Có nhiều nơi như vậy, muốn kiểm tra hết một lượt xem nơi nào có tài nguyên ẩn giấu, tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.
Mọi người đều nghĩ đến một chuyện, đó chính là thứ Dương Thần thật sự muốn, khẳng định là ẩn giấu trong một mảnh đất nào đó trong số này. Còn về mảnh đất kia có cái gì, không ai biết, việc duy nhất mọi người có thể làm, chính là chọn một mảnh trong số nhiều địa bàn này bán cho Thuần Dương Cung.
Mười viên Ngũ Chuyển Diên Thọ Đan, Dương Thần đã có thể lấy ra, tuyệt đối sẽ có đủ cao thủ đến giúp Dương Thần hoàn thành chuyện này, cũng tuyệt đối sẽ có tông môn tình nguyện buông tay một vùng biên giới mà cầm trong tay cũng căn bản không biết bên trong có thứ gì. Người biết chuyện bây giờ, đang đánh cược xem Dương Thần rốt cuộc muốn mảnh nào.
"Thứ hắn muốn, tuyệt đối không thể cho hắn." Mặc dù Thuần Dương Cung chỉ là một tông môn nhỏ bé vỏn vẹn mười mấy người, Huyền Thiên Môn muốn diệt thì bất cứ lúc nào cũng có thể, nhưng chuyện Càn Khôn Vô Cực Trấn Nguyên Đại Trận trước đó vẫn chưa giải quyết xong, dù là tông môn mạnh nhất, cũng không dám dễ dàng ra tay vào lúc mấu chốt này mà không có lý do.
Bài học nhãn tiền về sự diệt vong của Thái Thiên Môn mới trôi qua vài trăm năm, một trong những nguyên nhân chính là vì phạm vào chúng nộ mà bị liên hợp diệt môn. Huyền Thiên Môn dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng chưa đến mức một tay che trời, vẫn phải cân nhắc đến phản ứng của các tông môn khác. Lúc này, không dám dễ dàng ra tay.
Nói trắng ra, Tề Môn Tông chẳng qua chỉ là một thế lực ngoại vi không đáng kể của Huyền Thiên Môn, những tông môn nhỏ như vậy, xung quanh Huyền Thiên Môn không biết có bao nhiêu, bị diệt thì cứ diệt thôi. Hơn nữa Dật Tiên Công Tử cũng đã thân tử, trước khi giải quyết triệt để chuyện Càn Khôn Vô Cực Trấn Nguyên Đại Trận, mọi chuyện cứ ghi nợ trước, chờ sau này tính sổ.
Yêu cầu của Dương Thần lại là tốt nhất có thể khiến Huyền Thiên Môn cũng công nhận một mảnh địa bàn, bốn vị Thiên Tiên cao thủ xuất thân từ Tứ Đại Tông Môn trước đó còn nói là nể mặt, bây giờ lại có Ngũ Chuyển Diên Thọ Đan thực chất kích thích, không tiếc điều động tài nguyên tông môn để hoàn thành chuyện này cho Thuần Dương Cung. Tứ Đại Tông Môn ra mặt, Huyền Thiên Môn dù thế nào cũng phải gật đầu trong chuyện này.
Thế nhưng, Huyền Thiên Môn gật đầu thì gật đầu, nhưng lại không thể để Thuần Dương Cung thực sự có được mảnh đất mà họ muốn. Nhắc tới thì, địa bàn Dương Thần đề xuất thực sự không quá đáng, đều là vùng biên giới. Thế nhưng Dương Thần mới phi thăng được bao lâu, cũng chưa thấy hắn tiếp xúc với bao nhiêu người Linh Giới, từ đâu mà biết được địa lý phân bố của Linh Giới chứ?
Đáng thương cho huynh muội Dương Hi, Dương Lan lại bị lôi ra thẩm vấn một trận, chịu đủ khổ sở, hai người muốn chết tâm cũng có rồi. Điều khó chịu nhất là, cho tới tận bây giờ, hai người bọn họ vẫn không biết vì sao tông môn lại đối xử với mình như vậy.
Trước đó Dương Thần mưu cầu Nhật Lạc Nham, Lâm Dương Xuyên, Ly Hận Hải bị từ chối, đằng sau đều có bóng dáng của Huyền Thiên Môn. Cho dù không thể trực tiếp ra tay đối phó mấy tiểu bối, nhưng âm thầm phân phó một tiếng xuống, thì có mấy tông môn dám không nể mặt?
Vốn tưởng rằng như vậy có thể bức Thuần Dương Cung chỉ có thể khốn thủ tại địa bàn Tề Môn Tông bị Huyền Thiên Môn giám thị từ xa, nhưng Dương Thần lại căn bản không quan tâm, lập tức đề xuất Nhạn Lạc Sơn.
Trong thoáng chốc, Nhạn Lạc Sơn cũng trở thành nơi những kẻ có ý đồ ra vào. Đây còn chưa tính, người của Tứ Đại Tông Môn thậm chí bắt đầu xuất hiện ở Kỳ Bàn Sơn, Hàn Băng Nguyên và Đãng Ma Cốc, dường như đều muốn biết trong đó rốt cuộc có gì đáng để Dương Thần mưu cầu.
Tông chủ của hai tông môn từ chối Dương Thần từ lúc đầu bây giờ ruột gan đều sắp hối hận đến xanh lè rồi, sớm biết Dương Thần sẽ dùng Ngũ Chuyển Diên Thọ Đan để đổi lấy Nhật Lạc Nham và Lâm Dương Xuyên, bọn họ sao có thể không đồng ý? Vùng đất không người vỏn vẹn đổi lấy mấy nghìn năm thọ nguyên của một cao thủ hoặc kéo dài tính mạng cho vài cao thủ, trên đời này còn có chuyện làm ăn nào lãi hơn thế sao?
Thế nhưng, vì một lời chào hỏi của một nhân vật nhỏ bé tại Huyền Thiên Môn mà không thu được gì, bỏ qua lợi ích cỡ này, đặt lên người ai cũng sẽ không thấy thoải mái! Nếu đây thực sự là ý của đại nhân vật Huyền Thiên Môn, hơn nữa còn ghi nhớ phần nhân tình này thì thôi cũng được, đằng này người ra mặt chỉ là một đệ tử cấp Nhân Tiên của Huyền Thiên Môn, có cái rắm nhân tình ấy. Chính vì như vậy, mới khiến người ta cảm thấy được không bù mất.
Chớp mắt lại là hơn nửa năm thời gian, mấy nơi Dương Thần từng nhắc tới, không biết bị bao nhiêu người lật tung cả lên, cũng không phát hiện bất cứ thứ gì đáng để họ động tâm. Ngược lại Thuần Dương Cung vững ngồi đài câu cá, lặng lẽ chờ tin tức truyền tới, ngày thường cũng không ai quấy rầy, vô cùng thanh tịnh.
Địa bàn Tề Môn Tông này, nói tới cũng rất tốt, người động tâm không ít. Thế nhưng, bài học nhãn tiền diệt môn của Tề Môn Tông ở đó, mọi người cũng biết Thuần Dương Cung không dễ chọc. Nhất là sau khi đã chứng thực hiệu quả của Diên Thọ Đan, Dương Thần bất cứ lúc nào cũng có thể dùng Diên Thọ Đan để mời Thiên Tiên cao thủ ra mặt, ai sống chán thọ muốn nhảy ra tìm chết?
Hơn nữa, ý tứ mà Thuần Dương Cung biểu hiện ra bây giờ, rõ ràng là muốn tìm một nơi thanh tịnh hẻo lánh để yên tĩnh phát triển. Cách làm không uy hiếp người khác cũng không uy hiếp mình này, đương nhiên rất khiến người ta yên tâm. Một tông môn vỏn vẹn mười mấy người, cho một mảnh địa bàn thì đã sao? Không có mười ngàn năm phát triển, ngay cả một tông môn ra hồn cũng không chống đỡ nổi.
Đã Thuần Dương Cung chắc chắn sẽ đi, vậy kẻ muốn mảnh địa bàn này hà tất phải đợi thêm mấy ngày, mảnh đất chiếm được bằng cách liều mạng giết người kết thù, sao có thể so được với việc yên yên tĩnh tĩnh đợi mấy ngày là có thể nhẹ nhàng lấy được?
Lần này, bốn vị Thiên Tiên cao thủ bày ra tư thái vô cùng cứng rắn, gom các thế lực liên quan đến Nhạn Lạc Sơn, Kỳ Bàn Sơn, Hàn Băng Nguyên và Đãng Ma Cốc lại với nhau, mang theo uy thế của tông môn, bày ra cái giá năm viên Ngũ Chuyển Diên Thọ Đan, bảo họ trực tiếp thương lượng, ai muốn lấy Diên Thọ Đan thì giao ra địa bàn.
Chuyện này đến bước này, bắt buộc phải có một kết luận, nếu không mặt mũi của bốn vị Thiên Tiên cao thủ là chuyện nhỏ, mặt mũi của Tứ Đại Tông Môn bị bóc trần mới là chuyện lớn. Bốn vị cao thủ bỏ sức, ngay cả Huyền Thiên Môn cũng bị kéo vào, chỉ là không liên quan trực tiếp đến địa bàn của họ, chỉ chờ đợi đưa ra một kết luận mà thôi.
Tăng nhiều cháo ít, năm viên Diên Thọ Đan sao chia cho đủ? Chưa nói đến việc bên trong những địa bàn đó ẩn giấu bí mật gì, chỉ riêng việc muốn chia chác mấy viên Diên Thọ Đan này đã không phải chuyện nhỏ. Hơn mười tông môn liên quan có lòng muốn thoái lui, nhưng áp lực của Tứ Đại Tông Môn bày ra ở đó, không từ bỏ cũng không được.
Thương thảo đến tận sau này, những người này ai cũng không muốn từ bỏ địa bàn của mình, nơi mà có thể khiến Dương Thần dùng Ngũ Chuyển Diên Thọ Đan để đổi lấy, đồ tốt có thể ít được sao? Cứ lấy trước trong tay, đại loại sau này dùng lợi ích khác trao đổi từ miệng Dương Thần những thứ hắn biết, chẳng phải là lợi ích to lớn sao?
Ai cũng có tâm tư như vậy, không ai là kẻ ngốc. Thủ đoạn đông kích tây của Dương Thần mọi người cũng đều nhìn ra, một vãn bối Nhân Tiên nho nhỏ muốn giở trò quỷ trước mặt nhiều cao thủ như vậy, vẫn chưa đủ trình độ.
"Theo ta thấy, đã mọi người khó chia như vậy, chi bằng thương lượng lại một chút, đem Nhật Lạc Nham, Lâm Dương Xuyên và Ly Hận Hải cho bọn họ." Đại biểu của Huyền Thiên Môn ngoài ý muốn cười đưa ra kiến nghị: "Dù sao Dương Đại Sư cũng đã nói, Thuần Dương Cung chỉ là muốn một mảnh địa bàn, là nơi nào cũng không quan trọng, không phải sao?"