề tâm ma, sẽ mang đến phiền phức to lớn cho đệ tử các tông môn ra vào. Cho nên, đây cũng là một vấn đề chung mà mọi người chắc chắn phải đối mặt.
"Đợi sau khi tiêu diệt hết tất cả ma hóa yêu thú, chúng ta có thể hợp lực phá vỡ trận pháp này." Dương Thần trực tiếp đưa ra phương pháp giải quyết: "Thực ra, khi ta kiểm tra điển tịch của Triệu gia để lại, đã phát hiện Yêu Ma Đại Lục và đại trận này đều là do Triệu gia gây ra, bên trong có phương pháp phá giải trận pháp, nhưng để cho ổn thỏa, tốt nhất là không nên để một tia ma khí nào tràn ra ngoài."
Mối lo ngại này hoàn toàn hợp lý, tất cả mọi người đều biết sự lợi hại của ma khí, nếu một khi để ma khí tràn ra những nơi khác, đối với người phàm và tu sĩ bình thường mà nói, đều là tai họa diệt vong. Không ai muốn gánh vác hậu quả này, cũng không ai gánh vác nổi hậu quả này. Bây giờ chỉ cần chờ ma khí được hấp thụ hết là được.
Mọi người không còn thắc mắc gì nữa, mà khi tin tức các tông môn sắp sửa lên đường tới địa bàn của mình truyền đến tai đệ tử các tông môn, lập tức dấy lên những tiếng hoan hô cuồng nhiệt. Trong bầu không khí này, ngay cả cao thủ Đại Thừa kỳ cũng hoàn toàn buông bỏ chút dè dặt trong lòng, gia nhập vào hàng ngũ hoan hô cuồng nhiệt đó.
Không ai muốn lãng phí thời gian, đã mọi thứ đều tiến hành theo kế hoạch, các tông môn lập tức bắt đầu tập hợp nhân mã, vẫn giữ hình thức mấy cao thủ mang theo động phủ pháp bảo, dùng tốc độ nhanh nhất tiến về địa bàn đã được vạch định trước đó của mình.
Thê thiếp của Dương Thần cũng không theo tông môn của mình rời đi, mà ở lại bên cạnh Dương Thần. Công việc khai hoang kiểu này, mấy vị cao thủ Đại Thừa kỳ như các nàng vốn cũng không có tác dụng gì quá lớn, chỉ là tọa trấn mà thôi. Nhưng các đại tông môn đều đã phái ra cao thủ cấp Thái thượng, có hay không có sự tọa trấn của các nàng, khác biệt cũng không lớn.
Lần này Thuần Dương Cung mở mang Thuần Dương biệt viện, người được thông báo đầu tiên chính là Đạo Môn tứ đại tông môn, cũng tức là nhà ngoại của các vị thê thiếp Dương Thần. Mặc kệ các nàng thế nào, công đầu của họ là chắc chắn rồi. Bây giờ đã đến Yêu Ma Đại Lục, tự nhiên phải ở cùng tướng công nhà mình.
Trước mặt thê thiếp mình, Dương Thần cũng không biểu hiện ra sự ái muội giữa mình và Phương Hoa phu nhân, mà về phương diện này Phương Hoa phu nhân hiển nhiên chuyên nghiệp hơn Dương Thần, đối với mỗi người hầu như đều là biểu cảm lăng nhiên bất khả xâm phạm giống hệt nhau, chỉ có lúc rời đi, Phương Hoa phu nhân mới khi không ai chú ý tới, tặng cho Dương Thần một ánh mắt u oán.
Địa bàn Dương Thần chọn cho Thuần Dương Cung, là một vùng rộng lớn ở phía Nam giáp biển. Nơi đó khí hậu ẩm ướt, đất đai phì nhiêu, thích hợp nhất cho người phàm sinh sống. Đặc biệt ven biển còn có không ít hòn đảo thích hợp, cộng thêm sản vật trong biển phong phú, cho dù không trồng được một hạt ngũ cốc nào, chỉ cần dựa vào biển mà ăn cũng đủ nuôi sống hàng ngàn vạn người.
Điều quan trọng nhất là, trên vùng đất này và mấy trăm hòn đảo, đều có linh mạch sung túc, tuyệt đối có thể chống đỡ nhu cầu của mấy cái siêu cấp tông môn, bây giờ tất cả đều đã trở thành địa bàn tư hữu của Thuần Dương Cung.
Dương Thần và các thê thiếp căn bản không cần phải cẩn thận đi dọc theo đường bờ biển, Cao Nguyệt, Công Tôn Linh, Tôn Khinh Tuyết, Thạch San San ở đây và ở địa bàn Đạo Môn không có nửa điểm khác biệt, Sư Vô Song và chị em Mộ Dung tuy là lần đầu tới, nhưng thân là cao thủ Đại Thừa kỳ, hơn hai năm thời gian cũng đã sớm thích ứng, đang lo không có đủ ma hóa yêu thú để luyện tay.
Sư tổ Vương Vĩnh, Cao Thế Ngôn và Mạnh Tiên, cũng đều thể hiện ra thực lực cực kỳ cường hãn, có gia đình Dương Thần đi cùng, tuyệt đối sẽ không có bất cứ vấn đề gì. Còn như Hầu Vân, Lão Thụ Yêu, Xà Khuê, Tạ Sa, mấy gã hung hãn này, hận không thể tất cả ma hóa yêu thú đều tập trung lại trước mặt họ thì có.
Trực tiếp dùng tốc độ nhanh nhất xuyên qua gần một nửa Yêu Ma Đại Lục, mọi người cuối cùng cũng tới được địa bàn đã được vạch định từ sớm của Thuần Dương Cung.
Có Công Tôn Linh ở đây, tất cả vị trí linh mạch căn bản không thể ẩn giấu. Ngay từ trong quá trình chuẩn bị trước khi xuất phát, Công Tôn Linh đã luyện chế ra hàng ngàn lá cờ phòng hộ tụ linh trận, mỗi khi tới một chỗ linh mạch, việc đầu tiên là mặc kệ không quan tâm, cứ ném một lá cờ trận xuống, phái đệ tử vào trong trận từ từ xây dựng, chiếm lấy địa bàn đã rồi tính sau.
Dù sao cũng là Thuần Dương Cung khởi xướng đầu tiên, sự chuẩn bị cũng là đầy đủ nhất. Thực ra trước khi Dương Thần có dự định này, hắn đã quy hoạch xong toàn bộ sự phân bố của Thuần Dương biệt cung, vây quanh ba linh mạch siêu lớn tập trung trong một phạm vi nghìn dặm nào đó, những linh mạch lớn khác phân bố ở xung quanh và trên biển, hình thành nên một sơn môn to lớn có thể bức xạ tới chín phần diện tích toàn bộ địa bàn.
Ba linh mạch siêu lớn, vừa vặn để Vương Vĩnh, Cao Thế Ngôn và Mạnh Tiên ba vị trưởng lão phân biệt tọa trấn, bốn phương tám hướng xung quanh thì là Lão Thụ Yêu, Xà Khuê, Tạ Sa và Hầu Vân, tất nhiên, Hầu Vân thực ra là phụ trách những linh mạch hải đảo trên biển kia.
Vật liệu chuẩn bị đầy đủ, tất cả các đệ tử đều biết mình cần làm gì, cho nên khi người của các tông môn khác còn đang ổn thỏa tiến về địa bàn của mình dọc theo đường bờ biển, thì Thuần Dương biệt cung đã đúc xong nền móng, bắt đầu xây dựng sơn môn đồ sộ rồi.